Chồng lại bênh con, bảo trẻ con giờ đứa nào cũng vậy. Có hôm hai mẹ con cãi nhau, con khóa cửa phòng rồi khóc cả tối, sáng ra không nói với mẹ câu nào. Tôi thật sự sợ càng ép con càng xa mình nhưng nếu để kệ vậy lại lo con sa sút học hành. Mọi người có cách nào giúp tình hình cải thiện không, mách cho tôi với. Xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi hiện có dư 400 triệu đồng và hơn một lượng vàng trị giá khoảng 200 triệu đồng. Cách đây hai năm tôi mua nhà, hiện nợ 1,5 tỷ đồng, đã hết thời gian ưu đãi, lãi suất đang thả nổi 10,5%/năm, tiền lãi mỗi tháng phải trả hơn 13 triệu đồng, Tổng thu nhập gia đình tôi mỗi tháng 60-70 triệu đồng, trừ chi phí sinh hoạt và các con ăn học, khoản lãi ngân hàng kia tôi vẫn đủ khả năng trả.
Tôi đang phân vân nên dùng khoản tiền dư kia trả khoản nợ ngân hàng cho bớt tiền lãi hay gửi tiết kiệm 400 triệu đồng với lãi suất 7,8%/năm, chờ lãi suất hạ xuống sẽ vay thêm ngân hàng để mua một mảnh đất vùng ven thành phố Thanh Hóa tầm một đến 1,5 tỷ đồng (dự kiến vay thêm 500-700 triệu đồng). Tôi nhận định bất động sản ở đây vẫn còn tiềm năng. Hoặc tôi có phương án nữa là dùng 400 triệu đồng trả nợ ngân hàng, còn một lượng vàng cộng tiền tiết kiệm đến đầu năm sau tầm 500 triệu đồng sẽ mua xe ôtô phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Xin ý kiến các bạn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 32 tuổi, làm ngân hàng. Bạn gái kém 3 tuổi, làm nhân viên văn phòng. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm. Cô ấy xinh xắn nên nhiều người theo đuổi. Lương tôi tốt nên mọi chi phí của bạn gái tôi đều lo. Hơn nữa, tôi còn gánh giúp em một khoản nợ 100 triệu từ khi hai đứa quen nhau. Tôi yêu là xác định đi đến hôn nhân nên hết lòng vì bạn gái.
Thời gian này chúng tôi cãi nhau khá nhiều, tính em hay ghen và nghĩ lung tung. Những lúc tôi bận việc hoặc đi công tác, không có thời gian nói chuyện nhiều, em lại hờn dỗi, tỏ thái độ rất khó chịu. Những lúc như thế em làm mọi cách để cho người ngoài thấy em còn độc thân và thản nhiên liên lạc với những người thích em trước mặt tôi, mục đích chọc tức tôi. Vì quen lâu nên tôi hiểu em làm như vậy vì tính hiếu thắng chứ không nghĩ ngợi gì, thế nhưng điều đó làm tôi rất khó chịu.
Tối qua, tôi đã gọi điện thẳng cho người đang tán em, bảo anh ta đừng liên lạc với em nữa, tôi chính là bạn trai em. Bạn gái thấy thế, tát tôi một cái như trời giáng, rồi nhắn tin giải thích cho người đó, còn bảo tôi phải xin lỗi anh ta. Bình thường không sao nhưng mỗi lúc cãi nhau em lại không kiềm chế được, làm những hành động như vậy. Tôi thấy mình không được tôn trọng. Hôm qua đến giờ tôi suy nghĩ rất nhiều, không biết phải làm như thế nào. Xin ý kiến mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tin Gốc: Vnexpress

