Nhân dịp kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh (15-5-1941 – 15-5-2026), chiều 14-5, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gặp mặt 85 Đội viên tiêu biểu toàn quốc.
Phát biểu tại đây, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh phải tạo dựng môi trường an toàn, công bằng cho mọi trẻ em, an toàn trong gia đình, nhà trường, xã hội, trên không gian mạng.
Đồng thời tạo dựng sự công bằng trong cơ hội học tập, vui chơi, chăm sóc, bảo vệ, phát triển, dù các cháu sinh ra ở đâu, trong hoàn cảnh nào.
Trên hết, phải nuôi dưỡng trong các cháu khát vọng Việt Nam – khát vọng học tốt hơn, sống tốt hơn, làm việc tốt hơn, phụng sự đất nước tốt hơn, niềm tin rằng người Việt Nam có thể vươn lên, sáng tạo, đóng góp xứng đáng cho nhân loại.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước chia sẻ bên cạnh niềm vui hôm nay cũng không quên rằng vẫn còn những trẻ em chưa được học hành, vui chơi, chăm sóc đầy đủ, còn thiếu thốn, cơ nhỡ, phải lao động sớm, thậm chí bị bạo lực, xâm hại, bỏ rơi.
Những vụ việc đau lòng gần đây nhắc nhở chúng ta rằng bảo vệ trẻ em không thể chỉ xử lý khi sự việc đã xảy ra, mà phải phòng ngừa từ sớm, phát hiện kịp thời, hỗ trợ đến nơi đến chốn và xử lý nghiêm mọi hành vi xâm hại, bạo lực, bao che, thờ ơ.
Một xã hội văn minh thể hiện ở cách xã hội ấy bảo vệ những người yếu thế, nhất là trẻ em, như thế nào.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước mong muốn các cháu thiếu niên, nhi đồng chăm học, chăm làm, rèn đạo đức, giữ gìn sức khỏe, nuôi dưỡng ước mơ và làm việc tốt mỗi ngày.
Hãy học để hiểu biết, rèn để trưởng thành, sống để yêu thương, biết tự bảo vệ mình, tránh xa bạo lực, tệ nạn, thông tin xấu độc, phấn đấu hôm nay là đội viên tốt, mai sau là công dân tốt của đất nước.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đề nghị tổ chức Đoàn, tổ chức Đội và đội ngũ cán bộ phụ trách thiếu nhi cần làm cho Đội mãi là mái nhà thân yêu, an toàn, sinh động, sáng tạo, gần gũi với các cháu.
Nơi nuôi dưỡng lòng yêu nước, tình yêu truyền thống, văn hóa đọc, kỹ năng sống, tinh thần sáng tạo, trách nhiệm xã hội và khả năng hội nhập.
Cần quan tâm, đào tạo, động viên đội ngũ tổng phụ trách Đội, cán bộ phụ trách thiếu nhi để các cán bộ yên tâm, tận tụy với công việc đầy ý nghĩa này.
Nhà trường và ngành giáo dục phải là không gian an toàn, nhân văn và hạnh phúc, không chỉ dạy chữ mà phải dạy làm người, bồi đắp nhân cách, kỷ luật, lòng nhân ái, trách nhiệm công dân.
Kịp thời nhận diện, nâng đỡ những học sinh khó khăn, bị tổn thương, bị cô lập hoặc có nguy cơ bỏ học, tuyệt đối không để bạo lực, xúc phạm, kỳ thị, bắt nạt trong trường học.
Với gia đình, mỗi ông bà, cha mẹ, người chăm sóc trẻ em hãy là điểm tựa yêu thương đầu tiên của các cháu. Trẻ em cần được lắng nghe, tôn trọng, hướng dẫn và bảo vệ.
Kỷ luật không đồng nghĩa với bạo lực. Dạy con không thể bằng chửi mắng, hay bỏ mặc. Mỗi gia đình phải là nơi trẻ em được lớn lên trong tình thương, sự chăm sóc, niềm tin và trách nhiệm.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước yêu cầu bảo vệ, chăm sóc, giáo dục trẻ em phải là ưu tiên thực chất, bằng chính sách, nguồn lực và trách nhiệm cụ thể.
Chính sách phải đến được từng trường học, khu dân cư, gia đình khó khăn, tạo điều kiện tốt hơn về học tập, y tế, dinh dưỡng, vui chơi, không gian an toàn, cần bảo vệ kịp thời trẻ em bị bạo lực, xâm hại, bỏ rơi.
Đặc biệt quan tâm trẻ em vùng sâu, vùng xa, khuyết tật, mồ côi, cơ nhỡ, có nguy cơ bỏ học hoặc lao động sớm, để không trẻ em nào bị bỏ lại phía sau.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước khẳng định buổi gặp mặt hôm nay là niềm vui, sự ghi nhận, nhưng cũng là sự gửi gắm niềm tin của Đảng, Nhà nước, gia đình, thầy cô và toàn xã hội đối với các cháu.
Niềm tin ấy không phải là áp lực, mà là lời động viên để mỗi ngày các cháu cố gắng thêm một chút. Mỗi bước tiến nhỏ hôm nay sẽ góp thành sự trưởng thành lớn mai sau…
Việc học bài, giao tiếp, giải trí, thể biện bản thân, tham gia đời sống xã hội hay theo dõi một xu hướng mới đều có thể bắt đầu từ cùng một siêu ứng dụng. Sự tiện lợi này giúp trẻ học tập và kết nối có phần dễ hơn nhưng cũng dẫn các em bước vào môi trường mạng xã hội sớm - nơi cũng tồn tại nội dung tiêu cực, thông tin độc hại, cơ chế gây nghiện và những tác động tâm lý khó nhận ra ngay.
Một khảo sát chuyên đề năm 2023 của Hiệp hội Tâm lý học Trung Quốc dựa trên 12.000 ca tại 60 trung tâm can thiệp khủng hoảng tâm lý cho thấy số trường hợp khủng hoảng tâm lý ở thanh thiếu niên có liên quan đến môi trường mạng tăng dần qua các năm và đạt mức 42,7% vào năm 2023.
Tháng 3-2026, truyền thông Trung Quốc nhắc nhiều đến trường hợp cậu bé 13 tuổi ở quận Hoàng Cô, thành phố Thẩm Dương như ví dụ trẻ gặp vấn đề do nghiện mạng và bị môi trường mạng tác động.
Sau giờ học, việc đầu tiên cậu bé làm khi về nhà là cầm điện thoại. Dù đã thỏa thuận với phụ huynh là chỉ dùng điện thoại trong nửa tiếng, thời gian này thường bị em kéo dài. Khi bị thu điện thoại, em thường phản ứng mạnh, có lúc xảy ra xô xát với người nhà, thậm chí xuất hiện phản ứng luống cuống, mất bình tĩnh của hội chứng cai nghiện.
Bà Tề Tú Mẫn - đại biểu Nhân đại toàn quốc, giám đốc một văn phòng luật sư tại Hà Bắc - chia sẻ bà từng nhận một yêu cầu pháp lý đặc biệt từ em học sinh 13 tuổi muốn kiện bạn cùng lớp vì đã chỉnh sửa hình ảnh em, dựng video chế giễu rồi lan truyền trên mạng xã hội.
"Sau vụ việc, em ấy không chịu đi học nữa", bà Tề nói trong sự bất lực và nhận ra rằng bạo lực mạng thực sự đang có dấu hiệu trẻ hóa.
Đứa trẻ trong câu chuyện muốn bảo vệ quyền lợi của mình nhưng kiểu hành vi được gọi là "đùa giỡn" như vậy hiện vẫn rất khó xử lý bằng pháp luật, thậm chí nhiều trường hợp chưa đủ điều kiện để lập án tại Trung Quốc.
Bà Tề từng khảo sát hơn 30 trường học và trao đổi sâu với hơn 2.000 giáo viên, học sinh, phụ huynh và thấy rằng trẻ nhỏ rất dễ hùa theo, dễ bị dẫn dắt và thiếu khả năng phân biệt đúng - sai khi tham gia công kích trên mạng.
Dù có nhiều ý kiến khác nhau, trong mắt nhiều phụ huynh, mạng xã hội đang khiến trẻ tiếp xúc với rất nhiều nội dung không lành mạnh, làm gia tăng nguy cơ lo âu, trầm cảm, mất tập trung, tự ti ở trẻ.
Bà Vương sống tại Thành Đô, chia sẻ với Pháp Trị Nhật báo rằng con trai bà đang học trung học và rất "nghiện" mạng xã hội. Sau giờ học, việc đầu tiên con bà làm là mở điện thoại lướt video, thậm chí trên đường từ trường về nhà cũng không rời màn hình. Tối đến, khi đi ngủ thì lén trùm chăn tiếp tục xem đến khuya.
Tại thành phố Hàm Đan, một phụ huynh họ Hác cho biết con gái đang học trung học phổ thông của bà bị ảnh hưởng đáng kể khi dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội và nền tảng video ngắn.
Từ khi nghiện mạng xã hội, con gái bà ít giao tiếp trực tiếp với bạn bè hơn, ngày càng thu mình, thị lực giảm rõ rệt, cân nặng tăng lên 80kg. "Nếu tình trạng này cứ kéo dài thì thật sự không biết phải làm sao", bà Hác thở dài nói.
Trong nỗ lực đối phó với các hệ lụy do mạng xã hội gây ra cho trẻ em, Trung Quốc đã đặt nền tảng pháp lý cho việc bảo vệ trẻ em trên mạng bằng Quy định bảo vệ thông tin cá nhân trẻ em năm 2019 và Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên sửa đổi năm 2020, trong đó đưa các vấn đề như dữ liệu cá nhân và trách nhiệm của nền tảng đối với trẻ em vào khuôn khổ pháp lý.
Từ tháng 1-2024, nước này bắt đầu đưa xác thực danh tính thật vào ứng dụng có chức năng mạng xã hội bằng Quy định về bảo vệ trẻ vị thành niên trên môi trường mạng, đặt ra yêu cầu về quản lý nội dung, thuật toán và bảo vệ thông tin cá nhân trẻ em.
Đến tháng 11-2024, Cục Quản lý không gian mạng Trung Quốc tiếp tục ban hành văn bản hướng dẫn xây dựng chế độ trẻ vị thành niên trên Internet di động, áp dụng đồng thời cho thiết bị di động, ứng dụng và kho ứng dụng.
Văn bản này yêu cầu cơ chế ứng dụng và kho ứng dụng sẽ tự động chuyển sang chế độ phù hợp khi phụ huynh hoặc người dùng bật chế độ trẻ vị thành niên trên điện thoại. Hệ thống cũng sẽ phải mặc định giới hạn thời gian sử dụng theo độ tuổi: không quá 1 tiếng/ngày đối với trẻ dưới 16 tuổi và không quá 2 tiếng/ngày đối với trẻ từ 16 đến dưới 18 tuổi.
Đồng thời hạn chế phần lớn dịch vụ từ 22h đến 6h sáng, ngoại trừ các chức năng cần thiết như gọi điện, nhắn tin cơ bản, học trực tuyến hoặc ứng dụng được phụ huynh cho phép. Các nền tảng cũng phải xây dựng kho nội dung riêng cho từng nhóm tuổi, hạn chế nội dung độc hại, nguy hiểm hoặc dễ gây ảnh hưởng xấu tới hành vi và cảm xúc của trẻ.
Với mạng xã hội, chế độ này mặc định chặn tin nhắn từ người lạ, cho phép kiểm soát phạm vi hiển thị nội dung và tăng mức cảnh báo với các liên kết ngoài.
Những quy định hiện nay của Trung Quốc đã đặt trách nhiệm cho nền tảng. Nhưng khi triển khai trong thực tế, trẻ vẫn có rất nhiều chiêu để lách luật, như mượn tài khoản của người lớn, dùng thông tin của người lớn để đăng ký, hoặc thoát khỏi chế độ vị thành niên rồi xem bằng chế độ khách (guest mode).
Làm thế nào để quản lý tốt thiết bị trong tay trẻ hay có nên để trẻ nhỏ tiếp cận với môi trường có rủi ro cao như mạng xã hội là các chủ đề được thảo luận rất nhiều tại Trung Quốc trong thời gian gần đây. Trước kỳ Lưỡng hội tháng 3-2026, cụm từ "kiến nghị cấm trẻ dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội" từng xuất hiện trên bảng tìm kiếm nền tảng Weibo của nước này.
Tại hai kỳ họp, một số đại biểu Nhân đại toàn quốc và ủy viên Chính hiệp toàn quốc đề xuất thúc đẩy lập pháp theo hướng cấm người dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội.
Ủy viên Chính hiệp toàn quốc Vu Bổn Hoành là một trong những tiếng nói nổi bật khi đưa ra đề xuất này và lấy mốc 16 tuổi làm "tuổi trưởng thành số" cho trẻ em. Theo ông Vu, khả năng tự kiểm soát và điều tiết cảm xúc của trẻ ở độ tuổi thấp hơn vẫn chưa hoàn thiện, dễ bị tác động bởi môi trường mạng xã hội.
Bà Song Thiếu Mẫn - đại biểu Nhân đại toàn quốc, giáo sư Đại học Sơn Tây - cũng kiến nghị sửa Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên, bổ sung mức tuổi tối thiểu được dùng mạng xã hội, trong đó quy định trẻ dưới 16 tuổi không được đăng ký hoặc sử dụng dịch vụ mạng xã hội. Bà cho rằng ngưỡng 16 tuổi không phải là tùy ý đặt ra, điều còn thiếu hiện tại là một hàng rào ngăn trẻ nhỏ tuổi tiếp xúc quá sớm với môi trường mạng xã hội nhiều rủi ro.
"Ý định của chúng tôi khi thúc đẩy việc này không phải là để cách ly trẻ em hoàn toàn khỏi thế giới số, càng không phải để lấy mất quyền giải trí và giao tiếp xã hội chính đáng của các em", bà Song chia sẻ với tờ Thời báo Sức Khỏe Trung Quốc. Ngược lại, mục đích chính là mở cho trẻ một cánh cửa khác, hướng ánh nhìn của các em từ chiếc màn hình nhỏ sang bầu trời rộng lớn hơn để các em bước vào đời sống thật sinh động hơn.
---------------------------
Kỳ tới: Đông Nam Á bảo vệ trẻ em trước mặt trái mạng xã hội
Đã xảy ra nhiều vụ việc đáng tiếc, thậm chí những vụ án hình sự liên quan thanh thiếu niên khởi nguồn từ chơi game online, mạng xã hội.
Khuya 3-3, Công an phường An Hội Đông (TP.HCM) tiếp nhận tin báo việc hai nhóm thanh thiếu niên dùng hung khí đuổi đánh nhau gây náo loạn tại một quán cà phê trên đường Lê Đức Thọ.
Nguyên do tối 1-3, Phong (18 tuổi, phường An Nhơn) cùng nhóm bạn uống sinh tố trên đường Nguyễn Oanh thì nhóm của Thanh (18 tuổi, phường An Hội Tây) chạy xe ngang nẹt pô, Phong có lườm nhóm Thanh.
Lướt TikTok, Phong thấy Thanh đăng tấm ảnh ổ bánh mì kèm câu "bận nẹt pô kẻ địch nên giờ mới ăn" nên đã nhắn tin chửi rồi hẹn đánh nhau. Tối 3-3, nhóm Phong có 19 thanh thiếu niên mang theo ống sắt, bình xịt hơi cay, dao tự chế… đến quán cà phê trên đường Lê Đức Thọ.
Bị tấn công, Thanh dùng cây ba khúc chống trả, ba người còn lại lấy ghế, ly thủy tinh của quán ném lại nhóm Phong. Cái kết của trận hỗn chiến là 23 thanh thiếu niên bị khởi tố, đa số đều chưa đủ hoặc dưới 18 tuổi.
Tháng 4 vừa qua, thêm vụ án khác cũng xuất phát mâu thuẫn từ mạng xã hội. Phát (25 tuổi) và Tuấn (17 tuổi) đăng tải bài về hành trình phượt nhưng bị cho là không thực tế gây tranh cãi trong hội nhóm. Đô (29 tuổi) liền đăng bài trên trang cá nhân "khịa" Phát và Tuấn.
Hai bên nhắn tin cự cãi, thách thức nhau trên mạng và đỉnh điểm là hẹn gặp giải quyết trực tiếp tại quán cà phê trên đường Tân Thắng (phường Tân Sơn Nhì, TP.HCM). Sau khi lời qua tiếng lại đã xảy ra xô xát.
Công an phường Tân Sơn Nhì nhận tin và nhanh chóng có mặt, kịp thời ngăn chặn vụ việc đưa những người liên quan về trụ sở. Kết quả tám người liên quan đều còn rất trẻ bị khởi tố.
Đầu tháng 10-2025, K. (sinh năm 2007, phường Thạnh Mỹ Tây) lên mạng tìm việc làm thêm, được một tài khoản lạ chủ động làm quen. Sau thời gian dài trò chuyện, K. được chủ tài khoản này rủ qua Campuchia làm tại tiệm tóc.
Không chút nghi ngờ, K. đi mà không cho gia đình biết. K. được đón tại ngã tư Hàng Xanh, sau đó đưa thẳng đến điểm tập kết tại một khách sạn gần cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh).
Được đưa qua Campuchia bằng đường tiểu ngạch, K. bị khống chế chở đến nhiều địa điểm. Tại một nơi giam giữ, K. chọn về nên gia đình K. bị yêu cầu chuyển tiền chuộc, bị tạo áp lực bằng cách đánh đập, chích điện và gửi hình K. cho gia đình.
Từ tin trình báo, Công an TP.HCM đã xác lập chuyên án, hỗ trợ đưa K. về với gia đình. Đồng thời triệt phá đường dây tội phạm xuyên quốc gia liên quan "hiệp sĩ" Nguyễn Thanh Hải (55 tuổi).
Cuối tháng 3, TAND TP.HCM tuyên phạt Ông Văn Quốc (20 tuổi) 9 năm tù và Lý Hải Đăng (21 tuổi) 7 năm tù về tội hiếp dâm người dưới 16 tuổi. Theo hồ sơ vụ án, ngày 7-9-2024, bà T. phát hiện con gái là Y. (sinh năm 2011) có biểu hiện mang thai nên đưa đi khám và kết quả đã mang thai hơn 18 tuần nên bà đưa con gái đến trình báo công an.
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận 12 (cũ) xác định ngoài hai người trên, Y. bị nhiều người khác quan hệ tình dục. Đó là Hồ Quốc Thịnh (20 tuổi) quen qua ứng dụng Litmatch, kết bạn và thường xuyên nhắn tin, sau đó nhiều lần quan hệ và Y. có thai mà Thịnh chính là cha đứa bé do Y. sinh ra theo kết luận giám định của Phân viện Khoa học hình sự tại TP.HCM.
Y. còn quan hệ với Nguyễn Trọng Bằng (29 tuổi) cũng quen qua mạng xã hội. Hành vi của Hồ Quốc Thịnh đã được chuyển đến Công an quận Bình Thạnh để điều tra. Riêng Bằng được cơ quan điều tra ra quyết định tách vụ án hình sự để xử lý sau.
Nhịp sống ngày càng vội vã nhưng lòng người có vẻ như đang chạy nhanh hơn những bước chân trở về nhà.
Tôi trở lại quê vào một chiều dịp lễ, khi mặt trời chỉ còn treo một vệt mỏng trên mái ngói. Mẹ đang cặm cụi rửa mớ rau bên cái chum nước quen thuộc. Nghe tiếng tôi gọi, mẹ ngẩng lên, nụ cười nở rất chậm, như sợ nếu cười nhanh quá sẽ làm khoảng cách bao năm bỗng trở nên rõ rệt.
Mẹ đặt rổ rau xuống, đi về phía tôi bằng những bước nhỏ chậm rãi, nhưng vòng tay thì mở rộng từ lúc còn cách tôi cả mấy mét.
"Về là được rồi" - mẹ nói, giọng run nhẹ như hơi lạnh thấm vào da.
Tôi ôm lấy mẹ, nhận ra mẹ gầy đi quá nhiều. Mùi áo mẹ vẫn vậy. Một thứ mùi phảng phất của nắng phơi ngoài hiên, của mồ hôi đã quen với gió đồng, của những đêm mẹ thức làm việc.
Mùi ấy, tôi đi xa bao nhiêu lâu cũng không thể tìm lại ở bất kỳ căn phòng ấm máy điều hòa nào.
Mọi thứ ngăn nắp đến quen thuộc. Tôi cởi áo khoác, chụp nhanh vài tấm ảnh định đăng mạng xã hội.
Nhưng tôi sững lại một chút. Thời công nghệ số đúng là tiện, nhưng cũng dễ làm người ta quên những chậm rãi thân thuộc. Khi mọi thứ chỉ còn là nội dung để đăng tải, những kỷ niệm đôi khi hóa thành đường truyền nhanh, sáng, nhưng không để lại hơi ấm.
Tối đó, cơm canh còn chưa dọn xong, điện thoại tôi đã liên tục đổ chuông. Tin nhắn công việc, tin từ bạn bè. Mẹ im lặng, chỉ ngồi xới cơm, cẩn thận gắp vào chén cho tôi những miếng ngon nhất.
"Con cứ làm việc đi" mẹ nói. Nhưng tôi thấy ánh mắt mẹ trôi về phía cửa sổ. Ánh mắt ấy buồn một cách hiền lành, như chấp nhận cả sự xa cách lẫn mong chờ.
Khi tôi vừa trả lời xong tin cuối thì mẹ đã dọn bữa xong từ lâu. Tôi vội xin lỗi. Mẹ chỉ đặt bàn tay gầy lên vai tôi: "Không sao đâu con. Thời nay ai cũng bận. Miễn là con còn nhớ đường về".
Tin nhắn đến bằng những âm thanh điện tử. Điện thoại tôi lại sáng. Tôi định trả lời tin nhắn thì mẹ gọi í ới: "Ra sân ngồi với mẹ chút".
Bên hiên, trời tối và thấp, bóng đêm như sắp rơi xuống mái nhà hàng xóm. Mẹ kéo tôi ngồi cạnh, đôi tay nắm lấy bàn tay tôi, lạnh nhưng vững chãi.
"Ngày xưa lúc con còn bé, cứ tối đến là cứ bám lấy mẹ, đòi bế hoài," mẹ kể, giọng chìm vào gió. "Giờ lớn rồi, mẹ biết con có nhiều thứ phải lo. Nhưng mẹ vẫn thích có con ngồi bên cạnh".
Tôi nhìn sang, thấy trong mắt mẹ loang loáng nước. Tôi lại trở về ký ức những ngày tôi còn nhõng nhẽo bên mẹ.
Hình như mẹ chẳng cần những lời chúc dài dòng, chẳng cần những món quà đắt giá, chẳng cần tấm hình lung linh để khoe với ai. Mẹ chỉ cần tôi ngồi cạnh, để mẹ biết mình vẫn còn giữ được một phần quan trọng nhất của cuộc đời.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, tắt âm, rồi gối đầu lên vai mẹ như ngày còn bé. Mẹ cười, đôi vai khẽ run lên vì xúc động.
Tiếng thông báo tin nhắn vẫn rung từ túi áo, nhưng tôi không mở nữa. Điều duy nhất tôi muốn giữ lại, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Làm sao mọi thứ có thể thay được cảm giác được truyền từ lòng bàn tay mẹ, ấm, run, và đầy tình thương?
Buổi chiều, tôi phụ mẹ thắp nhang lên bàn thờ. Mẹ đứng cạnh, miệng khấn rất chậm. Giọng mẹ run theo từng hạt bụi hương rơi xuống. Tôi biết mẹ đang xin cho con cái bình an, xin cho căn nhà này còn chỗ để chứa tiếng cười của tôi dù mai kia tôi lại đi làm xa mấy trăm cây số.
Tôi đặt tay lên vai mẹ. Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rỡ.
"Lễ này con ở lại thêm với mẹ mấy ngày nhé?" mẹ hỏi.
Tôi gật đầu không cần nghĩ. Có những điều không thể dời sang dịp khác, cũng không thể chờ lúc rảnh rỗi. Tình thương của mẹ không chờ thông báo đến mới mở ra. Nó ở đó, lặng lẽ, như ngọn đèn dầu mẹ thắp mỗi cuối năm, không sáng chói, nhưng đủ để soi một đoạn đời người.
Trong căn nhà nhỏ của mẹ, hơi ấm không đến từ sóng Wi-Fi, mà đến từ bàn tay nắm rất chặt, từ nồi nước mùi già ủ lửa qua đêm, từ câu "về là được rồi" mà mẹ nói bằng cả một đời thương nhớ.
Giữa muôn vàn âm thanh điện tử, giữa những ánh sáng màn hình cứ nhấp nháy không ngừng, tôi hiểu ra một điều, rằng thế giới có thể đổi thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm lấy con mình, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nghỉ lễ.
Và đó là điều mà không một kết nối công nghệ nào có thể thay thế.