Ngày 18/4, Tập đoàn Hòa Phát của tỷ phú Trần Đình Long khánh thành nhà máy ống thép với công suất 400.000 tấn một năm. Ban lãnh đạo doanh nghiệp cho biết dự án nâng tổng công suất ống thép cả tập đoàn lên 1,2 triệu tấn một năm, tiếp tục dẫn đầu thị phần nội địa với gần 35%.
Nhà máy mới chuyên sản xuất các mặt hàng phục vụ xây dựng dân dụng và công nghiệp như ống thép đen, tôn mạ kẽm và ống thép kích thước siêu lớn. Theo ban lãnh đạo, nhà máy này đang cung cấp ống thép cho nhiều dự án trọng điểm như sân bay Long Thành, sân bay Phú Quốc, Trung tâm Hội nghị APEC Phú Quốc…
Nhà máy này có hệ thống điện mặt trời áp mái 10 MW, giúp tự chủ hơn phân nửa nhu cầu điện năng sản xuất.
Nhà máy sản xuất thép mới của tỷ phú Trần Đình Long rộng 15 ha, nằm trong khu khu công nghiệp Thuận Đạo (tỉnh Tây Ninh) do một công ty thành viên của ông Võ Quốc Thắng – Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đồng Tâm – đầu tư và vận hành. Nơi này giáp TP HCM và cách cảng quốc tế Long An khoảng 30 km nên được doanh nghiệp đánh giá có thể giúp họ dễ mở rộng thị phần ở phía nam lẫn xuất khẩu.
Ba tháng đầu năm, Hòa Phát bán hơn 241.000 tấn ống thép, tăng khoảng 30% so với cùng kỳ năm ngoái. Khu vực phía nam đóng góp tiêu thụ khoảng 90.000 tấn thép của tập đoàn này, riêng tháng trước đạt mức kỷ lục 37.600 tấn.
Hòa Phát đặt mục tiêu năm nay thu 210.000 tỷ đồng và lợi nhuận 22.000 tỷ, lần lượt cao hơn năm ngoái 33% và 42%. Nếu hoàn thành, đây là mức doanh thu cao nhất trong lịch sử doanh nghiệp. Thép hiện đóng góp khoảng 95% doanh thu, 5% còn lại đến từ nông nghiệp và bất động sản là 1%.
Tin Gốc: Vnexpress
Kinh Doanh
Từ vụ 3.000 tấn mì tươi chứa chất cấm: Đừng chuộng ‘trắng, dai, để lâu’

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, TS Nguyễn Bảo Toàn - khoa công nghệ thực phẩm, Trường đại học Công Thương TP.HCM - cho biết việc kéo dài thời gian bảo quản đối với nhóm thực phẩm tươi giàu tinh bột, độ ẩm cao như bún, mì tươi, bánh phở… là hoàn toàn có thể thực hiện bằng các biện pháp hợp pháp.
Vấn đề cốt lõi là phải kiểm soát vi sinh vật, độ ẩm, nhiệt độ, bao gói và nguy cơ tái nhiễm, thay vì dùng hóa chất công nghiệp hoặc chất bị cấm.
Các nghiên cứu về mì tươi và mì gạo ướt đều chỉ ra rằng sản phẩm này nhanh hỏng chủ yếu do hàm lượng nước cao, giàu dinh dưỡng, dễ nhiễm vi sinh vật và xảy ra biến đổi tinh bột, dẫn đến chua, nhớt, mốc, giảm độ dai và giảm chất lượng cảm quan.
"Vấn đề là cơ sở sản xuất phải đầu tư vào quy trình hợp pháp: kiểm soát vệ sinh, xử lý nhiệt, làm nguội nhanh, bao gói sạch, bảo quản lạnh, duy trì chuỗi lạnh và chỉ sử dụng phụ gia được phép theo đúng giới hạn. Hàn the, natri silicat hoặc các hóa chất ngoài danh mục không phải là giải pháp công nghệ, mà là hành vi vi phạm pháp luật, đánh đổi sức khỏe cộng đồng để giảm chi phí", TS Nguyễn Bảo Toàn cho hay.
Cũng theo TS Nguyễn Bảo Toàn, có thể lý giải nguyên nhân nhiều cơ sở vẫn bất chấp sử dụng chất cấm vào sản xuất thực phẩm như:
Lợi nhuận và chi phí sản xuất: Sản xuất đúng chuẩn đòi hỏi chi phí lớn như nhà xưởng tách biệt, nền thoát nước, nước sạch, thiết bị inox, khâu làm nguội sạch, bao gói, kho lạnh, xe lạnh, kiểm nghiệm định kỳ, hồ sơ truy xuất nguồn gốc.
Trong khi đó chất cấm như hàn the hoặc natri silicat có thể tạo hiệu ứng nhanh, làm sợi dai, giòn, khó đứt, lâu chua, lâu nhớt và dễ bán hơn.
Sản xuất nhỏ lẻ dễ bỏ qua tiêu chuẩn kỹ thuật: Ở nhiều cơ sở nhỏ, sản xuất bún, mì, bánh phở… vẫn theo mô hình thủ công, bán nhanh trong ngày, ít nhãn mác, ít kiểm nghiệm.
Khi muốn mở rộng sản lượng nhưng không đầu tư tương ứng vào thiết bị, nhà xưởng và bảo quản lạnh, một số đối tượng chọn cách dùng hóa chất để "giữ hàng".
Về bản chất, đây không chỉ là lỗi dùng sai phụ gia, mà là một mô hình sản xuất không kiểm soát được nguy cơ an toàn thực phẩm. Chất cấm chỉ là phần nổi của vấn đề; phần chìm là điều kiện sản xuất, quản lý chất lượng và truy xuất nguồn gốc yếu.
Áp lực thị trường: giá rẻ, đẹp mắt, dai lâu. Theo đó, nếu người mua sỉ, quán ăn hoặc người tiêu dùng cuối cùng chỉ quan tâm sản phẩm "trắng, dai, rẻ, để lâu không chua", cơ sở làm đúng có thể sẽ gặp bất lợi.
Sản phẩm không dùng chất cấm thường có hạn dùng ngắn hơn, đòi hỏi bảo quản lạnh và chi phí cao hơn. Trong khi đó sản phẩm vi phạm có thể bán rẻ hơn, vận chuyển xa hơn, để ngoài môi trường lâu hơn. Đây là dạng cạnh tranh không lành mạnh, cơ sở vi phạm dùng hóa chất để giảm chi phí và tăng sức cạnh tranh, còn cơ sở tuân thủ phải chịu chi phí cao hơn.
Cuối cùng là nhận thức sai: Một số người sản xuất vẫn xem hàn the, natri silicat như "mẹo nghề", bí quyết giữ sợi, dùng ít không sao. Đây là nhận thức sai nghiêm trọng.
Hàn the không phải phụ gia được tự do dùng trong bún, mì; natri silicat cũng không phải chất được phép tùy tiện cho vào thực phẩm. Về pháp lý, việc dùng phụ gia, hóa chất ngoài danh mục hoặc chất cấm có thể bị xử phạt hành chính, thậm chí truy cứu trách nhiệm hình sự nếu đủ yếu tố cấu thành.
TS Nguyễn Bảo Toàn cho rằng thị hiếu người tiêu dùng là một yếu tố góp phần tạo nhu cầu cho sản phẩm vi phạm, tuy nhiên đây không phải nguyên nhân duy nhất và không làm giảm trách nhiệm pháp lý của người sản xuất.
Với bún, mì, bánh phở… nhiều người tiêu dùng vẫn có thói quen đánh giá sản phẩm bằng cảm quan càng trắng, càng dai, càng giòn, càng để lâu không chua thì càng được cho là ngon. Tuy nhiên dưới góc độ an toàn thực phẩm, các dấu hiệu "quá hoàn hảo" này đôi khi lại cần được đặt câu hỏi, nhất là khi sản phẩm tươi không được bảo quản lạnh, không nhãn mác, không ngày sản xuất nhưng vẫn để lâu bất thường.
Các nghiên cứu về mì tươi và bún gạo tươi đều cho thấy sản phẩm này dễ hư hỏng do vi sinh vật và biến đổi chất lượng nếu không có biện pháp bảo quản phù hợp. Vì vậy việc người tiêu dùng kỳ vọng sản phẩm tươi nhưng để lâu có thể vô tình khuyến khích cơ sở sản xuất tìm cách kéo dài hạn dùng bằng biện pháp sai.
Tuy nhiên trách nhiệm chính vẫn thuộc về cơ sở sản xuất, kinh doanh vì cơ sở sản xuất có nghĩa vụ biết và tuân thủ quy định pháp luật. Ngoài ra người tiêu dùng không có điều kiện kiểm nghiệm hàn the, natri silicat hay các chất không được phép bằng mắt thường, vì vậy không thể đẩy trách nhiệm chính sang người mua.
Do đó người tiêu dùng nên chuyển từ tiêu chí "đẹp, dai, rẻ" sang tiêu chí "an toàn, rõ nguồn gốc, bảo quản đúng".
Tóm lại, các vụ việc phát hiện cơ sở sản xuất bún, mì tươi không đạt yêu cầu hiện nay cho thấy cần nhìn an toàn thực phẩm như một chuỗi trách nhiệm: nhà sản xuất cần phải tuân thủ pháp luật; cơ quan chức năng phải tăng kiểm tra, truy xuất và xử lý nghiêm; còn người tiêu dùng cần từ bỏ thói quen chuộng thực phẩm trắng bất thường, dai bất thường, rẻ bất thường, để lâu bất thường.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sacombank công bố giảm lãi suất huy động và cho vay, với mức giảm 0,5%/năm nhiều kỳ hạn từ ngày 10-4.
"Việc điều chỉnh áp dụng đồng thời cả chiều huy động và cho vay phản ánh cách tiếp cận hài hòa của Sacombank trong việc cân đối quyền lợi hợp lý của người gửi tiền và giảm bớt áp lực chi phí vốn cho người vay, đặc biệt là nhóm khách hàng cá nhân và doanh nghiệp vừa và nhỏ", đại diện Sacombank cho biết.
Vietcombank giảm lãi suất tiền gửi kỳ hạn 24 tháng xuống còn 6%/năm, áp dụng từ ngày 13-4. Các kỳ hạn khác sẽ tiếp tục được Vietcombank rà soát, điều chỉnh phù hợp.
BVBank cũng giảm lãi suất huy động với mức giảm từ 0,3% đến 0,5%/năm, tùy theo kỳ hạn, bắt đầu từ ngày 11-4. Cụ thể kỳ hạn từ 6-12 tháng lãi suất huy động giảm 0,3%/năm, còn kỳ hạn từ 15-36 tháng lãi suất huy động giảm 0,5%/năm.
Song song với việc giảm lãi suất huy động, BVBank cho biết sẽ tiếp tục tối ưu chi phí vốn, hướng tới giảm lãi suất vay, hỗ trợ khách hàng tiếp cận nguồn vốn với chi phí hợp lý hơn để thúc đẩy sản xuất kinh doanh, góp phần ổn định thị trường tài chính - tiền tệ và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.
Tại VPBank, lãi suất huy động đối với khách hàng cá nhân giảm ở nhiều kỳ hạn. Cụ thể, với các kỳ hạn gửi tiết kiệm trực tuyến từ 6 tháng trở lên, mức giảm từ 0,3-0,5/năm. Mức lãi suất cao nhất áp dụng cho khoản tiền gửi từ 1 tỉ đồng, kỳ hạn từ 10 tháng trở lên, là 6,6%/năm, trong khi trước đó là 7,1%/năm.
ABBank cũng giảm lãi suất huy động với mức 0,5%/năm ở nhiều kỳ hạn sau cuộc họp với Ngân hàng Nhà nước, nhằm tạo dư địa giảm lãi suất cho vay, hỗ trợ khách hàng cá nhân và doanh nghiệp tiếp cận vốn với chi phí hợp lý hơn.
Tại Ngân hàng Đông Nam Á (SeABank), lãi suất huy động giảm 0,5%/năm với các kỳ hạn từ 6 tháng trở lên, áp dụng cho các khoản tiền gửi mới trên toàn hệ thống từ ngày 10-4.
Đại diện SeABank cho biết việc giảm lãi suất huy động lần này là một phần trong cam kết của SeABank nhằm góp phần hỗ trợ phục hồi kinh tế và thúc đẩy tăng trưởng bền vững, hài hòa lợi ích giữa phát triển kinh doanh và đồng hành cùng khách hàng.
Ngân hàng TMCP Kiên Long (KienlongBank) cũng giảm lãi suất cho vay tới 1%/năm đối với cả khách hàng cá nhân và doanh nghiệp, đồng thời hạ lãi suất huy động tối đa 0,5%/năm.

Tôi cần tiền gấp để trang trải chi tiêu nên đang muốn bán nhà trên mảnh đất 33 m2 tại một phường thuộc quận nội đô cũ của Hà Nội. Tuy nhiên, từ đầu năm 2026 đến nay, giá nhà đất chững lại, có nơi đi xuống, nên khách trả thấp hơn so với tháng 12/2025 gần 1 tỷ đồng.
Tôi xin lời khuyên của chuyên gia nên bán rẻ hay chờ thêm vài tháng nữa mới bán. Tôi xin trân trọng cảm ơn!
Chuyên gia tư vấn:
Hiện nay, rất nhiều người sở hữu bất động sản tại Hà Nội đang ở trong trạng thái khá khó xử: nếu bán lúc này sẽ tiếc vì giá không còn ở mức đỉnh như cuối năm 2025, nhưng nếu tiếp tục giữ lại, áp lực tài chính ngày càng lớn. Trường hợp của bạn là một ví dụ khá điển hình cho giai đoạn mà thị trường bất động sản đang bước vào chu kỳ phân hóa mạnh.
Tuy nhiên, do bạn chưa cung cấp đầy đủ thông tin về vị trí cụ thể, pháp lý, độ rộng ngõ, khả năng ô tô tiếp cận, hiện trạng căn nhà cũng như mức giá đang được chào mua, nên rất khó để đưa ra lời khuyên chính xác. Vì vậy, tôi sẽ chia sẻ một số góc nhìn chung về thị trường hiện nay để bạn có thêm cơ sở cân nhắc trước khi quyết định bán hay tiếp tục nắm giữ tài sản.
Theo dữ liệu quý I/2026 của Batdongsan, mức độ quan tâm tới phân khúc nhà riêng tại Hà Nội đã giảm khoảng 22% so với cuối năm 2025, trong khi mặt bằng giá vẫn neo ở mức cao. Điều này cho thấy thị trường hiện nay không còn vận hành theo tâm lý "mua nhanh kẻo lỡ" như giai đoạn tăng nóng trước đó. Người mua bắt đầu thận trọng hơn, kéo dài thời gian ra quyết định và mặc cả mạnh hơn trước.
Thực tế, vấn đề của thị trường hiện nay không phải là giá giảm sâu, mà là thanh khoản suy yếu. Nói cách khác, không thiếu người rao bán với giá cao, nhưng thiếu người chấp nhận mua ở mức giá đó. Đây là lý do nhiều chủ nhà hiện nay có cảm giác "mất" vài trăm triệu đến cả tỷ đồng so với thời điểm cuối năm ngoái.
Một yếu tố quan trọng khác là mặt bằng lãi suất hiện nay không còn rẻ như giai đoạn 2023-2024. Khi chi phí vay vốn tăng lên, người mua nhà, đặc biệt là nhóm phải sử dụng đòn bẩy tài chính, sẽ cân nhắc kỹ hơn trước khi xuống tiền. Thay vì mua theo tâm lý sợ mất cơ hội như trước, nhiều người hiện nay bắt đầu cầm máy tính để tính dòng tiền, lãi vay và áp lực trả nợ hàng tháng. Điều này khiến sức mua suy giảm và thời gian giao dịch kéo dài hơn.
Trong bối cảnh đó, tôi cũng như nhiều chuyên gia cho rằng trong khoảng 6 tháng tới, thị trường khó có khả năng quay lại trạng thái tăng nóng như giai đoạn trước, mà nhiều khả năng sẽ tiếp tục đi ngang hoặc phân hóa mạnh theo từng phân khúc.
Những sản phẩm phục vụ nhu cầu ở thực, pháp lý rõ ràng, tổng giá trị vừa túi tiền, đặc biệt dưới 5 tỷ đồng, vẫn sẽ có thanh khoản tương đối tốt. Ngược lại, các tài sản neo giá quá mạnh hoặc phụ thuộc nhiều vào vốn vay sẽ gặp khó khăn hơn trong việc tìm người mua phù hợp.
Người bán hiện nay thường có xu hướng neo tâm lý vào mức giá từng được trả trong giai đoạn tăng "nóng". Nhưng thị trường không trả tiền cho "ký ức về giá cũ". Thị trường chỉ trả theo khả năng mua thực tế của người mua tại thời điểm hiện tại. Vì vậy, người bán không nên định giá chỉ dựa trên giá hàng xóm từng rao hoặc mức giá cao nhất từng được hỏi mua trước đây. Điều quan trọng hơn là xác định đúng mức giá có thanh khoản thật, tức mức giá mà thị trường hiện tại có người sẵn sàng giao dịch.
Để làm được điều này, người bán nên tham khảo nhiều nguồn định giá khác nhau thay vì tự ước lượng theo cảm tính. Bạn có thể làm việc với các công ty môi giới chuyên nghiệp, uy tín, có dữ liệu giao dịch thực tế trong khu vực, thay vì chỉ dựa trên nhận định cảm tính. Điều quan trọng không phải là môi giới nói được giá cao bao nhiêu, mà là họ có giao dịch thực tế gần đây hay không, mất bao lâu để bán và mức giá nào đang chốt được thực tế.
Bên cạnh đó, bạn có thể sử dụng dịch vụ tư vấn bán bất động sản của các công ty quản lý tài sản uy tín trên thị trường. Người bán cũng nên tham khảo thêm ý kiến của cố vấn tài chính cá nhân để đánh giá lại tổng thể bài toán dòng tiền. Nhiều người hiện nay nghĩ rằng mình đang "mất tiền vì bán rẻ", nhưng thực tế, điều cần cân nhắc là chi phí của việc tiếp tục chờ đợi: áp lực lãi vay, chi tiêu gia đình, cơ hội đầu tư khác hoặc rủi ro phải bán gấp hơn về sau.
Bên cạnh yếu tố lãi suất, xu hướng giãn dân và phát triển hạ tầng mới cũng đang dần tác động đến tâm lý người mua. Các báo cáo thị trường cho thấy sự dịch chuyển quan tâm ngày càng rõ về các khu vực cận trung tâm, khu đô thị mới hoặc nơi có hạ tầng giao thông phát triển theo mô hình TOD như metro, vành đai hay các trục kết nối mới. Điều này không đồng nghĩa với việc nhà trong ngõ nhỏ nội đô sẽ mất giá ngay, nhưng rõ ràng người mua hiện nay đã chọn lọc hơn rất nhiều so với trước.
Vì vậy, nếu áp lực tài chính thực sự lớn, bạn nên ưu tiên tính thanh khoản và sự an toàn tài chính thay vì cố giữ kỳ vọng về giá như giai đoạn trước. Ngược lại, nếu chưa quá áp lực về tiền mặt và có thể cầm cự thêm một thời gian, bạn vẫn có thể chờ thêm để quan sát thị trường, nhưng nên chuẩn bị tâm lý rằng giai đoạn tăng giá nhanh và giao dịch dễ dàng như trước có thể chưa quay lại ngay.
Trên thị trường hiện tại, quyết định đúng không nằm ở việc bán được "đỉnh giá", mà là bán ở mức phù hợp với sức khỏe tài chính và mức thanh khoản thực tế của thị trường.
Tin Gốc: Vnexpress

