Hàng chục em học sinh tiểu học ở xã Vĩnh Lộc (tỉnh Cà Mau), xuất hiện triệu chứng nôn ói, đau bụng sau khi ăn các suất cơm, bánh bao miễn phí, nghi ngộ độc thực phẩm.
Ngày 24/4, một lãnh đạo UBND xã Vĩnh Lộc, tỉnh Cà Mau xác nhận trên địa bàn vừa xảy ra vụ nhiều học sinh bị đau bụng, ói… sau khi sử dụng suất ăn miễn phí, nghi ngộ độc thực phẩm.
Theo thông tin ban đầu, sáng cùng ngày, các em học sinh của một trường tiểu học trên địa bàn xã Vĩnh Lộc được cho suất ăn là cơm, bánh bao…miễn phí. Khoảng hai giờ sau khi ăn, nhiều em đồng loạt có biểu hiện mệt mỏi, nôn ói kèm đau bụng.
Lãnh đạo xã Vĩnh Lộc, cho biết sau khi tiếp nhận vụ việc đã thông báo lực lượng Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh đến hiện trường lấy mẫu thức ăn để kiểm tra, làm rõ nguyên nhân. Bước đầu nghi các em bị ngộ độc thực phẩm, song nguyên nhân cụ thể vẫn chờ kết luận từ cơ quan chức năng.
Được biết, Bếp ăn từ thiện thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Vĩnh Lộc thường vận động mạnh thường quân, giáo viên trên địa bàn để tổ chức phát suất ăn miễn phí cho học sinh tại các trường.
“Khi sự việc xảy ra, nhà trường đã phân công cán bộ, giáo viên túc trực xuyên suốt tại bệnh viện để theo dõi sức khỏe học sinh, hỗ trợ gia đình chăm sóc cho các em. Đến thời điểm này, tình hình cơ bản ổn định, nhiều trường hợp còn nằm viện do theo dõi thêm nhằm đảm bảo an toàn”, lãnh đạo nhà trường thông tin.
Hiện, sức khỏe các em đã ổn định, nhiều trường hợp được xuất viện về nhà. Bước đầu nghi các em bị ngộ độc thực phẩm, song nguyên nhân cụ thể vẫn chờ kết luận từ cơ quan chức năng.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Quê tôi ngày ấy nhà nào cũng có một vài cây cau, có nhà lại trồng hẳn hai hàng cau trước ngõ. Những cây cau như làm nên nét riêng của làng quê tôi. Khi nhìn thấy nhà nào không có bóng dáng cây cau, tôi thấy thiếu thiếu một điều gì. Tuổi thơ chúng tôi lại có những kỷ niệm đẹp với những chiếc mo cau rụng.
Những cây cau đứng đó, đôi khi không ai để ý sự tồn tại của nó, nhưng như là người lính canh gìn giữ bình yên cho tâm hồn mỗi người con của làng quê.
Đôi khi cây cau như là dáng bà, dáng mẹ dịu hiền lặng thầm đứng đó mong ngóng những đứa con xa. Quả cau, lá trầu dâng lên bàn thờ như là tấm lòng thảo thơm của cháu con với tổ tiên.
Những miếng cau, lá trầu làm thắm nồng câu chuyện của các bà các mẹ, lưu giữ nét văn hóa dân tộc Việt.
Hoa cau nở, làn hương buông xuống đêm quê những thủ thỉ tâm tình, hương thơm thanh mát ấy quyện vào gió cho lòng người thanh tịnh.
Có bao điều đẹp đẽ, ý nghĩa về cây cau như thế khiến tôi thêm yêu quê nhà.
Tưởng đâu tôi chỉ yêu những cây cau vì những điều đẹp đẽ ấy thôi, nhưng không, tôi còn yêu cả những chiếc mo cau. Mo cau chính là phần nối giữa thân và tàu cau, khi tàu cau già, lá ngã màu vàng báo hiệu sắp hết một đời lá thì phần nối giữa mo cau và thân cau mủi ra. Một cơn gió nhẹ đi qua là tàu cau lặng lẽ trút xuống mặt đất cạnh gốc cây.
Khi ấy, lũ trẻ nhà quê chúng tôi sung sướng nhặt mo cau về, tước bỏ lá đi chỉ để lại bẹ cau và cuống lá. Chiếc mo cau ấy lại trở thành một thứ đồ chơi bình dị mà vô cùng vui nhộn.
Chúng tôi thay nhau làm người kéo tàu cau, người còn lại ngồi trên mo cau cười thích thú. Hết lượt, lại đổi nhau, người kéo thì mệt, người ngồi trên thì cười vui, hò hét đến khản giọng. Mệt đấy, mà vui đấy, trò chơi ấy đã làm nên một tuổi thơ thật hồn nhiên, ăm ắp kỷ niệm.
Chiếc mo cau không chỉ là trò chơi cho lũ trẻ con tinh nghịch. Lúc tàu cau mới rụng, mo cau chưa khô còn mềm thì bà tôi lấy kéo cắt mo cau ra hình cái quạt, xong lấy hai cục gạch chèn lên rồi đem phơi nắng.
Cái quạt mo cau khô nhưng không bị cong vênh vì bị sức nặng của cục gạch đè.
Vậy là mùa hè ông tôi có chiếc quạt phe phẩy, có khi dùng che đầu đi ra đường.
Có lúc hào hứng kể câu chuyện nào đó với cả nhà, ông phẩy quạt mo cau rồi đọc: "Mát mặt anh hùng khi khuất gió/ Che đầu quân tử lúc mưa sa". Rồi ông cười khoan khoái, còn bà nhìn ông vẻ trìu mến, hân hoan.
Có lần, tôi thấy bà hì hụi cắt mo cau nhưng không làm quạt cho ông mà làm cái nón cho vại tương. Chiếc mo cau cong queo vậy mà ngoan ngoãn biến thành cái nón cho vại tương của bà thật.
Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh vại tương đội nón để ở góc sân nắng im lìm buổi xế, có con chuồn chuồn ớt đỏ chói đậu trên chóp nón. Tôi ngẩn ngơ đến quên cả việc canh bắt chuồn chuồn. Không hiểu vì sao hình ảnh ấy, cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ và thấy đáng yêu vô cùng.
Đến mùa gặt, đôi tay bà lại khéo léo tách đôi bề dày làm cho mo cau mỏng ra để nắm cơm. Cơm nắm trong mo cau thật là ngon, vị bùi có cả mùi thơm của gạo mới và mùi mo cau hòa quyện.
Một buổi chiều bước chân ra ngõ, có chiếc mo cau rời thân rụng xuống nghe cái xào dưới gốc cau. Ngỡ ngàng, tôi chợt thốt lên: mo cau! Chiếc mo cau kéo tôi dời khỏi thực tại để về những năm tháng ấu thơ êm đềm. Lòng chợt thấy bình yên đến lạ, và một lần nữa tôi lại khẽ gọi mo cau!
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Khởi nghiệp từ đàn vịt cổ bơi suối, 8X vùng cao tạo thu nhập hàng trăm triệu đồng

Những ngày cuối Xuân, dưới chân dãy núi đá vôi của Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, khi sương sớm còn chưa tan, trên mặt suối Khuyn,xã Cổ Lũng, Thanh Hóa, từng đàn vịt nối nhau bơi lững lờ. Tiếng vịt gọi nhau xen lẫn âm thanh róc rách của dòng suối tạo thành một "bản hòa âm" rất riêng của vùng cao Cổ Lũng.
Ngay bên suối, từng đàn bướm vàng đậu kín, thỉnh thoảng lại chấp chới bay lên mỗi khi đàn vịt lướt qua, khung cảnh huyền ảo như một bức tranh.
Ở đó, anh Lục Văn Nam (40 tuổi) bắt đầu ngày mới bằng việc lội suối, kiểm tra đàn vịt hàng nghìn con. Công việc lặp lại suốt hơn một thập kỷ, nhưng với anh, chưa khi nào là nhàm chán.
Sinh ra trong gia đình khó khăn ở bản Khuyn, Nam từng loay hoay tìm hướng đi sau khi tốt nghiệp trung cấp nông lâm. Anh thử nuôi nhiều loại vật nuôi, nhưng không bền. "Mình cứ đi theo cái người ta làm sẵn, nên dễ thất bại", anh kể.
Bước ngoặt đến khi anh nhìn lại chính thứ quen thuộc nhất của bản làng: giống vịt cổ của người Thái. Khi đó, mỗi nhà chỉ nuôi vài chục con, thả suối để cải thiện bữa ăn. Không ai nghĩ có thể phát triển thành hàng hóa.
Nam thì nghĩ khác. Anh nhận ra giống vịt này có thân hình đặc trưng: cổ rụt, thân bầu, chân ngắn, lông nâu xám như chim sẻ và một khoang trắng quanh cổ. Quan trọng hơn, thịt thơm, săn chắc nhờ được nuôi hoàn toàn trong môi trường tự nhiên.
"Nếu mình không làm, có khi vài năm nữa giống vịt này sẽ mai một", anh nói.
Năm 2014, Nam bắt đầu đi khắp các bản làng trong vùng để tìm giống thuần. Anh chọn từng con khỏe mạnh, nuôi thử, rồi tiếp tục chọn lọc qua nhiều lứa.
Không có giáo trình cụ thể, kỹ thuật chăn nuôi chủ yếu được đúc kết từ thực tế. Những kiến thức học được ở trường chỉ là nền tảng. Phần lớn kinh nghiệm đến từ những lần thất bại: vịt mắc bệnh, chết rải rác, hoặc chậm lớn.
"Nuôi ít thì dễ, nuôi hàng nghìn con mới thấy đủ thứ vấn đề", anh nói. Những bệnh như tụ huyết trùng, rụt mỏ, liệt chân… hiện nay cũng có khi xuất hiện, nhưng anh tìm cách khắc phục bằng việc tiêm phòng ngay từ khi còn nhỏ.
Đổi lại, dòng suối Khuyn lại là "lợi thế tự nhiên" hiếm có. Nước chảy quanh năm giúp đàn vịt vận động, ít bệnh, thịt săn chắc hơn so với nuôi nhốt.
Theo anh Nam, công việc chăn nuôi vịt đòi hỏi sự cần mẫn, đam mê và kiên trì. Bởi lẽ thị trường đầu ra thường biến động, không ổn định.
Hiện nay, Nam duy trì đàn khoảng 1.000 con, trong đó có 200 con bố mẹ, 300 con vịt thịt và khoảng 600 con vịt giống đang nuôi. Ngoài bán thịt, anh còn cung cấp con giống cho các hộ dân trong vùng.
Đầu ra chủ yếu là các nhà hàng, quán ăn, khu du lịch trong khu vực Pù Luông, cùng một phần đưa về trung tâm tỉnh Thanh Hóa và Hà Nội.
Tuy nhiên, đây không phải mô hình "hái ra tiền" nhanh chóng. Thời gian nuôi kéo dài ít nhất 3 tháng, chi phí cao, trong khi giá bán biến động. Là đặc sản, vịt Cổ Lũng có giá cao nên cũng kén khách.
"Giá cao thì khó bán, giá thấp thì không có lãi. Tôi phản cân nhắc kỹ lưỡng, nhiều lúc phải chấp nhận lãi ít để tiếp cận được khách hàng", Nam chia sẻ.
Mỗi năm, doanh thu của anh khoảng 300 triệu đồng – con số không quá lớn, nhưng đủ để anh sống ổn định ngay trên quê hương.
Không chỉ dừng lại ở câu chuyện cá nhân, Nam mong muốn mở rộng mô hình, liên kết với các hộ dân để cùng phát triển giống vịt bản địa.
Anh kỳ vọng sẽ tìm được đầu ra ổn định hơn, xây dựng thương hiệu để vịt Cổ Lũng được biết đến rộng rãi, từ đó giúp người dân có thêm sinh kế.
Giữa dòng suối Khuyn trong veo, anh Nam, sau hơn 12 năm, vẫn chọn ở lại cần mẫn với công việc tưởng chừng giản dị ấy.
"Nuôi vịt không giúp mình giàu nhanh", anh nói, mắt dõi theo đàn vịt đang tản ra theo dòng nước, "nhưng cho mình một cuộc sống ổn định và được làm việc bằng chính đam mê".
Đại diện UBND xã Cổ Lũng nhận định, anh Lục Văn Nam là thanh niên chăm chỉ và chịu khó. Mô hình nuôi vịt Cổ Lũng không chỉ giúp anh mở lối thoát nghèo tại địa phương, mà còn giúp bảo tồn giống vịt bản địa, là tấm gương cho bà con đồng bào DTTS trong hành trình phát triển kinh tế.
UBND xã cũng cho hay, vịt Cổ Lũng là giống bản địa quý, đã được bảo hộ chỉ dẫn địa lý và đạt chứng nhận OCOP 3 sao cấp tỉnh năm 2023.
Được biết, từ năm 2016, huyện Bá Thước cũ triển khai dự án phục hồi giống vịt này, hỗ trợ hàng chục nghìn con giống cho người dân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Hôm 13/4, cô Chen cho biết rắc rối bắt đầu từ tháng trước khi một đôi chim hoét đen (Turdus mandarinus) đến làm tổ trên cây trước nhà. Chú mèo của gia đình thường nhảy lên cửa sổ với ý định vồ chim. Bị đe dọa, đôi hoét đen bắt đầu phóng uế lên mặt kính để "trả đũa".
Ban đầu, cửa sổ nhà cô Chen mở hướng vào trong. Khi mèo leo lên cửa sổ, chim vẩy phân dính vào lông mèo, vương vãi ra sàn và rèm cửa. Chen chuyển sang mở cửa hé nghiêng để mèo không thể nhảy lên, song đôi chim vẫn tiếp tục bám theo và phóng uế lên mặt kính.
"Chúng rất đúng giờ, vãi phân lên cửa sổ vào 8h và 15h mỗi ngày", cô Chen nói.
Để xua đuổi, gia đình Chen dán ruy băng màu, treo diều hình đại bàng nhưng không có tác dụng. Đôi chim sẵn sàng lao vào kính với tốc độ cao, trầy xước cả cánh để tấn công mỗi khi thấy con mèo đi vệ sinh ở khay cát gần đó.
Trên mạng xã hội, nhiều người chia sẻ từng gặp tình cảnh tương tự với hoét đen. Một người cho biết từng là nạn nhân suốt hai năm. "Mèo đi đến phòng nào, chim bay theo xịt phân lên cửa sổ phòng đó", người này kể. Một tài khoản khác nói do đồng nghiệp chọc phá tổ chim ở cơ quan, toàn bộ nhân viên sau đó bị chim tấn công bằng phân. Để "đình chiến", có người phải dán giấy ghi dòng chữ "Điểm vệ sinh của hoét đen" ngoài cửa kính.
Giải thích hiện tượng này, ông Yan Jun, Chủ tịch Hiệp hội Quan sát chim Vũ Hán, cho biết hoét đen là loài thông minh, có bản năng bảo vệ tổ và ghi nhớ kẻ thù. Việc vẩy phân là hành vi phòng vệ tự nhiên khi chúng thấy chó, mèo hoặc người đe dọa tổ của chúng. Ông lưu ý hoét đen thuộc nhóm động vật hoang dã trên cạn được nhà nước bảo vệ, có ích và có giá trị nghiên cứu khoa học.
Theo ông Yan, tình trạng này sẽ không kéo dài. Chim non thường ở trong tổ 15-20 ngày trước khi bay đi. Sau mùa sinh sản, hoét đen sẽ chấm dứt hành vi trên.
Ông Zhou Canying, Chủ tịch Hiệp hội Bảo vệ Động Thực vật Hoang dã thành phố Trường Sa, khuyên người dân nên kéo rèm che khuất tầm nhìn để giảm khả năng nhận diện mục tiêu của chim, đồng thời tránh tiếp xúc với chúng trong mùa sinh sản.
Tin Gốc: Vnexpress

