Theo thông tin từ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ, bệnh nhân là ông N.V.T. (62 tuổi, trú tại xã Xuân Lũng, tỉnh Phú Thọ). Trong lúc làm việc ở ruộng ngô, ông bất ngờ bị rắn hổ mang cắn vào ngón 2 và 3 bàn tay trái.
Ngay sau tai nạn, người bệnh được gia đình đưa tới bệnh viện cấp cứu.
Thời điểm nhập viện, bệnh nhân đau dữ dội tại vị trí bị cắn, vùng mu bàn tay trái sưng nề và lan lên cánh tay. Gia đình đồng thời cung cấp hình ảnh con rắn để hỗ trợ bác sĩ nhận diện loại rắn độc.
Sau thăm khám, các bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị rắn hổ mang cắn ở giờ thứ nhất. Người bệnh lập tức được điều trị bằng huyết thanh kháng nọc rắn hổ đất, kết hợp sử dụng kháng sinh và thuốc giảm đau.
Hiện sức khỏe bệnh nhân cải thiện đáng kể và tiếp tục được theo dõi, điều trị tại khoa Cấp cứu.
Theo bác sĩ Lê Đức Dương, khoa Cấp cứu, mùa hè với thời tiết nóng ẩm là thời điểm rắn thường xuất hiện tại các khu vực đồng ruộng, đồi núi, bụi rậm. Trong đó, rắn hổ mang là loài có nọc độc rất mạnh, có thể gây sưng nề, đau nhức dữ dội, hoại tử da và mô cơ tại chỗ, thậm chí dẫn tới suy hô hấp, đe dọa tính mạng người bệnh.
Bác sĩ khuyến cáo người dân khi lao động tại khu vực đồng ruộng, đồi núi hoặc rừng rậm cần mặc quần áo kín, đi ủng hoặc giày bảo hộ để hạn chế nguy cơ bị rắn cắn. Người dân cũng nên phát quang bụi rậm quanh nơi sinh sống và làm việc, tránh thò tay vào hốc cây, bụi cỏ hay những nơi tối ẩm khi chưa quan sát kỹ.
Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ đang điều trị các trường hợp rắn độc cắn bằng huyết thanh kháng nọc đặc hiệu, bao gồm huyết thanh điều trị rắn hổ mang và rắn lục. Đây là phương pháp giải độc đặc hiệu có hiệu quả cao, giúp giảm biến chứng và nguy cơ tử vong.
Theo bác sĩ Lê Đức Dương, mùa hè thời tiết nóng ẩm, rắn thường hay xuất hiện tại khu vực đồng ruộng, đồi núi, bụi rậm. Rắn hổ mang là loài rắn có nọc độc rất mạnh, gây ra sưng nề đau nhức, hoại tử da mô cơ tại chỗ, có thể suy hô hấp đe dọa tính mạng người bệnh.
Bác sĩ Dương khuyến cáo người dân khi lao động tại khu vực đồng ruộng, đồi núi, rừng rậm cần:
– Mặc quần áo kín đáo, đi ủng hoặc giày bảo hộ;
– Phát quang bụi rậm quanh nơi sinh sống và làm việc
– Tránh thò tay vào các hốc cây, bụi cỏ hoặc nơi tối ẩm mà không quan sát kỹ;
– Nếu gặp rắn thì rời đi một cách nhẹ nhàng, không kích động rắn hoặc cố bắt rắn.
Bác sĩ Dương cũng cho biết, khi bị rắn cắn, người dân cần đặc biệt lưu ý:
– Giữ bình tĩnh, hạn chế tối đa vận động.
– Cố định chi bị cắn và giữ vị trí thấp hơn tim.
– Tuyệt đối không rạch da, hút nọc, đắp lá thuốc hay các phương pháp dân gian chưa được kiểm chứng.
– Nhanh chóng đến cơ sở y tế gần nhất để được cấp cứu kịp thời.
– Nếu có thể, ghi nhớ hoặc chụp ảnh con rắn để hỗ trợ bác sĩ xác định loại rắn và sử dụng huyết thanh kháng nọc phù hợp.
Trong trường hợp gặp rắn, cần bình tĩnh rời đi nhẹ nhàng, tuyệt đối không kích động hoặc cố bắt rắn.
Khi bị rắn cắn cần sơ cứu đúng cách và nhanh chóng đến cơ sở y tế để được thăm khám, điều trị kịp thời.
Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Trị vừa phẫu thuật thành công một trường hợp gặp bệnh lý hiếm gặp. Trước đó, một bệnh nhân nam 74 tuổi (ngụ xã Nam Cửa Việt, tỉnh Quảng Trị) nhập viện với các biểu hiện bất thường như: đi tiểu ra phân (dịch màu vàng và có mùi hôi), ra khí, tiểu buốt rát…
Tại viện sau khi thăm khám lâm sàng và thực hiện các xét nghiệm cận lâm sàng cần thiết, các bác sĩ khoa Ngoại Tổng hợp Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Trị xác định bệnh nhân bị rò bàng quang – đại tràng xích ma.
Trước tình trạng bệnh lý phức tạp, trên nền bệnh nhân có nhiều bệnh lý đi kèm như tăng huyết áp, gout, lao phổi… Bệnh nhân được chỉ định phẫu thuật nội soi để giải quyết tổn thương.
Trước tình trạng bệnh lý phức tạp, trên nền bệnh nhân có nhiều bệnh lý đi kèm như tăng huyết áp, Gout, lao phổi, bệnh nhân được chỉ định phẫu thuật nội soi để giải quyết tổn thương
Trong quá trình phẫu thuật, ê-kíp ghi nhận đại tràng xích ma và trực tràng cao dính chặt vào mặt sau bàng quang, tổ chức viêm xơ dày, gây khó khăn cho việc bóc tách. Sau khi gỡ dính cẩn thận, các bác sĩ phát hiện lỗ rò kích thước khoảng 0,5cm thông từ đại tràng vào bàng quang.
Bàng quang có lỗ rò được cắt xén đến tổ chức lành và khâu kín, đồng thời, phẫu thuật viên tiến hành cắt đoạn đại tràng xích ma bệnh lý và tái lập lưu thông tiêu hóa bằng dụng cụ khâu nối hiện đại.
Đáng chú ý sau 6 ngày phẫu thuật, bệnh nhân phục hồi tốt, có thể đi lại, hoạt động, ăn uống bình thường, không còn buốt rát khi đi tiểu, nước tiểu trong.
Theo các bác sĩ, rò bàng quang - đại tràng xích ma là tình trạng xuất hiện một đường thông bất thường giữa bàng quang và đại tràng xích ma, khiến phân từ đại tràng xích ma rò rỉ vào bàng quang gây viêm nhiễm nặng. Bệnh nhân xuất hiện các triệu chứng như đái ra khí, ra phân, đây là bệnh lý nghiêm trọng, hiếm gặp.
Nếu không được phát hiện và can thiệp kịp thời, tình trạng này có thể gây ra nhiều biến chứng nguy hiểm như nhiễm trùng đường tiết niệu tái diễn kéo dài, viêm bàng quang mạn tính, nhiễm trùng lan lên thận gây viêm thận bể thận, thậm chí dẫn đến nhiễm trùng huyết đe dọa tính mạng.
Ngoài ra, tình trạng viêm nhiễm kéo dài còn có thể làm người bệnh suy kiệt, rối loạn tiêu hóa nặng, trong một số trường hợp liên quan đến bệnh lý nền, bệnh có thể diễn tiến phức tạp hơn, đặc biệt ở người cao tuổi.
8 năm trước, tôi từng chìm trong cảm giác tuyệt vọng, nghĩ rằng mình và con bé sẽ không bao giờ có từ tương lai. 6 tuần sau khi sinh con, tôi nhận được giấy xét nghiệm Karyo type xác nhận con gái bé bỏng của tôi mang 3 nhiễm sắc thể số 21 (nguyên nhân gây ra hội chứng Down).
Từ đó, tôi tự chăm sóc con, tự vực tinh thần của chính mình đi qua những ngày chìm trong nước mắt vì tuyệt vọng, và tự tìm hiểu tất cả những gì tôi có thể hiểu về hội chứng Down. Đó là một hành trình dài, khó khăn và không thể quên.
Cũng chính trong hành trình này, tôi gặp được những gia đình có hoàn cảnh giống mình, tôi tìm được những lời an ủi chân thành nhất, những kinh nghiệm thực tế trong việc chăm sóc con, và thấy "những trẻ VIP" (trẻ có nhu cầu giáo dục đặc biệt) như con tôi vẫn đang từng ngày lớn lên, tiến bộ mỗi ngày...
Người mẹ đầy lo lắng trong tôi dần dần lạc quan hơn.
Hôm nay, con gái bé bỏng của tôi tròn 8 tuổi, đang học lớp 2 một trường công lập và được bạn bè yêu mến. Con đã biết đọc, làm toán, múa, hát... cùng các bạn, phụ mẹ làm việc nhà và là một cô bé cực kỳ tình cảm. Mỗi ngày một chút, con tiến lên, chậm thôi, nhưng vẫn là đang lớn lên từng ngày bên cạnh tôi.
"Lớn lên các con sẽ làm việc gì?" luôn là đề tài nóng hổi của nhóm các gia đình như tôi. Trong quá trình chăm sóc, dạy dỗ và cùng lớn lên với con gái mình, tôi nghĩ tôi đã tìm được câu trả lời phù hợp.
Trong một lần đưa con gái đi chơi ở cung Gyeongbokgung - Hàn Quốc, khi trông thấy một em bé đang khóc, con gái tôi đã ngay lập tức tiến đến, ngồi xuống và đưa tay vỗ vỗ lên vai em bé, dùng tiếng Việt nói "Ôi, em bé ngoan, em bé nín nín đi nào" dù không biết em bé kia có hiểu được tiếng của mình không. Chính hình ảnh đó khiến trong tôi lóe lên một ý tưởng.
Khoa học đã chỉ ra, những người mang 3 nhiễm sắc thể số 21 là những người giàu tình cảm, yêu thương mọi người một cách vô điều kiện và hồn nhiên. Và giữa thế giới rộng lớn với rất nhiều doanh nhân, nhà lãnh đạo, nhà khoa học, một tâm hồn yêu thương thuần khiết phải chăng là một mảnh ghép hoàn hảo.
Ở đó, với trái tim yêu thương và cho đi vô điều kiện, cùng với khả năng "xóa dữ liệu", nguồn năng lượng trong lành này thực sự có thể là một kho báu của thế giới.
Phải chăng con sẽ dùng tâm hồn và trái tim thuần khiết đó để xoa dịu những trái tim đau khổ, tưới mát những tâm hồn đang chơi vơi, hay đơn giản là dang rộng vòng tay cho những ai cần một cái ôm để tiếp thêm sức lực trong chặng đua cuộc đời đầy vất vả?
Tôi biết đứa con có hội chứng Down của tôi sẽ luôn có thể cho đi nụ cười, vòng tay, lời ủi an, sự lắng nghe, tình yêu thương của con mà không cần đáp lại. Đó phải chăng sẽ là một "công việc" đầy ý nghĩa mà xã hội đã sắp đặt sẵn?
Hai mẹ con tôi vẫn đang tiếp tục hành trình với một mục tiêu, một định hướng khá rõ ràng. Còn bây giờ, tôi đi dò bài cho con đây.
Ngày nay Nhà nước đã có nhiều chính sách hỗ trợ đối với người khuyết tật, đặc biệt là trẻ em. Về phía xã hội cũng đã có nhiều hội nhóm được thành lập để hỗ trợ, chia sẻ và đồng hành cùng nhau trong hành trình nuôi dạy trẻ em khuyết tật.
Từ trải nghiệm của mình, tôi cũng đang ấp ủ một chương trình hỗ trợ dành riêng cho các gia đình có em bé sơ sinh có hội chứng Down. Đây là khoảng thời gian đặc biệt khó khăn, với mọi gia đình, mọi người mẹ.
Tôi từng thấy một người mẹ trầm cảm nặng dẫn đến mất sữa, khi biết đứa con bé bỏng vừa chào đời của mình mắc hội chứng Down. Vì vậy, tôi muốn được là người đồng hành cùng các chị em trong giai đoạn quan trọng này.
Tôi muốn được chia sẻ kinh nghiệm và những gì mình đã trải qua với các gia đình/chị em sắp sinh hoặc vừa sinh, như một lời an ủi dịu dàng nhất, với hy vọng phần nào đó giúp cho những người mẹ cảm thấy yên lòng và sẽ tự tin hơn về tương lai phía trước.
Nếu bạn đọc được bài viết này của tôi, và bạn biết ở đâu đó có ai cần, xin chia sẻ và gửi đến họ thông tin của tôi.
Một trường hợp đau lòng xảy ra ở Trung Quốc gần đây được chia sẻ lại thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Người đàn ông 29 tuổi tại Trung Quốc được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng ngừng tim, tím tái và bất tỉnh sau khi đột ngột ngã quỵ tại nhà.
Bác sĩ tiếp nhận bệnh nhân cho biết vợ của người đàn ông xấu số nói trên kể rằng trong khoảng một năm trở lại đây, chồng thường xuyên thức khuya vì công việc. Có những ngày anh ngủ lúc 2-3h sáng, thậm chí tình trạng này lặp lại gần như cả tuần. Gia đình nhiều lần khuyên ngăn, nhưng anh cho rằng mình còn trẻ, vẫn chịu được áp lực.
Điều đáng nói vào đêm xảy ra sự việc đau lòng, người đàn ông đi ngủ khoảng 1h sáng như thường lệ. Chưa đầy 30 phút sau, anh xuất hiện cơn đau ngực dữ dội, khó thở rồi nhanh chóng mất ý thức. Khi nhân viên y tế đến nơi, tim bệnh nhân đã ngừng đập. Sau hơn 40 phút cấp cứu tích cực, bệnh nhân không qua khỏi, theo Toutiao.
Đi ngủ sau nửa đêm là thói quen phổ biến của nhiều người hiện nay nhưng lại tiềm ẩn vô số tác hại cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Các chuyên gia cho biết vấn đề nguy hiểm không nằm ở việc ngủ muộn một vài lần, mà là tình trạng thiếu ngủ kéo dài, rối loạn đồng hồ sinh học diễn ra liên tục.
Thức khuya là thói quen phổ biến của nhiều người. Nguyên nhân có thể do công việc, giải trí hay đơn giản là lựa chọn cá nhân. Tuy nhiên, không phải ai cũng nhận thức được đầy đủ tác hại tiềm tàng của thức khuya với sức khỏe tổng thể.
- Xáo trộn nhịp sinh học: Thức khuya kéo dài sẽ làm xáo trộn nhịp sinh học, dễ gây mất ngủ và tăng nguy cơ mắc một số bệnh như đau tim, suy tim và đột quỵ, theo chuyên trang sức khỏe Verywell Health (Mỹ).
- Nguy cơ mắc bệnh tim: Các nghiên cứu từ lâu đã phát hiện thức khuya liên tục và thiếu ngủ có thể tác động tiêu cực đến nhiều khía cạnh đời sống. Về mặt thể chất, nó có thể dẫn đến tăng nguy cơ béo phì, bệnh tim và bệnh tiểu đường. Thiếu ngủ cũng có thể làm suy yếu hệ miễn dịch và khiến cơ thể dễ mắc bệnh. Hơn nữa, thức khuya dễ dẫn đến thiếu ngủ, gây buồn ngủ vào ban ngày, khiến cơ thể mệt mỏi và khó tập trung. Tất cả đều ảnh hưởng đến hiệu suất công việc và các mối quan hệ cá nhân.
- Ảnh hưởng lớn đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc: Thiếu ngủ cũng ảnh hưởng lớn đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc. Thiếu ngủ mạn tính có thể làm tăng nguy cơ phát triển các vấn đề tâm lý tâm thần như trầm cảm, lo âu hay rối loạn tâm trạng.
- Dễ mệt mỏi: Một tác hại ít người biết khác của thiếu ngủ là dễ gây chóng mặt. Vì khi chúng ta thiếu ngủ, hệ tiền đình sẽ trở nên mệt mỏi, từ đó khiến cơ thể cảm thấy choáng váng, thiếu ổn định và có cảm giác chóng mặt.
- Mất cân bằng các loại hoóc môn: Không những vậy, thiếu ngủ mạn tính còn gây mất nước bằng cách làm mất cân bằng các loại hoóc môn giúp điều chỉnh lượng nước. Mất nước nhẹ cũng có thể gây ra các triệu chứng hạ huyết áp thế đứng, chẳng hạn như yếu, chóng mặt và mệt mỏi. Ngoài ra, thiếu ngủ làm tăng tình trạng kháng insulin, có thể dẫn đến tăng lượng đường trong máu. Biến động đường huyết trong máu cũng gây chóng mặt.
Để giảm thiểu tác hại tiềm tàng của việc thức khuya và thiếu ngủ, mọi người cần ưu tiên ngủ đủ giấc. Nếu không có việc cần thiết thì không nên thức khuya. Trong trường hợp buộc phải thức khuya, chẳng hạn vì công việc, thì những ngày sau hãy thiết lập lại thói quen ngủ. Mọi người cần tạo một lịch trình giấc ngủ nhất quán, tức mỗi ngày đều ngủ và thức dậy cùng một khung giờ nhất định, theo Verywell Health.
Theo khuyến nghị y khoa, phần lớn người trưởng thành nên ngủ từ 7-9 giờ mỗi đêm. Tuy nhiên, ngoài thời lượng ngủ, tính đều đặn của giờ ngủ cũng rất quan trọng. Việc thường xuyên thay đổi giờ đi ngủ khiến đồng hồ sinh học rối loạn, ảnh hưởng xấu đến tim mạch và chuyển hóa.