Ngồi nép dưới tán cây trước một siêu thị ở đại lộ Bình Dương (P.Thuận An, TP.HCM; trước là P.Thuận Giao, TP.Thuận An, Bình Dương), tài xế công nghệ Đặng Thành Vũ (28 tuổi), vừa uống hết chai nước suối vừa nói: “Từ 11 giờ đến 14 giờ là tôi tắt app. Chạy không nổi đâu, nắng nóng như đổ lửa, người mệt rã rời”.
Vũ cho biết trước đây anh thường tranh thủ chạy xuyên trưa để tăng thu nhập. Nhưng chỉ sau vài lần đuối sức, Vũ buộc phải thay đổi thói quen. “Có hôm đang chở khách mà hoa mắt, phải tấp vô lề. Từ đó là sợ, không dám liều nữa”, Vũ kể.
Không riêng Vũ, nhiều tài xế công nghệ tại TP.HCM đang có chung một “chiến lược sinh tồn”, đó là chạy sớm hơn vào buổi sáng, nghỉ trưa dài hơn, rồi quay lại hoạt động vào cuối chiều và tối. “Sự thay đổi này kéo theo thu nhập giảm sút, nhưng đổi lại là cảm giác an toàn hơn”, anh Trịnh Minh An (31 tuổi, tài xế xe ôm công nghệ, ngụ ở đường Tôn Đản, P.Khánh Hội, TP.HCM; trước đây thuộc P.4, Q.4) nói.
Ghi nhận tại nhiều tuyến đường ở TP.HCM như: Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khai, xa lộ Hà Nội… không khó để bắt gặp hình ảnh các tài xế tụ tập dưới những tán cây có bóng râm, trong công viên nhỏ, hay trước cửa hàng tiện lợi có máy lạnh.
Anh An chia sẻ: “Chỗ nào có bóng mát là tụi tôi tấp vô. Có hôm đông quá phải ngồi chen nhau, nhưng còn hơn là phơi ngoài nắng”.
Một số người chọn cách vào quán cà phê giá rẻ, gọi ly nước 15.000 – 20.000 đồng/ly để được ngồi trong không gian mát mẻ. “Mỗi ngày mất thêm tiền, nhưng không còn cách nào khác. Không vào thì chịu không nổi. Đúng là với những người như tài xế công nghệ, khoản chi này không hề nhỏ. Nhưng giữa cái nóng gay gắt, sức khỏe trở thành ưu tiên hàng đầu”, anh Nguyễn Ngọc Lành (32 tuổi, ngụ ở hẻm 220 Bùi Đình Túy, P.Bình Thạnh, TP.HCM; trước đây thuộc P.12, Q.Bình Thạnh) kể.
Anh Trần Gia Bảo (35 tuổi, tài xế công nghệ ở đường Âu Cơ, xã Tân Vĩnh Lộc, TP.HCM; trước là P.Tân Tạo, Q.Bình Tân), cho biết không phải đồng nghiệp nào cũng kịp né nắng nóng. “Mới tuần trước, tôi đã chứng kiến một đồng nghiệp ngất xỉu ngay giữa trưa trên đường. Bản thân tôi cũng từng rơi vào tình trạng tương tự. Có lần tôi thấy người nóng ran, đầu óc quay cuồng. May là kịp dừng lại, không thì không biết chuyện gì xảy ra”, anh Bảo nói.
Trên nhiều hội, nhóm dành cho tài xế công nghệ, shipper, những người trẻ làm nghề này chia sẻ cho nhau dấu hiệu kiệt sức vì nắng nóng như: chóng mặt, buồn nôn, da nóng, mồ hôi ra nhiều…
Đỗ Thế Anh (28 tuổi, ngụ ở đường Tạ Quang Bửu, P.Chánh Hưng, TP.HCM; trước đây là P.4, Q.8), thừa nhận thu nhập của anh giảm khoảng 20 – 30% so với trước đây do phải nghỉ trưa. “Trước kia chạy xuyên trưa là giờ vàng, đơn nhiều. Nhưng giờ không dám nữa. Kiếm tiền mà đổ bệnh thì còn tốn hơn”, Anh nói.
Một số tài xế khác cũng chia sẻ họ đang phải “tái cấu trúc” thời gian làm việc: dậy từ 5 – 6 giờ sáng để tranh thủ chạy sớm, nghỉ trưa dài hơn, rồi chạy lại từ 16 – 22 giờ.
“Tối mát hơn, khách cũng nhiều. Dù mệt nhưng còn chịu được, chứ trưa là thua”, Anh nói thêm.
Dù đã chủ động nghỉ trưa, nhiều tài xế công nghệ vẫn chịu áp lực từ hệ thống tính điểm, thưởng của các ứng dụng. Anh Nguyễn Minh Tài (32 tuổi, ngụ ở đường Trịnh Thị Búp, P.Trung Mỹ Tây, TP.HCM; trước là P.Tân Chánh Hiệp, Q.12), cho biết: “Có những ngày nếu không đạt đủ số cuốc thì không có thưởng. Nhưng nếu cố chạy trưa thì lại nguy hiểm. Nhiều khi phải cân nhắc dữ lắm”.
Theo anh Tài, một số tài xế vẫn chấp nhận “cố thêm vài cuốc” trong khung giờ nắng nóng để đủ chỉ tiêu. “Biết là nguy hiểm, nhưng không chạy thì thu nhập thấp. Mỗi người một hoàn cảnh. Riêng tôi, chấp nhận không có thưởng để tắt app vào buổi trưa nắng nóng gay gắt”, anh Tài nói.
Anh Tài mong cần có những “khoảng nghỉ an toàn”, các “điểm trú nóng” cho người lao động ngoài trời, trong đó có tài xế công nghệ.
“Không cần gì lớn, chỉ cần có mái che, ghế ngồi, nước uống miễn phí là đã giúp được rất nhiều”, anh Tài đề xuất.
“Một số mô hình như trạm nước miễn phí, điểm nghỉ chân tại các cây xăng, cửa hàng tiện lợi… đã xuất hiện, nhưng vẫn còn hạn chế. Nếu những điểm miễn phí này xuất hiện nhiều hơn thì giới tài xế công nghệ sẽ vui lắm”, anh Tài nói.
Vũ Minh Khánh (28 tuổi, ngụ ở hẻm 44 đường Nguyễn Văn Đậu, P.Bình Lợi Trung, TP.HCM; trước là P.5, Q.Bình Thạnh) hy vọng sẽ có chính sách linh hoạt hơn trong những ngày nắng nóng cực đoan, nhằm giảm áp lực cho tài xế. “Giữa cái nắng như thiêu đốt, việc tắt app vài tiếng đồng hồ không phải do chúng tôi “lười”, mà là cố gắng giữ được sức khỏe nhằm giữ lấy kế sinh nhai của mình”, Khánh nói.
Anh Vương Tiến Hảo (33 tuổi, làm việc ở đường Nguyễn Văn Linh, P.Tân Hưng, TP.HCM; trước đây là P.Tân Hưng, Q.7), cho biết từng suy nghĩ phải làm công ty lớn, lương cao, có chức vụ mới gọi là thành công. Nhưng hiện tại anh đã hạ chuẩn công việc. Anh nói: "Bây giờ tôi chọn công việc lương vừa phải nhưng ít áp lực, còn thời gian cho mình".
Chị Lê Thị Hồng Hải (32 tuổi, ngụ ở ấp 4B, xã Bình Mỹ, TP.HCM; trước là xã Bình Mỹ, H.Củ Chi), cho hay từng là nhân viên marketing với mức lương hơn 17 triệu đồng/tháng. Đổi lại là những ngày làm việc kéo dài đến 22 giờ, cuối tuần cũng phải online, điện thoại luôn trong trạng thái sẵn sàng trả lời.
"Tôi không nghỉ việc vì thất nghiệp hay bị đào thải. Tôi chủ động chọn công việc thấp hơn", chị kể.
Hiện tại, thu nhập của chị giảm gần một nửa. "Nhưng đổi lại, được ngủ đủ giấc, ăn uống đúng giờ, có thời gian chơi thể thao", chị cho hay.
Những câu chuyện của chị Hải, anh Hảo không còn hiếm. Một bộ phận người trẻ hiện nay đang chủ động hạ chuẩn công việc bằng cách chấp nhận việc nhẹ hơn, lương vừa đủ, không quá danh giá… để đổi lại được sự ổn định tinh thần, thời gian cá nhân và cảm giác đỡ áp lực trong cuộc sống.
Nguyễn Thị Kim Huyền (25 tuổi, ngụ ở đường 3/2, P.Hòa Hưng, TP.HCM; trước là P.12, Q.10) cho biết vẫn đi làm, vẫn kiếm tiền, vẫn có trách nhiệm với bản thân. Nhưng thay vì lao vào cuộc đua thành tích, Huyền kể đã chủ động bước chậm lại.
Huyền từng tốt nghiệp loại giỏi ngành tài chính, từng kỳ vọng sẽ theo đuổi công việc ngân hàng hoặc đầu tư tài chính, mong muốn có mức lương ngàn đô. Thế nhưng sau thời gian thực tập tại một công ty chứng khoán, Huyền quyết định rẽ hướng sang làm nhân viên vận hành cho một studio ảnh cưới.
"Lương thấp hơn rất nhiều, khoảng 11 - 12 triệu đồng/tháng. Nhưng tôi không còn phải thức tới 2-3 giờ sáng để chạy deadline", Huyền kể.
Huyền thừa nhận từng có cảm giác mặc cảm khi bạn bè khoe công việc "xịn", môi trường quốc tế hay mức thu nhập cao. Nhưng sau nhiều lần stress kéo dài vì công việc, Huyền nhận ra điều mình cần không phải sự ngưỡng mộ. "Tôi không muốn sống chỉ để đi làm. Nếu mỗi ngày đều căng thẳng, thì lương cao cũng không cứu nổi tâm trạng của mình", Huyền nói.
Một số người trẻ khác chọn công việc "ít tham vọng" hơn sau khi chứng kiến người thân, bạn bè hoặc đồng nghiệp đánh đổi sức khỏe cho công việc.
Nguyễn Thùy Trang (27 tuổi, ngụ ở đường số 6, P.Tam Bình, TP.HCM; trước là P.Bình Chiểu, TP.Thủ Đức), từng làm quản lý kinh doanh cho một công ty về lĩnh vực giải pháp phần mềm, nhớ lại giai đoạn đỉnh điểm gần như không có ngày nghỉ.
"Có tháng doanh số rất cao, nhưng tôi cũng mất luôn cảm giác vui vẻ. Sáng mở mắt ra là lo KPI (chỉ số đo lường hiệu quả công việc – PV)", Trang kể.
Trang cho biết đầu năm nay đã nghỉ việc, chuyển sang làm nhân viên bán hàng cho một thương hiệu xe đạp thể thao. Thu nhập giảm mạnh nhưng đổi lại, bản thân có thời gian tập luyện, đi du lịch ngắn ngày và ngủ ngon hơn. "Ngày trước tôi nghĩ mình phải cố thành công thật nhanh, lương thật cao. Giờ tôi nghĩ sống lâu và sống ổn mới quan trọng", Trang nói.
Theo các chuyên gia, sự thay đổi này phản ánh biến chuyển trong cách người trẻ định nghĩa thành công.
Chuyên gia xã hội học Lưu Thị Huyền Trân, Trung tâm tâm lý ứng dụng Mind Talk Space (P.Cát Lái, TP.HCM; trước là P.Cát Lái, TP.Thủ Đức), nói: "Nếu thế hệ trước xem công việc ổn định, lương cao, thăng tiến nhanh là đích đến, thì một bộ phận người trẻ hiện nay lại ưu tiên sức khỏe tinh thần, thời gian cá nhân và sự cân bằng cuộc sống".
Bà Trân nhận định nhiều người trẻ đang chuyển từ tư duy "phải thành công càng sớm càng tốt" sang "phải sống được lâu dài với công việc". Theo bà Trân, đây không hẳn là vì thiếu chí tiến thủ mà không ít người trẻ bây giờ quan tâm nhiều hơn đến chất lượng sống, họ không muốn đánh đổi toàn bộ sức khỏe tinh thần để lấy một công việc hào nhoáng.
Thạc sĩ tâm lý Huỳnh Hải Huy, Trung tâm tư vấn tâm lý Inner Light (P.Chợ Quán, TP.HCM; trước là P.2, Q.5), cảnh báo việc hạ chuẩn công việc cần đi kèm sự tỉnh táo.
"Nếu chỉ vì sợ áp lực mà né tránh mọi thử thách, người trẻ rất dễ mất động lực phát triển bản thân. Quan trọng là phải hiểu mình đang chọn sống cân bằng hay đang buông xuôi", ông Huy phân tích.
Ông Huy cho rằng xu hướng hạ chuẩn công việc không hoàn toàn tiêu cực nếu người trẻ hiểu rõ nhu cầu và khả năng của bản thân. Điều quan trọng không phải làm công việc lớn hay nhỏ, mà là công việc đó có giúp duy trì cuộc sống ổn định lâu dài hay không.
Theo ông Huy, người trẻ nên tự trả lời vài câu hỏi trước khi quyết định hạ chuẩn công việc, như: Công việc hiện tại đang khiến bản thân kiệt sức tạm thời hay thật sự không phù hợp? Bản thân muốn sống chậm lại để hồi phục hay đang né tránh áp lực? Nếu giảm thu nhập, có đủ khả năng duy trì cuộc sống lâu dài? Điều bản thân cần là cân bằng hay là trốn chạy?...
Bà Tô Thị Hải Vân, Trưởng phòng nhân sự Công ty TNHH CoreLink HR (P.Thới An, TP.HCM; trước là P.Thới An, Q.12), nhìn nhận một thực tế rằng có những người trẻ đang thay đổi cách nhìn về thành công. Họ không còn xem việc làm ở tập đoàn lớn, lương cao hay chức vụ quản lý là chuẩn mực duy nhất. Với họ, thành công đôi khi đơn giản là có thời gian ăn cơm với gia đình, không phải mang việc về nhà, ngủ ngon mỗi tối, không lo âu mỗi sáng thức dậy, vẫn còn năng lượng để sống sau giờ tan làm…
"Xu hướng này cũng phản ánh sự thay đổi trong văn hóa lao động hiện đại, khi nhiều người bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe tinh thần và chất lượng cuộc sống. Dĩ nhiên, không phải ai cũng có thể dễ dàng chọn công việc nhẹ hơn, lương thấp hơn. Áp lực tài chính, gia đình, nhà cửa hay tương lai vẫn khiến nhiều người phải tiếp tục chạy đua. Nhưng giữa một xã hội luôn thúc giục phải nhanh hơn, giỏi hơn, kiếm nhiều tiền hơn, việc chủ động bước chậm lại để giữ lấy sự bình yên cho mình cũng là một kiểu trưởng thành của người trẻ hiện nay", bà Vân nói.
Những năm gần đây, mô hình nuôi dê thương phẩm tại xã Thọ Phong (Quảng Ngãi) đang chứng minh hiệu quả rõ rệt, trở thành điểm sáng trong phát triển kinh tế nông nghiệp. Không chỉ dừng lại ở từng hộ riêng lẻ, mô hình này đang từng bước hình thành sự liên kết, tạo nền tảng cho sản xuất quy mô và ổn định đầu ra.
Năm 2021, sau khi tốt nghiệp ngành công nghệ thông tin, Trường ĐH Công nghệ thông tin TP.HCM, anh Đỗ Minh Hòa (27 tuổi, ở xã Thọ Phong) trở về quê ở Quảng Ngãi trong bối cảnh dịch Covid-19 đang bùng phát khiến cơ hội việc làm bị thu hẹp. Không chọn rời quê, anh quyết định khởi nghiệp với nghề nuôi dê.
Từ nguồn vốn vay 70 triệu đồng, anh cải tạo chuồng bò cũ thành khu nuôi dê rộng khoảng 80 m², đảm bảo thông thoáng và hợp vệ sinh. Khởi đầu với 10 con dê cái, đến nay đàn dê của gia đình đã phát triển lên khoảng 80 con. Việc chủ động nguồn thức ăn từ cỏ voi và cây xanh trong vườn giúp anh giảm đáng kể chi phí, đồng thời nâng cao hiệu quả chăn nuôi.
Theo anh Hòa, thị trường tiêu thụ dê thịt hiện khá ổn định, với giá dao động từ 130.000 - 190.000 đồng/kg. Sau khi trừ chi phí, mỗi năm gia đình anh thu lãi hàng trăm triệu đồng. "Nuôi dê không chỉ cho thu nhập tốt mà còn phù hợp với điều kiện tự nhiên địa phương. Tôi muốn mở rộng quy mô và hỗ trợ thêm nhiều hộ cùng phát triển", anh Hòa chia sẻ.
Nhận thấy hiệu quả rõ rệt từ các mô hình, Hội Nông dân xã Thọ Phong đã thành lập Chi hội nghề nghiệp chăn nuôi dê, tạo bước chuyển từ sản xuất nhỏ lẻ sang liên kết.
Chi hội ban đầu có 10 thành viên, hướng đến xây dựng cộng đồng nông dân đoàn kết, chia sẻ kinh nghiệm và cùng phát triển. Đây không chỉ là nơi trao đổi kỹ thuật mà còn là cầu nối giúp người dân tiếp cận thông tin thị trường, con giống, vật tư và đầu ra sản phẩm.
Theo bà Hà Thị Hương, Chủ tịch Hội Nông dân xã Thọ Phong, việc hình thành chi hội nghề nghiệp giúp nâng cao giá trị sản phẩm, tăng sức cạnh tranh và góp phần xây dựng nông thôn mới. Sự liên kết này được xem là yếu tố then chốt để ngành chăn nuôi dê phát triển bền vững, tránh tình trạng "được mùa mất giá" và giúp nông dân yên tâm đầu tư lâu dài.
Không chỉ trong chăn nuôi, tinh thần đổi mới còn lan tỏa mạnh mẽ trong lĩnh vực làng nghề truyền thống. Tại xã Nghĩa Giang (Quảng Ngãi), nghề trồng dâu nuôi tằm đang dần hồi sinh nhờ nỗ lực của những người trẻ.
Anh Tôn Long Quý (35 tuổi, ở xã Nghĩa Giang) là một trong những người tiên phong khôi phục nghề. Chứng kiến cảnh làng nghề mai một, người dân bỏ quê đi làm ăn xa, anh quyết định tìm hướng đi mới.
Năm 2022, anh đến các vùng dâu tằm ở Tây nguyên để học hỏi kinh nghiệm. Trở về, anh thay đổi phương thức nuôi truyền thống bằng cách nuôi tằm trên nền nhà, sử dụng né gỗ thay cho né tre. Phương pháp này giúp giảm một nửa công lao động, đồng thời nâng cao chất lượng kén.
Hiệu quả kinh tế nhanh chóng được khẳng định. Mỗi lứa tằm kéo dài khoảng 15 ngày có thể mang lại lợi nhuận khoảng 10 triệu đồng. Với 10 lứa mỗi năm, thu nhập đạt khoảng 100 triệu đồng.
Hiện tổ hợp tác do anh Quý xây dựng đã liên kết 12 hộ dân, trong đó có nhiều thanh niên. Không dừng lại ở sản xuất, anh còn hướng đến phát triển du lịch trải nghiệm, đưa du khách đến tìm hiểu quy trình nuôi tằm, qua đó quảng bá văn hóa địa phương.
Cách đó không xa, tại xã Bình Sơn, chị Trịnh Thị Kim Oanh (33 tuổi) đang hồi sinh nghề làm mật mía - một nghề từng vang bóng nhưng dần mai một.
Tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh, Học viện Bưu chính viễn thông TP.HCM, chị Trịnh Thị Kim Oanh chọn trở về quê Quảng Ngãi thay vì ở lại TP.HCM. Khi gia đình có ý định chuyển sang sản xuất mật mía thô, chị quyết tâm cùng đồng hành để giữ nghề truyền thống bằng cách nâng cao chất lượng sản phẩm.
Chị cải tiến quy trình sản xuất, tăng số lần lọc và kiểm soát nhiệt độ nấu để tạo ra mật mía trong, sánh, giữ nguyên hương vị tự nhiên. Đồng thời, chị phát triển thêm sản phẩm đường cát hoa mơ - một loại đường thô tốt cho sức khỏe.
Nhờ sự đổi mới, sản phẩm của chị đã đạt chứng nhận OCOP 3 sao và được tiêu thụ rộng rãi qua các kênh trực tuyến. "Mỗi giọt mật không chỉ là sản phẩm mà còn là câu chuyện về quê hương. Khi khách hàng đón nhận, đó là niềm tự hào rất lớn", chị Oanh chia sẻ.
Những mô hình trên không phải hiện tượng riêng lẻ mà là phản ánh xu hướng chung: người trẻ đang quay về quê hương, làm mới nông nghiệp và làng nghề bằng tư duy hiện đại.
Với lợi thế về công nghệ và khả năng tiếp cận thông tin, họ biết cách xây dựng thương hiệu, kể câu chuyện sản phẩm và kết nối thị trường. Đồng thời, sự hỗ trợ từ các tổ chức, chính quyền địa phương cũng đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy khởi nghiệp nông thôn.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm truyền thống và đổi mới sáng tạo của người trẻ đang tạo nên diện mạo mới cho kinh tế nông thôn ở Quảng Ngãi.
Chị Y Việt Sa, Phó bí thư Tỉnh đoàn Quảng Ngãi, nhận định người trẻ trở về quê không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm sinh kế, mà còn mang theo tư duy mới, công nghệ và khả năng nắm bắt thị trường. Khi sự nhạy bén của tuổi trẻ kết hợp với kinh nghiệm của các nghệ nhân, sản phẩm truyền thống không còn bó hẹp trong phạm vi làng quê mà dần được "thay áo mới", từ mẫu mã, bao bì đến cách tiếp cận khách hàng qua thương mại điện tử.
"Người trẻ về quê không phải là "bỏ phố" vì thất bại, mà là lựa chọn dấn thân đầy bản lĩnh. Họ chính là những "đại sứ" đưa giá trị quê hương vươn xa. Sự kết hợp giữa đôi bàn tay vàng của thế hệ đi trước và khối óc xanh của người trẻ đang góp phần định hình diện mạo nông thôn mới - hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc", chị Sa nhấn mạnh và cho biết hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp luôn được xác định là nhiệm vụ trọng tâm của tổ chức Đoàn. Thời gian qua, Tỉnh đoàn đã chủ động kết nối các nguồn vốn vay ưu đãi từ Ngân hàng Chính sách xã hội, đồng thời tổ chức nhiều lớp tập huấn kỹ năng, nhất là livestream bán hàng, giúp thanh niên từng bước tiếp cận phương thức kinh doanh hiện đại. Bên cạnh đó, các không gian trưng bày, giới thiệu sản phẩm cũng được tạo điều kiện tại các hội chợ, diễn đàn khởi nghiệp cấp tỉnh và khu vực...
Xu hướng du lịch gen Z 2026 đang ngày càng trở nên nổi bật, khi thế hệ này ưu tiên những hành trình khám phá và trải nghiệm cuộc sống phong phú hơn. Họ tìm kiếm những địa điểm độc đáo để tận hưởng từng khoảnh khắc, từ những bãi biển tuyệt đẹp cho đến các thành phố sôi động. Sự kết nối với thiên nhiên và văn hóa bản địa cũng là điều mà gen Z đặc biệt chú trọng. Hãy cùng khám phá những xu hướng thú vị này và hiểu rõ hơn về cách mà gen Z định hình tương lai du lịch.
Nhu cầu du lịch của gen Z tại Việt Nam đang tăng mạnh và trở thành một trong những biến số đáng chú ý của thị trường du lịch nội địa. Theo công bố "Top 10 và Top 5 công ty uy tín ngành du lịch - khách sạn - resort - vận tải hành khách năm 2025" của Vietnam Report ngày 1.12.2025, gần 54% người tiêu dùng thuộc thế hệ gen Z (13 - 28 tuổi) cho biết họ sẽ đi du lịch nhiều hơn trong năm 2026.
Văn Kim Thủy Ngân, sinh viên Trường ĐH quốc tế Hồng Bàng, TP.HCM, cho biết đi du lịch nước ngoài 1 lần/năm, còn trong nước khi rảnh, có đủ tài chính và có dịp là đi. Mỗi lần đi Ngân đều tối ưu hóa chi tiêu nhất có thể, chi cho du lịch một cách thông minh.
Ngân cho biết chọn đi du lịch không phải dịp lễ, để tránh đội chi phí và không quá đông người mà vẫn khám phá được nhiều nơi hơn, trải nghiệm trọn vẹn điểm đến. Để có chi phí cho những chuyến đi, Ngân tranh thủ làm thêm 2 - 3 công việc bán thời gian.
"Mỗi chuyến đi chi phí khoảng hơn 5 triệu đồng. Mình và nhiều bạn cùng trang lứa mà em biết, cố gắng bớt chi tiêu để dành tiền đi du lịch nhiều, vì tụi em làm việc cũng chăm chỉ và có phần áp lực. Đi để thư giản bản thân sau giờ làm việc căng thẳng, sau đó trở lại công việc tràn đầy năng lượng và vui vẻ hơn", Ngân chia sẻ.
Còn Nguyễn Huy Nhật, sinh viên Đại học Kinh tế TP.HCM, cuộc sống bây giờ không quá nhiều khó khăn, nên nhiều bạn trẻ có xu hướng chi tiền cho du lịch nhiều hơn. Dù không coi du lịch là thiết yếu nhưng mỗi năm Nhật cũng có khoảng 2 chuyến đi chơi xa.
"Mình thích đi du lịch đúng theo trải nghiệm, giúp mình mở mang nhiều kiến thức và cuộc sống vui hơn. Mình quan niệm nếu đã đi thì nghĩ "chi cho nó tới", còn không thì không đi, thế nên mỗi lần đi du lịch, em chi khoảng 60% tiền lương làm tháng đó", Nhật nói.
Còn Lê Ngọc Bảo Trâm (30 tuổi), ngụ xã Tầm Vu, tỉnh Tây Ninh, cho rằng gen Z ngày nay thường dễ bị stress, do đó sẽ có xu hướng chi tiền để đi du lịch như một cách để giảm căng thẳng, áp lực.
Anh Ngô Minh Chú (38 tuổi), hướng dẫn viên du lịch tự do, ngụ phường Bàn Cờ, TP.HCM, cho biết lượng khách trẻ đi du lịch chiếm ngày càng nhiều trong các tour anh dẫn.
Theo anh Chú, xu hướng giới trẻ ngày nay, dành nhiều thời gian và chi tiêu cho du lịch xuất phát từ nhu cầu khám phá thế giới ngày càng lớn. Việc "chịu chi" thực chất chỉ là phương tiện, còn động lực chính của các bạn trẻ là sự tò mò và mong muốn trải nghiệm những điều mới mẻ.
Cũng theo anh Chú, trong quá trình dẫn tour, khi tiếp xúc với nhiều bạn trẻ, anh nhận thấy họ có xu hướng ưu tiên trải nghiệm, khám phá thiên nhiên, cảnh đẹp. Tuy nhiên, anh cũng bày tỏ sự tiếc nuối khi một bộ phận bạn trẻ chưa thực sự quan tâm đúng mức đến các giá trị văn hóa, lịch sử tại điểm đến.
Theo PGS.TS Phạm Hồng Long, Chủ tịch Hội đồng Khoa học và Đào tạo Khoa Du lịch học, Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn (Đại học Quốc gia Hà Nội), gen Z hiện nay được tiếp cận với khoa học công nghệ tốt, đặc biệt là nền tảng số nên rất nhanh có thể biết được điểm đến đang "hot", nơi có cảnh đẹp hay điểm check- in đang nhiều người quan tâm. Thứ 2 các bạn sinh ra ở giai đoạn mà kinh tế đất nước phát triển rất nhiều, có điều kiện tài chính tốt từ gia đình hoặc nhiều người trẻ vừa học vừa làm kiếm tiền rất nhiều và rất giỏi, tự chủ và độc lập về tài chính.
"Như vậy hai yếu tố này cộng lại tác động đến chi tiêu chung của bạn trẻ, trong đó có chi cho du lịch. "Cơm áo gạo tiền" còn đeo đuổi thế hệ trước nhiều thì ngày nay gen Z có nền tảng kinh tế ổn định hơn từ gia đình hoặc tự thân kiếm ra tiền nên thường quyết định chi nhiều hơn. Hơn nữa, việc tiếp cận với thông tin du lịch, nhất là tin hot trên mạng xã hội hay trào lưu trải nghiệm mới rất nhanh và mạnh dẫn đến tiêu xài mạnh cho những chuyến đi là chuyện dễ hiểu", PGS.TS Phạm Hồng Long nói.
Theo ông Long, người trẻ đi nhiều, ở lâu lại chi tiêu mạnh cũng tác động làm cho điểm đến phát triển, lan tỏa hơn thông qua các hình ảnh, video, clip được chia sẻ trên các diễn đàn. Điều này cũng kéo theo hạ tầng du lịch được đầu tư, quan tâm, phát triển nhằm phục vụ nhu cầu "mạnh bạo" của các bạn trẻ.