Tôi và anh cưới nhau hơn 4 năm và có một con. Anh chân chất, thật thà, chăm lo và thương yêu gia đình. Tôi chết lặng khi phát hiện chồng chat sex, tra hỏi thì anh thú thật khi vợ mang bầu đã không kìm chế nổi dục vọng, đành ra ngoài tìm niềm vui và rất ân hận. Tôi viết đơn ly hôn nhưng chồng không ký, van xin cơ hội làm lại, bù đắp lỗi lầm cho gia đình.
Nhìn lại quá khứ, đúng là anh đối xử với tôi rất tốt, chăm lo vợ con từng li từng tí. Chồng tôi không cờ bạc rượu chè, không chơi bời, đi làm xong là lo về với vợ con. Giờ tôi nửa muốn tha thứ cho chồng, nửa muốn ly hôn. Các bạn ngoài cuộc có cái nhìn sáng suốt, xin cho tôi thêm ý kiến, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy vợ hơn 4 năm, trước đó quen nhau tình cờ trong một chuyến công tác của tôi đến địa phương em. Sau khi hoàn thành công việc, tôi mời bạn bè đi ăn chiều rồi gặp em. Một thời gian sau tôi đã xin chuyển công tác về địa phương em, sau đó kết hôn, có con trai hơn ba tuổi. Thu nhập của tôi hạn hẹp khiến nhiều lúc thấy buồn. Tôi luôn lo lắng, tính toán làm sao cho đủ ăn, có tiền mua sữa cho con. Lúc cưới nhau, hai đứa phải vay một khoản tiền để lo đám cưới, hàng tháng phải trả lãi ngân hàng, sau 3 năm đã trả hết nợ. Rồi chúng tôi lại tiếp tục vay tiền mua đất, trả lãi ngân hàng với số tiền lớn hơn rất nhiều. Chúng tôi đang ở nhà trọ, có đất rồi tôi tính vay mượn làm cái nhà nho nhỏ để ở, khỏi tốn tiền thuê trọ, ngoài ra còn chăn nuôi, trồng trọt thêm để cải thiện.
Vợ tôi vốn là công chức nhà nước, tốt nghiệp đại học kinh tế, thích giao lưu bạn bè, thích mua sắm, tiệc tùng, ăn nhậu..., đó là những vấn đề bình thường, theo suy nghĩ của người trong cuộc. Khổ nỗi vợ hay ỷ lại, kể công, cho rằng những gì có được đều là do công của mình. Vợ luôn nghĩ tôi được chuyển công tác đến địa phương là nhờ công của cô ấy, công việc của tôi hiện tại rất tốt so với lúc trước cũng do cô ấy can thiệp (trước đây tôi làm ở một viện nghiên cứu). Một điều nữa: hễ vợ chồng cãi nhau là vợ đòi ly dị. Tôi góp ý những tật xấu của vợ thì cô ấy lại bảo: "Tôi là như vậy đó, giỏi thì đi kiếm con khác về cho nó...". Vì cuộc sống, tôi cố gắng làm mọi việc để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Vợ lại không chịu lắng nghe, thường xuyên nói những câu khiêu khích đến mức có thể gọi là "hỗn", sự kìm nén trong tôi không chịu được.
Tôi không bao giờ đánh vợ nên những lúc bực tức quá mức chỉ biết bỏ lên cơ quan làm việc (tất nhiên là ngoài giờ làm việc), đấm vào tường, ném vỡ mũ bảo hiểm và cả điện thoại. Cô ấy không phải dạng vừa, bảo cứ đập hết đi, rồi chửi tôi là "đầu đường xó chợ" khiến tôi rất buồn (vì bản thân xa quê, phải ở nhà trọ). Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng lý trí không cho phép. Tôi không thể xa con, rất thương con và cả thương vợ nữa. Cô ấy tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi biết trong lòng vợ rất yếu đuối. Cô ấy mất bình tĩnh và phụ thuộc quá nhiều vào người thân. Vợ tôi lại sợ ma, luôn tin vào những lời đồn đại thiếu căn cứ, trong đó có cả mê tín và nhiều điều khác nữa.
Có một lần vợ chồng mâu thuẫn, vợ nói một tràng đinh tai nhức óc, kèm theo những câu nói "xương xẩu", "ly dị", khiến tôi hết bình tĩnh. Một chiếc mũ bảo hiểm rơi xuống đất vỡ, tôi bỏ đi. Ngày thứ hai liên tiếp tôi nấu cơm trưa xong mà không được ăn. Bây giờ tôi rất buồn, cũng không biết làm gì để giữ được gia đình. Mong nhận được sự tư vấn của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 39 tuổi, chồng 41 tuổi, kết hôn được 9 năm, có bé trai 7 tuổi và bé gái 4 tuổi, cả hai bé đi học ở trường gần nhà. Khi quen biết, chúng tôi không ở gần nhau, tôi làm ở thành phố, anh ở tỉnh, chỉ cuối tuần anh mới về thành phố để gặp nhau. Anh cũng ở nhờ nhà người quen tại thành phố trong những ngày cuối tuần đó, vì năm tháng anh rời quê vào thành phố làm việc thì nhà người quen đó cũng là nơi anh ở. Về công việc, tôi làm văn phòng, lúc đó đang là leader, anh làm kho ở tỉnh.
Trong thời gian quen, tôi cũng không hỏi nhiều về bằng cấp chuyên môn, học hành ra sao, vì yếu tố tôi quan tâm là có đạo (tôi cũng theo đạo), rồi tính cách và đạo đức trước hết. Đến khi gặp người thân của tôi, mọi người hỏi và tôi được biết anh học trung cấp. Chắc không hoàn thành chương trình học nên anh không lấy được bằng. Suốt 9 năm chung sống, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái bằng tốt nghiệp, chưa nghe anh nói về ngày thi tốt nghiệp hay lễ tốt nghiệp. Đó là sai lầm và thiếu sót của tôi khi bắt đầu một mối quan hệ, cho đến hiện tại tôi thấy nó ảnh hưởng lớn đến cuộc sống.
Chúng tôi tìm hiểu nhau 6 tháng thì kết hôn; một phần tôi đồng ý vì anh bảo yêu nhiều, quen dài dài cũng chỉ để kết hôn, cưới luôn để còn tập trung làm ăn; một phần vì lúc đó tôi 30 tuổi, mẹ luôn nhắc đến việc cưới xin, chỉ mong tôi có gia đình riêng để mẹ yên tâm vì độ tuổi không còn trẻ (ở quê cứ 30 tuổi là các bà nói già lắm rồi). Đây là sai lầm thứ hai của tôi khi hôn nhân lại chiều theo ý mẹ và để mẹ yên lòng. Về ngoại hình, tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn dù không cao lắm, chỉ 1m56. Tôi cũng có người theo đuổi nhưng vì muốn lấy người có đạo như mình, nên không tiến xa hơn với họ, chỉ dừng ở mối quan hệ bạn bè. Chồng tôi về ngoại hình tương đối ổn, cao ráo, tổng thể nhìn được. Sau khi cưới được 2 tháng, tôi mới thấy rõ bản chất con người thật của anh.
Khi đang quen, anh nói cho dù sau này có cãi nhau sẽ không bao giờ xưng mày tao, sẽ luôn "anh em" dù tôi nóng giận. Vậy mà mới cưới 2 tháng, anh đã xưng mày tao khi mâu thuẫn. Chúng tôi ở trọ, chung với chủ nhà, anh gào lên như xé toang cả khu trọ, tôi không đối đáp lại trong cơn thịnh nộ của anh. Anh nói gì tôi kệ, như người điếc không nghe, vậy mà anh lại bóp miệng tôi lại và bảo: "Tao hỏi mà mày khong trả lời, bị câm à". Sau đó còn nhiều lần anh mày tao, nói giọng côn đồ, chợ búa với tôi, thậm chí lấy đồ do tôi làm đập ra nhà. Anh hoàn toàn không thể kiểm soát được ngôn từ và sự nóng giận. Không vừa ý cái gì là anh lại buông lời cay nghiệt, sỉ nhục tôi.
Có lần tôi đi làm về, tâm trạng rất chán vì đang cãi lộn trước đó, không muốn về phòng luôn, tôi rủ bạn gái học cùng lớp cấp 3 đi uống cà phê và ăn tối cho khuây khỏa. Tầm 21h tối tôi về, chồng không mở cửa phòng dù tôi gõ cửa rất nhiều lần. Thấy tôi gọi nhiều, chủ trọ lên tiếng, anh ta mới mở cửa phòng cho tôi. Tôi bước vào, chồng kiếm chuyện, chửi rủa tôi không thiếu thứ gì, nói tôi đi làm đĩ nên mới về giờ này, không ai đi làm mà về giờ đó. Trong khi tôi đã nhắn tin trước đó là tối nay đi với bạn. Tôi có lòng tự trọng, chưa từng bị ai xúc phạm từ khi còn đi học đến khi đi làm bằng những ngôn từ đó.
Lúc đó tôi chưa có bé, xác định ly hôn để giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Sống chung mấy tháng mà tôi thấy bản chất con người anh thật kinh khủng, khác xa so với mình nghĩ. Đã là đàn ông có gia đình rồi nhưng bất kể chuyện lớn nhỏ gì giữa vợ chồng, anh đều điện thoại kể lể với mẹ, như kiểu anh là người bị hại và tôi luôn là người sai. Anh còn thêm thắt, dựng thêm chuyện để kể cho mẹ và mọi người, ai cũng nghĩ tôi xấu, anh thật tội nghiệp.
Mẹ chồng gọi điện xúi anh làm đơn ly hôn. Tôi nghe được và nói bản thân cũng đồng ý chia tay, làm đơn đi tôi ký, thế nhưng anh không làm. Mẹ đẻ lại bảo tôi cố nhịn, chưa có con nên chồng mới thế, có con sẽ khác. Từ lúc lấy nhau đến lúc mẹ chồng xúi con trai ly hôn là tầm 5 tháng.
Chúng tôi cùng theo đạo. Tôi thấy những người có đạo, theo đạo mà tôi biết, họ có đạo thật và sống theo đạo. Hơn nữa lấy người cùng niềm tin, tốt hơn người khác đạo, nên mỗi lần vợ chồng tôi gây gổ, mọi người trong đạo lại khuyên nhủ, giảng hòa để chúng tôi bình tâm lại. Tôi cũng muốn cho bản thân cơ hội để không vội vã đánh giá người khác xấu, vì thế tiếp tục ở với anh. Rồi tôi có bầu, sinh bé đầu, lỡ kế hoạch lại sinh bé thứ hai, đến nay cuộc hôn nhân này đã kéo dài được 9 năm, khoảng thời gian vô cùng mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Lúc vướng con nhỏ tôi chưa đi làm được, chỉ bán hàng online, kể cả thời gian dịch Covid cũng thế, đó là thu nhập chính để trang trải cuộc sống gia đình. Khi có bé thứ hai, tôi vẫn bán online nhưng lại bị chồng chửi là ăn bám.
Ngay cả khi mới cấn bầu đứa thứ hai, tôi nghén không chịu được mùi đồ ăn, ngửi là bị ói, lúc đó dịch nên cách ly xã hội, anh ở nhà không đi làm, phụ nấu cho tôi mấy bữa khi tôi nghén mùi thôi mà chửi tôi thậm tệ. Người ở phòng trọ kế bên nghe chửi rát tai quá nên bênh tôi, họ thấy anh sai với tôi quá, anh mới chịu dừng, không chửi tôi nữa. Đến lúc tôi bầu bé thứ hai được 7 tháng, bé lớn gần 3 tuổi, anh bị Covid, một tay tôi ngày 3 lần nấu ăn cho anh ta, bê đến tận buồng cách ly (lúc đó chuyển sang thuê nhà, có phòng ngủ, anh nằm riêng 1 phòng). Ngày 3 lần tôi nấu nước xông cho anh, anh chỉ ăn ngủ và xông hơi suốt một tuần trời. Cũng lúc đó bé lớn bệnh, tôi vừa chăm con vừa chăm chồng. Sau đó, tôi mệt, chồng chỉ buông câu: "Có làm gì đâu mà mệt".
Tôi bị sốt xuất huyết khi sinh bé thứ hai được gần 3 tháng, anh không phụ tôi bế con trong khi tay chân tôi rã rời vì nhức mỏi, không cho đi bệnh viện khám mà kêu ra phòng khám thôi. Đến khi tôi bị nặng, xuất huyết tiêu hóa, chồng mới cho đến bệnh viện và bác sĩ yêu cầu nhập viện luôn. Trong đêm tôi nhập viện, anh liên tục gọi điện khủng bố và gào thét với tôi khi con khóc. Khi bé thứ hai được 23 tháng, tôi gửi con để đi làm. Đến hiện tại, tôi đã đi làm lại được hai năm, như vậy tôi đã ở nhà 5 năm và sinh hai bé.
Khi tôi đi làm, anh mới thay tôi cho con ăn sau khi đón các bé ở trường về, nhưng lại luôn kể với mọi người rằng tôi không làm gì. Trong khi đó, công việc của tôi làm giờ hành chính, còn anh làm tự do về đêm. Ban ngày, các bé đi học thì anh ngủ, đến khoảng 16h30 chiều mới dậy đón con và nấu bữa tối. Bé lớn học lớp một bán trú; những hôm không bán trú thì đón về buổi trưa. Anh đón con, rồi hai bố con ăn ngoài hoặc nấu ở nhà nếu có thể, đến khoảng 17h thì đón bé nhỏ. Bữa sáng tôi nấu ở nhà, cho bé lớn ăn xong rồi đi học; tôi mang cơm theo để ăn trưa tại chỗ làm. Tối về, nếu chưa có cơm, tôi lại nấu ăn, tắm cho con, dọn dẹp nhà cửa và dạy con học. Hầu như tối nào cũng gần 22h tôi mới được nghỉ, sáng 5h30 đã dậy lo bữa sáng cho con và chuẩn bị đồ mang đi làm.
Tôi không tiêu xài hoang phí, luôn chắt chiu dành dụm, chưa từng làm ảnh hưởng đến tài chính gia đình. Tôi sống giản dị, thuộc típ phụ nữ truyền thống. Thế nhưng, chỉ cần một trong 10 việc tôi làm không vừa ý, chồng lại kiếm chuyện gây gổ. Các con nay đã lớn nhưng anh thường xuyên chửi tục, văng bậy trước mặt con, thậm chí dạy con gọi mẹ bằng "nó". Mỗi lần cãi vã, anh dùng những lời lẽ ngày càng tệ hơn, thậm chí nguyền rủa tôi ra đường gặp tai nạn, đi đâu cũng chết, dựa vào việc tôi phải đi làm xa hơn 13km để nói những lời độc ác đó. Tôi từng tự hỏi liệu anh có vấn đề về tâm lý hay không. Những lúc bình thường, tôi nhẹ nhàng góp ý, mong anh đừng chửi tục trước mặt con, đừng dạy con cách nói hỗn, anh cũng hoàn toàn không để tâm.
Mẹ mất sau hơn hai năm tôi kết hôn, từ đó tôi không biết chia sẻ cùng ai, mọi chuyện chỉ giữ trong lòng. Bạn bè hay anh chị em, tôi cũng không thể trút bầu tâm sự. Suốt 9 năm, tôi đã chịu đựng quá nhiều. Tôi từng làm đơn ly hôn, muốn chấm dứt tất cả, nhưng mỗi lần nhìn hai con chơi đùa với nhau, tôi lại chùn bước, không biết mình có ích kỷ khi chia cắt chúng hay không. Tôi không biết nên ly thân một thời gian để cả hai nhìn lại hay dứt khoát ly hôn. Các con ngày càng lớn, trong khi môi trường sống đầy bạo lực ngôn từ và tinh thần như hiện tại rõ ràng không tốt.
Bây giờ, tôi gần như không còn muốn giao tiếp với chồng. Dù anh chửi rủa, tôi cũng im lặng, không đáp lại, vì tôi biết càng phản ứng thì mọi chuyện càng tệ, con cái lại chịu ảnh hưởng. Hiện tại, tôi chỉ tập trung vào công việc, chăm sóc con và bản thân, thế nhưng tôi thật sự rất mệt mỏi. Tôi cảm thấy chồng sống hai mặt, bên ngoài không ai nghĩ anh lại cư xử với vợ con tệ bạc. Tôi phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh này?
Phương Hoa

Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

