Tôi 32 tuổi, làm kế toán, kết hôn với chồng được tám năm. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh. Tôi từng nghĩ mình có thể bỏ qua chuyện chồng nhắn tin gọi gái. Không phải một lần, mà tôi đã bắt gặp vài lần rồi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những đoạn tin nhắn hỏi han, kiểu như hỏi giá, hỏi thời gian, rồi dừng ngang. Tôi không có bằng chứng rõ ràng là anh đã đi hay chưa. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều chối, nói chỉ nhắn cho biết chứ không làm gì cả.
Lý trí của tôi nhiều lúc cũng muốn tin như vậy, hoặc ít nhất là tự trấn an mình như vậy để còn tiếp tục sống. Nhưng từ khi đọc những tin nhắn đó, trong đầu tôi không còn yên được nữa. Cứ lúc rảnh là hình ảnh linh tinh lại hiện ra, tưởng tượng đủ thứ. Có khi đang nấu ăn, đang làm việc, tự nhiên lại nghĩ đến cảnh đó, rồi thấy nghẹn trong lòng.
Nhiều lúc đang lướt điện thoại thấy mấy video vui vui cũng không cười nổi, kiểu “tụt mood” luôn. Nghĩ mà bực thật, có phải mình làm gì sai đâu mà phải chịu cái cảm giác này, nghe vô lý ghê. Tôi không nói nhiều nữa, cũng không làm lớn chuyện. Bên ngoài vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn nói chuyện với chồng, vẫn lo cho gia đình nhưng bên trong khác hẳn. Tôi thấy mình như bị kẹt trong chính suy nghĩ của mình, càng cố không nghĩ lại càng nghĩ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, rõ ràng người làm mình đau không phải là mình, vậy mà người dằn vặt bản thân mỗi ngày lại là tôi. Tôi sống trong trạng thái nghi ngờ nhưng lại không đủ bằng chứng để đối diện thẳng. Cũng không biết nếu có bằng chứng thật thì mình có đủ mạnh mẽ để làm gì tiếp theo không. Mọi thứ vẫn vậy nhưng lại không còn như cũ. Không biết tình trạng này còn kéo dài đến bao giờ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi làm việc trong một cơ quan nhà nước, chồng hơn 9 tuổi. Sau 15 năm bên nhau, chúng tôi có nhà đủ rộng để ở, xe đủ đẹp để đi và ba con đủ nếp, tẻ, ngoan ngoãn, xinh xắn và học giỏi. Anh không chỉ tốt với tôi mà còn tốt với mọi người trong gia đình tôi. Anh được mọi người trong gia đình nội ngoại quý mến. Công việc của tôi tuy có áp lực nhưng được làm việc trong môi trường sạch sẽ, được mặc những bộ váy, đi những đôi giày cao gót mình yêu thích cùng với dáng người nhỏ nhắn, cân đối nên trông tôi khá trẻ so với tuổi. Vì vậy tôi được rất nhiều người quý mến nhưng chưa một lần phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Chồng thường cho tôi đi cùng trong những dịp anh hội ngộ cùng bạn bè, trong đó có một người rất thành đạt. Anh là lãnh đạo tầm cỡ trong một công ty với nhiều chi nhánh trên cả nước và tôi cảm nhận anh vô cùng tốt. Chồng tôi là một trong những người bạn từ thời học trung học với anh. Tôi có dịp được gặp anh vài lần và cũng ấn tượng với một người như vậy. Tôi chủ động liên hệ với anh trước vì tôi và hai người bạn có dự định vào thành phố nơi anh sinh sống để du lịch. Thật không ngờ cả tôi và anh như đã có hẹn từ trước, chúng tôi nói chuyện rất gần gũi và không hề có khoảng cách. Tôi đùa với anh rằng "Người như anh phải xứng tầm với hoa hậu, người mẫu". Nhưng bằng sự cởi mở và chân thành của anh, dần dần chúng tôi quý mến và nói lời yêu nhau, mong muốn được gặp nhau.
Thực tâm tôi rất xấu hổ với chồng và với những đứa con của mình. Tôi không dám nhìn thẳng mắt chồng mỗi khi về nhà vì dù sao chồng tôi rất tốt, yêu thương, chiều chuộng và cho tôi một cuộc sống khá đủ đầy. Tôi cũng sợ vợ anh. Việc chị theo dõi anh và biết tôi là ai không hề khó. Tôi cũng rất sợ chuyện bại lộ vì có gì là che giấu được mãi đâu, chồng sẽ không bao giờ tha thứ cho một người vợ ngoại tình với chính bạn của mình, nỗi đau đó chắc thấu tận tim gan. Tôi cũng sợ dư luận và đặc biệt công việc của tôi không cho phép điều đó xảy ra.
Dù chưa từng gặp nhau sau những lần trò chuyện ấy nhưng anh tặng tôi số tiền lớn để tôi mua món quà mình yêu thích. Tôi rất vui và hân hoan đón nhận. Nhưng tối đó vẫn như mọi hôm, chồng ôm tôi thật chặt để ngủ, tôi thấy mình tội lỗi vô cùng. Tôi dằn vặt và sáng hôm sau đã nhắn cho anh ấy đúng với suy nghĩ của mình. Anh ấy cho rằng tôi đùa giỡn tình cảm của anh. Anh không hề nói nhiều, vẫn rất lịch sự và nền nã. Cuối cùng anh chặn hết liên lạc từ tôi. Sự quyết đoán của anh làm tôi có cảm giác chông chênh, hụt hẫng nếu không muốn nói anh hơi phũ phàng. Có thể anh đã quên tôi ngay tức thì nhưng thật sự là một người phụ nữ, tôi vẫn còn bị cảm xúc chi phối. Có lẽ đến một lúc nào đó, tôi sẽ phải thầm cảm ơn anh đã giúp tôi không phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Tôi hay đi chùa tụng kinh. Tôi sợ nghiệp mình gieo, sợ những đồng tiền tham, sân si là những đồng tiền nuôi nghiệp. Tôi sợ điều mình làm, con cái mình phải trả, không chỉ trả bằng tiền mà trả bằng những thứ đáng sợ hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều và đến ngân hàng xin số tài khoản của anh đã chuyển tiền cho tôi và chuyển gửi trả anh. Ban đầu ngân hàng từ chối cung cấp thông tin người gửi nên tôi phải nhờ sự trợ giúp của người khác. Nhưng điều tôi băn khoăn không biết người mình chuyển có đúng là anh không, dù ngân hàng khẳng định đó là tài khoản đối ứng, là đúng người đã gửi cho mình, nếu không yên tâm chỉ có cách gặp trực tiếp để gửi lại. Tên người nhận đúng là tên anh nhưng tôi vẫn không yên tâm vì không có sự phản hồi nào từ anh.
Xin hỏi mọi người, tôi có cần băn khoăn về số tiền mình đã chuyển vào tài khoản đó không? Xin cảm ơn và mong nhận được chia sẻ của mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều mâu thuẫn trong hôn nhân không bắt đầu từ những chuyện lớn, mà đến từ thói quen rất nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày. Sống với người quá gọn gàng, sạch sẽ hoặc người bừa bộn, thiếu ngăn nắp dễ phát sinh va chạm liên tục. Những điều tưởng như không đáng kể lặp đi lặp lại, tích tụ thành áp lực. Thậm chí có không ít cặp đôi đi đến ly hôn chỉ vì không thể thích nghi với cách sống của nhau. Dưới đây là những chia sẻ nổi bật từ độc giả.
Tôi chọn ở dơ, bừa bộn giống chồng để gia đình luôn vui vẻ
Tôi được nuôi lớn bởi một người mẹ "OCD về vấn đề sạch sẽ" nên cũng có nửa phần quen nếp của mẹ. Ngày nhỏ đi học, ở ký túc xá, bạn bè phát bực với cái sự kỹ của tôi. Cho đến khi tôi kết hôn thì...
Chồng tôi là "trùm quăng bừa" và không bao giờ biết quà cáp là gì. Áo quần mặc xong chất cả nùi, vớ bỏ đại ở hiên nhà. Ăn cơm mà chưa kịp để cái chén bỏ xương là anh ngồi tại bàn, phi cục xương vào bồn rửa chén hoặc thùng rác (mà lần nào cũng văng ra sàn chứ có trúng chỗ đâu). Tôi chưa từng kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật hay có hoa có quà vào dịp lễ. Tôi không khỏe nên chỉ dọn mỗi cái bàn bếp và bỏ chén vào máy rửa. Còn lại chờ chị giúp việc tới.
Tôi chẳng những không cằn nhằn chồng mà riết rồi cũng quen theo kiểu sống đó của anh. Trước đó tôi có khó chịu khi thấy nhà cửa bừa bộn nhưng im lặng không nói gì. Từ từ tôi lại không còn khó chịu nữa. Tôi thấy rằng hòa khí trong gia đình quan trọng hơn. Bây giờ không chỉ người nhà mà ngay cả bạn bè cũng biết tôi nổi tiếng ở dơ, nhà luôn luôn bừa bộn.
Nhưng bù lại, bạn bè cũng rất thích cuộc sống thoải mái của tôi khi không bị chồng bắt bẻ. Cả ngày anh chỉ cắm mặt vào làm, bao nhiêu tiền đều đưa tôi hết. Tôi muốn sao thì là vậy, anh chẳng bao giờ ý kiến. Ngay cả nhà, đất cũng là tôi thích thì tự trả giá, khi nào ra phòng công chứng ký mới kêu tới anh. Chỉ có thỉnh thoảng thấy xe hay laptop, điện thoại của tôi cũ, anh xem thấy có loại nào ưng ý thì mua cho tôi. Tôi cũng dễ chịu lại lười tìm hiểu đồ công nghệ nên chồng mua gì xài đó. Chồng ăn sao mình ăn vậy. Thế là hòa cả làng, không mấy khi cãi nhau.
Nhà tôi lúc nào cũng như rạp xiếc, cười ầm ĩ cả ngày. Thôi kệ đi, giữ sạch sẽ gọn gàng mà chì chiết, cấu chí nhau suốt với dơ một chút mà vui vẻ quanh năm thì tôi chọn cái sau. (Minh Phương)
Tránh bị 'ca cẩm' nhức đầu, chồng thường tiếp thu góp ý của tôi
Các ông sinh ra cùng lô thì phải, ông nào cũng khá giống nhau. Tuy nhiên mức độ tiếp thu thì không phải ông nào cũng giống nhau. Chồng tôi không ngoại lệ. Nắp bồn cầu không đậy, gấp quần áo thì vo tròn nhét tủ, dép đi bẩn cũng không thèm đánh, áo đi làm về mùi mồ hôi không thèm vò mà vứt luôn vào máy giặt, rửa bát xong thì rác thừa quên không đổ,... Lần nào bắt gặp tôi cũng nhắc nhở và lần sau chồng tôi đều chú ý sửa chứ không khó bảo.
Tôi khá khó tính, sạch sẽ, cầu toàn nên chồng thường nghe theo tôi, thà làm theo cho đỡ bị ca cẩm nhức đầu. Nếu ông nào cũng chịu khó khắc phục, sẽ không dẫn tới mấy vụ ly hôn tréo ngoe. Tôi có cậu con trai 5 tuổi, giờ tính y hệt mẹ, rất sạch sẽ chứ không xuề xòa như bố. Mỗi lần bố mà gập đồ hay lấy đồ vào, còn đều yêu cầu bố kiểm tra kỹ xem quần áo còn ẩm hay không. (maitranghlu95.ns)
Tôi chẳng bận tâm tới chuyện vợ cẩu thả, bừa bộn
Vợ tôi đầy lỗi vặt: quần áo giăng mắc đầy nhà; chìa khóa có hộp để trên tủ giày nhưng vứt lung tung, lúc cần tìm không thấy; thậm chí băng vệ sinh thay ra bỏ sọt rác nhà tắm tơ hơ.... Nhắc mãi vẫn thế thôi, tôi toàn phải sửa, sửa nhiều thành quen. Cuộc sống thì ba cái chuyện vặt vãnh này chả nên để tâm làm gì cho bận lòng. (Chung Comf)
Ngoài ở bẩn, chồng lúc nào cũng nghĩ tôi mang tiền cho bố mẹ đẻ
Chồng tôi thường xuyên đi tiểu không xả bồn cầu, bồn tiểu; bếp nấu đang sạch sẽ, ông đi thể thao về, đồ vợ nấu không ăn, thích chiên xào mỡ văng tung tóe không chịu lau; nhậu rồi làm đổ bia rượu ra nhà cũng không lau chùi; gỉ mũi thì bôi đầy đầu giường, ghế ngồi; nhậu say đi vệ sinh đầy ra nệm; mũi lúc nào cũng khịt ầm ầm điếc hết cả tai; tất đi giày mà bẩn hôi như đi chân đất không giặt, cho vào giặt cùng quần áo.... Thực sự không chịu nổi. Còn nhiều tật xấu hơn như lúc nào cũng nghĩ vợ mang hết tiền cho bố mẹ trong khi lương có hơn 10 triệu đồng, chỉ đủ ăn chứ lấy đâu ra tiền cho ai (khongnguyetnga)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi về làm dâu hơn bốn năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vợ chồng tôi mới đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng được vài tháng. Bố chồng tôi mất sớm vì tai nạn giao thông, mình mẹ chồng gồng gánh nuôi hai anh em chồng ăn học nên người. Mẹ chồng tôi cực kỳ tiết kiệm, kể cả trong chuyện ăn uống. Bữa nào còn thức ăn thừa, bà đều cất vào tủ lạnh. Ăn lại trong ngày, tôi không ý kiến nhưng nhiều khi bà để từ ngày này sang ngày khác, hâm lại cho cả nhà ăn tiếp tới khi hết mới thôi.
Tôi đi làm gần nhà nên trưa nào cũng về ăn cơm với mẹ chồng cho vui. Thấy bà hay nấu nhiều, bữa nào cũng thừa, tôi góp ý nên nấu ít lại để tránh đồ ăn cũ nhưng bà bảo sợ thiếu, các con ăn không đủ no không có sức làm việc. Thành ra trong tủ lúc nào cũng có vài hộp thức ăn từ hôm trước. Dù còn đồ cũ nhưng bà vẫn đi chợ mua thêm thức ăn mới để chiều nấu cho cả nhà cùng ăn. Bà thường nấu đồ cũ ngày hôm trước vào trưa hôm sau rồi "động viên" tôi ăn, nói rằng: mẹ con mình ăn hết cái này đi, chiều hai bố con nó (chồng con tôi) về thì nấu đồ mới cả nhà cùng ăn.
Nhiều hôm tôi giành đi chợ rồi về sớm nấu cơm, cố ý nấu vừa đủ để cả nhà ăn hết trong một bữa, không để thừa nhưng mẹ chồng không hài lòng, cứ bóng gió tôi nấu ít quá, mọi người cứ nhường nhau, không dám gắp. Dù chồng tôi nói thêm vào là vậy vừa đủ, anh ăn cũng no lắm rồi, cố ăn cho hết nhưng bà không tin, cho rằng chồng tôi bênh vợ.
Trưa hôm nọ, trời nắng nóng, tôi đi làm về khá mệt, chỉ mong có bát canh nóng dễ ăn. Nhưng khi dọn cơm, thấy mẹ chồng đã hâm sẵn nồi canh cũ trên bếp, mùi hơi um ủm, không phải thiu nhưng cũng không thơm ngon, khá khó nuốt. Tôi nói canh không nên để qua đêm, sẽ sinh ra độc tố, không tốt cho sức khỏe, rồi tiền tiết kiệm tí thức ăn không lại với tiền thuốc nhưng bà vẫn bảo còn ăn được, có sao đâu. Bà bảo trước đây nghèo khổ, ăn vậy có sao đâu, hồi đó còn chẳng có tủ lạnh như bây giờ.
Tôi hiểu mẹ chồng một mình nuôi hai con vất vả, quen sống chắt chiu nên không muốn lãng phí, nhưng việc nấu nhiều rồi để thừa, sau đó lại cố ăn đồ cũ khiến tôi thấy không còn hào hứng với mỗi bữa ăn, thậm chí có chút sợ. Xin nói thêm, mẹ chồng quán triệt chúng tôi không ăn vặt bên ngoài, không ăn hàng quán vì vừa đắt vừa mất vệ sinh. Hồi đầu tôi còn mua đồ ăn sẵn ngon ngon về nhưng bị mẹ chồng nói vài lần nên giờ không dám mua nữa. Tôi đã nói với chồng, anh chỉ bảo tôi chịu khó chút rồi để anh góp ý dần với mẹ. Có cách nào thay đổi thói quen này của mẹ chồng tôi không?
Hoài An

