Anh Minh (Theo Britainnica)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/thanh-pho-nao-la-thu-do-cua-nuoc-my-5059062.html

Tại Hàn Quốc, màu xanh của matcha từng thống trị thực đơn các quán cà phê nhiều năm. Theo Korea Times, sắc tím của ube - khoai mỡ, đang chiếm lĩnh các quầy pha chế và gây sốt mạng xã hội tại xứ kim chi. Với màu tím đậm tự nhiên bắt mắt, khoai mỡ gây ấn tượng về thị giác, chinh phục thực khách bởi hương vị ngọt dịu, bùi ngậy xen lẫn hương vanilla đặc trưng.
Ube (khoai mỡ tím) là nông sản bản địa của Philippines, có vị ngọt và thoảng mùi đất cùng màu tím nổi bật, thường bị nhầm với khoai môn. Chúng chủ yếu được trồng trên các thửa ruộng nhỏ, mang tính mùa vụ, từ lâu được chế biến thành mứt, kem và bánh.
Tại một quán cà phê ở khu Mapo-gu, Seoul, những ly latte màu tím là sản phẩm bán chạy. Chủ quán cho biết thực khách bị thu hút không chỉ bởi hương vị mà còn bởi vẻ ngoài ăn ảnh.
Sức hút của khoai mỡ gắn liền với sự hỗ trợ của các nền tảng như TikTok và Instagram. Hiệu ứng thị giác giúp các món ăn từ khoai mỡ nhanh chóng thu về hàng triệu lượt yêu thích, giúp các cửa hàng nhỏ thu hút lượng lớn khách du lịch và giới trẻ địa phương.
Các "ông lớn" ngành F&B tại Hàn Quốc nhanh chóng bắt sóng trào lưu này. Starbucks Hàn Quốc gây chú ý khi giới thiệu món bánh Cheesecake Basque Ube với lớp vỏ cháy caramen đối lập với phần nhân tím mịn.
Chuỗi cà phê A Twosome Place cũng tung ra dòng sản phẩm mùa xuân phong phú gồm milkshake ube, latte ube và bánh kem "Ice Box" kết hợp giữa khoai mỡ và bánh quy. Các thương hiệu bánh donut nổi tiếng như Cafe Knotted hay các chuỗi giá rẻ như The Liter cũng không đứng ngoài cuộc với những ly latte nhiều tầng kết hợp giữa khoai mỡ và matcha.
Nhiều thực khách thường nhầm khoai mỡ với khoai lang tím hoặc khoai môn do màu sắc tương đồng. Tuy nhiên, ba loại củ này thuộc các nhóm thực vật khác nhau. Khoai mỡ thuộc họ củ nâu (Dioscoreaceae), cùng nhóm với củ mài; khoai lang tím thuộc họ bìm bìm (Convolvulaceae); còn khoai môn thuộc họ ráy (Araceae). So với khoai môn có thịt màu trắng đốm tím, khoai mỡ nổi bật với sắc tím đậm trải đều từ vỏ đến ruột.
Một yếu tố giúp khoai mỡ ghi điểm với người tiêu dùng hiện đại là xu hướng sống khỏe. Sắc tím của loại khoai này đến từ anthocyanin, loại sắc tố tự nhiên có khả năng chống oxy hóa, tương tự trong quả việt quất. Việc tạo ra màu sắc bắt mắt mà không cần đến phẩm màu tạo là điểm cộng lớn đối với tệp khách hàng trẻ đang ngày càng khắt khe về sức khỏe.
Tại các thành phố lớn của Hàn Quốc như Seoul, Daegu hay Gwangju, sự hiện diện của khoai mỡ trong các menu mùa xuân năm 2026 đang thay đổi thói quen của người tiêu dùng. Thay vì một ly matcha latte quen thuộc, thực khách giờ đây ưu tiên sự mới lạ của sắc tím.
"Nó không chỉ là một món ăn, đó là một trải nghiệm về thị giác và sức khỏe", một blogger ẩm thực tại Seoul nói.
Sự bùng nổ của ube tại Hàn Quốc không chỉ là hiện tượng văn hóa mà còn tạo giá trị kinh tế. Dữ liệu từ Bộ Thương mại và Công nghiệp Philippines cho thấy, lượng xuất khẩu khoai của nước này, bao gồm ube, đạt khoảng 610 tấn trong năm 2025, tăng vọt 43% so với năm 2024.
Tuy nhiên, đằng sau con số tăng trưởng là một nghịch lý của ngành nông nghiệp. Theo CNN, sản lượng ube nội địa tại Philippines lại ghi nhận mức sụt giảm 6,7% do ảnh hưởng tiêu cực từ biến đổi khí hậu và thiên tai.
Tình trạng cung không đủ cầu đẩy giá trị kim ngạch xuất khẩu lên mức hơn 3 triệu USD, đồng thời biến loại củ này từ một nguyên liệu bình dân trở thành "vàng tím" khan hiếm trên bản đồ ẩm thực toàn cầu. Chính sự khan hiếm này tạo nên cơn sốt ube tại các đô thị lớn như Seoul.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang - rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: "Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?". Bà cười trả lời: "Ăn nhiêu tính nhiêu". Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chiều nay 16.4, tại Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng, đại diện lãnh đạo Sở VH-TT-DL thành phố Đà Nẵng và Công ty TNHH Thương mại và du lịch Anex Việt Nam (Anex Tour Vietnam) chủ trì lễ đón chuyến bay đầu tiên từ Vladivostok (Nga) đến Đà Nẵng.
220 hành khách đi trên chuyến bay đã được ban tổ chức chào đón trọng thị với các nghi thức, như tặng hoa và quà lưu niệm, biểu diễn múa lân... Sự kiện chính thức đánh dấu chương trình khai thác thị trường khách du lịch quốc tế từ Liên bang Nga và các quốc gia thuộc khối CIS đến Đà Nẵng trong mùa hè năm 2026.
CIS (Cộng đồng các quốc gia độc lập) gồm 9 nước thành viên chính thức: Armenia, Azerbaijan, Belarus, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Moldova, Nga, Tajikistan và Uzbekistan.
Theo kế hoạch, chương trình sẽ được triển khai trong thời gian từ ngày 16.4 đến ngày 23.10, kết nối 8 thành phố từ thị trường Nga, CIS và Belarus đến Đà Nẵng. Tổng lượng khách quốc tế do Anex Tour Vietnam dự kiến đạt khoảng 25.500 lượt khách, với tần suất khai thác tối đa 36 chuyến bay/tháng, tương đương khoảng 4.800 khách/tháng.
Du khách quốc tế lưu trú trung bình từ 6 - 9 đêm (khối CIS khoảng 6 đêm, thị trường Nga khoảng 9 đêm), tại các cơ sở lưu trú tiêu chuẩn từ 3 - 5 sao, góp phần gia tăng thời gian lưu trú và mức chi tiêu tại điểm đến.
Theo Trung tâm Xúc tiến du lịch thành phố Đà Nẵng, từ tháng 4.2026, các chuyến bay đầu tiên từ thị trường Nga và CIS chính thức được khởi động đến Đà Nẵng, đánh dấu bước phục hồi và mở rộng kết nối hàng không với các thị trường khách quốc tế tiềm năng.
Trong bối cảnh một số thị trường khách quốc tế còn nhiều biến động, thị trường Nga và CIS được xem là nguồn khách tiềm năng, góp phần bù đắp và đa dạng hóa cơ cấu khách đến Đà Nẵng. Theo thống kê, trong 3 tháng đầu năm 2026, thành phố Đà Nẵng đã đón khoảng 2,3 triệu lượt khách quốc tế, trong đó khách Nga và CIS đạt hơn 100.000 lượt, chiếm khoảng 4,35%.
Trong năm 2026, các đường bay từ Nga và CIS đến Đà Nẵng dự kiến được khai thác từ tháng 4 - 10, với mạng bay mở rộng từ Kazakhstan, Uzbekistan, Belarus và nhiều thành phố của Nga. Tần suất khai thác duy trì ổn định trong mùa cao điểm, chủ yếu dưới hình thức chuyến bay thuê chuyến (charter) do Crystal Bay, Anex Tour Vietnam và các doanh nghiệp lữ hành tổ chức.
Theo kế hoạch, năm 2026, Anex Tour Vietnam dự kiến khai thác khoảng 169 chuyến, Crystal Bay dự kiến khai thác khoảng 400 chuyến, tổng lượng khách khoảng 120.000 lượt. Việc khôi phục và mở rộng các đường bay từ Nga và CIS không chỉ góp phần đa dạng hóa thị trường khách mà còn tạo đòn bẩy để thành phố Đà Nẵng tiếp tục khẳng định vị thế là điểm đến quốc tế hấp dẫn tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Tin Gốc: Thanh Niên

