Theo Hãng tin AFP, chi phí tàu thuyền di chuyển qua kênh đào Panama đã tăng vọt kể từ khi chiến sự Mỹ – Israel với Iran bùng nổ ở Trung Đông, dẫn đến việc phong tỏa eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển 1/5 lượng dầu và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) toàn cầu.
Theo Cơ quan quản lý kênh đào Panama, để đáp ứng nhu cầu nhiên liệu hiện tại, các nhà máy lọc dầu ở châu Á đang chuyển sang mua dầu hoặc khí đốt từ Mỹ và vận chuyển qua kênh đào Panama, thay vì nhập từ các nước vùng Vịnh và phải đi qua eo biển Hormuz.
Số lượng tàu đi qua kênh đào Panama hiện duy trì ở mức cao, với trung bình 34 tàu/ngày trong tháng 1, 37 tàu/ngày vào tháng 3, thậm chí có ngày vượt 40 chuyến.
Các tàu thường phải đặt lịch trước để đi qua kênh đào Panama, nếu không thời gian chờ trung bình sẽ là khoảng 5 ngày.
Tuy nhiên, hiện cơ chế đấu giá cho phép tàu được ưu tiên đi qua, đi kèm với mức tiền tăng mạnh từ khoảng 130.000 USD trước đây lên 385.000 USD trong tháng 3 và 4, thậm chí có trường hợp lên tới hàng triệu USD.
Báo cáo chính thức cho thấy trong một phiên đấu giá gần đây, một tàu LNG đã trả tới 4 triệu USD để được ưu tiên đi qua kênh đào Panama. Hai tàu chở dầu khác cũng đã trả trên 3 triệu USD để được phép “vượt hàng”.
Khoảng 5% thương mại hàng hải toàn cầu đi qua kênh đào Panama, với các khách hàng chính là Mỹ và Trung Quốc. Tuyến vận chuyển này chủ yếu kết nối bờ đông nước Mỹ với Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản.
Trong nửa đầu năm tài khóa 2026, kênh đào này ghi nhận 6.288 lượt tàu qua lại, tăng 3,7% so với cùng kỳ năm trước.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 13/4 tuyên bố đã "xóa sổ" hải quân Iran, đánh chìm 158 tàu chiến, nhưng thừa nhận Tehran vẫn sở hữu các "xuồng tấn công nhanh", dù ông không cho rằng đây là mối đe dọa lớn.
Xuồng tấn công nhanh là những phương tiện cỡ nhỏ có thể di chuyển với tốc độ cao, trang bị súng máy và một số loại tên lửa chống hạm. Đây được coi là vũ khí chính được lực lượng hải quân thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng để tuần tra hoặc rải thủy lôi ở eo biển Hormuz, theo Chris Long, cựu sĩ quan hải quân Anh từng làm nhiệm vụ ở vịnh Ba Tư.
Trước chiến sự, IRGC được cho là sở hữu 3.000-5.000 xuồng tấn công nhanh. Báo WSJ của Mỹ dẫn các nguồn tin cho hay hơn 60% xuồng tấn công nhanh thuộc biên chế của IRGC vẫn nguyên vẹn sau gần hai tháng chiến sự với Mỹ - Israel. Các xuồng này thường được cất giấu trong các hang ngầm dọc bờ biển Iran và tận dụng tốc độ cao, khả năng cơ động linh hoạt để né tránh vệ tinh do thám.
Saeid Golkar, chuyên gia về IRGC kiêm giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Tennessee, Mỹ, gọi đây là "hạm đội muỗi" của Iran, do những xuồng này có kích thước nhỏ, chạy nhanh và linh hoạt, có thể tiến hành các đòn tấn công quấy nhiễu bằng súng máy, tên lửa và máy bay không người lái (UAV) mang theo. Chúng là lực lượng nòng cốt của hải quân thuộc IRGC, lực lượng độc lập với hải quân chính quy.
"Hải quân IRGC hoạt động giống như một lực lượng du kích trên biển", Golkar cho hay. "Họ tập trung vào lối đánh bất đối xứng, ưu tiên chiến thuật tấn công chớp nhoáng, đánh nhanh rút gọn, đặc biệt là tại vịnh Ba Tư và eo biển Hormuz".
Lực lượng hải quân thuộc IRGC được thành lập vào khoảng năm 1986. Theo chuyên gia Farzin Nadimi từ Viện Washington, Mỹ, trong cuộc chiến Iran - Iraq, hải quân chính quy Iran từng do dự khi tấn công tàu dầu của Kuwait và Arab Saudi, những quốc gia tài trợ cho Iraq lúc bấy giờ.
Vì vậy, IRGC đã nhập cuộc và đẩy mạnh các vụ tập kích, khiến Mỹ phải điều tàu chiến đến hộ tống các đoàn tàu dầu đi qua khu vực. Trong giai đoạn này, tàu USS Samuel B. Roberts của Mỹ từng suýt chìm vì trúng thủy lôi do Iran rải. Hải quân Mỹ đáp trả bằng cách phá hủy hai tàu hộ vệ cùng hàng loạt tàu quân sự khác của Iran trong một trận đối đầu sau đó.
3 năm sau, chứng kiến lực lượng Mỹ áp đảo quân đội Iraq trong cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất, Iran tin rằng họ khó lòng giành chiến thắng nếu đối đầu trực diện quân đội Mỹ. Do đó, theo Nadimi, nước này đã phát triển một lực lượng tinh nhuệ chuyên tấn công kiểu du kích tại vùng Vịnh.
Hải quân IRGC có khoảng 50.000 thành viên, chia làm 5 khu vực tác chiến dọc theo vùng Vịnh. Lực lượng này cũng duy trì hiện diện trên nhiều đảo trong tổng số 38 hòn đảo mà Iran kiểm soát tại đây.
IRGC đã xây dựng ít nhất 10 căn cứ kiên cố và được ngụy trang kỹ lưỡng để che giấu đội xuồng tấn công nhanh. Một trong số đó là Farur, trung tâm điều hành của lực lượng đặc nhiệm hải quân Iran.
Ban đầu, Iran sử dụng các loại xuồng hoán cải có gắn súng máy hoặc súng phóng lựu. IRGC sau đó chế tạo hàng loạt xuồng nhỏ chuyên dụng, cùng với các loại tàu ngầm mini và xuồng không người lái. Lực lượng này tuyên bố một số mẫu xuồng của họ có thể đạt tốc độ hơn 185 km/h.
Hải quân IRGC gần đây còn phát triển các loại tàu lớn và hiện đại hơn, nhiều chiếc trong số đó đã trở thành mục tiêu tấn công của Mỹ - Israel, theo Alex Pape, chuyên gia hàng hải hàng đầu tại nền tảng phân tích quốc phòng mã nguồn mở Janes. Trong số những tàu bị hư hại trong đòn tập kích của Mỹ có cả tàu sân bay UAV Shahid Bagheri, một tàu container được hoán cải có khả năng phóng cả tên lửa chống hạm.
Để đối phó chiến thuật "bầy đàn" từ các đội xuồng nhỏ của Iran, chiến hạm Mỹ đã được trang bị pháo hạng nặng và nhiều loại khí tài hiện đại khác. Song các tàu thương mại lại hoàn toàn không có khả năng tự vệ trước những cuộc tấn công kiểu này.
Xuồng cao tốc của IRGC hôm 18/4 đã áp sát hai tàu thương mại hoạt động gần eo biển Hormuz, nổ súng ngăn chặn một tàu dầu và dường như đã phóng UAV đánh trúng, gây hư hại một tàu container. Cả hai sự cố đều không ghi nhận thương vong về người.
Nicholas Carl, chuyên gia về Iran tại Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI) ở Washington, cho rằng những sự việc như vậy thể hiện mối đe dọa thường trực mà "hạm đội muỗi" Iran có thể gây ra với các tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz, ngay cả khi hải quân Mỹ đang hiện diện đông đảo gần đó để thực thi lệnh phong tỏa.
Các chiến hạm cỡ lớn của Mỹ đến nay vẫn tránh tuần tra tại khu vực eo biển Hormuz, bởi eo biển chật hẹp này không đủ chỗ cho tàu chiến xoay xở và gần như không có thời gian để kịp phản ứng nếu bị xuồng cao tốc Iran tấn công từ cự ly gần bằng UAV hay tên lửa.
Những tàu chiến Mỹ thực thi lệnh phong tỏa có thể đóng quân chủ yếu ngoài eo biển, tại vịnh Oman hoặc xa hơn nữa là biển Arab. Tại các vị trí này, họ vẫn có thể kiểm soát những tuyến vận tải hàng hải nhưng IRGC khó tấn công hơn nhiều.
Chuyên gia Carl chỉ ra rằng đây mới là những vụ tấn công đơn lẻ, nguy cơ với hải quân Mỹ và tàu thương mại sẽ cao hơn nhiều nếu Iran thực sự thử nghiệm chiến thuật bầy đàn, sử dụng hàng chục xuồng cao tốc cùng áp sát từ nhiều hướng để tung đòn tập kích trong các tình huống thực chiến.
Hải quân IRGC từ lâu đã áp dụng chiến thuật "mèo vờn chuột" với quân đội Mỹ ngay tại vịnh Ba Tư. Đô đốc Gary Roughead, cựu tư lệnh hải quân Mỹ, nhớ lại trong những năm 1990 và 2000, các xuồng tấn công cỡ nhỏ Iran thường lao thẳng về phía chiến hạm Mỹ với tốc độ cao rồi bất ngờ chuyển hướng khi chỉ còn cách khoảng một km.
"Chúng là lực lượng quấy nhiễu đầy khó chịu", đô đốc Roughead nói. "Bạn không bao giờ biết họ đang tính toán điều gì hay ý đồ thực sự của họ là gì".
Tác chiến UAV đã đẩy mức độ nguy hiểm của "hạm đội muỗi" lên tầm cao mới, Roughead cho hay. Những thiết bị này có giá thành rẻ và đôi khi rất khó phát hiện cũng như ngăn chặn, nhưng lại có khả năng gây thiệt hại nặng nề cho một chiến hạm trị giá hàng tỷ USD, đô đốc này nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Reuters hôm nay dẫn ba nguồn tin am hiểu tình hình cho biết đánh giá của tình báo Mỹ về tiến độ chương trình hạt nhân Iran nhìn chung không thay đổi so với hồi giữa năm ngoái.
Trước xung đột tháng 6/2025, Mỹ ước tính Iran cần 3-6 tháng để sản xuất đủ uranium cấp độ vũ khí và xuất xưởng quả bom nguyên tử đầu tiên. Chiến dịch không kích của Mỹ nhằm vào cơ sở hạt nhân Natanz, Fordow và Isfahan đã gây thiệt hại nặng tại những địa điểm này, khiến mốc thời gian kéo dài thành 9-12 tháng.
Trong chiến dịch phát động ngày 28/2, Mỹ - Israel tập trung tấn công mục tiêu quân sự tại Iran, ngoài ra quân đội Israel còn tập kích một số cơ sở hạt nhân trọng yếu của đối phương.
Tuy nhiên, các cuộc tập kích chỉ gây thiệt hại hạn chế, "không cản trở đáng kể" tiến trình hay kéo dài thời gian mà Iran cần để chế tạo vũ khí nguyên tử. Điều này đòi hỏi Mỹ - Israel phá hủy hoặc tịch thu kho uranium làm giàu ở mức cao của đối phương nếu muốn kiềm chế chương trình hạt nhân Iran.
Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) không thể xác định nơi Iran cất khoảng 440 kg uranium đã làm giàu tới 60%. IAEA nhận định khoảng một nửa số uranium nói trên được trữ tại hầm ngầm ở cơ sở Isfahan, nhưng chưa thể xác minh thông tin. Họ đánh giá lượng uranium đã làm giàu của Iran đủ để chế tạo 10 quả bom nếu được tinh chế thêm.
Văn phòng Giám đốc Tình báo Quốc gia Mỹ chưa bình luận về thông tin trên.
Các quan chức Mỹ, trong đó có Tổng thống Donald Trump, nhiều lần khẳng định loại bỏ chương trình hạt nhân là một trong những mục tiêu chính của chiến dịch nhằm vào Iran. Theo các chuyên gia, kết quả đánh giá không thay đổi có thể do Mỹ - Israel không tìm được cơ sở hạt nhân có thể phá hủy một cách dễ dàng kể từ sau xung đột tháng 6/2025.
Eric Brewer, cựu chuyên gia tình báo cấp cao Mỹ, cho biết quân đội Mỹ không ưu tiên tấn công mục tiêu liên quan chương trình hạt nhân của Iran trong chiến dịch Cơn thịnh nộ Kinh hoàng. "Iran vẫn giữ được toàn bộ nguyên liệu hạt nhân. Họ có thể cất giấu chúng tại những hầm ngầm sâu tới mức bom đạn của Mỹ không thể xuyên phá", ông nói.
Trong những tuần gần đây, các quan chức Mỹ đã cân nhắc khả năng triển khai những chiến dịch có tính mạo hiểm cao, như triển khai lực lượng đột kích trên bộ để tịch thu số uranium làm giàu được cho là đang nằm trong hầm ngầm ở cơ sở Isfahan.
Giới chuyên gia thừa nhận đánh giá chính xác năng lực hạt nhân của Iran là điều rất khó, ngay cả với những cơ quan tình báo hàng đầu thế giới. Các quan chức Mỹ giấu tên cho biết một số cơ quan tình báo đã nghiên cứu độc lập về vấn đề này và phần lớn đồng thuận với nhau, song vẫn có những đánh giá khác biệt về tiến độ của Tehran.
Iran nhiều lần khẳng định chương trình hạt nhân không nhằm chế tạo vũ khí mà chỉ phục vụ mục đích hòa bình. Tình báo Mỹ và IAEA cho biết Iran đã ngừng phát triển đầu đạn vào năm 2003, song Israel và một số chuyên gia phương Tây cho rằng nước này đã bí mật bảo tồn những thành tố quan trọng của dự án.
Tin Gốc: Vnexpress

Vương Nhiên Nhiên, 24 tuổi, sinh sống ở thành phố Thái An, tỉnh Sơn Đông, cuối năm ngoái đăng ký kết hôn với Trương Hy Thụy sau 6 năm yêu đương. Họ háo hức lên kế hoạch cho đám cưới vào 25/4, đặt khách sạn và người dẫn chương trình.
Tuy nhiên, một lần điều trị đã thay đổi cuộc đời họ mãi mãi. Vương đau họng và chỉ nghĩ là cảm lạnh thông thường. Cô cùng chồng đến một phòng khám gần nhà để điều trị hôm 21/1.
Trương cho hay lúc đó có hai bác sĩ đang trực. Sau khi thăm khám nhanh, một người phụ nữ kê đơn thuốc và tiêm cho Vương. "Họ không hỏi cô ấy có tiền sử dị ứng thuốc hay không, cũng không thử thuốc trên da", Trương nhớ lại.
Vài phút sau tiêm, Vương bắt đầu thấy không ổn. Lưỡi cô cứng lại, nôn mửa, khó thở. Trương lập tức gọi cấp cứu nhưng khi nhân viên y tế đến nơi, Vương đã rơi vào trạng thái hôn mê.
"Trong suốt thời gian đó, bác sĩ tại phòng khám hoảng loạn, không tiến hành bất kỳ biện pháp cấp cứu nào", Trương nói.
Vương được đưa vào viện cấp cứu. Y bác sĩ tại đây chẩn đoán cô bị giảm pH máu đột ngột và suy hô hấp, nhiều khả năng do sốc phản vệ. Dù được điều trị tích cực, não của Vương bị thiếu oxy trong hơn 4 phút, dẫn tới tổn thương không thể phục hồi.
Trương tố cáo phòng khám. Điều tra cho thấy người tiêm cho Vương không phải là nhân viên y tế, bác sĩ ký tên trong đơn thuốc cũng không có chứng chỉ hành nghề y. Phòng khám đã đóng cửa vào đầu tháng 4, bồi thường cho gia đình Vương 30.000 USD rồi biến mất.
"Vị hôn thê của tôi vẫn hôn mê nhưng hóa đơn viện phí đã lên tới hơn 100.000 USD. Chúng tôi phải thay phiên nhau chăm sóc cô ấy nên không ai đi làm được. Cuộc sống vô cùng khó khăn", Trương tâm sự.
Sau 92 ngày hôn mê, Vương bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại. Cô mở mắt và mỉm cười với Trương hôm 23/4, dù vẫn chưa nói hay cử động được.
"Đôi mắt xinh đẹp của cô ấy cuối cùng đã có sức sống trở lại", Trương nói. Anh thầm thì với người yêu: "Chỉ cần em mặc lên bộ váy cưới, anh nhất định sẽ ở đó để cưới em".
Vụ án vẫn đang trong quá trình xét xử nên tòa án chưa đưa ra phán quyết cuối cùng cũng như số tiền mà phòng khám phải bồi thường cho gia đình Vương.
Câu chuyện của hai người đã nhận được sự đồng cảm sâu sắc trên mạng xã hội Trung Quốc.
"Nhiên Nhiên biết rằng đám cưới của mình chỉ còn vài ngày nữa nên cô ấy đã tỉnh lại. Hãy mạnh mẽ lên nhé, cô dâu xinh đẹp", một người nhắn nhủ.
"Hy vọng cơ quan chức năng sẽ tìm thấy những người ở phòng khám đang bỏ trốn. Chúng ta không thể để những kẻ giả danh bác sĩ băng hoại đạo đức này tiếp tục làm hại người khác", một người khác bày tỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

