Những ngày cuối tháng 4, người dân, du khách bắt đầu chọn cho mình một điểm đến du lịch để “đổi gió” trong kỳ nghỉ lễ kéo dài. Ở Quảng Trị, giữa đại ngàn Trường Sơn, thác Tà Puồng vài năm trở lại đây đã trở thành điểm hẹn của những ai muốn chạm vào vẻ đẹp nguyên sơ và trải nghiệm một nhịp sống rất mộc mạc, chân thành như chính con người nơi đây.
Thác Tà Puồng tọa lạc tại thôn Trăng Tà Puồng (xã Hướng Lập, Quảng Trị) nơi sinh sống của 100% bà con dân tộc Vân Kiều. Nhiều năm trước, sau khi nhận thấy con thác này có tiềm năng phát triển du lịch, chính quyền địa phương đã thành lập Tổ du lịch cộng đồng Trăng Tà Puồng, để chính những người Vân Kiều trở thành chủ nhân kể câu chuyện quê hương mình bằng du lịch.
Anh Hồ Văn Giỏi, Tổ trưởng Tổ du lịch cộng đồng thôn Trăng Tà Puồng cho biết từ tháng 3, các thành viên trong cộng đồng đã tập trung lại để sửa sang, dựng lán trại, chuẩn bị các điều kiện tốt nhất để phục vụ du khách.
“Vì ảnh hưởng của thời tiết, nên trong một năm thác Tà Puồng chỉ phục vụ du khách trong thời gian từ tháng 3 đến tháng 7. Thời điểm này Tà Puồng có nước rất trong xanh, bãi tắm rộng, chúng tôi kết hợp phục vụ du khách thức ăn, nước uống để mọi người có trải nghiệm tốt nhất”, anh Giỏi nói.
Từ trung tâm xã Khe Sanh, du khách men theo đường Hồ Chí Minh chừng 60 km, vượt qua đèo Sa Mù sẽ đến thôn Trăng Tà Puồng. Phương tiện di chuyển có thể bằng xe máy hoặc ô tô, đến thôn, du khách gửi xe tại bãi và bắt đầu hành trình đi bộ đến thác.
Hành trình đến thác không chỉ là một chuyến đi, mà là một trải nghiệm. Từ bản làng, du khách men theo con đường mòn dài chừng 1 km, xuyên qua tán rừng già, lội dọc con suối, một trải nghiệm “trekking” thú vị làm nóng cơ thể trước khi đắm mình vào dòng nước mát lạnh của Tà Puồng.
Đến thác, ấn tượng đầu tiên là những lán trại, cổng chào được làm bằng tre cùng sự chào hỏi niềm nở của những chị em Vân Kiều trong trang phục truyền thống. Mùi khói bên căn bếp bốc lên thơm mùi cá nướng hòa quyện với mùi cây lá của núi rừng khiến ai cũng háo hức chờ đợi sẽ được những người Vân Kiều phục vụ món ăn gì.
Chị Nguyễn Thị Lành (trú tại xã Bến Hải, Quảng Trị) cho biết đây là lần thứ 2 đến với Tà Puồng, điều khiến chị quay trở lại chính là vẻ đẹp hùng vĩ của thác Tà Puồng cũng như những món ăn rất ngon do người Vân Kiều chế biến.
“Tôi rất thích món gà và cá suối nướng ở đây, chấm với loại muối ớt cay nồng rất thơm ngon. Các món ăn cũng được bày biện trên các mẹt tre, lá chuối rất đẹp và thân thiện với thiên nhiên, có lẽ trong dịp hè này tôi sẽ còn quay trở lại đây nữa”, chị Lành nói.
Để tạo ra một sản phẩm du lịch cộng đồng thú vị, mỗi ngày, những chị em Vân Kiều đều lên rừng hái măng, bẻ đót, xuống suối bắt cá. Ngoài ra các món như gà nướng, thịt lợn cũng được họ thu mua lại từ các hộ dân trong thôn để vừa tạo nguồn thu nhập vừa mang lại nguồn nguyên liệu sạch, gần gũi nhất cho du khách.
Kỳ nghỉ hè đến, thác Tà Puồng sẽ là một trong những lựa chọn thú vị trong hành trình du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng tại Quảng Trị. Không chỉ là điểm đến thư giãn mà còn là một trải nghiệm độc đáo, khám phá bản sắc văn hóa của những người Vân Kiều bên dãy Trường Sơn.
Tại buổi lễ, ông Đinh Văn Tuấn - Phó chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng - chia sẻ Mũi Né là vùng đất giàu tiềm năng và tràn đầy khát vọng phát triển.
Với đường bờ biển dài và điều kiện tự nhiên thuận lợi, vùng Phan Thiết - Mũi Né (vùng Bình Thuận cũ) trở thành điểm đến quen thuộc của du khách trong và ngoài nước. Điểm nhấn là vào năm 2020, vùng biển Mũi Né được công nhận là khu du lịch quốc gia.
Trong không gian phát triển mới của tỉnh Lâm Đồng sau sáp nhập, ông Tuấn cho rằng khu du lịch quốc gia Mũi Né giữ vai trò là cửa ngõ hướng biển, cầu nối quan trọng giữa cao nguyên với duyên hải và vùng kinh tế trọng điểm phía Nam.
Cuối năm 2025, quy hoạch chung xây dựng khu du lịch quốc gia Mũi Né đến năm 2040, tầm nhìn đến năm 2050 đã được tỉnh Lâm Đồng phê duyệt với quy mô gần 15.000ha. Đây là quy hoạch định hướng phát triển theo mô hình "một hành lang ven biển - ba trung tâm - đa hướng tiếp cận biển".
Theo ông Tuấn, đây không chỉ là quy hoạch về không gian mà là tầm nhìn dài hạn, hướng tới xây dựng Mũi Né trở thành trung tâm du lịch biển mang tầm quốc tế, có bản sắc riêng, sức cạnh tranh cao và phát triển bền vững.
Dự kiến đến năm 2030, khu du lịch quốc gia Mũi Né đón khoảng 14 triệu lượt khách và hướng tới 35 triệu lượt khách vào năm 2050.
Ông Tuấn kỳ vọng khi Cảng hàng không dân dụng Phan Thiết đưa vào sử dụng, đường đến Mũi Né sẽ được rút ngắn đáng kể với các trung tâm kinh tế - du lịch trong nước và quốc tế.
Tương tự, bà Nguyễn Thị Hoa Mai - Cục phó Cục Du lịch quốc gia, thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch - cho rằng việc công bố quy hoạch sẽ kỳ vọng đưa Mũi Né trở thành trung tâm du lịch mang tầm quốc tế, điểm đến hàng đầu khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Theo bà Mai, Mũi Né sẽ là cực tăng trưởng du lịch phía Nam của cả nước, nơi hội tụ du lịch nghỉ dưỡng biển, thể thao biển, cảnh quan cát độc đáo, văn hóa Chăm, văn hóa cộng đồng cư dân miền biển và đô thị du lịch hiện đại.
Cái “về” ấy là trở về cội nguồn - về với gia đình, quê hương, là dịp tưởng nhớ tổ tiên. Người ta đón tết lúc nông nhàn, khi đã giải quyết hết các công việc liên quan đến nhà nông. Tết còn là làm mới về mặt tâm linh, người ta dọn nhà, trả nợ, gác lại chuyện buồn, chúc nhau “vạn sự như ý”. Tết cũng là bản sắc văn hóa Á Đông, lịch âm, mâm ngũ quả, bánh chưng, câu đối đỏ, pháo hoa… vừa mang yếu tố tâm linh gắn với nông nghiệp lúa nước, vừa thể hiện triết lý âm dương ngũ hành.
Những năm gần đây, có một số nhà nghiên cứu hoặc doanh nhân đề xuất bỏ tết âm lịch hoặc gộp hai tết âm - dương lại làm một cho phù hợp với hội nhập và tiết kiệm chi phí xã hội.
Họ dẫn chứng Nhật Bản từ thời Minh Trị Thiên Hoàng 1873 đã bỏ tết âm lịch, chuyển sang tết dương lịch với mục tiêu hiện đại hóa đất nước. Thế nhưng, ở Việt Nam đề xuất này bị phản ứng dữ dội, bởi vì bỏ tết âm chẳng khác nào cắt bỏ hiện tại với truyền thống bao đời.
Để dung hòa, một số người đề nghị không bỏ tết âm mà cải cách nghỉ tết. Ví dụ, rút ngắn thời gian nghỉ để tránh đình trệ kinh tế, hay tổ chức một số hoạt động văn hóa tết dương cho giới trẻ đô thị. Cái này thì ít nhiều ta đã làm, lễ Giáng sinh không chỉ người theo đạo mà giới trẻ ở các thành phố lớn nô nức đến nhà thờ, dù họ không phải là tín đồ công giáo.
Lại nói, năm 1868, Thiên Hoàng Minh Trị tiến hành cuộc duy tân từ lịch âm chuyển sang lịch dương để đồng bộ với phương Tây trong thương mại, ngoại giao và hành chính. Ngày 9.11.1872, Nhật Bản chính thức áp dụng lịch dương, chỉ hơn một tháng sau, tết dương đầu tiên đã diễn ra (1.1.1873), tết âm bị bãi bỏ hoàn toàn.
Vì sao họ làm được gọn nhẹ như vậy? Có ba lý do: một là nhà nước tập trung quyền lực tuyệt đối, hai là tinh thần vì nước và khát vọng hiện đại hóa, văn hóa Nhật vốn là thực dụng và kỷ luật cao. Tết dương họ vẫn làm bánh mochi, gửi thiệp năm mới… Lúc đầu, dân cũng tiếc nuối, nhất là nông dân, nhưng bị thuyết phục ăn tết cùng thế giới để Nhật không bị tụt hậu. Kết quả, Nhật hiện là nước duy nhất Đông Á hoàn toàn bỏ tết âm, trong khi Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Singapore… đều giữ.
Có người cho rằng, vì Nhật có vua, ai mà dám chống lệnh vua. Đúng vậy, vua Minh Trị là biểu tượng tuyệt đối của quốc gia, và sau lưng vua là một thế lực gồm các đại thần trẻ, canh tân, họ từng đi du học phương Tây và thấy rõ sự tụt hậu của Nhật. Trong thế kỷ 19, xã hội Nhật có một tâm lý đặc biệt, nếu việc gì giúp Nhật mạnh hơn thì dù đau cũng phải làm. Chính tinh thần kỷ luật tin vua và đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích cá nhân đã khiến họ bỏ tết âm lịch một cách gọn nhẹ.
Liệu trong tương lai gần ta có bỏ được tết âm lịch không, đây là một câu hỏi rất khó trả lời. Có một lý do cần nhấn mạnh là tết âm lịch gắn liền với văn hóa lúa nước, việc thay đổi này sẽ làm đảo lộn rất nhiều, không chỉ thời gian mà cả công nghệ điều khiển cây trồng. Để đào, mai nở hoa là cả một kỹ thuật khó khăn phức tạp đối với nông dân như tuốt lá, hãm hoa theo thời tiết, nếu nở lệch nhịp thì coi như tết đến mà không có tết. Các gia đình không đủ thời gian để thăm họ hàng hai bên, bạn bè xa, hoặc đưa con cái đi chơi. Nói gọn lại thì rút tết âm là động đến truyền thống sum họp, một thứ giá trị không thể tính bằng GDP. Ta giữ Tết Nguyên đán không chỉ để hàng triệu Việt kiều trên thế giới có dịp về quê ăn tết, sum vầy. Và lại có cái lạ thì khách quốc tế cũng tìm đến, du lịch nước ta phát triển và hàng năm đem lại nguồn thu lớn, dân lại có công ăn việc làm, nhà nhà ấm no hạnh phúc trong kỷ nguyên vươn mình này.
Năm 2023, chúng tôi leo núi Kilimanjaro, cao nhất châu Phi. Tuy nhiên, trên đường đi, Max không tìm được loại kem chống nắng nào bảo vệ da cho mình mà không gây kích ứng. Vì thế, khi trở về Mỹ, chúng tôi bắt đầu lên ý tưởng cho một loại kem chống nắng làm từ mỡ động vật, đồng thời quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới.
Đầu tiên, chúng tôi tới Hawaii, ở đó một tháng trong một vài căn Airbnb khác nhau và duy trì lịch làm việc trong những quán cà phê kết hợp tham quan. Chúng tôi sống bằng tiền tiết kiệm, nhưng cũng bắt đầu bán kem chống nắng cho thị trường Mỹ trước khi tới điểm đến kế tiếp. Sản phẩm có tên Sky và Sol ngay lập tức tạo ra doanh thu - khoảng 7 triệu đô la trong năm 2024 khi chúng tôi vẫn đang đi du lịch.
Một công ty hậu cần bên thứ ba đã vận chuyển sản phẩm cho khách hàng, và khi cần, chúng tôi gửi các mẫu sản phẩm đến nhà của gia đình. Chúng tôi không thể xem các mẫu đó, nhưng có thể hỏi gia đình về chúng và nhận ảnh.
Sau đó, chúng tôi đặt một chuyến du thuyền xuyên Đại Tây Dương từ Miami đến Anh. Vào thời điểm ấy, tôi tập trung vào việc xây dựng các chương trình liên kết, có nghĩa là liên hệ với những người có ảnh hưởng, hướng dẫn họ và xử lý việc thanh toán cho các đối tác liên kết. Max đảm nhiệm chiến lược quảng cáo trả phí và làm việc với các cố vấn kinh doanh để giúp mở rộng quy mô nhanh chóng.
Sau khi khám phá nước Anh, chúng tôi bay đến Tokyo, ở lại khoảng hai tuần. Việc đi du lịch ở châu Âu và châu Á đã cho chúng tôi cơ hội thử nghiệm các loại kem chống nắng mà chúng tôi không thể tiếp cận ở Mỹ. Chúng tôi thường mua tất cả các loại kem chống nắng có thể tìm thấy trong cửa hàng, nghiên cứu về hình thức và cảm giác khi sử dụng.
Nhiều loại kem chống nắng của Nhật Bản và Hàn Quốc không được bán ở Mỹ, vì vậy việc tiếp cận chúng đã giúp chúng tôi phát triển một sản phẩm tốt hơn. Sau đó, chúng tôi đến Singapore và ở lại trong ba tháng. Thay vì ở Airbnb, chúng tôi đã chọn một không gian sống chung để kết nối với cộng đồng khởi nghiệp của thành phố, thảo luận về chiến lược và sự phát triển với những người nước ngoài đến từ khắp nơi trên thế giới và học hỏi được rất nhiều về lĩnh vực thương mại điện tử.
Tiếp theo, chúng tôi đến Pháp và đi du lịch khắp châu Âu, bao gồm Iceland, Thụy Sĩ và Bồ Đào Nha. Đây là một cơ hội khác để tìm hiểu về các sản phẩm chăm sóc da ở các quốc gia khác nhau: ví dụ, ở Iceland, người ta gói xà phòng của họ trong len để tẩy tế bào chết hiệu quả hơn. Chúng tôi cũng học được về sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống và những gì chúng tôi mong muốn.
Chúng tôi kết thúc chuyến đi của mình bằng một năm 2025 ở Puerto Rico. Chúng tôi chọn hòn đảo này vì những lợi thế về thuế. Bây giờ, chúng tôi đã trở lại Mỹ. Thật tuyệt khi có một nơi để ổn định cuộc sống và nạp lại năng lượng. Tôi sẽ không đi du lịch cả năm trời lần nữa, vì rất mệt và hơn hết là muốn tập trung vào các kế hoạch dài hạn của công ty.