Anh Vương Tiến Hảo (33 tuổi, làm việc ở đường Nguyễn Văn Linh, P.Tân Hưng, TP.HCM; trước đây là P.Tân Hưng, Q.7), cho biết từng suy nghĩ phải làm công ty lớn, lương cao, có chức vụ mới gọi là thành công. Nhưng hiện tại anh đã hạ chuẩn công việc. Anh nói: “Bây giờ tôi chọn công việc lương vừa phải nhưng ít áp lực, còn thời gian cho mình”.
Chị Lê Thị Hồng Hải (32 tuổi, ngụ ở ấp 4B, xã Bình Mỹ, TP.HCM; trước là xã Bình Mỹ, H.Củ Chi), cho hay từng là nhân viên marketing với mức lương hơn 17 triệu đồng/tháng. Đổi lại là những ngày làm việc kéo dài đến 22 giờ, cuối tuần cũng phải online, điện thoại luôn trong trạng thái sẵn sàng trả lời.
“Tôi không nghỉ việc vì thất nghiệp hay bị đào thải. Tôi chủ động chọn công việc thấp hơn”, chị kể.
Hiện tại, thu nhập của chị giảm gần một nửa. “Nhưng đổi lại, được ngủ đủ giấc, ăn uống đúng giờ, có thời gian chơi thể thao”, chị cho hay.
Những câu chuyện của chị Hải, anh Hảo không còn hiếm. Một bộ phận người trẻ hiện nay đang chủ động hạ chuẩn công việc bằng cách chấp nhận việc nhẹ hơn, lương vừa đủ, không quá danh giá… để đổi lại được sự ổn định tinh thần, thời gian cá nhân và cảm giác đỡ áp lực trong cuộc sống.
Nguyễn Thị Kim Huyền (25 tuổi, ngụ ở đường 3/2, P.Hòa Hưng, TP.HCM; trước là P.12, Q.10) cho biết vẫn đi làm, vẫn kiếm tiền, vẫn có trách nhiệm với bản thân. Nhưng thay vì lao vào cuộc đua thành tích, Huyền kể đã chủ động bước chậm lại.
Huyền từng tốt nghiệp loại giỏi ngành tài chính, từng kỳ vọng sẽ theo đuổi công việc ngân hàng hoặc đầu tư tài chính, mong muốn có mức lương ngàn đô. Thế nhưng sau thời gian thực tập tại một công ty chứng khoán, Huyền quyết định rẽ hướng sang làm nhân viên vận hành cho một studio ảnh cưới.
“Lương thấp hơn rất nhiều, khoảng 11 – 12 triệu đồng/tháng. Nhưng tôi không còn phải thức tới 2-3 giờ sáng để chạy deadline”, Huyền kể.
Huyền thừa nhận từng có cảm giác mặc cảm khi bạn bè khoe công việc “xịn”, môi trường quốc tế hay mức thu nhập cao. Nhưng sau nhiều lần stress kéo dài vì công việc, Huyền nhận ra điều mình cần không phải sự ngưỡng mộ. “Tôi không muốn sống chỉ để đi làm. Nếu mỗi ngày đều căng thẳng, thì lương cao cũng không cứu nổi tâm trạng của mình”, Huyền nói.
Một số người trẻ khác chọn công việc “ít tham vọng” hơn sau khi chứng kiến người thân, bạn bè hoặc đồng nghiệp đánh đổi sức khỏe cho công việc.
Nguyễn Thùy Trang (27 tuổi, ngụ ở đường số 6, P.Tam Bình, TP.HCM; trước là P.Bình Chiểu, TP.Thủ Đức), từng làm quản lý kinh doanh cho một công ty về lĩnh vực giải pháp phần mềm, nhớ lại giai đoạn đỉnh điểm gần như không có ngày nghỉ.
“Có tháng doanh số rất cao, nhưng tôi cũng mất luôn cảm giác vui vẻ. Sáng mở mắt ra là lo KPI (chỉ số đo lường hiệu quả công việc – PV)”, Trang kể.
Trang cho biết đầu năm nay đã nghỉ việc, chuyển sang làm nhân viên bán hàng cho một thương hiệu xe đạp thể thao. Thu nhập giảm mạnh nhưng đổi lại, bản thân có thời gian tập luyện, đi du lịch ngắn ngày và ngủ ngon hơn. “Ngày trước tôi nghĩ mình phải cố thành công thật nhanh, lương thật cao. Giờ tôi nghĩ sống lâu và sống ổn mới quan trọng”, Trang nói.
Theo các chuyên gia, sự thay đổi này phản ánh biến chuyển trong cách người trẻ định nghĩa thành công.
Chuyên gia xã hội học Lưu Thị Huyền Trân, Trung tâm tâm lý ứng dụng Mind Talk Space (P.Cát Lái, TP.HCM; trước là P.Cát Lái, TP.Thủ Đức), nói: “Nếu thế hệ trước xem công việc ổn định, lương cao, thăng tiến nhanh là đích đến, thì một bộ phận người trẻ hiện nay lại ưu tiên sức khỏe tinh thần, thời gian cá nhân và sự cân bằng cuộc sống”.
Bà Trân nhận định nhiều người trẻ đang chuyển từ tư duy “phải thành công càng sớm càng tốt” sang “phải sống được lâu dài với công việc”. Theo bà Trân, đây không hẳn là vì thiếu chí tiến thủ mà không ít người trẻ bây giờ quan tâm nhiều hơn đến chất lượng sống, họ không muốn đánh đổi toàn bộ sức khỏe tinh thần để lấy một công việc hào nhoáng.
Thạc sĩ tâm lý Huỳnh Hải Huy, Trung tâm tư vấn tâm lý Inner Light (P.Chợ Quán, TP.HCM; trước là P.2, Q.5), cảnh báo việc hạ chuẩn công việc cần đi kèm sự tỉnh táo.
“Nếu chỉ vì sợ áp lực mà né tránh mọi thử thách, người trẻ rất dễ mất động lực phát triển bản thân. Quan trọng là phải hiểu mình đang chọn sống cân bằng hay đang buông xuôi”, ông Huy phân tích.
Ông Huy cho rằng xu hướng hạ chuẩn công việc không hoàn toàn tiêu cực nếu người trẻ hiểu rõ nhu cầu và khả năng của bản thân. Điều quan trọng không phải làm công việc lớn hay nhỏ, mà là công việc đó có giúp duy trì cuộc sống ổn định lâu dài hay không.
Theo ông Huy, người trẻ nên tự trả lời vài câu hỏi trước khi quyết định hạ chuẩn công việc, như: Công việc hiện tại đang khiến bản thân kiệt sức tạm thời hay thật sự không phù hợp? Bản thân muốn sống chậm lại để hồi phục hay đang né tránh áp lực? Nếu giảm thu nhập, có đủ khả năng duy trì cuộc sống lâu dài? Điều bản thân cần là cân bằng hay là trốn chạy?…
Bà Tô Thị Hải Vân, Trưởng phòng nhân sự Công ty TNHH CoreLink HR (P.Thới An, TP.HCM; trước là P.Thới An, Q.12), nhìn nhận một thực tế rằng có những người trẻ đang thay đổi cách nhìn về thành công. Họ không còn xem việc làm ở tập đoàn lớn, lương cao hay chức vụ quản lý là chuẩn mực duy nhất. Với họ, thành công đôi khi đơn giản là có thời gian ăn cơm với gia đình, không phải mang việc về nhà, ngủ ngon mỗi tối, không lo âu mỗi sáng thức dậy, vẫn còn năng lượng để sống sau giờ tan làm…
“Xu hướng này cũng phản ánh sự thay đổi trong văn hóa lao động hiện đại, khi nhiều người bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe tinh thần và chất lượng cuộc sống. Dĩ nhiên, không phải ai cũng có thể dễ dàng chọn công việc nhẹ hơn, lương thấp hơn. Áp lực tài chính, gia đình, nhà cửa hay tương lai vẫn khiến nhiều người phải tiếp tục chạy đua. Nhưng giữa một xã hội luôn thúc giục phải nhanh hơn, giỏi hơn, kiếm nhiều tiền hơn, việc chủ động bước chậm lại để giữ lấy sự bình yên cho mình cũng là một kiểu trưởng thành của người trẻ hiện nay”, bà Vân nói.
Chỉ với một bức ảnh sản phẩm và vài câu lệnh, người bán có thể tạo ra hàng loạt người mẫu với nhiều phong cách khác nhau để giới thiệu quần áo, phụ kiện. Tốc độ, chi phí và hiệu quả mà công nghệ này mang lại khiến nhiều cá nhân, shop online nhanh chóng nắm bắt.
Từng phải chi hàng triệu đồng cho mỗi buổi chụp ảnh với người mẫu thật, anh Trần Minh Quân (32 tuổi, chủ shop thời trang Lụa House, P.An Đông, TP.HCM; trước là P.7, Q.5) cho biết gần đây đã chuyển sang sử dụng người mẫu ảo do AI tạo ra để quảng bá sản phẩm.
"Trước đây, một bộ ảnh thời trang được thiết kế dựa theo ý tưởng của sản phẩm, có màu sắc, bố cục sáng tạo phải chuẩn bị rất nhiều thứ: thuê người mẫu, stylist, makeup, studio, nhiếp ảnh… Tốn thời gian mà chi phí cao. Bây giờ chỉ cần chụp sản phẩm trên ma nơ canh hoặc treo lên, sau đó dùng AI ghép lên người mẫu ảo là xong", anh Quân nói.
Theo anh, công nghệ này giúp shop tiết kiệm đến 70 – 80% chi phí sản xuất nội dung. Không chỉ vậy, còn có thể tạo ra nhiều phiên bản khác nhau: người mẫu cao hoặc thấp, da sáng hoặc da ngăm, phong cách trẻ trung hoặc trưởng thành… phù hợp với từng nhóm khách hàng.
Nguyễn Thị Thảo Vy (28 tuổi, chủ shop thời trang Bloomy Store, P.Bình Lợi Trung, TP.HCM; trước là P.11, Q.Bình Thạnh), cho biết gần 4 tháng nay, chị cũng sử dụng người mẫu ảo do AI tạo ra để quảng cáo các sản phẩm trên nhiều nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook.
Vy chia sẻ trải nghiệm: "Có hôm tôi đăng 5 – 6 mẫu váy, mỗi mẫu tạo 3 – 4 kiểu người mẫu khác nhau. Nhìn rất chuyên nghiệp, khách dễ hình dung hơn so với ảnh sản phẩm treo. Lượng đơn tăng rõ rệt".
Theo Vy, sức hút của những người mẫu ảo nằm ở sự hoàn hảo, như: vóc dáng cân đối, làn da mịn màng, biểu cảm cuốn hút… tất cả đều có thể được tinh chỉnh theo ý muốn.
Tuy nhiên, chính điều này khiến một bộ phận người tiêu dùng cho rằng bị dẫn dắt bởi những hình ảnh không có thật.
Nguyễn Minh Trí (24 tuổi), đang làm việc ở 45 Lý Tự Trọng, P.Sài Gòn, TP.HCM; trước là P.Bến Nghé, Q.1), thừa nhận: "Nhiều lúc mình mua đồ vì thấy người mẫu mặc đẹp quá, nhưng khi nhận hàng thì không giống như tưởng tượng. Sau này mới biết đó là ảnh AI".
Theo Trí, việc không phân biệt được đâu là người thật, đâu là người ảo khiến trải nghiệm mua sắm trở nên mơ hồ, đặc biệt với những người mua hàng dựa nhiều vào hình ảnh.
Một số người trẻ khác cũng bày tỏ lo ngại về việc hình ảnh sản phẩm có thể bị làm đẹp quá mức. "Nếu người mẫu đã là ảo, thì việc chỉnh sửa form dáng quần áo (dáng, phom hoặc cấu trúc tổng thể của trang phục) càng dễ. Khi nhận hàng thực tế có thể không giống như quảng cáo", Lê Thị Như Ngọc, sinh viên Trường CĐ Kinh tế đối ngoại TP.HCM nói.
Như Ngọc nói: "Em ưu tiên shop có ảnh thật, hoặc có video người thật mặc. Như vậy dễ đánh giá hơn. Người mẫu ảo nhìn đẹp nhưng khó tin".
Còn Trần Hữu Khang (27 tuổi, làm việc tại 56 Yên Thế, P.Tân Sơn Hòa, TP.HCM; trước là P.2, Q.Tân Bình), cho rằng: "Mình thấy những người mẫu ảo do AI tạo ra khá thú vị. Nhìn ảnh rất đẹp, chuyên nghiệp, giống như các thương hiệu lớn. Nếu giá hợp lý thì vẫn mua".
Một số bạn trẻ khác đề xuất nên có ký hiệu hoặc ghi chú rõ ràng nếu ảnh sử dụng AI, để người mua có cơ sở cân nhắc.
Ở góc độ chuyên môn, chuyên gia marketing Lê Quốc Hưng, Công ty TNHH Creative Pulse (P.Đức Nhuận, TP.HCM; trước là P.5, Q.Phú Nhuận) cho rằng xu hướng sử dụng người mẫu ảo do AI tạo ra trong kinh doanh thời trang trực tuyến là minh chứng cho sự thay đổi mạnh mẽ của công nghệ trong đời sống. Nó mang lại cơ hội lớn về chi phí, sáng tạo và hiệu quả, nhưng cũng đặt ra thách thức không nhỏ về tính trung thực và niềm tin.
"Việc sử dụng người mẫu ảo do AI tạo ra không sai, nhưng cần minh bạch. Đây là công cụ hỗ trợ rất tốt cho bán hàng. Nhưng vấn đề nằm ở cách sử dụng. Nếu người bán cố tình khiến khách hàng nghĩ đó là người thật, hoặc chỉnh sửa sản phẩm quá khác biệt so với thực tế thì đó là hành vi gây hiểu lầm", ông Hưng phân tích.
Theo ông Hưng, trong bối cảnh người tiêu dùng ngày càng quan tâm đến tính chân thực, việc "đánh đổi niềm tin" để lấy hình ảnh đẹp là một chiến lược ngắn hạn, tiềm ẩn rủi ro lâu dài.
Không ít shop thời trang sử dụng những người mẫu ảo do AI tạo ra
ẢNH: VY CUNG CẤP
Chuyện gia thương mại điện tử Nguyễn Trọng An, Công ty HyperCart (xã Tân Vĩnh Lộc, TP.HCM; trước là P.Tân Tạo, Q.Bình Tân), nhận định: "Người mẫu ảo có thể là xu hướng tất yếu, giống như việc dùng filter để chỉnh ảnh trước đây. Nhưng nếu không có quy chuẩn rõ ràng, thị trường sẽ dễ rơi vào tình trạng thật giả lẫn lộn".
Ông An khuyến nghị, các shop sử dụng người mẫu ảo do AI tạo ra cần ghi rõ hình ảnh có sử dụng AI, điều này giúp khách hàng nhận biết và tránh hiểu lầm. Bên cạnh đó, theo ông An, nên kết hợp ảnh thật và ảnh AI, nên có thêm ảnh sản phẩm thực tế hoặc video để tăng độ tin cậy.
"Không chỉnh sửa quá mức, tránh làm sai lệch form dáng, màu sắc sản phẩm. Hình ảnh đẹp có thể thu hút ban đầu, nhưng chất lượng và sự trung thực mới giữ chân khách hàng. Vì thế, phải xây dựng thương hiệu dựa trên uy tín", ông An chia sẻ.
Nhà thiết kế thời trang Nguyễn Minh Tùng (27 tuổi, làm việc tại HuyLee Studio & Academy, P.Long Trường, TP.HCM; trước là P.Phú Hữu, TP.Thủ Đức), cho rằng: "Các shop thời trang có thể dùng người mẫu AI nhưng đừng lạm dụng, đừng dùng hoàn toàn 100%. Nếu muốn tiết kiệm tiền, đăng nhiều sản phẩm nhanh, shop chưa có nhiều vốn thì có thể dùng người mẫu AI. Nhưng nếu muốn xây dựng uy tín lâu dài, khách cần xem form dáng thật, bán đồ giá cao... thì không nên lạm dụng dùng người mẫu AI. Vì hình AI có thể đẹp nhưng không giống ngoài đời, khách dễ mất niềm tin, dễ bị hoàn hàng nếu khác thực tế. Cách dùng tốt nhất là kết hợp cả hai. Dùng người mẫu AI để đăng nhiều ảnh sản phẩm, chạy quảng cáo, và dùng người thật trong ảnh chính, video, livestream".
Với 3 môn toán, vật lý, hóa học, Đặng Trúc Gia Thảo, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM năm 2025, cho biết toán là môn khó nhằn nhất với cô bạn. Từ một số kinh nghiệm cá nhân cũng như lời khuyên của thầy cô và bạn bè, Thảo đúc rút được bí quyết thi tốt nghiệp THPT đạt điểm cao nhờ cách phân bổ thời gian hợp lý cho môn này.
Cấu trúc đề thi môn toán bao gồm 3 phần: trắc nghiệm, đúng sai và trả lời ngắn. Theo Thảo, 12 câu trắc nghiệm của môn toán khá dễ, nên ưu tiên làm xong nhanh và trước nhất. Sau đó đến phần đúng sai, Thảo cho biết ở phần này có khá nhiều vấn đề thực tế.
Tuy nhiên, Thảo trấn an thí sinh đừng quá lo lắng vì đề đã cho rất nhiều dữ kiện. Ở phần đúng sai theo kinh nghiệm cá nhân Thảo, một câu sẽ có 4 ý, trong đó thường có từ 2 đến 3 ý khá đơn giản để xử lý nhanh, nên tập trung làm những ý này trước; đến ý 3 hoặc 4 có thể sẽ khó hơn.
"Mọi người nên ghi chú lại dữ kiện của câu khó đó và để lại làm sau. Sau đó hãy làm phần trả lời ngắn, vì phần này sẽ có những câu hỏi rất ngắn và rất dễ kiếm điểm", Thảo hướng dẫn cặn kẽ.
Khi đã giải quyết xong phần trả lời ngắn, cô bạn thủ khoa khuyên thí sinh quay lại với phần đúng sai chưa làm được và thử nghĩ cách giải cho những câu khó đó. Tuy nhiên, Thảo lưu ý nếu mọi người suy nghĩ quá 10 phút cho một câu nhưng vẫn chưa tìm được cách giải thì đừng cố dành hết thời gian vào đó mà hãy quay lại những câu đã làm, kiểm tra lại một lần nữa để nắm chắc được số điểm.
Vật lý là môn mà Thảo tự tin nhất vì bản thân đã đạt điểm 10 trong kỳ thi tốt nghiệp THPT. Theo Thảo, với vật lý, thí sinh cũng nên ưu tiên làm phần trắc nghiệm trước vì tương đối dễ. Tuy nhiên, Thảo cho rằng trong 18 câu trắc nghiệm sẽ có khả năng xuất hiện những câu khá dài, đòi hỏi phải tính toán kỹ nên hãy để lại làm sau. Dù vậy, Thảo cũng nhận định: "Thực ra những câu trắc nghiệm đó cũng không quá khó. Nó chỉ là khá dài và dữ kiện thì cần phải đọc đầy đủ để làm cho chắc chắn, nên mọi người cứ để lại làm sau".
Kế tiếp làm phần trả lời ngắn và cuối cùng là phần đúng sai. Thảo cho rằng phần đúng sai dễ mất điểm nhất trong bài thi vật lý vì phần lý thuyết và bài tập đều gài khá nhiều "bẫy". "Mọi người chỉ cần thiếu đơn vị hay làm theo một hướng khác là coi như ý đó mọi người đã mất điểm rồi. Chính vì thế, mình nghĩ đây là phần mọi người nên đầu tư khá nhiều thời gian", Thảo khuyên.
Đối với môn hóa, Thảo cho biết cấu trúc đề cũng tương tự vật lý. Điều mà cô bạn muốn thí sinh lưu tâm là lý thuyết của môn hóa khá nhiều nên cần tập cách đọc kỹ đề và gạch chân những ý quan trọng để tối ưu hóa thời gian làm bài. "Hóa là môn cần rất vững lý thuyết để có thể vừa làm nhanh vừa làm đúng. Cũng giống vật lý, 18 câu trắc nghiệm hóa không quá khó để mọi người có thể giải quyết nhanh nên hãy ưu tiên giải quyết phần này trước. Sau đó đến ngay phần trả lời ngắn vì phần này cũng có những câu chọn lý thuyết như một câu trắc nghiệm nên sẽ có thể làm nhanh, sau đó hãy quay lại phần đúng sai", Thảo chia sẻ về quy trình làm bài thi hóa.
Cuối cùng, Thảo đúc kết: "Cách phân bổ thời gian hợp lý nhất trong 3 môn chính là những câu khó nên dành lại cuối cùng và nếu quá bí, quá mắc kẹt trong câu đó thì hãy trở lại những câu mình đã từng làm để bảo đảm chắc chắn có điểm những câu đó trước. Đồng thời mọi người nên vững lý thuyết ở 2 môn vật lý và hóa học. Một bí quyết nhỏ cho các bạn là trước khi bắt đầu làm bài hãy đọc lướt qua đề để hình dung được độ dài đề cũng như xem đề có gì quá xa lạ với mình không. Mong những kinh nghiệm của mình cũng có thể hữu ích với các bạn. Chúc các bạn sẽ có một kỳ thi thật suôn sẻ và tự tin cũng như đạt được số điểm cao nhất trong khả năng của mình".
Giờ trưa tại nhiều tòa nhà văn phòng ở TP.HCM, hình ảnh quen thuộc không còn là những chiếc hộp cơm được mở ra từ balo, mà là từng tốp người đổ xuống các quán ăn, app giao hàng liên tục "nổ" đơn.
Cứ đến giờ trưa, sảnh thang máy của các tòa nhà văn phòng ở TP.HCM bắt đầu đông lên. Người trẻ tay cầm điện thoại, mắt lướt nhanh qua danh sách quán ăn, vài người đã đứng chờ shipper ở tầng trệt.
Giữa một bên là sự tiện lợi gần như tức thì, một bên là bài toán chi tiêu kéo dài theo tháng, lựa chọn bữa trưa của người trẻ dần trở thành phép cân đo rất cá nhân. Có người chấp nhận chi thêm vài chục ngàn đồng mỗi ngày để đổi lấy quỹ thời gian và sự thoải mái, xem đó là cách "mua" lại năng lượng sau buổi sáng làm việc. Nhưng cũng có người bắt đầu chững lại sau những con số cộng dồn, khi nhận ra chi phí ăn ngoài không còn là khoản nhỏ.
Nguyễn Anh Thư (22 tuổi), ngụ tại đường Rạch Bùng Binh, P.Nhiêu Lộc, TP.HCM, thừa nhận gần như không mang cơm đi làm. "Một phần vì ở trọ, bếp nhỏ, nấu nướng cũng bất tiện. Phần khác là mình thích ra ngoài ăn trưa với đồng nghiệp, coi như một khoảng thời gian để nói chuyện, xả stress. Nếu so giữa mang cơm và ăn ngoài, mình chọn cảm giác thoải mái", Anh Thư chia sẻ.
Theo Anh Thư, buổi trưa mà ngồi ăn chung với mọi người, nói chuyện vài câu, sẽ thấy đầu óc nhẹ đi nhiều. Còn mang cơm thì thường ăn nhanh rồi lại quay về bàn làm việc. "Về lâu dài, mình biết chi phí có cao hơn, nhưng mình xem đó là khoản chi cho tinh thần. Chỉ là gần đây cũng bắt đầu để ý hơn đến sức khỏe, nên mình chọn quán kỹ hơn, hạn chế đồ dầu mỡ", Anh Thư nói.
Từng ngày nào cũng mang cơm đi làm, nhưng bây giờ Nguyễn Minh Thư (23 tuổi, ngụ tại đường Liên khu 4-5, P.Bình Hưng Hòa B, Q.Bình Tân cũ) cho biết đã không còn giữ thói quen đó nữa.
Minh Thư kể: "Hiện nay chuyển sang làm freelancer, thời gian linh hoạt hơn thì mình lại… lười nấu. Buổi sáng thường ngủ dậy khá sát giờ, nên việc chuẩn bị cơm gần như bị bỏ qua. Thật ra mình biết ăn ngoài tốn kém hơn. Một ngày có thể 40.000–60.000 đồng cho bữa trưa, tính ra một tháng cũng khá nhiều. Nhưng đổi lại, mình có thêm thời gian nghỉ ngơi hoặc làm việc khác. Có những hôm deadline gấp, việc đặt đồ ăn nhanh giúp mình không bị gián đoạn".
Nhưng sau một thời gian, Minh Thư thấy cơ thể cũng có lúc bị "quá tải" vì ăn ngoài nhiều dầu mỡ. Nên gần đây cô nàng đang tập quay lại nấu ăn vài bữa trong tuần, như một cách cân bằng lại.
Tự nhận mình là trong số ít người vẫn còn mang cơm đi làm gần như mỗi ngày, Phạm Hoàng Mỹ Linh (31 tuổi, nhân viên ngân hàng, ngụ tại đường Bùi Đình Túy, P.22, Q.Bình Thạnh cũ) chia sẻ: "Ban đầu là vì muốn tiết kiệm, nhưng sau này thành thói quen. Buổi tối mình nấu luôn cho hôm sau, sáng chỉ việc hâm lại và mang đi làm. Thực ra cũng có lúc thấy hơi bất tiện, nhất là khi đồng nghiệp rủ đi ăn chung. Nhưng mình vẫn ưu tiên cơm nhà vì kiểm soát được dinh dưỡng. Mình từng có thời gian ăn ngoài liên tục và bị đau dạ dày, nên giờ khá cẩn trọng. Tính ra mỗi tháng mình tiết kiệm được một khoản kha khá. Quan trọng hơn là mình thấy yên tâm với những gì mình ăn. Với mình, đó là cách chăm sóc bản thân đơn giản nhất".
Với những người trẻ không mang cơm trưa khi đi làm, họ lại có nhiều cách linh hoạt để cân đối bài toán chi tiêu.
Một thực tế hiện nay, nhiều người trẻ thay vì hỏi "trưa nay ăn gì?" thì mỗi bữa trưa lại bắt đầu bằng câu "hôm nay app có gì giảm?". Thói quen săn khuyến mãi trên các ứng dụng giao đồ ăn dần trở thành một phần trong nhịp sống thường ngày, nhất là với dân văn phòng. Chỉ cần vài phút lướt điện thoại, so sánh giữa các mã giảm giá, miễn phí vận chuyển hay combo ưu đãi, bữa trưa được quyết định không hẳn bởi khẩu vị, mà bởi mức giá hợp lý nhất tại thời điểm đó, cũng là cách để người trẻ cân đối chi tiêu.
Sự thay đổi này cho thấy cách người trẻ đang tiêu dùng ngày càng linh hoạt và có tính toán hơn. Nếu trước đây, việc ăn ngoài thường bị xem là tốn kém, thì nay các chương trình khuyến mãi khiến chi phí được "hạ nhiệt", tạo cảm giác chi tiêu thông minh. Nhiều người thậm chí hình thành thói quen canh giờ cao điểm giảm giá, gom đơn cùng đồng nghiệp để tối ưu phí ship, hay luân phiên sử dụng nhiều ứng dụng khác nhau để tận dụng ưu đãi tốt nhất.
Có thể nói, săn khuyến mãi đã trở thành một kỹ năng tiêu dùng mới của người trẻ. Trong bối cảnh giá cả leo thang và áp lực chi tiêu ngày càng lớn, việc tận dụng ưu đãi không chỉ là lựa chọn mang tính tiện lợi, mà còn phản ánh cách người trẻ thích nghi với đời sống đô thị.