Dành cả thanh xuân để làm đôi chân cho đứa con bại não, bà Trang chưa bao giờ dám mơ về một ngày được cùng con đứng trên bục vinh danh đại học. Thế nhưng, sau 22 năm ròng rã cùng con chiến đấu với nghịch cảnh, người mẹ ấy đã có thể mỉm cười trong nước mắt khi nhìn con cầm trên tay tấm bằng cử nhân. Đây không chỉ là thành quả của một cá nhân, mà là bài ca về tình mẫu tử thiêng liêng và nghị lực sống phi thường.
Trong lễ tốt nghiệp mới đây của Trường ĐH Ngoại ngữ – Tin học TP.HCM, Nguyễn Thành Lâm ngồi trên xe lăn với sự hỗ trợ của mẹ để lên sân khấu nhận tấm bằng cử nhân. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ khiến nhiều người không khỏi tò mò: hành trình phía sau của chàng trai này là gì?
Gặp Lâm sau buổi lễ tốt nghiệp vài ngày, điều gây ấn tượng với tôi không chỉ là sự điềm tĩnh, mà còn là cách chàng trai này nhìn nhận những khó khăn của mình như một điều… bình thường. Bên cạnh Lâm, “người bạn đồng hành” quen thuộc vẫn là chiếc khung tập đi. Dù việc di chuyển có nhiều hạn chế, từng bước đi đều nặng nề, nhưng Lâm vẫn có thể tự chạy xe ba bánh đi học, đi làm.
Lâm kể bản thân chào đời không may mắn như nhiều bạn khác, cậu bị bại não co cứng do sinh ngạt. Lâm tâm sự rằng những năm đầu đời, việc ngồi, bò hay di chuyển là điều tưởng chừng rất xa vời. Đến năm 3 tuổi, Lâm vẫn chưa thể tự ngồi, cơ thể rất yếu. “Gia đình khi đó đã đưa mình từ Tiền Giang (nay là Đồng Tháp) đến Vĩnh Long để tập vật lý trị liệu. Mình và mẹ thuê phòng trọ ở đó cho tiện việc điều trị, còn ba thỉnh thoảng sẽ đến thăm”, Lâm kể.
Sau khoảng thời gian kiên trì, cơ thể Lâm đã có những bước tiến. Thành quả đầu tiên của cuộc đời cậu không phải là điểm số, mà là cái ngồi vững chãi ở tuổi lên bốn. Từ đó đã mở ra hy vọng cho cuộc đời Lâm và cả gia đình.
Lên 7 tuổi, độ tuổi đến trường, gia đình Lâm lại đối mặt với những lời bàn tán như: “Nó bị vậy đi học làm gì” hay “Bị vậy sao không lo tập đi đứng”… Nhưng lúc đó bà Nguyễn Thị Thùy Trang (47 tuổi, mẹ của Lâm) vẫn quyết tâm cho con trai được đi học. “Năm 7 tuổi, mẹ đưa mình về lại nhà và đăng ký cho đi học. Vì đi học muộn nên gia đình xin trường cho miễn học mẫu giáo”, Lâm nhớ lại.
Từ đó, hành trình đến trường của Lâm bắt đầu, dù không hề dễ dàng, nhưng chưa bao giờ thiếu vắng bóng mẹ. Suốt 9 năm ròng rã từ tiểu học đến THCS, mẹ chưa bao giờ để Lâm đơn độc trên con đường đến trường. Lâm nhớ lại, những năm tiểu học, hình ảnh in sâu trong ký ức cậu là người mẹ đứng lặng lẽ ngoài cửa lớp mỗi giờ ra chơi, trên tay lúc nào cũng sẵn đồ ăn vặt cho con.
“Nhờ thời gian tập ở Vĩnh Long, từ lớp 1 mình đã có thể dùng xe lăn lắc tay để đi học. Vì không yên tâm nên mẹ luôn đi bộ theo sau, cũng may là trường gần nhà. Lên lớp 6, trường xa hơn, mẹ chuyển sang đạp xe đi theo. Dù nắng hay mưa, ngày nào mẹ cũng đưa đón”, Lâm xúc động kể.
Lâm thừa nhận, khó khăn lớn nhất không chỉ nằm ở thể chất mà còn là cảm giác tự ti. Suốt những năm qua, Lâm không tránh khỏi những ánh nhìn khác biệt và lời bàn tán. “Ban đầu mình cũng bị ảnh hưởng, nhưng rồi nghĩ họ nói xong rồi thôi, nếu cứ bận tâm thì chỉ làm mình buồn thêm. Vì vậy, mình chọn tập trung học và phát triển bản thân”, Lâm nói.
Bước ngoặt lớn đến vào những năm THPT, khi Lâm buộc phải tự lập nhiều hơn. Chàng trai kể nhà cách trường 7 km, mẹ không biết chạy xe máy nên một mình đến trường bằng chiếc xe điện 3 bánh. Từ đây, hành trình đến trường không còn bóng dáng mẹ bên cạnh mỗi ngày. Nhưng đổi lại, Lâm có thêm những người bạn đồng hành, bạn bè, thầy cô luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
Không chỉ dừng lại ở việc đến lớp, Lâm còn thi đỗ vào Khoa Công nghệ thông tin, Trường ĐH Ngoại ngữ – Tin học. Lâm kể ngày nhận tin trúng tuyển, cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc. Nhưng niềm vui ấy cũng đi kèm với nỗi lo của người mẹ. “Lúc nó ở gần mà tôi còn lo, phải đi theo sau mỗi lần đến trường, huống chi lên thành phố sống một mình”, bà Trang nói.
May mắn thay, Lâm có người chú ruột ở thành phố hỗ trợ trong suốt khoảng thời gian học đại học. Sau nhiều năm kiên trì đến lớp, Lâm đã có thể cầm trên tay tấm bằng cử nhân loại khá. “Mình muốn cùng mẹ cầm chung tấm bằng đại học vì hành trình này nếu không có mẹ có lẽ đã không có mình ngày hôm nay. Mình biết ơn bản thân vì không bỏ cuộc và cả những người đã luôn bên cạnh giúp đỡ”, Lâm bộc bạch.
Ngày nhìn thấy con trai trưởng thành, bà Trang không giấu được sự xúc động. Người mẹ ấy đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình để chăm sóc con. Từ những ngày thuê trọ xa nhà để tập vật lý trị liệu, đến những năm tháng đưa đón con đi học, từng bữa ăn, bộ quần áo… tất cả đều xoay quanh đứa con trai đặc biệt.
Bà Trang nghẹn ngào chia sẻ: “Thấy con mình như vậy, tôi thương lắm. Hồi nhỏ, tay chân, cơ thể nó đã yếu ớt lại còn bệnh suốt nên cứ ai hỏi tới là tôi lại khóc. Có những lúc rất vất vả, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dừng lại. Tôi chỉ sợ, nếu không cho con đi học thì sau này con biết làm gì để sống. Đến hôm nay, nhìn con trai cầm trên tay tấm bằng đại học, tôi mừng lắm. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày này”.
Bên cạnh Lâm còn có sự hỗ trợ của những người bạn tốt. Trần Tuấn Kiệt, bạn học cùng khoa, người thường xuyên hỗ trợ Lâm trong những năm đại học, chia sẻ: “Những hôm học cùng, Lâm chạy xe đến trường rồi gọi mình xuống hỗ trợ đưa bạn lên lớp. Nhìn bạn đi học đều đặn như vậy, mình thật sự rất nể. Nếu là mình, chắc đã nản từ lâu rồi”.
Hành trình của Lâm là câu chuyện của những nỗ lực lặp đi lặp lại mỗi ngày, từ việc tập ngồi, tập đi, đến kiên trì đến lớp, vượt qua ánh nhìn và cả những giới hạn của bản thân. Lâm bộc bạch: “Ai cũng có những khó khăn riêng, nhưng điều quan trọng là đừng để nó định nghĩa cuộc đời mình. Cứ kiên trì, tin vào bản thân và đừng ngại khác biệt vì đôi khi chính những điều tưởng là điểm yếu lại trở thành sức mạnh”.
Những ngày qua, câu chuyện nam sinh đuối nước thoát lưỡi hái tử thần trong gang tấc được chia sẻ khắp mạng xã hội. Sau 10 ngày điều trị trong bệnh viện, ngày 6.4, chàng trai 17 tuổi đã được về nhà. Người giúp nam sinh đuối nước trong cuộc đua giành sự sống ấy là đại úy Dương Thế Lâm, Phó trưởng Công an xã Thạch Xuân (tỉnh Hà Tĩnh).
Theo lời kể của người nhà, sự việc xảy ra vào khoảng 14 giờ ngày 27.3, trong lúc cùng các bạn đi tắm mát, Lê Phùng Việt Hùng (17 tuổi) không may bị đuối nước tại khu vực đập Khe Xai, xã Thạch Xuân (tỉnh Hà Tĩnh).
"Tôi nhận thông tin từ trực ban có vụ đuối nước. Ngay lúc nhận tin, chúng tôi chạy qua trước, công an xã đã điều ngay xe công vụ chở nhân viên y tế đến gần hiện trường. Các cháu đã sơ cứu ban đầu, làm hô hấp nhân tạo cho bạn", đại úy Dương Thế Lâm kể lại câu chuyện với người viết qua điện thoại.
Đại úy Lâm nhớ lại lúc thấy anh tới, những đứa trẻ khóc và nói: "Chú cứu bạn cháu với, bạn cháu còn sống". Tuy nhiên, theo đại úy Lâm, cậu bé lúc đó có dấu hiệu phù nề phổi, cơ thể nhợt nhạt. Những người bạn còn cho biết em nôn ra bọt và máu.
Anh Lâm kể lúc đó đã gọi ngay cho người bạn làm bác sĩ, nói chi tiết tình hình và nhận được lời khuyên cần đưa nạn nhân đến bệnh viện ngay lập tức. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh cõng Hùng lên vai, băng qua hơn 200m đường rừng, chạy đua từng giây để kịp "thời gian vàng" mong giành lại cơ hội sống mong manh cho nạn nhân.
"Tôi chẳng nghĩ ngợi được gì, chỉ biết cõng em chạy vì mỗi giây chậm lại đều có thể đánh mất cơ hội sống. Em còn quá trẻ", anh Lâm nhớ lại.
Cõng em ra đến điểm có thể tiếp cận phương tiện, anh cùng người bạn của nạn nhân lập tức đưa em lên xe máy, khẩn trương chuyển ra xe công vụ, phối hợp đồng đội và nhân viên y tế sơ cứu tại chỗ, rồi nhanh chóng đưa đến Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh.
Theo đại úy Lâm, nhờ sơ cứu ban đầu của nhóm bạn, sự có mặt kịp thời của nhân viên y tế và chuyển viện nhanh chóng đã góp phần quan trọng trong hành trình giành lại sự sống cho nam sinh.
Ngày 6.4, trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, bà Phùng Thị Vân (51 tuổi), mẹ của em Lê Phùng Việt Hùng cho biết trưa cùng ngày em Hùng đã được xuất viện, về nhà theo dõi điều trị.
"Sức khỏe con đã ổn định hơn. Con đã nói được ít, dù giọng vẫn khàn", bà Vân chia sẻ.
Bà có hai người con, Hùng là con thứ hai. Ngày hay tin con gặp nạn, trái tim người mẹ như ngừng đập. Với bà, sự quyết đoán của đại úy Dương Thế Lâm cùng đồng đội, sự nhiệt tình, trách nhiệm của nhân viên y tế Trạm y tế xã Thạch Xuân và Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh đã cứu con bà trong lúc nguy kịch.
"Đối với gia đình chúng tôi, đây là ân nghĩa vô cùng to lớn, không có gì có thể đong đếm được. Chúng tôi vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc", người mẹ chia sẻ trong thư cảm ơn.
Câu chuyện được lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội, nhận được sự quan tâm đặc biệt từ cộng đồng mạng. Câu chuyện cũng một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ tai nạn đuối nước, nhất là thời điểm mùa hè đang kề cận. Đại úy Lâm đặc biệt nhắn gửi về tầm quan trọng của việc trang bị kỹ năng sơ cứu, kỹ năng bơi lội và ý thức phòng ngừa tai nạn đuối nước, đặc biệt trong mùa hè.
Đại úy Lâm khuyến cáo: "Nếu vào khu vực nước sâu, cần trang bị phao cứu hộ, cần có biện pháp để bảo vệ an toàn, không đi một mình. Nếu có biết bơi cũng tuyệt đối không được chủ quan. Điều quan trọng nhất là phải trang bị kỹ năng bơi và sơ cứu đuối nước".
Chiều 8.5, tại Trung tâm hội chợ triển lãm SECC (đường Nguyễn Văn Linh, P.Tân Mỹ, TP.HCM), hàng ngàn bạn trẻ đã xếp hàng chờ check-in với ngày hội Vietnam GameVerse 2026.
Bên trong ngày hội, không khí tại đây luôn nhộn nhịp, nhiều gian hàng với các trò chơi điện tử thu hút đông đảo bạn trẻ dừng chân trải nghiệm.
Lương Trần Công Thắng, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM cho biết đã đến đây từ sớm với mong muốn được trải nghiệm nhiều game mới và nhận được phần thưởng. “Mình quan tâm nhiều nhất đến gian hàng của nhà phát hành VNG, tựa game mình hay chơi là đấu trường chân lý, nghe nói đợt này có được nhận các phần thưởng đặc biệt nữa, nên mình rất hào hứng”, Thắng nói.
Theo Thắng, bản thân còn quan tâm đến tựa game Liên quân và FC Online để thỏa sức trải nghiệm.
Trần Lê Duy (23 tuổi), nhân viên tại một quầy game trong hội chợ, cho biết từ sáng sớm mọi người đã đến đây rất đông, không khí vô cùng náo nhiệt. "Tại gian hàng, mình hướng dẫn các bạn đến trải nghiệm game, đa số đều là sinh viên ở TP.HCM”, Duy nói và cho biết cũng có nhiều bạn trẻ đến từ các tỉnh thành khác, đã bắt xe từ sớm đến ngày hội năm nay.
Nguyễn Cao Trí (27 tuổi), quê tỉnh Đồng Tháp, cho biết đến đây từ lúc 6 giờ sáng, để tham dự ngày hội năm nay. Với mong muốn trải nghiệm nhiều tựa game nhất có thể. “Mình mong chờ để có thể chơi được nhiều minigame săn quà, từ sáng đến hiện tại mình đã chơi được hơn 20 tựa game, trải nghiệm nhiều tính năng mới, phong phú mà trên bản chính thức chưa có”, Trí nói.
Đang trải nghiệm trò chơi điện tử, Nguyễn Thị Mỹ Anh, sinh viên Trường ĐH Cần Thơ, cho biết đã tham gia ngày hội này liên tục được 3 năm. “Đây là năm thứ 3 mình tham gia, nhưng cảm xúc vẫn như những ngày đầu vì quá choáng ngợp với các gian hàng game, mình đặc biệt yêu thích tựa game Liên quân Mobile, nhân vật mình yêu thích nhất là Alice. Rất may mắn, mình chơi minigame cũng trúng thưởng được một móc khóa của nhân vật game mà mình yêu thích”, Mỹ Anh bộc bạch.
Theo ban tổ chức, năm nay sự kiện quy tụ hơn 100 gian hàng từ các nhà phát hành, giúp game thủ trực tiếp trải nghiệm game, giao lưu KOL và kết nối cộng đồng. Các giải đấu Esports như SEA Esports Nations Cup cùng các trận showmatch (đánh giao lưu với khán giả ) và chung kết của nhiều bộ môn như Crossfire, PUBG Mobile hay FC Mobile diễn ra xuyên suốt.
Xung quanh khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM hiện có nhiều quán cà phê kết hợp cho thuê hộp ngủ theo giờ, không bắt buộc mua nước, được sinh viên ưa chuộng. Dù diện tích hộp ngủ chỉ khoảng 2 - 3 m2 nhưng lại khá riêng tư, mát mẻ, có bàn học, ổ cắm điện, đèn và quạt gió.
Để thu hút khách, các quán này cho thuê hộp ngủ theo combo (gói), với giá từ 10 - 15.000 đồng/giờ, tùy theo thời gian và số người cùng sử dụng. Có nơi khách còn được tặng thêm giờ, nước đóng chai và khăn giấy. Nhờ đó vào buổi trưa, khá đông sinh viên đến quán cà phê để nghỉ ngơi giữa ngày, đặc biệt khi "kẹt lịch" giữa các ca học.
Khoảng 11 giờ, hơn 20 hộp ngủ trong quán cà phê Star Box tại khu dân cư 61, KP.Tân Lập, P.Đông Hòa, TP.HCM, đã được sinh viên thuê nghỉ trưa. Huỳnh Ngọc Khang, sinh viên Trường ĐH Bách Khoa TP.HCM, cho biết: "Do nhà không gần trường nên buổi trưa em thường vào đây thuê hộp ngủ theo giờ nghỉ ngơi lấy sức chiều vào học tiếp, hoặc chờ khi nào trời mát mới về nhà. Em thấy ở lại giảng đường vào buổi trưa không được thoải mái, lại còn nóng, ồn ào. Trong khi giá thuê hộp ngủ trong quán cà phê cũng hợp lý, lại mát mẻ, phù hợp với nhu cầu của em".
Dịch vụ cho thuê hộp ngủ theo giờ trong quán cà phê xung quanh khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM được sinh viên ưa chuộng vì tiện lợi, phù hợp với túi tiền
ẢNH: NGUYỄN HẬU
Đinh Tường Anh, sinh viên Trường ĐH Công nghệ kỹ thuật TP.HCM, cũng thường thuê hộp ngủ trong quán cà phê để trốn nóng và làm bài tập. "Quán cà phê không gian mở khá ồn ào, trong khi em thích sự yên tĩnh để tập trung học tập. Do đó, em thường đến quán cà phê có sleep box để nghỉ ngơi cũng như có không gian riêng tư, mát mẻ mà tập trung cho việc học, không bị người khác làm phiền", Tường Anh cho biết.
Cũng trong khu dân cư 61, khu vực cho thuê hộp ngủ của quán Yes Box luôn đông khách vì không gian mát mẻ và được khuyến mãi thêm giờ khi thuê từ 2 giờ trở lên.
Chu Hoàng Long, sinh viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM, cho biết: "Lần đầu thuê hộp ngủ trong quán cà phê, em thấy rất tốt, không gian yên tĩnh, mát mẻ, giúp em tập trung làm bài tập. So với việc ngồi trong quán cà phê có không gian mở, em thấy đây là lựa chọn phù hợp với túi tiền, nhu cầu học tập".
Dù quán cà phê kết hợp kinh doanh cho thuê hộp ngủ mang lại nhiều tiện lợi cho sinh viên nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn phòng cháy chữa cháy (PCCC) và an ninh trật tự. Qua ghi nhận cho thấy các quán cà phê kinh doanh hộp ngủ xung quanh khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM được thiết kế 2 tầng bằng khung sắt hoặc gỗ, vách ngăn ván gỗ ép, diện tích từ 2 - 4 m2, có rèm che nên nguy cơ cháy nổ luôn tiềm ẩn. Do đó, nếu những cơ sở này không làm tốt công tác PCCC thì khi xảy ra sự cố cháy nổ, có thể dẫn đến hậu quả khó lường.
Nhận thấy điều này, UBND P.Đông Hòa đã chỉ đạo các ngành chức năng tăng cường công tác quản lý, kiểm tra PCCC tại các cơ sở kinh doanh cho thuê hộp ngủ trên địa bàn nhằm phòng ngừa, ngăn chặn nguy cơ cháy nổ.
Ông Võ Trọng Tài, Chủ tịch UBND P.Đông Hòa, cho biết: "Thời gian qua, UBND phường rất quan tâm công tác PCCC nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những điều kiện, nguyên nhân phát sinh cháy nổ. Theo đó, địa phương thường xuyên chỉ đạo công an phường phối hợp với các đơn vị liên quan tăng cường quản lý, kiểm tra định kỳ và đột xuất cơ sở kinh doanh thuộc thẩm quyền, trong đó có quán cà phê kết hợp cho thuê hộp ngủ".
Cũng theo ông Tài, lực lượng chức năng phường cũng thường xuyên hướng dẫn những cơ sở này trang bị, lập hồ sơ PCCC và thẩm duyệt phương án chữa cháy; đồng thời khuyến cáo và kiên quyết xử lý nghiêm trường hợp vi phạm. Ông Tài cho biết thêm, hiện chưa có quy định về loại hình quán cà phê kết hợp cho thuê sleep box nên địa phương cũng không khuyến khích hình thức kinh doanh này.
Theo ghi nhận của chúng tôi, hầu hết các quán cà phê kinh doanh hộp ngủ trên địa bàn P.Đông Hòa đều có trang thiết bị PCCC theo quy định như: bình chữa cháy, đèn thoát hiểm, tiêu lệnh PCCC, lối thoát hiểm thứ hai… Bên cạnh vấn đề PCCC, các cơ sở này còn chú ý đến công tác bảo đảm an ninh trật tự và phòng, chống tội phạm. Các quán còn thực hiện khai báo lưu trú cho khách thuê hộp ngủ theo quy định pháp luật, nhằm phòng ngừa tội phạm lợi dụng loại hình kinh doanh này để hoạt động phạm pháp.