Những ngày cuối tháng 4, người dân, du khách bắt đầu chọn cho mình một điểm đến du lịch để “đổi gió” trong kỳ nghỉ lễ kéo dài. Ở Quảng Trị, giữa đại ngàn Trường Sơn, thác Tà Puồng vài năm trở lại đây đã trở thành điểm hẹn của những ai muốn chạm vào vẻ đẹp nguyên sơ và trải nghiệm một nhịp sống rất mộc mạc, chân thành như chính con người nơi đây.
Thác Tà Puồng tọa lạc tại thôn Trăng Tà Puồng (xã Hướng Lập, Quảng Trị) nơi sinh sống của 100% bà con dân tộc Vân Kiều. Nhiều năm trước, sau khi nhận thấy con thác này có tiềm năng phát triển du lịch, chính quyền địa phương đã thành lập Tổ du lịch cộng đồng Trăng Tà Puồng, để chính những người Vân Kiều trở thành chủ nhân kể câu chuyện quê hương mình bằng du lịch.
Anh Hồ Văn Giỏi, Tổ trưởng Tổ du lịch cộng đồng thôn Trăng Tà Puồng cho biết từ tháng 3, các thành viên trong cộng đồng đã tập trung lại để sửa sang, dựng lán trại, chuẩn bị các điều kiện tốt nhất để phục vụ du khách.
“Vì ảnh hưởng của thời tiết, nên trong một năm thác Tà Puồng chỉ phục vụ du khách trong thời gian từ tháng 3 đến tháng 7. Thời điểm này Tà Puồng có nước rất trong xanh, bãi tắm rộng, chúng tôi kết hợp phục vụ du khách thức ăn, nước uống để mọi người có trải nghiệm tốt nhất”, anh Giỏi nói.
Từ trung tâm xã Khe Sanh, du khách men theo đường Hồ Chí Minh chừng 60 km, vượt qua đèo Sa Mù sẽ đến thôn Trăng Tà Puồng. Phương tiện di chuyển có thể bằng xe máy hoặc ô tô, đến thôn, du khách gửi xe tại bãi và bắt đầu hành trình đi bộ đến thác.
Hành trình đến thác không chỉ là một chuyến đi, mà là một trải nghiệm. Từ bản làng, du khách men theo con đường mòn dài chừng 1 km, xuyên qua tán rừng già, lội dọc con suối, một trải nghiệm “trekking” thú vị làm nóng cơ thể trước khi đắm mình vào dòng nước mát lạnh của Tà Puồng.
Đến thác, ấn tượng đầu tiên là những lán trại, cổng chào được làm bằng tre cùng sự chào hỏi niềm nở của những chị em Vân Kiều trong trang phục truyền thống. Mùi khói bên căn bếp bốc lên thơm mùi cá nướng hòa quyện với mùi cây lá của núi rừng khiến ai cũng háo hức chờ đợi sẽ được những người Vân Kiều phục vụ món ăn gì.
Chị Nguyễn Thị Lành (trú tại xã Bến Hải, Quảng Trị) cho biết đây là lần thứ 2 đến với Tà Puồng, điều khiến chị quay trở lại chính là vẻ đẹp hùng vĩ của thác Tà Puồng cũng như những món ăn rất ngon do người Vân Kiều chế biến.
“Tôi rất thích món gà và cá suối nướng ở đây, chấm với loại muối ớt cay nồng rất thơm ngon. Các món ăn cũng được bày biện trên các mẹt tre, lá chuối rất đẹp và thân thiện với thiên nhiên, có lẽ trong dịp hè này tôi sẽ còn quay trở lại đây nữa”, chị Lành nói.
Để tạo ra một sản phẩm du lịch cộng đồng thú vị, mỗi ngày, những chị em Vân Kiều đều lên rừng hái măng, bẻ đót, xuống suối bắt cá. Ngoài ra các món như gà nướng, thịt lợn cũng được họ thu mua lại từ các hộ dân trong thôn để vừa tạo nguồn thu nhập vừa mang lại nguồn nguyên liệu sạch, gần gũi nhất cho du khách.
Kỳ nghỉ hè đến, thác Tà Puồng sẽ là một trong những lựa chọn thú vị trong hành trình du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng tại Quảng Trị. Không chỉ là điểm đến thư giãn mà còn là một trải nghiệm độc đáo, khám phá bản sắc văn hóa của những người Vân Kiều bên dãy Trường Sơn.
Trên khắp thế giới, từ trung tâm hàng không ở đảo Síp xuống cấp trong 5 thập kỷ đến căn cứ của Đức với quá khứ liên quan đến Đức Quốc xã, đây là những "sân bay ma" đã bị bỏ mặc xuống cấp sau khi chuyến bay cuối cùng cất cánh.
Với một chiếc máy bay chở khách bị bỏ hoang, nhà ga hoang tàn kể từ năm 1974 và các khu vực đổ nát, thật khó tưởng tượng sân bay quốc tế Nicosia từng là một trung tâm giao thông nhộn nhịp.
Được xây dựng vào những năm 1920 như một căn cứ của Không quân Hoàng gia Anh (RAF), sân bay quốc tế Nicosia đóng vai trò quan trọng trong Thế chiến II. Đến những năm 1950 và 1960, nó trở thành trung tâm hàng không lớn. Tuy nhiên, vào năm 1974, chiến tranh đã phá hủy một phần sân bay và khiến nó bị bỏ hoang. Ngày nay, sân bay này nằm trong Khu vực Bảo vệ của Liên Hiệp Quốc và phần lớn vẫn bị cấm người ra vào.
Sân bay Kai Tak, sân bay cũ của Hồng Kông cho đến khi đóng cửa vào năm 1998, nổi tiếng với đường băng đầy thách thức, từng được coi là nơi đáng sợ nhất thế giới để hạ cánh máy bay.
Máy bay chỉ ở độ cao khoảng 300 mét khi thực hiện cú "quay đầu kiểu Hồng Kông" đầy nguy hiểm. Đối với nhiều hành khách trên các chuyến bay đang đến gần, cảm giác lo lắng được gọi là "cơn đau tim Kai Tak".
Cuối cùng, chính quyền Hồng Kông đã quyết định xây dựng một sân bay mới vào năm 1998. Ngày 6.7.1998, chuyến cất cánh cuối cùng đã diễn ra trước khi sân bay quốc tế Hồng Kông tiếp quản vai trò trung tâm hàng không chính của thành phố - và Kai Tak bị bỏ lại. Sân bay sau đó đã được tái phát triển thành nơi tọa lạc của khu phức hợp thể thao và giải trí, công viên thể thao Kai Tak.
Từng được dự kiến trở thành trung tâm giao thông lớn nhất thế giới với 6 đường băng và 6 nhà ga - nhưng kế hoạch đã không thành hiện thực.
Năm 1975, sân bay chính thức mở cửa và dự kiến hàng triệu người sẽ bay từ đây mỗi năm. Tuy nhiên, nó đã không thể thành công vì tuyến tàu cao tốc dự kiến nối liền sân bay với thành phố chưa bao giờ được xây dựng và xa trung tâm thành phố, trong khi hành khách có chọn lựa khác...
Ngày 31.10.2004, hoạt động thương mại tại sân bay chấm dứt và chuyến bay chở khách cuối cùng cất cánh. Sau nhiều năm bỏ trống, nhà ga hành khách đã bị phá hủy vào năm 2016, nhưng phần còn lại của sân bay vẫn tiếp tục hoạt động như một trung tâm vận chuyển hàng hóa, địa điểm lắp ráp máy bay và cơ sở thử nghiệm hàng không vũ trụ.
Sân bay Tempelhof nổi tiếng khi là nơi Adolf Hitler đọc bài phát biểu nhân ngày Quốc tế Lao động. Sân bay hiếm khi được Không quân Đức sử dụng trong Thế chiến II và phần lớn bị đóng cửa - ngoại trừ các dịp lễ nghi.
Nó đã ngừng hoạt động như một sân bay gần một thập kỷ trước. Trải rộng trên hơn 300.000 mét vuông, sân bay có mái che dài 1,23 km bao phủ các nhà chứa máy bay chính. "Sân bay của Hitler" - sân bay Tempelhof mang tính biểu tượng ở Berlin, hiện là công trình kiến trúc bị bỏ hoang - từng được chuyển đổi thành trung tâm tị nạn lớn nhất nước.
Từng cung cấp các chuyến bay từ Anh đến các điểm đến nổi tiếng ở châu Âu như Bồ Đào Nha và Ý. Tuy nhiên, nó đã bị bỏ hoang từ năm 2014. Kể từ đó, nó chủ yếu được sử dụng làm bãi đỗ xe tải - nhưng hiện chuẩn bị mở cửa trở lại vào năm 2029.
Sân bay quốc tế cũ của Athens là một trong những nhà ga bị bỏ hoang rùng rợn nhất thế giới, từng là trung tâm hàng không chính của thủ đô Hy Lạp trong 60 năm. Nơi này bị phát xít Đức chiếm giữ và sử dụng làm căn cứ không quân trong Thế chiến II, và đóng cửa vào năm 2001 khi sân bay quốc tế Athens mở cửa.
Năm 2004, sân bay được chuyển đổi thành công viên, nơi diễn ra một số sự kiện Thế vận hội Mùa hè, bao gồm khúc côn cầu và bóng chày. Sắp tới đây sẽ trở thành khu dân cư.
Sở hữu một trong những đường băng dài nhất châu Âu, sân bay này được xây dựng với chi phí 1 tỉ euro trong thời kỳ bùng nổ kinh tế của Tây Ban Nha. Tuy nhiên, nó đã trở thành biểu tượng của sự lãng phí sau khi đóng cửa vào năm 2012, chỉ 4 năm sau khi khai trương.
Chuyến hải trình của tàu MV Hondius thuộc hãng Oceanwide Expeditions, Hà Lan, từng được quảng bá "như một cuộc phiêu lưu vượt Đại Tây Dương tới những hòn đảo hẻo lánh nhất thế giới". Nhưng giờ đây du thuyền bị mắc kẹt ngoài khơi bờ biển Cape Verde (Cabo Verde) do nghi là ổ dịch virus Hanta.
Một số hành khách ở trên tàu từ ngày 20/3 cho biết tâm trạng liên tục thay đổi, dao động giữa lo sợ và buồn chán. Trên tàu, các phòng chờ và sinh hoạt chung đều vắng lặng. Thay vào đó, mọi người quen dần với việc uống nước ấm, dùng khẩu trang cùng các đợt kiểm tra y tế cũng như sự bất định về thời gian khi nào chuyến đi kết thúc.
Tính đến ngày 7/5, trên tàu có ba người thiệt mạng và 8 ca mắc bệnh vì nghi nhiễm virus Hanta (trong đó có hai ca khẳng định). Gần 150 hành khách và thủy thủ đoàn được yêu cầu ở yên trong cabin, các nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ ghé thăm chăm sóc người bệnh, trong khi đơn vị vận hành tàu đang cố gắng tìm kiếm một cảng an toàn để cập bến.
Ngày 6/5, các đội chuyên trách sơ tán 3 người khi con tàu tiếp tục hành trình tới đảo Tenerife, Tây Ban Nha và được giới chức địa phương cấp phép cho cập cảng. Tối cùng ngày, tàu rời đi sau 4 ngày neo đậu ngoài khơi Cape Verde. Hiện vẫn chưa rõ các hành khách trên tàu có cần cách ly khi đến cảng mới hay không.
Martin Kriz, bác sĩ người Thụy Điển từng làm việc trên tàu MV Hondius, cho biết việc phải ở yên trong cabin đồng nghĩa các hành khách phải dùng bữa trong không gian chật hẹp dành cho 4 người. "Không gian khá nhỏ", ông nói.
Các hành khách cho biết điều kiện trên tàu không quá tệ. Kasem Hato mô tả mọi người "khá bình tĩnh", nghiêm túc và tuân thủ mọi quy định trước tình hình dịch bệnh nhưng không hoảng loạn. Mọi người đều cố gắng giữ khoảng cách, đeo khẩu trang để đảm bảo an toàn.
"Cuộc sống diễn ra bình thường, chỉ khác mọi khi là chúng tôi ngồi chờ giới chức tìm ra giải pháp", Hato nói. Tinh thần các du khách trên tàu vẫn "khá tốt", theo mô tả của Hato. Mọi người giết thời gian bằng cách đọc sách, xem phim, uống đồ nóng, nghỉ ngơi.
Trong video hành khách trên tàu đăng tải, nhiều người có thể thấy khu phòng chờ ốp gỗ trên tàu trông sạch sẽ, sang trọng. Những chiếc ghế bành, sofa được xếp san sát trên các tấm thảm nhiều màu sắc nhưng không có người ngồi.
Các hình ảnh đăng tải trên mạng xã hội đã được Reuters kiểm chứng cho thấy những túi hàng tiếp tế lớn đã được các nhân viên mặc đồng phục y tế, đeo khẩu trang vận chuyển lên tàu.
Jake Rosmarin, người Mỹ, được nhiều người biết đến sau khi đăng video quay toàn cảnh trên tàu và các chia sẻ cá nhân, bày tỏ lo lắng trước tương lai bất định mà các hành khách phải đối mặt.
"Tôi vẫn khỏe, được hít thở không khí trong lành và được thủy thủ đoàn chăm sóc chu đáo, cung cấp đầy đủ thức ăn", anh nói trong video thứ hai.
Trong khi đó, du khách Thổ Nhĩ Kỳ Ruhi Cenet, người rời tàu khi MV Hondius cập cảng St Helena hôm 24/4, lại có quan điểm ít ôn hòa hơn. Anh cho biết sau khi hành khách đầu tiên tử vong vào ngày 11/4, mọi người được thông báo rằng người này không mang mầm bệnh lây nhiễm. Do đó, các khách trên tàu vẫn tiếp tục giao lưu, ăn uống cùng nhau.
"Nếu các biện pháp cách ly được triển khai nhanh hơn, tôi nghĩ có thể kiểm soát được vấn đề trước khi lan rộng quá mức", anh nói.
Trong tuyên bố hôm 6/5, hãng điều hành Oceanwide cho biết những thông tin thuyền trưởng truyền đạt tại thời điểm đó "hoàn toàn chính xác" và "tuân thủ đầy đủ các tiêu chuẩn y tế, an toàn sau khi xảy ra ca tử vong đầu tiên trên biển".
Du khách Bỉ Helene Goesaert nói rằng bầu không khí trên tàu "tương đối ổn", trái cây và rau củ tươi vẫn tiếp tục được chuyển lên tàu. Bà cũng dành lời khen cho thủy thủ đoàn.
"Chúng tôi đúng nghĩa là cùng ở trên một con thuyền", bà nói. Sau khi trải qua các đợt biển động dữ dội trong chuyến đi, các hành khách giờ đây đã vững vàng về tinh thần hơn, khó có điều gì khiến họ lay động.
"Tôi nghĩ những người trên tàu có thể chịu đựng thêm vài cú va đập nữa", Helene nói.
Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, từ sáng sớm 26-4, hàng chục nghìn người dân, du khách đã có mặt tại Khu di tích lịch sử đền Hùng (xã Hy Cương, tỉnh Phú Thọ) chờ làm lễ dâng hương.
Khoảng 9h, sau khi đoàn đại biểu lãnh đạo Đảng, Nhà nước và tỉnh Phú Thọ dâng hương xong, ban tổ chức cho người dân lên đền.
Lực lượng công an, đoàn viên thanh niên đã lập 3 chốt hàng rào mềm từ sân trung tâm lễ hội lên cổng đền để điều tiết người dân.
Tại sân công quán hướng lên cổng đền Hùng, "biển người" nhích từng bước để lên núi Nghĩa Lĩnh để dâng hương nhân ngày giỗ Tổ.
Do lượng người dồn lại đông, cán bộ công an làm nhiệm vụ đã dùng loa để tuyên truyền người dân không chen lấn, xô đẩy.
Một số trẻ nhỏ, người già được lực lượng chức năng ưu tiên đưa ra khỏi khu vực đông người.