Tôi 32 tuổi, bạn trai kém 5 tuổi, cả hai làm cùng công ty. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, tuổi không còn trẻ nên đã tính chuyện cưới xin vào cuối năm sau. Anh luôn muốn có gia đình nhỏ của riêng mình để có mục tiêu, động lực kiếm nhiều tiền. Anh nói dù có phải làm đến đêm muộn nhưng chỉ cần nhìn vợ con là bình yên rồi.
Tôi lại là người theo tư tưởng độc thân, không muốn kết hôn và sinh con. Một phần do lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, khiến tôi e sợ đàn ông. Một phần vì có nhiều câu chuyện từ thực tế, những người tôi quen biết và từ các bài viết trên mạng nên tôi đã hình thành tư tưởng sợ kết hôn từ rất lâu rồi. Có lẽ tôi đã sai ngay từ lúc bắt đầu với anh, khi tự biết tâm lý mình không giống người phụ nữ bình thường.
Anh rất tốt, sống tình cảm và quan tâm tôi. Tôi cũng rất yêu anh nhưng chính vì vậy lúc nào cũng nghĩ ngợi, dằn vặt. Tính cách tôi không ổn định, hay nổi nóng, bực tức thất thường, hay sợ hãi, suy nghĩ thái quá một vấn đề. Tôi sợ cảnh làm dâu, sợ phải sinh và nuôi dạy con cái, sợ sẽ bị trầm cảm sau sinh, thậm chí làm ra những hành vi tiêu cực nào đó (tôi lo ngại vì trong quá khứ từng làm chuyện dại dột). Vì thương anh nên đôi lúc tôi cũng muốn xây dựng gia đình với anh, đồng hành cùng anh đến già, nhưng chỉ một lát sau, những suy nghĩ tiêu cực và đầy sợ hãi kia lại kéo đến.
Tôi có ý định nói lời chia tay để anh còn thời gian tìm hiểu và kết hôn với người khác, để anh có gia đình trọn vẹn và không phải khó xử nữa, nhưng nghĩ đến cảnh đó tôi lại thấy rất buồn. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa. Mong được mọi người tư vấn và giúp đỡ. Cảm ơn nhiều.
Tôi 31 tuổi, yêu một anh cách hơn 200 km. Chúng tôi vốn là bạn của nhau được 5 năm, mới nhận lời yêu 3 tháng. Hai đứa chưa chính thức ra mắt đôi bên gia đình. Tôi về nhà anh chơi hai lần nên mọi người chỉ ngầm hiểu chúng tôi đang quen nhau. Anh là du học sinh mới về nước, chưa ổn định công việc, nhà và xe đều chưa có. Tôi đi làm mỗi tháng được 25 triệu đồng, không thiếu thốn nhưng cũng chẳng dư giả gì.
Lần này yêu tôi cũng muốn xác định lâu dài rồi đi đến đám cưới nhưng lại sợ cảnh lấy chồng xa, không được gần bố mẹ như trước. Rồi tới khi có công việc đột xuất lại không dư giả thời gian để có mặt ngay, nghĩ đến đó là tôi thấy nản. Tôi sẵn sàng lắng nghe lời khuyên của các bạn, chân thành cảm ơn.
Tôi và chồng đều 33 tuổi, kết hôn được hơn bảy năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng 24-26 triệu đồng mỗi tháng (chồng 13 triệu và vợ 12 triệu). Chúng tôi sống ở nông thôn miền Bắc. Sau hơn bảy năm chung sống, chúng tôi dư ra một khoản tiết kiệm xấp xỉ 2 tỷ đồng và chưa có nhà, hiện vẫn ở trên đất của bố mẹ chồng.
Điều đáng nói là chồng tôi luôn mặc cảm vì thu nhập của anh thấp nên anh không dám chi tiêu gì cho bản thân, lương hàng tháng anh đưa hết cho vợ và chỉ giữ lại 200 nghìn đồng đổ xăng. Tôi bảo chồng giữ lại nhiều nhiều chút mà chi tiêu cho bản thân thì anh bảo "anh làm ra ít nên không tiêu gì hết". Mọi chi tiêu trong gia đình, họ hàng, làng xóm anh đều nhắc tôi chi tiêu như mọi người, không hơn không kém.
Tôi nghĩ hoàn cảnh của chúng tôi hiện tại không phải nghèo lắm nhưng chồng vẫn luôn nghĩ mình kém so với anh em trong nhà, kém so với hàng xóm nên anh rất ít giao du bạn bè, chỉ qua lại với họ hàng và hàng xóm. Anh tốt với bố mẹ, vợ con nhưng khắc nghiệt với chính mình. Mọi người có cách gì để giúp chồng tôi sống khác đi được không?
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình đủ lớn để chờ đợi em, hóa ra có những chuyện không phải cứ chờ là sẽ đến. Tôi yêu em đơn phương và thầm lặng hơn 10 năm, một quãng thời gian đủ dài để chứng kiến em lớn lên, vấp ngã, rồi lại mạnh mẽ đứng dậy. Đó cũng là quãng thời gian để tôi hiểu mình luôn đứng ở một vị trí rất lạ, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là người ngoài. Tôi ở đó, lặng lẽ, khi em khóc vì người khác, khi em đau vì những cuộc tình không trọn vẹn. Ba lần em yêu, ba lần tôi đứng nhìn. Mỗi lần đều nghĩ, biết đâu sau cùng em sẽ quay về phía mình. Cho đến khi em nói có thai nhưng bạn trai đã bỏ em theo người khác, không chịu trách nhiệm về cái thai đó.
Tin nhắn của em đến vào một đêm muộn, rất ngắn: "Anh nghĩ em có nên bỏ không"? Tôi đọc đi đọc lại câu đó, thấy tim mình đau nhói. Tôi cảm nhận rõ ràng em đang đứng trước một ngã rẽ mà bản thân có thể bước vào. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi trả lời lại em rất dứt khoát: "Nếu em muốn sinh, anh sẽ cưới em". Tôi không thương hại em, chỉ là lúc đó trong lòng tôi muốn như vậy, việc cưới em cũng là điều tôi muốn nói bao lâu nay nhưng chưa dám nói. Em từ chối, bảo không cần một đám cưới để "hợp thức hóa" điều gì cả. Nếu giữ đứa bé, em có thể tự làm mẹ đơn thân. Nếu bỏ, đó là lựa chọn của em. Điều em cần không phải là một người đứng ra gánh vác, chịu trách nhiệm cùng. Em bảo tôi quá tốt, em không thể làm gì để tôi tổn thương. Tôi đau khổ vì không nghĩ yêu em quá lâu và nhiều thế, lại là lý do để em từ chối đến với tôi.
Tôi biết em cứng đầu. Khi em đã quyết, không ai thay đổi được. Thế nhưng lần này, tôi không muốn đứng yên nữa. Tôi muốn cùng em phải bước qua một đoạn đường khó khăn. Có thể cả đời này chưa chắc em đã yêu tôi, dù thế nào, tôi vẫn muốn cưới em, cùng em chăm đứa bé đang trong bụng em và sau này là con của chúng tôi nữag. Tôi phải làm sao đây, mong được các bạn chia sẻ.