Số tiền 96.598.000 đồng đã được trao tận tay 30 người bán vé số nghèo tại TP.HCM – những người từng xuất hiện trong bài viết Xóm vé số xứ Nẫu ở TP.HCM: Tằn tiện cả năm, tết không đủ tiền về quê. Nhiều người không giấu được nước mắt khi có tiền gửi về quê chữa bệnh cho cha mẹ già.
Trong ngày 30.3 và 13.4, phóng viên đã trực tiếp trao tiền đến 30 người bán vé số ở 2 khu trọ tập thể ở đường Nguyễn Trãi và đường Trần Hưng Đạo (quận 5 cũ, TP.HCM).
Trong đó, ông Nguyễn Đình Hải nhận 10,5 triệu đồng, ông Nguyễn Ngọc Năm nhận 8,7 triệu đồng, 19 người khác mỗi người 3,6 triệu đồng và 9 người còn lại nhận 1 triệu đồng/người.
Trong căn phòng trọ chật hẹp ở con hẻm nhỏ đường Trần Hưng Đạo, ông Trần Đình Hải (65 tuổi) ngồi lặng, 2 tay run run ôm chặt phong bì vừa nhận. Hơn 20 năm bươn chải nơi đất khách, chống gậy đi bán từng tờ vé số khắp các con phố để mưu sinh.
Nhận tiền từ bạn đọc Thanh Niên quyên góp, ông Hải xúc động: “Tuần trước con tôi gọi báo bà nội yếu lắm, không còn tiền mua thuốc. Giờ tôi có tiền gửi về chữa bệnh cho mẹ rồi cô ơi”.
Người mẹ gần 100 tuổi ở quê giờ đã không còn nói chuyện rõ ràng, cũng không tự ăn uống được. Mỗi lần nhớ mẹ, ông chỉ biết hỏi qua con cháu. Nỗi sợ lớn nhất của ông không phải là đói nghèo, mà là không kịp về bên mẹ những ngày cuối đời.
2 năm liền không thể về quê ăn tết vì túng thiếu, Tết Nguyên đán 2026 ông gom góp cả năm mong có chuyến về sớm thì lại bị lừa mất sạch tiền khi đang bán vé số nên đành bám trụ lại TP.HCM.
Sau tết, cuộc sống càng khốn khó: vé số bán chậm, nhiều ngày đi từ sáng đến tối vẫn không đủ ăn, có hôm phải vay bạn đồng hương để mua tạm phần cơm.
Giờ đây, khi nhận được tiền hỗ trợ, ông Hải nói giữ lại 1 triệu đồng phòng thân, còn lại gửi hết về quê cho mẹ. Nắm chặt tay phóng viên, ông Hải nghẹn ngào: “Ơn này tôi sẽ nhớ suốt đời”.
Ở căn trọ tập thể 10 người sinh sống trong con hẻm nhỏ ở đường Nguyễn Trãi, câu chuyện của ông Nguyễn Ngọc Năm (64 tuổi) cũng khiến nhiều người lặng đi.
Khi chúng tôi tìm đến, ông Năm vừa từ quê trở lại TP.HCM sau những ngày túc trực chăm vợ chạy thận. Mái tóc ông bạc thêm, gương mặt hằn sâu mệt mỏi.
Ông cho biết đã vay mượn khắp nơi được 90 triệu đồng để lo tiền viện phí và thuốc men cho vợ. Giờ số tiền vay cũng đã cạn, rơi vào cảnh túng thiếu, ông đành để vợ ở lại bệnh viện cho con chăm sóc, rồi quay lại TP.HCM tiếp tục bán vé số kiếm tiền.
Ít ai biết, người đàn ông ấy mang đôi chân liệt sau tai nạn từ thời còn lặn biển. Mỗi chiều, ông phải nhờ xe ôm chở ra chợ Bình Điền, rồi lê từng bước bán vé số đến tận rạng sáng.
Mỗi tờ vé số chỉ lời 1.000 đồng. Để gửi tiền về quê, ông cắt giảm mọi chi tiêu: “3 – 4 ngày tôi mới đi chợ một lần, kho một nồi thức ăn chia làm 2 bữa, cố gắng dành dụm từng đồng. Tháng nào bán khá thì gửi 10 triệu đồng, tháng khó cũng ráng 5 triệu đồng”, ông nói, giọng đứt quãng.
Vậy mà khi nhận được tiền hỗ trợ, giữa lúc bản thân kiệt quệ, ông vẫn lặng lẽ trích 1 triệu đồng cho một đứa bé bại não sống cùng khu trọ. Số còn lại, ông dự định gửi hết về quê cho vợ chữa bệnh.
Không chỉ ông Năm, cả xóm vé số hôm ấy như vỡ òa. Ông Trần Văn Long (76 tuổi) đôi mắt ngấn lệ nói: “Tôi xin cảm ơn các cô chú đã hỗ trợ để cuộc sống bà con trong xóm trọ bớt khó khăn hơn”.
Nhiều bà con ở xóm vé số nghèo tại TP.HCM với đôi tay chai sần, run rẩy cầm phong bì mà xúc động biết ơn. Với số tiền mà bạn đọc Thanh Niên giúp đỡ, người thì tính gửi về quê mua thuốc cho mẹ, người lại mong mua cho cháu bộ quần áo mới bù đắp cho cái tết thiếu thốn vừa qua…
Sau va chạm với ôtô tải, xe khách lăn nhiều vòng rồi rơi xuống vị trí cách quốc lộ gần 40 m. Hàng cây bên dưới đã chặn xe tiếp tục lao xuống. Nhiều cây xanh bị thân xe cày gãy.
Trước đó, khoảng 23h ngày 10/5, xe khách chở 12 người do anh Phạm Thiện Tâm (28 tuổi, trú Đăk Lăk) cầm lái, khi chạy trên quốc lộ 19 theo hướng Gia Lai - Quy Nhơn, bị ôtô tải chạy cùng chiều phía sau tông vào. Tại nạn khiến xe khách lao xuống vực sâu, hư hỏng.
Sau va chạm với ôtô tải, xe khách lăn nhiều vòng rồi rơi xuống vị trí cách quốc lộ gần 40 m. Hàng cây bên dưới đã chặn xe tiếp tục lao xuống. Nhiều cây xanh bị thân xe cày gãy.
Trước đó, khoảng 23h ngày 10/5, xe khách chở 12 người do anh Phạm Thiện Tâm (28 tuổi, trú Đăk Lăk) cầm lái, khi chạy trên quốc lộ 19 theo hướng Gia Lai - Quy Nhơn, bị ôtô tải chạy cùng chiều phía sau tông vào. Tại nạn khiến xe khách lao xuống vực sâu, hư hỏng.
Tại hiện trường, xe nằm giữa lau sậy và cây bụi. Thân xe bẹp dúm, hệ thống cửa biến dạng, nhiều mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.
Tại hiện trường, xe nằm giữa lau sậy và cây bụi. Thân xe bẹp dúm, hệ thống cửa biến dạng, nhiều mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.
Giường nằm, khung xe hư hỏng nặng khi rơi xuống vực sâu.
Trong số các nạn nhân, hành khách Phạm Thị Nụ (38 tuổi, trú Đăk Lăk) tử vong. 11 người còn lại chấn thương được chuyển tới Bệnh viện Đa khoa trung tâm Gia Lai.
Giường nằm, khung xe hư hỏng nặng khi rơi xuống vực sâu.
Trong số các nạn nhân, hành khách Phạm Thị Nụ (38 tuổi, trú Đăk Lăk) tử vong. 11 người còn lại chấn thương được chuyển tới Bệnh viện Đa khoa trung tâm Gia Lai.
Giường nằm, khung xe hư hỏng nặng khi rơi xuống vực sâu.
Trong số các nạn nhân, hành khách Phạm Thị Nụ (38 tuổi, trú Đăk Lăk) tử vong. 11 người còn lại chấn thương được chuyển tới Bệnh viện Đa khoa trung tâm Gia Lai.
Trái cây, hành lý của khách ngổn ngang bên trong xe khách.
Trái cây, hành lý của khách ngổn ngang bên trong xe khách.
Trước khi lao xuống vực, ôtô khách đâm gãy nhiều trụ lan can, băng qua mương nước và đoạn đường đất dài khoảng 50 m.
Trước khi lao xuống vực, ôtô khách đâm gãy nhiều trụ lan can, băng qua mương nước và đoạn đường đất dài khoảng 50 m.
Cột điện bị xe húc ngã đổ dọc quốc lộ.
Cột điện bị xe húc ngã đổ dọc quốc lộ.
Gần đó ôtô tải chở vật liệu xây dựng hư hỏng nặng phần đầu sau khi đâm vào xe khách.
Hiện trường tai nạn đang được cảnh sát phong tỏa để điều tra nguyên nhân.
Gần đó ôtô tải chở vật liệu xây dựng hư hỏng nặng phần đầu sau khi đâm vào xe khách.
Hiện trường tai nạn đang được cảnh sát phong tỏa để điều tra nguyên nhân.
Cảnh sát đu dây xuống vực sâu giải cứu người mắc kẹt trong xe khách. Video: Trần Hóa - Minh Hoàng
Đèo An Khê (màu đỏ) - nơi xảy ra tai nạn. Đồ họa: Đăng Hiếu
Đèo nằm trên quốc lộ 19, dài 243 km, bắt đầu từ cảng Quy Nhơn (Bình Định cũ) đến cửa khẩu Lệ Thanh (Gia Lai). Đây là tuyến huyết mạch nối khu vực Tây Nguyên với vùng duyên hải miền Trung, lượng xe đi lại lớn, song mặt đường chật hẹp, xuống cấp. Năm 2024, hơn 17 km đèo được cải tạo, mở rộng.
Đèo An Khê (màu đỏ) - nơi xảy ra tai nạn. Đồ họa: Đăng Hiếu
Đèo nằm trên quốc lộ 19, dài 243 km, bắt đầu từ cảng Quy Nhơn (Bình Định cũ) đến cửa khẩu Lệ Thanh (Gia Lai). Đây là tuyến huyết mạch nối khu vực Tây Nguyên với vùng duyên hải miền Trung, lượng xe đi lại lớn, song mặt đường chật hẹp, xuống cấp. Năm 2024, hơn 17 km đèo được cải tạo, mở rộng.
Ngày 23-4, Thủ tướng Lê Minh Hưng đã ký các quyết định phê chuẩn kết quả bầu chức vụ chủ tịch, phó chủ tịch UBND TP Hải Phòng nhiệm kỳ 2026-2031.
Cụ thể, tại quyết định số 719, Thủ tướng phê chuẩn kết quả bầu chức vụ Chủ tịch UBND TP Hải Phòng nhiệm kỳ 2026-2031 đối với ông Đỗ Thành Trung, Phó Bí thư Thành ủy Hải Phòng nhiệm kỳ 2025-2030.
Trước đó, ngày 20-4, tại kỳ họp thứ nhất HĐND thành phố Hải Phòng khóa XVII, nhiệm kỳ 2026-2031, ông Đỗ Thành Trung, Phó Bí thư Thành ủy Hải Phòng được bầu giữ chức chủ tịch UBND TP Hải Phòng với 100% phiếu tán thành.
Ông Đỗ Thành Trung sinh năm 1976, quê tại tỉnh Bình Định (nay là tỉnh Gia Lai). Ông từng giữ chức vụ: Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Thứ trưởng Bộ Tài chính; Phó Bí thư Thành ủy Hải Phòng nhiệm kỳ 2025-2030.
Cùng đó, tại Quyết định số 718, Thủ tướng Chính phủ phê chuẩn kết quả bầu chức vụ phó chủ tịch UBND TP Hải Phòng nhiệm kỳ 2026-2031.
Bao gồm các ông: Lê Anh Quân, Vũ Tiến Phụng, Lê Trung Kiên, Nguyễn Minh Hùng, Trần Văn Quân, Hoàng Minh Cường.
Cũng trong ngày 23-4, Thủ tướng Lê Minh Hưng ký các quyết định phê chuẩn kết quả bầu chức vụ chủ tịch, phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2026-2031.
Cụ thể, tại Quyết định số 729 Thủ tướng Chính phủ phê chuẩn kết quả bầu chức vụ Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2026-2031 đối với ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng.
Ông Nguyễn Mạnh Hùng sinh năm 1974, quê tại Hà Nội, có trình độ chuyên môn tiến sĩ quản lý kinh tế.
Ông từng giữ nhiều chức vụ tại Ủy ban Kiểm tra Trung ương, sau đó được điều động, chỉ định giữ chức Phó bí thư Tỉnh ủy rồi Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình (cũ), Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Hưng Yên. Tháng 1-2026, ông được bầu làm Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.
Ngày 14-4, tại Kỳ họp thứ nhất, khóa XI, nhiệm kỳ 2026-2031 của HĐND thành phố Đà Nẵng, 100% đại biểu có mặt đã bầu ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Bí thư Thành ủy giữ chức Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Tại Quyết định số 727, Thủ tướng Chính phủ phê chuẩn kết quả bầu chức vụ phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2026-2031.
Bao gồm các ông: Hồ Kỳ Minh, Phan Thái Bình, Trần Nam Hưng, Trần Chí Cường, Lê Quang Nam, Trần Anh Tuấn, Hồ Quang Bửu và bà Nguyễn Thị Anh Thi.
Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế, không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên, nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.