Ở tuổi 18, Thùy Anh hiện sở hữu bảng thành tích đáng chú ý: top 2 toàn năng tại Warrior Classic NPC Philippines 2025, top 4 Olympia Amateur China 2025 và đặc biệt là chiến thắng tại Muscle Contest Japan 2026 để giành pro card chuyên nghiệp.
Theo Thùy Anh, trong thể hình, “pro card” có thể hiểu đơn giản là thẻ vận động viên chuyên nghiệp. Khi giành được pro card sẽ được thi đấu ở hệ chuyên nghiệp cùng những vận động viên (VĐV) hàng đầu thế giới, thay vì chỉ thi ở các giải nghiệp dư. Đây được xem là cột mốc lớn với người theo đuổi thể hình chuyên nghiệp.
Thùy Anh cho biết đến với gym như một cơ duyên. Trước đây, cô luôn tự ti về ngoại hình nên từng giảm cân cực đoan bằng cách kiểm soát calo quá mức và ép cân liên tục.
“Có giai đoạn mình bị suy dinh dưỡng nặng, chỉ còn 39 kg trong khi cao 1,63 m. Dù giảm cân thành công nhưng lúc nào cũng mệt mỏi, không có năng lượng để sinh hoạt bình thường”, cô kể.
Theo Thùy Anh, mọi chuyện chỉ thay đổi sau lần ngất xỉu ở trường. Khoảnh khắc đó khiến Thùy Anh nhận ra mình cần xây dựng lại sức khỏe thay vì tiếp tục chạy theo việc giảm cân.
Cô gái cho biết bắt đầu tập gym với mong muốn khỏe mạnh và tự tin hơn. Sau một thời gian, niềm yêu thích với thể hình ngày càng lớn, khiến Thùy Anh quyết định theo đuổi nghiêm túc dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên Lê Trung Chính từ năm 16 tuổi.
Ban đầu, Thùy Anh cho biết chỉ xem việc thi đấu như một trải nghiệm mới. Tuy nhiên, càng theo đuổi, cô càng nhận ra đây là con đường phù hợp với mình. Năm 2025, nữ VĐV liên tiếp tham dự Warrior Classic NPC Philippines và Olympia Amateur China. Dù đạt top 2 toàn năng tại Philippines và top 4 ở Trung Quốc, cô gái vẫn chưa thể chạm tay vào chức vô địch.
Thời điểm đó, Thùy Anh cho biết luôn nghĩ bản thân chưa đủ cơ bắp và chưa đủ “khô” để cạnh tranh nên liên tục siết cân, tăng cơ với cường độ cao. Tuy nhiên, phản hồi từ ban giám khảo lại khiến cô gái thay đổi suy nghĩ.
“Họ nói mình quá nhiều cơ và quá khô so với tiêu chí bikini, nhìn không còn nữ tính nữa. Lúc đó mình mới nhận ra bản thân đã tự tạo áp lực quá lớn vì sợ mình chưa đủ tốt”, cô nói.
Sau hai giải đấu, Thùy Anh cho biết cùng huấn luyện viên thay đổi hoàn toàn chế độ tập luyện, ăn uống và định hướng hình thể để phù hợp hơn với hạng mục bikini chuyên nghiệp.
Tháng 2.2026, Thùy Anh tham dự Muscle Contest Japan 2026 ở hạng mục Bikini Open Class B (160 – 163 cm). Lần này, nữ vận động viên bước lên sân khấu với hình thể cân đối hơn và giành chiến thắng toàn hạng mục để nhận “pro card” chuyên nghiệp.
Đằng sau thành tích ở tuổi 18 là lịch trình kéo dài nhiều năm với chế độ tập luyện và ăn uống nghiêm ngặt. Trong mùa giải 2025, Thùy Anh cho biết duy trì trạng thái siết liên tục suốt 6 – 7 tháng để thi đấu nhiều giải quốc tế. Dù ăn khoảng 2.300 calo mỗi ngày, mức khá cao với nữ giới, cô gái vẫn giữ được thể trạng săn chắc mà không cần cardio (bài tập đốt mỡ, tăng sức bền) quá nhiều.
Hiện tại, Thùy Anh cho biết lịch tập mỗi tuần gồm 3 buổi mông – đùi sau và 3 buổi thân trên, tập trung chủ yếu vào vai để phù hợp tiêu chí bikini.
Theo Thùy Anh, điều khó nhất khi theo đuổi thể hình không phải tập luyện mà là duy trì chế độ ăn uống giữa lịch học và cuộc sống cá nhân. “Việc tập luyện với mình đã thành thói quen. Nhưng chuẩn bị đồ ăn và theo đúng kế hoạch trong những ngày lịch trình thay đổi là điều khó nhất”, cô chia sẻ.
Không những vậy, Thùy Anh còn đối mặt nhiều định kiến vì là con gái theo đuổi thể hình chuyên nghiệp. “Có thời gian mình phải giấu gia đình để đi thi đấu. Nhiều lúc đứng trên sân khấu nhìn xuống khán đài mà không thấy ai quen đến cổ vũ cũng rất buồn”, cô nói.
Hiện tại, Thùy Anh theo học ngành quản trị kinh doanh và kinh tế tại University of San Diego, Mỹ. Sau khi giành pro card, mục tiêu tiếp theo của cô là tích điểm để có cơ hội bước lên sân khấu Mr. Olympia (giải đấu danh giá nhất trong làng thể hình chuyên nghiệp thế giới) trong tương lai.
Anh Lê Trung Chính, huấn luyện viên của Thùy Anh cho biết điều khiến anh ấn tượng nhất ở cô gái này không chỉ là tố chất hình thể mà còn nằm ở sự kỷ luật và khả năng chịu áp lực ở tuổi rất trẻ.
Theo anh, Thùy Anh là người luôn nghiêm túc với mục tiêu, sẵn sàng thay đổi bản thân và kiên trì theo đuổi quá trình dài thay vì tìm kết quả nhanh. “Thùy Anh có tinh thần cầu tiến rất lớn. Sau mỗi giải đấu, bạn ấy đều nhìn lại bản thân, lắng nghe góp ý và chấp nhận thay đổi để phát triển tốt hơn”, anh chia sẻ.
Hơn một thập kỷ đồng hành cùng chương trình Tiếp sức mùa thi, chị Nguyễn Thị Thanh Xuân (cựu sinh viên Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) xem đây là một phần thanh xuân không thể tách rời. Từ năm 2005 đến 2018, chị đi qua nhiều vai trò, từ tình nguyện viên đến đội phó rồi đội trưởng đội hình tại bến xe Chợ Lớn (TP.HCM).
Đến với chương trình từ năm nhất đại học, khi ấy lý do đơn giản chỉ vì yêu thích hoạt động xã hội, tình nguyện. Nhưng càng tham gia, sự gắn bó càng sâu đậm. Chị Xuân cho biết là người con của tỉnh Bình Định cũ, chị từng khăn gói vào TP.HCM dự thi nên hiểu rõ những bỡ ngỡ, lo lắng của thí sinh tỉnh lẻ. Sự đồng cảm ấy trở thành động lực để chị ở lại với chương trình lâu dài.
Chị Xuân kể những năm đầu, đội hình chị tham gia chỉ khoảng hơn 40 người, hoạt động tại bến xe Chợ Lớn, nơi đón nhiều thí sinh đổ về mỗi mùa thi. Công việc cụ thể là hướng dẫn đường đi, chỉ tuyến xe buýt đến nhà trọ, điểm thi cho thí sinh…
“Nhìn bạn nào vừa bước xuống xe trông giống thí sinh là chúng tôi tiếp cận và hỗ trợ ngay để tránh bị chèo kéo”, chị kể và cho biết vào những ngày cao điểm, khi thí sinh từ các tỉnh đổ về TP.HCM ôn và dự thi đông, các đội hình gần như hoạt động liên tục.
“Chúng tôi túc trực tại bến xe từ sáng đến chiều, ngày cao điểm thì đi sớm và về muộn hơn. Ai rảnh giờ nào thì đăng ký ca trực giờ đó. Có lúc vừa học, vừa thi và đi hỗ trợ thí sinh, cảm giác như ‘chạy show’ vậy. Việc dang nắng, dầm mưa cũng là điều hết sức bình thường. Dù vất vả, nhưng không khí lúc đó rất sôi nổi”, chị kể.
Trong ký ức của chị Xuân, mỗi mùa thi là một câu chuyện riêng, nhưng đều đọng lại cảm xúc rất thật. Một trong những kỷ niệm khiến chị nhớ mãi là lần hỗ trợ một thí sinh bị thất lạc giấy tờ.
“Hôm đó bạn ấy đi làm thủ tục dự thi bằng xe buýt, xuống xe mới phát hiện bỏ quên giấy tờ nhưng không nhớ xe nào. Bạn hoảng loạn rồi bật khóc. Tụi mình vừa trấn an, vừa chia nhau đi tìm. Có nhóm liên hệ ban tổ chức, có nhóm ra khu điều hành bến xe nhờ hỗ trợ, có người đứng ở điểm đậu xe để hỏi các bác tài. May mắn cuối cùng cũng kịp tìm lại được giấy tờ cho bạn”, chị kể.
Không chỉ là công việc hỗ trợ thí sinh, với chị Xuân, Tiếp sức mùa thi còn là nơi gắn kết những con người xa lạ thành một tập thể thân thiết. “Ban đầu là người lạ, nhưng khi vào đội thì như một gia đình. Hầu như 2/3 thành viên năm trước sẽ tiếp tục tham gia ở năm sau. Chúng tôi có nhiều năm gắn bó với nhau nên đến bây giờ vẫn còn giữ liên lạc và gặp gỡ”, chị nói.
Tham gia chương trình ở những năm đầu tiên, chị Xuân cho biết thời điểm ấy điều kiện còn nhiều thiếu thốn. “Hồi đó chưa có hỗ trợ cơm cho tình nguyện viên nên chúng tôi mang theo nồi cơm điện ra bến xe nấu, ai ở gần thì nấu thêm đồ ăn, rồi trưa quây quần lại ăn với nhau. Những bữa cơm giản dị ấy lại trở thành ký ức ấm áp, gắn kết cả đội", chị Xuân chia sẻ.
Việc hỗ trợ thí sinh cũng không dễ dàng như hiện nay. Theo chị Xuân, thời đó không có điện thoại thông minh hay internet phổ biến, các tình nguyện viên phải tự học thuộc lịch trình các tuyến xe buýt để hướng dẫn thí sinh chính xác. “Chỉ cần thí sinh hỏi là trả lời ngay, nhanh nhưng vẫn phải chính xác. Sau này khi làm đội trưởng, tôi còn in lịch trình ra cho các bạn học, lâu lâu ‘dò bài’, hỏi lại xem nhớ chưa, vì chỉ sai một chút là ảnh hưởng đến thí sinh”, chị Xuân kể.
Việc liên lạc khi ấy cũng hạn chế, theo chị Xuân nhiều thành viên chỉ dùng điện thoại “cục gạch”, thậm chí không có điện thoại nên thường có thông báo gì sẽ nhắn qua Yahoo. Việc di chuyển thì chủ yếu bằng xe buýt. “Hồi đó tôi ở trọ bên Q.2 cũ, sáng nào cũng dậy sớm đi bộ ra trạm xe buýt đến bến xe Chợ Lớn đi trực. Cực nhưng vui, lúc nào cũng háo hức”, chị nhớ lại.
Giờ đây, khi không còn trực tiếp tham gia, chị Xuân và một số thành viên khi ấy vẫn đều đặn có mặt trong các buổi lễ ra quân của chương trình Tiếp sức mùa thi. Mỗi lần như vậy, những ký ức cũ lại ùa về, nguyên vẹn và sống động.
Nhìn lại hành trình 25 năm của Tiếp sức mùa thi, chị không giấu được niềm tự hào. Theo chị, chương trình đã phát triển mạnh mẽ hơn, được xã hội biết đến rộng rãi, nhận được nhiều nguồn lực hỗ trợ. Công nghệ cũng giúp việc kết nối, tư vấn, hỗ trợ thí sinh thuận tiện hơn rất nhiều. “Bây giờ các bạn có điều kiện tốt hơn chúng tôi ngày xưa, đỡ tốn công sức, thời gian hơn”, chị nói.
Với chị Xuân, Tiếp sức mùa thi không chỉ là một hoạt động tình nguyện, mà là một phần ký ức thanh xuân tươi đẹp, nơi những ngày vất vả lại trở thành những ngày đáng nhớ nhất và những con người xa lạ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Năm nào cũng vậy, đến ngày kỷ niệm đất nước thống nhất (30.4), ông Phan Thanh Sĩ (81 tuổi), hiện là Chủ tịch Hội Người tù kháng chiến TP.Cần Thơ, lại bồi hồi nhớ về một thời trai trẻ quên mình vì độc lập tự do của đất nước. Ông là một người con của xã Thạnh Xuân – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, từng nổi danh với chiến công chiếm đại bác 105mm của giặc Pháp.
Năm 1961, khi mới 16 tuổi và còn ngồi trên ghế nhà trường, ông Sĩ đã dấn thân vào phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên phản đối Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Với tinh thần "áo học sinh nhưng lòng chiến sĩ", ông tham gia bãi khóa, biểu tình, rải truyền đơn, viết khẩu hiệu chống giặc.
Chàng thiếu niên khi ấy đã thực hiện những vụ đánh phá gây tiếng vang lớn như đốt kho xăng của địch ở lộ 91 (nay là đường Cách Mạng Tháng Tám), tấn công cư xá Mỹ ở đường Duy Tân (nay là đường Hoàng Văn Thụ), ném lựu đạn phá hoại cuộc bầu cử giả hiệu của chính quyền Sài Gòn. Khát khao nối tiếp bước chân cha anh đã đưa ông Sĩ dần trở thành một thành viên tinh nhuệ của lực lượng Biệt động Cần Thơ, hoạt động ngay trong lòng địch.
Chiến dịch Tết Mậu Thân năm 1968, ông Sĩ bị trúng đạn ở vai rồi rơi vào tay địch. Sau khi xử án, chính quyền Sài Gòn phán quyết ông 15 năm tù và giam cầm ở Khám lớn Cần Thơ. Tại đây, ông bị nhốt cùng 5 người tù chính trị khác.
Với sự nhạy bén, họ biết sơ hở của địch là khi người tù bị bệnh nặng sẽ được đưa ra khỏi trại giam để qua Bệnh viện Thủ Khoa Nghĩa chữa trị (nay là vị trí của Bệnh viện Đa khoa TP.Cần Thơ). Tuy trong bệnh viện này cũng có khám giam, có lính canh nhưng lực lượng mỏng. Nghĩ thế, 6 người đã vạch ra một kế hoạch vượt ngục táo bạo bằng cách giả bệnh.
Để đánh lừa lính canh, ông Sĩ đã dùng những phương pháp khắc nghiệt nhất. Đó là lấy gai nhím chích vào các đầu móng tay cho chảy máu rồi nuốt vào. Sau đó, ông lấy ráy tai của mình ăn để nôn, tạo hiện trường giả như bị xuất huyết dạ dày do ngộ độc.
Mưu kế thành công, cả nhóm được chuyển sang bệnh viện điều trị. Sau hơn 1 tháng chuẩn bị, họ dùng vũ khí tự tạo khống chế lính canh, rồi dùng chính súng của địch để diệt địch. Song, do không thể che kín kẽ tai mắt của địch nên còi báo động reo lên, lính lập tức bao vây. Chỉ có 4 người kịp thời chạy thoát về vùng giải phóng.
"Tôi và một người nữa yểm trợ đi sau cùng vượt rào không kịp nên bị bắt lại. Tôi thì bị bắn một viên đạn vào lưng xuyên thủng bụng, may mắn còn sống sót", ông Sĩ nói và chỉ vào một vết mổ dài còn để lại sẹo ở bụng.
Bị bắt sống, ông Sĩ bị giam lại ở Khám lớn Cần Thơ. Đến 8 tháng sau chính quyền Sài Gòn xử án lại, phán quyết ông tù chung thân khổ sai và đày ra Côn Đảo.
Theo ông Sĩ, trong nhà tù Côn Đảo tuy là một chiến trường không vũ khí nhưng vô cùng ác liệt khi chuyển sang hình thái đấu tranh giữ khí tiết. Người tù đòi quyền dân sinh dân chủ và cái giá phải trả có thể là những trận đòn roi dã man khiến tù nhân thương tích đầy người.
Tuy nhiên, âm mưu làm nhụt chí người cách mạng của địch bất thành. Bởi dù bị cô lập và tra tấn, những người tù chính trị vẫn đoàn kết chặt chẽ. Nhất là tại Côn Đảo, tổ chức này càng bền chặt vì có rất nhiều người đã bị giam cầm suốt 10 năm, 20 năm. Ông Sĩ tự hào nói: "Trái ngược với sự đả kích, xuyên tạc của địch, chúng tôi truyền tay nhau những bài thơ của Bác Hồ, của Tố Hữu để giữ tinh thần kiên định, lạc quan".
Năm 1973, Hiệp định Paris được ký kết. Lúc này nhà tù Phú Quốc đã thả người về theo nghị định thư, song các phạm nhân ở Côn Đảo thì vẫn tiếp tục bị giam cầm. Mọi người biết Mỹ và chính quyền Sài Gòn chưa từ bỏ cuộc chiến này nên vẫn rất cảnh giác. "Địch yêu cầu chúng tôi phải lăn tay, chụp hình, vì đó là thủ tục cần thiết để trao trả tù nhân về. Nhưng một khi lăn tay vào đó thì chúng sẽ tráo hồ sơ, chuyển những người tù chính trị thành những tù thường phạm, tù án, phá rối trị án để tiếp tục nhốt lại", ông Sĩ kể.
Ông Sĩ kể phải đến sau ngày 30.4.1975, cánh cửa ngục tù ở Côn Đảo mới thật sự mở ra. Giây phút giám thị mang chìa khóa đến mở cửa, nhiều tù nhân vẫn ngỡ ngàng không tin đó là sự thật. Không ai dám bước ra vì sợ địch âm mưu đàn áp, giết hại. Mãi đến khi nghe radio phát thanh tin mừng thắng trận, mọi người mới tin đất nước đã thống nhất. "Những người bệnh nằm liệt giường cũng cố bật dậy. Người bị xiềng xích cố bò đến bên nhau chia sẻ niềm hạnh phúc được tự do. Ai cũng vỡ òa như hồi sinh từ cõi chết", ông Sĩ nói.
Ngày 30.4, nghĩ về thanh xuân của mình và đặt nhiều kỳ vọng vào thế hệ trẻ hôm nay, ông Sĩ nhắn gửi: "Tuổi thanh xuân của tôi qua đi trong chiến tranh gian khổ, trường kỳ. Thế nhưng đó là một sự lựa chọn đúng đắn khiến bản thân không phụ lòng người đi trước và hổ thẹn với thế hệ mai sau. Và giờ đây, chiến tranh đã khép lại rồi, nhiệm vụ của các bạn trẻ là sẽ viết chương mới về một đất nước phát triển, ấm no, hạnh phúc. Tôi rất kỳ vọng vào các bạn".
Theo bài đăng nói về vấn đề trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, Cục cảnh sát giao thông thông tin đã hoàn thiện các clip (độ dài 15 phút) về hậu quả của các vụ tai nạn giao thông liên quan đến mô tô và ô tô. Đồng thời tổ chức cho học viên trước khi sát hạch lái xe bắt buộc phải xem các clip này, để nhận thức được sự quan trọng của an toàn giao thông đối với tính mạng, sức khỏe và tài sản của mình và người tham gia giao thông xung quanh.
Theo thông tin trên fanpage, việc xem clip được thực hiện đối với các khóa sát hạch từ tháng 5.2026. Đây cũng là một trong tiến trình xây dựng đạo đức, trách nhiệm tối thiểu cho lái xe ngoài kiến thức về kỹ thuật điều khiển phương tiện và pháp luật Trật tự an toàn giao thông.
Trần Hải Đình Văn (26 tuổi), làm việc tại đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.Phú Lợi, TP.HCM; trước đây là P.Phú Hòa, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), yêu cầu bắt buộc này rất hợp lý.
"Trước giờ học lý thuyết toàn biển báo, quy định, học để thi là chính. Nhưng nếu được xem những clip thật như vậy, chắc chắn cảm giác sẽ khác. Có thể sẽ ám ảnh, nhưng chính sự ám ảnh đó khiến mình nhớ lâu hơn", Văn chia sẻ.
Trong khi đó, Lê Thảo Nguyên, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng, cho rằng đây là cách "đánh thẳng vào cảm xúc".
"Người trẻ tụi em nhiều khi biết luật nhưng vẫn chủ quan. Nhưng nếu tận mắt thấy hậu quả, nhất là những tình huống giống mình ngoài đời, sẽ dễ chột dạ hơn. Em nghĩ xem xong rồi sẽ lái xe cẩn thận hơn", Nguyên nói.
Ông Đặng Minh Hải, giáo viên tại Trung tâm đào tạo lái xe Miền Nam, cho rằng trong thực tế, một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tai nạn giao thông không nằm ở việc thiếu hiểu biết luật, mà là thái độ chủ quan, xem nhẹ rủi ro.
"Mọi người thường đánh giá thấp nguy cơ khi chưa từng trực tiếp trải nghiệm hoặc chứng kiến hậu quả. Chính vì vậy, việc đưa hình ảnh tai nạn thực tế vào đào tạo lái xe được xem là một cách mô phỏng trải nghiệm mạnh mẽ", ông Hải nói.
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Vạn Hạnh Psy (P.Bình Phú; trước là P.10, Q.6, TP.HCM) nhận định: "Khi người học lái xe được tiếp xúc với hình ảnh thật, cảm xúc sợ hãi sẽ được kích hoạt. Nếu được dẫn dắt đúng cách, nỗi sợ này không gây tiêu cực mà sẽ chuyển hóa thành ý thức phòng tránh. Đây là nguyên tắc rất phổ biến trong giáo dục hành vi".
Bà Hà nói thêm: "Trước khi thi, người học đang ở trạng thái tập trung cao, sẵn sàng tiếp nhận thông tin. Một "cú chạm" cảm xúc lúc này sẽ có khả năng lưu lại lâu dài, ảnh hưởng đến hành vi sau này khi họ chính thức cầm lái".
Ông Đặng Minh Hải cho rằng có một thực tế lâu nay là nhiều học viên học lái xe theo kiểu "đối phó". Theo đó, học lý thuyết để qua bài thi, luyện thực hành để đủ điểm… nhưng chưa thực sự hình thành ý thức tham gia giao thông an toàn.
Ông Hải thẳng thắn nhìn nhận: "Học viên bây giờ học rất nhanh, nhưng quên cũng rất nhanh. Có người thi xong vài tháng đã lái xe theo kiểu rất nguy hiểm, vì họ chỉ nhớ kỹ thuật, không nhớ hậu quả. Vì lẽ đó, việc bổ sung video clip cảnh báo tai nạn là cần thiết để lấp khoảng trống về nhận thức. Kỹ năng lái xe chỉ là một phần. Quan trọng hơn là thái độ. Nếu học viên hiểu rằng chỉ một giây bất cẩn có thể trả giá bằng cả mạng sống, họ sẽ tự điều chỉnh hành vi".
Anh Đỗ Minh Mẫn (32 tuổi), làm việc tại đường Nguyễn Thị Minh Khai, P.Sài Gòn, TP.HCM; trước là P.Đa Kao, Q.1), nói: "Trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông là điều cần thiết. Để khi thi đậu sát hạch và có giấy phép lái xe ô tô, khi tham gia giao thông, sẽ tự giác cẩn thận hơn, lái xe an toàn hơn".
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà cho rằng cần cân bằng giữa yếu tố cảm xúc và tính giáo dục trong những clip. "Nếu hình ảnh quá nhẹ, sẽ không tạo được ấn tượng. Nhưng nếu quá nặng, có thể gây phản tác dụng. Quan trọng là cách xây dựng nội dung. Không chỉ cho thấy hậu quả, mà còn phải giải thích nguyên nhân, từ đó giúp người xem hiểu và rút ra bài học", bà Hà nói.
Một số ý kiến cũng đề xuất nên kết hợp clip với phần thuyết minh hoặc phân tích của giảng viên, thay vì chỉ chiếu đơn thuần.
Lê Nguyệt Như (25 tuổi), nhân viên cửa hàng thời trang ở 221 Võ Văn Ngân, P.Thủ Đức, TP.HCM (trước là P.Linh Chiểu, TP.Thủ Đức), nói: "Rất kỳ vọng thay đổi từ câu chuyện trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, có thể giúp giảm đáng kể hành vi vi phạm giao thông trong nhóm người mới lái xe. Từ đó, những người mới thi đậu sát hạch lái xe sẽ hiểu rằng phía sau mỗi cú tăng ga, mỗi lần lấn làn hay vượt đèn đỏ là những rủi ro thực sự, họ sẽ cân nhắc nhiều hơn trước mỗi hành động để mỗi chuyến đi an toàn hơn cho bản thân và cộng đồng".