Nép mình bên bờ sông Kôn, làng rau Thuận Nghĩa (xã Tây Sơn, tỉnh Gia Lai) với tuổi đời hơn 300 năm mang trong mình vẻ bình yên, không vội vã. Đến cuối năm 2025, làng nghề trồng rau Thuận Nghĩa bước vào một hành trình mới – trở thành điểm du lịch cộng đồng, nơi du khách đến có những trải nghiệm “3 cùng – cùng ăn, cùng ở, cùng làm” với người dân nơi đây.
Đến với Thuận Nghĩa, điều đầu tiên mà bất cứ du khách nào cũng dễ dàng nhận ra và mến mộ đó là nét “duyên xanh” trên những con đường làng, ngõ xóm. Những hàng rào xanh bằng chè thảo, duối, hoa… trải dài thênh thang tôn thêm vẻ bình dị, trong lành của một miền quê.
Bên hàng chè thảo xanh mát được chăm chút, cắt tỉa, tạo dạng, ông Trần Hà, nói: “Người xưa trồng hàng rào không chỉ để phân định đất đai mà còn để làm đẹp không gian sống. Có hàng rào xanh nên lúc nào cũng thấy mát mẻ, trong lành, khách tới thấy thích lắm”.
Trong suốt quá trình phát triển, làng rau Thuận Nghĩa liên tục có những thay đổi để phù hợp với thời cuộc. Đặc biệt trong hơn 10 năm trở lại đây, 2 thay đổi bước ngoặt tạo ra tầng phát triển mới cho làng. Đầu tư đó là thay đổi trong phương thức canh tác truyền thống sang canh tác rau an toàn hợp chuẩn VietGAP vào năm 2016 và đến năm 2026 thêm một cuộc đổi thay mới đó là làm du lịch cộng đồng.
Hơn 10 năm trước, Thuận Nghĩa trở thành điểm sáng trong chuyển đổi canh tác rau an toàn hợp chuẩn VietGAP thương hiệu Lá Lành. Đây là kết quả của một quá trình thay đổi nhận thức khi bà con tham gia Dự án sinh kế nông thôn bền vững – Sản xuất rau an toàn tại Bình Định (nay là tỉnh Gia Lai) do Chính phủ New Zealand tài trợ giai đoạn 2016 – 2020.
Từ những nhóm cùng sở thích trồng rau an toàn ban đầu rồi trở thành HTX Nông nghiệp Thuận Nghĩa chuyên sản xuất rau an toàn hình thành. Bà con tham gia HTX được đào tạo kỹ thuật chăm sóc, thu hoạch, sơ chế, đóng gói, đưa rau vào các chuỗi siêu thị hiện đại góp phần tăng thu nhập cho người dân.
Đi hết con đường làng, dạo bước qua từng ruộng rau, màu xanh của rau, mùi thơm của rau dậy lên trong gió. Bên luống cải thìa mướt xanh đang độ thu hoạch, bà Nguyễn Thị Kim Vương, thành viên HTX, nói: “Hai ngày một lần tôi thu rau thơm đơn hàng của HTX để chuyển xuống siêu thị ở Quy Nhơn. Rau Thuận Nghĩa đã có thương hiệu nên bà con ai cũng ý thức giữ đúng quy trình canh tác, đảm bảo rau xanh, sạch tới tay người tiêu dùng. Giữ chất lượng chính là giữ sinh kế của bà con, giữ hồn của làng nghề, nên ở Thuận Nghĩa bất cứ gia đình nào cũng vậy, luôn ý thức tuân thủ quy trình trồng rau an toàn”.
Theo bà Vương, gia đình bà sống nhờ vào 5 sào rau sạch, trên diện tích này bà trồng đủ các loại rau theo mùa từ rau cải,rau cúc đến dưa leo, khổ qua… Khi được hỏi về du lịch cộng đồng, bà Vương hào hứng: “Có chứ. Du lịch cộng đồng là cả làng Thuận Nghĩa đều làm du lịch, đón khách khắp nơi về đây. Chúng tôi hướng dẫn cho khách trồng rau, chăm rau, tưới nước. Rau bao nhiêu ngày tuổi thì thu, bao nhiêu lâu thì cho đất nghỉ ngơi. Chúng tôi làm thế nào thì hướng dẫn cho khách như vậy, rất là vui”.
Đi cùng với ông giám đốc HTX để trải nghiệm “3 cùng -cùng ăn, cùng ở, cùng làm” với nông dân Thuận Nghĩa là một trải nghiệm thú vị.
Tôi hỏi ông rằng, gắn bó với 2 cuộc thay đổi lớn của nông dân Thuận Nghĩa – đó là chuyển từ canh tác rau truyền thống sang rau an toàn hợp chuẩn VietGAP hơn 15 năm về trước, đến bây giờ là chuyển từ làng rau thành làng du lịch, ông thấy thế nào? “Vui, một niềm vui mà không thể kể hết bằng lời. Thuận Nghĩa đang trải qua những cuộc thay đổi mang tính lịch sử để làng rau này ngày càng phát triển. Quan trọng hơn cả, thay đổi này làm cho đời sống bà con Thuận Nghĩa khấm khá lên”, ông Quách Văn Cầu, Giám đốc HTX Nông nghiệp Thuận Nghĩa nói.
Theo ông Cầu, từ cuối năm 2025, Thuận Nghĩa bắt đầu mở của đón khách theo mô hình du lịch cộng đồng với sản phẩm đặc trưng: tour trải nghiệm “3 cùng – cùng ăn, cùng ở, cùng làm” với nông dân Thuận Nghĩa.
Du khách đến đây không chỉ ngồi xe ngắm cảnh mà thực sự xắn tay áo cùng nông dân ra đồng, từ chăm sóc, thu hoạch, sơ chế đóng gói. Không chỉ vậy, nếu khách đến vào đúng dịp ngày mùa ở Thuận Nghĩa, khách được chong đèn cắt rau đêm, thu hoạch đậu phộng… để những mớ rau còn phủ sương sớm theo chân các bà, các mẹ ra chợ sớm hôm sau.
Và những bữa cơm nhà với rau tươi vừa hái, với dĩa mắm chấm cà tươi rụm, đơn giản mà ngon bất ngờ. Bên mâm, những câu chuyện về đầu lập làng được kể qua lời kể của các bậc cao niên. Đêm Thuận Nghĩa – ngó ra sân nhà, đón làn gió sông Kôn mát rượi len vào từng ngõ ngách, du khách sẽ có cảm giác như được trở về nhà của mình.
Ông Đỗ Thành Quyết, Phó Trưởng phòng Văn hóa –xã hội xã Tây Sơn, cho biết, sản phẩm du lịch cộng đồng Thuận Nghĩa được xây dựng trên nhiều tầng trải nghiệm: nông nghiệp VietGAP, tham quan nhà cổ, tìm hiểu lịch sử lập làng và thưởng thức ẩm thực từ chính vườn rau của làng.
Thuận Nghĩa còn có lợi thế địa lý thuận tiện, nằm cạnh sông Kôn, kết nối dễ dàng với các điểm du lịch lân cận như Bảo tàng Quang Trung, tháp chăm Dương Long, khu du lịch sinh thái Hầm Hô, giúp làng nghề trở thành điểm dừng chân ý nghĩa trong hành trình khám phá vùng đất Tây Sơn. Du khách sẽ có những trải nghiệm hấp dẫn, có thể lưu lại vùng đất Tây Sơn lâu hơn.
Nhiều người gọi Gaokao là "kỳ thi đáng sợ nhất hành tinh". Nhưng với hàng triệu gia đình Trung Quốc, đó không chỉ là một kỳ thi đại học, mà còn là "cánh cửa đổi đời" gần như duy nhất.
Năm 2024, hơn 13,4 triệu học sinh đăng ký dự thi Gaokao – kỳ thi tuyển sinh đại học lớn nhất thế giới. Con số này tiếp tục lập kỷ lục mới, giữa bối cảnh nền kinh tế Trung Quốc chậm lại và tỷ lệ thất nghiệp ở giới trẻ tăng cao.
Gaokao kéo dài trong nhiều ngày, gồm các môn như: Toán, Ngữ văn, Tiếng Anh cùng các tổ hợp Khoa học hoặc Xã hội. Điều khiến kỳ thi này trở nên đặc biệt không nằm ở số lượng môn thi, mà ở tính "một mất một còn": với phần lớn học sinh, chỉ một điểm số có thể quyết định họ vào đại học danh tiếng hay bị bỏ lại phía sau.
Khác với SAT ở Mỹ có thể thi lại nhiều lần, phần lớn học sinh Trung Quốc chỉ có một cơ hội duy nhất để đạt điểm cao trong Gaokao.
Áp lực ấy khiến nhiều học sinh bắt đầu luyện thi từ cấp tiểu học. Không ít người học 12-16 tiếng mỗi ngày trong suốt năm cuối trung học. Trên mạng xã hội Trung Quốc, Gaokao thường được ví như "cuộc chiến sinh tồn" của tuổi trẻ.
Trong những ngày thi, cả xã hội Trung Quốc gần như vận hành xoay quanh sĩ tử. Cảnh sát được huy động để điều tiết giao thông quanh điểm thi. Taxi ưu tiên chở thí sinh. Các công trường xây dựng hạn chế tiếng ồn. Thậm chí nhiều phụ huynh còn đứng chờ hàng giờ ngoài cổng trường trong thời tiết nắng nóng để cầu may cho con.
Một hình ảnh quen thuộc mỗi mùa Gaokao là phụ huynh mặc đồ đỏ vì quan niệm màu đỏ tượng trưng cho chiến thắng và may mắn. Nhiều người cầm hoa hướng dương với hy vọng con "đỗ đạt rực rỡ".
Không chỉ tạo áp lực tâm lý khổng lồ, Gaokao còn kéo theo cả một "nền kinh tế mùa thi" trị giá hàng tỷ USD. Truyền thông Trung Quốc gọi đó là "Gaokao economy".
Mỗi mùa thi, khách sạn gần điểm thi thường kín phòng từ sớm vì phụ huynh muốn thuê nơi ở yên tĩnh cho con nghỉ ngơi. Các trung tâm luyện thi tăng học phí chóng mặt. Dịch vụ xe đưa đón, suất ăn dinh dưỡng, tư vấn tâm lý mùa thi cũng nở rộ.
Nhiều gia đình sẵn sàng chi phần lớn tiền tiết kiệm chỉ để con có lợi thế nhỏ nhất trong cuộc đua vào đại học top đầu.
Theo CNN, trong bối cảnh thị trường việc làm cạnh tranh gay gắt, tấm bằng từ các trường đại học danh tiếng ngày càng được xem là "vé bảo hiểm" cho tương lai. Điều đó khiến áp lực đặt lên Gaokao ngày càng nặng nề hơn.
Không ít ý kiến trên các diễn đàn quốc tế mô tả Gaokao là hệ thống "cạnh tranh cực đoan", nơi học sinh bị cuốn vào vòng xoáy học tập liên tục chỉ để vượt qua một kỳ thi duy nhất.
Dù gây tranh cãi, Gaokao vẫn được nhiều người Trung Quốc xem là cơ chế công bằng nhất để người trẻ đổi đời, đặc biệt với học sinh xuất thân nghèo hoặc ở nông thôn.
Bởi ở đất nước hơn 1,4 tỷ dân, chỉ một điểm số đôi khi có thể thay đổi cả số phận một con người.
Giữa nhịp sống hối hả của thành phố, Bảo tàng Hà Nội đang trở thành điểm dừng chân quen thuộc, nơi du khách có thể chậm lại để lắng nghe những câu chuyện lịch sử ngàn năm qua từng hiện vật quý giá.
Trong ngày 26/4, nhân dịp nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3 âm lịch), Bảo tàng Hà Nội đã đón lượng lớn khách tham quan. Đối với nhiều người, bước chân vào không gian trưng bày tại đây giống như đang đi qua những lớp thời gian của Thủ đô. Từ những hiện vật giản dị đời thường đến những câu chuyện lịch sử hào hùng, tất cả hiện lên gần gũi, sống động và đầy chiều sâu.
Chị Quỳnh (42 tuổi, trú tại phường Yên Hòa, Hà Nội) chia sẻ: "Biết tin bảo tàng mở cửa miễn phí dịp lễ, tôi đã đưa các con đến tham quan. Đây là cơ hội tuyệt vời để thế hệ trẻ tìm hiểu trực quan về cội nguồn và lịch sử dân tộc".
Không chỉ thu hút người lớn tuổi, bảo tàng còn là điểm đến "hot" của giới trẻ. Bạn Thanh Mai (20 tuổi) hào hứng cho biết: "Mình rất bất ngờ vì bảo tàng không chỉ có tư liệu lịch sử khô khan mà còn có rất nhiều góc check-in đẹp. Nếu biết bảo tàng thú vị và đang miễn phí thế này, mình đã rủ thêm nhiều bạn bè cùng đi".
Hiện nay, Bảo tàng Hà Nội đang lưu giữ hơn 70.000 hiện vật, tài liệu quý giá, phản ánh chiều dài lịch sử và chiều sâu văn hóa của Thăng Long – Hà Nội. Trong số đó, tâm điểm thu hút sự chú ý của đông đảo du khách chính là 4 nhóm Bảo vật Quốc gia tiêu biểu, mang giá trị đặc sắc cả về lịch sử lẫn nghệ thuật.
Nổi bật hàng đầu là Trống đồng Cổ Loa cùng bộ sưu tập lưỡi cày đồng độc đáo. Chiếc trống được phát hiện năm 1982 tại cánh đồng Mả Tre (xã Cổ Loa, Đông Anh cũ), trong tình trạng chôn ngửa, bên trong chứa hơn 200 hiện vật bằng đồng. Hoa văn trên mặt trống vô cùng phong phú, phản ánh sinh động đời sống cư dân văn hóa Đông Sơn với hình ảnh chim, người, thuyền và các hoạt cảnh sinh hoạt. Trung tâm mặt trống là ngôi sao 14 cánh, bao quanh bởi 15 vành hoa văn tinh xảo. Đặc biệt, bộ sưu tập 20 lưỡi cày đồng được tìm thấy trong lòng trống cũng được công nhận là Bảo vật Quốc gia, tạo nên giá trị khảo cổ và lịch sử hiếm có. Với kỹ thuật đúc tinh xảo, trống đồng Cổ Loa được đánh giá có giá trị tương đương các trống nổi tiếng như Ngọc Lũ hay Hoàng Hạ.
Bên cạnh đó, Chuông Thanh Mai được phát hiện năm 1986 tại Bãi Rồng (Thanh Oai cũ) là một kiệt tác của nghệ thuật đúc đồng cổ. Trên thân chuông khắc bài minh văn dài gần 1.530 chữ Hán, ghi chép chi tiết về niên đại đúc vào năm 798 cùng nhiều thông tin về địa danh, chức danh quan lại và đơn vị đo lường.
Đỉnh chuông đúc nổi băng cánh sen kép, băng nhũ đinh. Quai hình hai đầu rồng đấu nhau. Chuông thể hiện đỉnh cao của nghệ thuật điêu khắc và đúc đồng thời bấy giờ. Chuông là 1 trong 10 kỷ lục văn hóa Phật giáo Việt Nam năm 2006 và được Thủ tướng Chính phủ công nhận là Bảo vật Quốc năm 2015.
Một bảo vật khác mang đậm dấu ấn nghệ thuật là Chân đèn gốm men lam xám thế kỷ XVI của nghệ nhân Đặng Huyền Thông. Tác phẩm được tạo tác năm 1582, gồm hai phần rời nhau, lắp khớp lại, với lớp men lam xám đặc trưng và hệ thống hoa văn đa dạng như rồng, lá đề, cánh sen… Ngang vai chân đèn in nổi dòng chữ Hán "Hoàng đế vạn tuế, thiên hạ thái bình". Điểm đặc biệt nằm ở hệ thống minh văn gồm 28 dòng chữ Hán, ghi lại thông tin về người chế tác, người đặt hàng và ngôi chùa được cung tiến.
Không kém phần ấn tượng là Long đình gốm Bát Tràng có niên đại thế kỷ XVII, một hiện vật hiếm thuộc dòng gốm thờ truyền thống. Được sản xuất tại làng Bát Tràng, long đình gồm ba phần: mái, thân và chân đế, với kỹ thuật tạo tác tinh tế, kết hợp giữa chạm đắp nổi - dán ghép không phủ men với việc sử dụng các màu men lam, xanh rêu để tạo ra dòng men "tam thái" đặc trưng, cùng các họa tiết phù điêu như rồng, nghê, hoa sen, mây… đã tạo nên một tác phẩm vừa mang giá trị nghệ thuật, vừa có ý nghĩa quan trọng trong nghiên cứu lịch sử nghề gốm Việt.
Với hệ thống hiện vật đồ sộ cùng những bảo vật quốc gia quý hiếm, bảo tàng được tổ chức thành 7 chủ đề lớn, phản ánh xuyên suốt tiến trình từ thời kỳ dựng nước đến công cuộc xây dựng Thủ đô hiện đại.
Bên cạnh hệ thống trưng bày trong nhà, khu vực ngoài trời còn có các không gian sắp đặt, khu trải nghiệm ẩm thực và sự kiện, tạo nên một điểm đến văn hóa tổng hợp đa dạng.
Về việc miễn phí vé trong ngày 26/4, đại diện Bảo tàng Hà Nội cho biết đơn vị đã nhanh chóng triển khai theo yêu cầu từ UBND Thành phố Hà Nội vào ngày 25/4 để phục vụ nhân dân. Dù quyết định được ban hành gấp rút khiến công tác tuyên truyền có phần sát sao, nhưng đây là nỗ lực lớn của Thành phố trong việc quảng bá văn hóa và tạo điều kiện cho người dân tiếp cận các giá trị lịch sử.
Tuy nhiên, hiện vẫn chưa có quyết định chính thức liệu chính sách ưu đãi này có tiếp tục được áp dụng trong kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới hay không.
Trong bối cảnh Huế chính thức trở thành thành phố trực thuộc Trung ương từ năm 2025, yêu cầu đặt ra không chỉ là phát triển nhanh, mà còn phải phát triển đúng, đúng hướng, đúng bản sắc và đúng với những giá trị cốt lõi mà vùng đất này đã tích lũy qua hàng trăm năm lịch sử. Chính trong bối cảnh ấy, việc lựa chọn con đường phát triển theo mô hình "đô thị di sản" không chỉ là một định hướng chiến lược, mà còn là một cam kết chính trị và văn hóa rõ ràng của Huế, phù hợp với tinh thần của Nghị quyết 80-NQ/TW về phát triển văn hóa trở thành nền tảng tinh thần và động lực nội sinh của đất nước.
Thực tiễn cho thấy, Huế không lựa chọn con đường tăng trưởng bằng mọi giá. Trong khi nhiều địa phương ưu tiên công nghiệp nặng, đô thị hóa nhanh và khai thác tài nguyên, Huế kiên trì một hướng đi khó hơn nhưng bền vững hơn: Lấy văn hóa làm nền tảng, lấy di sản làm trục phát triển, lấy con người và bản sắc làm trung tâm. Đây là lựa chọn không dễ dàng, bởi nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, tầm nhìn dài hạn và đặc biệt là năng lực "chuyển hóa giá trị", biến những giá trị tưởng như tĩnh tại của di sản thành những dòng chảy kinh tế sống động.
Nhìn lại chặng đường vừa qua, có thể thấy rõ quyết tâm ấy qua những con số và hành động cụ thể. Tốc độ tăng trưởng GRDP năm 2025 đạt 8,5%, quý I/2026 đạt trên 9%, du lịch phục hồi mạnh mẽ với hàng triệu lượt khách và doanh thu tăng trưởng vượt bậc. Nhưng điều quan trọng hơn, đó không phải là sự tăng trưởng "nóng", mà là tăng trưởng dựa trên nền tảng văn hóa – du lịch – dịch vụ, với tỷ trọng khu vực dịch vụ chiếm trên 50% cơ cấu kinh tế. Đây chính là biểu hiện rõ nét của một mô hình phát triển bền vững, trong đó văn hóa không đứng bên lề mà trở thành trụ cột.
Huế đang từng bước hiện thực hóa khái niệm "kinh tế di sản", một khái niệm không mới trên thế giới nhưng còn khá mới mẻ ở Việt Nam. Hàng loạt dự án tu bổ, phục hồi di tích không chỉ nhằm bảo tồn mà còn để "kích hoạt" không gian di sản, biến chúng thành những điểm đến có giá trị kinh tế cao. Các chương trình như "Đại nội về đêm", Festival bốn mùa, các lễ hội truyền thống, các sản phẩm du lịch ẩm thực, áo dài… đang tạo nên một hệ sinh thái văn hóa – du lịch đặc sắc, nơi di sản được "sống" trong đời sống đương đại.
Đặc biệt, Huế đã thể hiện một quyết tâm rất rõ ràng trong việc đầu tư cho văn hóa, thể thao và du lịch như những ngành kinh tế mũi nhọn. Việc đặt mục tiêu công nghiệp văn hóa đóng góp trên 20% GRDP vào năm 2045 không chỉ là một chỉ tiêu tham vọng, mà là một tuyên ngôn phát triển. Để đạt được điều đó, Huế đang đồng thời triển khai nhiều giải pháp xây dựng hệ sinh thái sáng tạo, phát triển các không gian văn hóa mới, đẩy mạnh chuyển đổi số trong di sản, hình thành các sản phẩm du lịch có giá trị gia tăng cao, kéo dài thời gian lưu trú và nâng cao mức chi tiêu của du khách.
Trong lĩnh vực thể thao, Huế cũng không đứng ngoài cuộc. Từ một địa phương có truyền thống, Huế đang hướng tới xây dựng thể thao thành một ngành đóng góp vào phát triển kinh tế – xã hội, thông qua việc đăng cai các giải đấu lớn, phát triển thể thao thành tích cao và từng bước hình thành các sản phẩm du lịch thể thao. Điều này cho thấy một tư duy phát triển toàn diện, trong đó văn hóa – thể thao – du lịch không tách rời mà bổ trợ lẫn nhau, tạo thành một "tam giác phát triển" bền vững.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý hơn cả là cách Huế đặt mục tiêu tăng trưởng. Không phải là tăng trưởng bằng mọi giá, mà là tăng trưởng hai con số trên nền tảng bền vững. Đây là một bài toán khó, bởi nó đòi hỏi vừa phải bảo tồn nghiêm ngặt di sản, vừa phải khai thác hiệu quả để tạo ra giá trị kinh tế. Mỗi quyết định phát triển đều phải cân nhắc giữa "bảo tồn" và "phát triển", giữa "giữ gìn" và "khai thác". Và chính ở điểm này, vai trò của Nhà nước, của chính sách và đặc biệt là của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trở nên hết sức quan trọng.
Trao đổi với Người Đưa Tin, ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Sở Văn hoá và Thể thao Tp.Huế cho biết, thực tế cho thấy, nhiều mục tiêu lớn của Huế chỉ có thể đạt được nếu có sự đồng hành mạnh mẽ từ Trung ương. Từ việc hoàn thiện Quy hoạch bảo tồn Quần thể di tích Cố đô Huế, xây dựng các hồ sơ trình UNESCO, đến việc đầu tư các thiết chế văn hóa lớn, phát triển hạ tầng thể thao hay triển khai chuyển đổi số trong lĩnh vực di sản – tất cả đều cần một cơ chế phối hợp chặt chẽ, một nguồn lực đủ mạnh và một sự chỉ đạo thống nhất từ Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.
Theo ông Hải, ở một góc độ rộng hơn, Huế không chỉ phát triển cho riêng mình. Với vị thế là trung tâm văn hóa đặc sắc của cả nước và khu vực, Huế đang mang trên mình một "sứ mệnh kép": Vừa phát triển kinh tế, vừa gìn giữ và lan tỏa các giá trị văn hóa Việt Nam. Thành công của Huế trong mô hình đô thị di sản sẽ là một minh chứng sống động cho việc triển khai Nghị quyết 80-NQ/TW, đồng thời có thể trở thành hình mẫu để các địa phương khác tham khảo.
Chính vì vậy, yêu cầu đặt ra không chỉ là hỗ trợ Huế, mà là đầu tư cho Huế như một "cực phát triển văn hóa" của quốc gia. Sự phối hợp giữa Huế và Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cần được nâng lên một tầm cao mới, không chỉ là hỗ trợ hành chính, mà là đồng hành chiến lược, cùng xây dựng cơ chế, cùng huy động nguồn lực và cùng chia sẻ tầm nhìn.
"Huế đã chọn một con đường khó, nhưng đúng. Một con đường đòi hỏi sự kiên định, bản lĩnh và sáng tạo. Và với những gì đã và đang làm được, có thể tin rằng nếu có thêm sự hỗ trợ kịp thời, hiệu quả từ Trung ương.