Anh chi hàng ngàn USD để được hướng dẫn viên đưa đi hái rau, chăn vịt, cưỡi trâu… Sau đó anh rủ bạn cùng quay lại Việt Nam lần nữa, ở một ngôi làng khác. Làng quê Việt đã bước ra thế giới theo cách đó.
Theo Cục Du lịch quốc gia Việt Nam, khoảng 300 làng, bản, thôn, xóm đang có hoạt động du lịch cộng đồng với hơn 5.000 homestay. Mô hình du lịch cộng đồng trở thành một trong những loại hình phát triển nhanh nhất tại Việt Nam.
Từ năm 2022-2025 có năm ngôi làng của Việt Nam được xướng tên giải thưởng Làng du lịch tốt nhất thế giới. Trong đó Thái Hải (xã Tân Cương, Thái Nguyên) được vinh danh năm 2022; Tân Hóa (xã Kim Phú, Quảng Trị) năm 2023; Trà Quế (Hội An, Quảng Nam) năm 2024; Lô Lô Chải (xã Đồng Văn, Tuyên Quang) và Quỳnh Sơn (xã Bắc Sơn, Lạng Sơn) năm 2025.
Những người nông dân ở đây, ngay cả trong giấc mơ xa xỉ nhất có lẽ cũng khó hình dung một ngày, chính những bữa cơm gia đình, những nếp sinh hoạt và bản sắc văn hóa quen thuộc lại trở thành sản phẩm du lịch được định giá bằng USD.
“Cộc… cộc… cộc…”, thứ âm thanh trầm đục, vang động phát ra từ chiếc mõ bằng gỗ, có tuổi đời bằng tuổi làng ở Thái Hải (Thái Nguyên). Chị Lê Thị Nga (phó làng Thái Hải) tay gõ mõ, miệng nở nụ cười chào du khách: “Tiếng mõ này thay cho tiếng báo khách quý, khách vàng, khách bạc về làng”.
Dọc con đường rợp bóng cây xanh, bản làng hiện ra với ngôi nhà di sản giữa trung tâm làng. Nhà sàn ở bản đều 60-70 năm tuổi, kèo, cột vẫn vững chãi, là nơi những gia đình bốn thế hệ của người Tày sinh sống.
“20 năm trước nơi đây chỉ là vùng đất trống, đồi trọc. Bà Nguyễn Thanh Hải, nay là trưởng làng, thấy người dân phá nhà sàn, xây nhà gạch, trẻ nhỏ không biết hát Then, đàn Tính, bà lo thế hệ sau quên bản sắc dân tộc nên đã mua 30 ngôi nhà sàn ở vùng An Toàn khu Định Hóa về dựng làng, lập bản. Những căn nhà này được phục dựng nguyên bản, mang kiến trúc đặc trưng của người Tày”, chị Nga cho biết.
Ở Thái Hải, bà con gìn giữ nét văn hóa của dân tộc từ việc duy trì nghề truyền thống làm chè, làm thuốc nam, hát Then, đàn Tính đến cái mõ, bếp lửa giữa nhà. Nhưng nếu chỉ có vậy có lẽ chưa đủ thuyết phục để Thái Hải được xướng lên trong buổi trao giải Làng du lịch tốt nhất thế giới năm 2022, là ngôi làng du lịch đầu tiên của Việt Nam giành được danh hiệu này.
Sự khác biệt của Thái Hải là nguyên tắc ăn chung nồi, tiêu chung túi tiền. Làng hiện có khoảng 200 người, họ đều mặc chung bộ áo chàm truyền thống của người Tày.
Mỗi người được tự chọn một công việc phù hợp với khả năng nhất. Nhà làm chè, nhà gìn giữ cây thuốc nam, nhà nuôi ong, làm bánh truyền thống, có người lại có nhiệm vụ bán hàng, người đón khách. Toàn bộ tiền thu được nộp về quỹ chung của làng. Từ quỹ đó lo cho cả làng.
Juliana Alves Noronha, nữ du khách Brazil có hai tuần sinh sống tại Thái Hải, cho biết cô từng tự hỏi nơi này có thật trên thế giới không? Khi đến đây và chứng kiến cả làng sinh hoạt chung, Juliana choáng ngợp: “200 người ở đây như một gia đình lớn, họ chung sống với nhau và khiến tôi hay những du khách khác đến đây cảm thấy như mình cũng là một thành viên trong gia đình đó.
Từ Thái Hải với cách làm du lịch cộng đồng đậm bản sắc, Việt Nam có thêm bốn ngôi làng khác được vinh danh lần lượt qua các năm: Tân Hóa, Trà Quế, Lô Lô Chải và Quỳnh Sơn.
Theo ông Phạm Hà – CEO Lux Group – trong du lịch làng chính con người là giá trị cao cấp nhất: “Ba yếu tố cốt lõi để phát triển du lịch làng bao gồm: tính nguyên bản, không dàn dựng, không “diễn cho khách xem”; văn hóa sống, đời sống diễn ra tự nhiên mỗi ngày; con người, sự chân thành và tự hào bản sắc.
Vượt qua nhiều điểm đến trên thế giới, những ngôi làng này gây ấn tượng nhờ chính người dân bản địa – những người gìn giữ văn hóa, kiến tạo trải nghiệm và kể câu chuyện riêng của mình”.
Đồng quan điểm, ông Nguyễn Châu Á – CEO Oxalis – cũng nhận định người dân đóng vai trò quyết định tính bản sắc của điểm đến: “Khi xây dựng các tuyến du lịch mạo hiểm tại Tân Hóa, Oxalis luôn đặt tiêu chí có sự tham gia của cộng đồng địa phương lên hàng đầu”. Tại Tân Hóa, ngôi làng được mệnh danh là “rốn lũ”, theo ông Á, “đã có bước chuyển mình ngoạn mục”.
Sau cơn lũ lịch sử năm 2010 nhấn chìm mọi nhà cửa, người dân Tân Hóa như bị đẩy đến đường cùng, họ buộc phải sáng tạo. Từ đó nhà nổi ra đời, hình thành mô hình “làng du lịch thích ứng thời tiết”.
Mô hình này dần mở ra hướng đi mới khi Oxalis phát triển các tour khám phá hang động Tú Làn. Những ngôi nhà nổi được mở rộng công năng, trở thành điểm lưu trú độc đáo cho du khách. Ban đầu là Tú Làn Lodge, sau đó là hàng loạt các homestay đạt chuẩn.
Xu hướng khách Tây đến Việt Nam du lịch thích trải nghiệm tour nông thôn ngày càng nhiều. Ở Trà Quế (Hội An), Làng du lịch tốt nhất thế giới năm 2024, việc trồng rau cũng trở thành một sản phẩm du lịch độc bản, tùy trải nghiệm mà du khách cần trả vài chục đến vài trăm USD để hóa thân thành nông dân Trà Quế.
Bên những luống rau xanh mát đều tăm tắp, ông Mai Bạn – nông dân làng rau Trà Quế – thích thú quan sát những vị khách nước ngoài còn lúng túng học cách cầm cuốc: “Tôi được gặp gỡ nhiều vị khách, thấy họ đầy tò mò làm theo công việc mà mình vẫn làm hằng ngày. Làm du lịch, chúng tôi chỉ sống như cách mình vẫn sống và trở thành những người kể chuyện”.
Không phải đến khi UN Tourism vinh danh là “Làng du lịch tốt nhất” vào cuối năm 2024, làng rau Trà Quế mới “bước ra ánh sáng”. Từ đầu những năm 2000, nơi đây đã là một trong những điểm du lịch nông nghiệp – nông thôn sớm nhất của địa phương.
Nhưng danh hiệu quốc tế là cú hích, đưa Trà Quế bước vào giai đoạn tăng trưởng mạnh. Tính riêng năm 2025 làng rau đón khoảng 40.000 lượt khách, phần lớn là khách nước ngoài. Trong hành trình xuyên Việt vào tháng 2-2025, hai triệu phú Mỹ Eff Grinspoon và Jon Thomas Foley cũng lựa chọn dừng chân tại đây để trải nghiệm trồng rau, cuốc đất, chăm gia súc dù họ thuộc nhóm khách chi tiêu cao.
Sự phát triển của du lịch tại Trà Quế kéo theo những thay đổi rõ nét trong cộng đồng. Nhiều người trẻ chọn ở lại làng, vừa canh tác vừa tham gia làm du lịch. Tương tự, Tân Hóa cũng ghi nhận những chuyển biến tích cực. Năm 2014, thu nhập bình quân khoảng 4,8 triệu đồng/người/năm, đến năm 2024 tăng lên 36-42 triệu đồng/người/năm.
Những người đàn ông ở Tân Hóa trước đây chỉ biết sống dựa vào việc săn bắn, đánh bắt cá, cưa gỗ hay phá rừng… nay trở thành những người bảo vệ từng bờ cây, ngọn cỏ, nhặt từng cọng rác vương vãi trên đường mòn mà người dân hay khách du lịch đi qua.
Anh Sìn Dỉ Gai, trưởng thôn Lô Lô Chải (Tuyên Quang), dù sinh ra và lớn lên tại chính mảnh đất Lô Lô Chải, là người Lô Lô, anh từng không nhận ra hết những giá trị đặc biệt của quê hương.
Trên cao nguyên đá Đồng Văn, Lô Lô Chải từng là một thôn nghèo với sinh kế gắn chặt vào nương ngô và chăn nuôi quy mô nhỏ, tỉ lệ hộ nghèo những năm 2010 chiếm hơn 90%: “Thời đó người Lô Lô chỉ nghĩ làm sao cho đủ ăn, đủ sống qua ngày. Chứ ai ngờ chính văn hóa mình đang duy trì lại là điểm khác biệt để làm du lịch”.
Năm 2011, từ chia sẻ của một cán bộ Đại sứ quán Luxembourg ghé thăm Lô Lô Chải về tiềm năng du lịch của ngôi làng, anh Gai mới bắt đầu tham gia các lớp tập huấn về du lịch, thuyết minh viên, từng bước học cách tìm khách, đón tiếp và phục vụ.
Khi lượng khách dần ổn định, anh mạnh dạn mở thêm homestay. Đến nay gia đình anh Gai có ba homestay nhà trình tường, thu nhập bình quân khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng, đồng thời tạo việc làm cho nhiều người địa phương.
Trong số năm ngôi làng của Việt Nam đạt danh hiệu “Làng du lịch tốt nhất thế giới”, Lô Lô Chải là địa phương ghi nhận sự thay đổi rõ nét nhất sau khi được vinh danh, đồng thời cũng là ngôi làng được nhiều sự quan tâm nhất. Danh hiệu đã kéo du khách đến Lô Lô Chải.
Từ tháng 10-2025, Lô Lô Chải đón trung bình 10.000 khách/tuần. Riêng từ đầu năm 2026 đến nay, khoảng 195.000 lượt khách đã đến làng, gấp đôi cùng kỳ năm 2025. Cuộc sống ở ngôi làng trở thành khuôn hình được săn đón.
Tác động về mặt truyền thông của danh hiệu “Làng du lịch tốt nhất thế giới” là vô cùng lớn, giúp cộng hưởng và nâng tầm những nỗ lực quảng bá bền bỉ mà địa phương cũng như người dân đã thực hiện. Dù vậy sức lan tỏa không phải là con đường duy nhất để một ngôi làng phát triển sau khi được vinh danh.
Ở Quỳnh Sơn (Lạng Sơn), Làng du lịch tốt nhất thế giới năm 2025, câu chuyện lại được kể theo cách khác. Không chứng kiến những làn sóng du khách dồn dập hay sự “phủ sóng” mạnh mẽ trên mạng xã hội, ngôi làng của người Tày này phát triển du lịch “chậm mà chắc”.
Ông Phạm Hà đánh giá Việt Nam có rất nhiều ngôi làng đẹp, giàu tiềm năng để phát triển du lịch nhưng chưa khai thác đúng mức, nhưng cũng có làng du lịch phát triển quá nóng mà đánh mất bản sắc. Theo ông Hà, chìa khóa quan trọng nhất của du lịch làng là bảo tồn. Việc nhận danh hiệu “nhất thế giới” đã tốt, nhưng phát triển bền vững cần giữ được chất bản địa.
Ông Hà dẫn chứng khi khách đến đông quá, người dân ồ ạt chạy theo mong cầu của du khách, đánh mất bản sắc, không còn mặc trang phục truyền thống, phá nhà cũ xây nhà mới, bê tông hóa dần dần sẽ đánh mất tính làng: “Du lịch làng suy cho cùng là làm cho người dân bản địa và khách tham quan hạnh phúc. Chủ thể của du lịch làng là người dân, họ phải cảm thấy hạnh phúc khi làm du lịch thì mới có thể phát triển điểm đến thay vì điểm tham quan”.
Đối với cộng đồng, người dân có sinh kế ngay tại quê hương, giữ chân người trẻ, tự hào và chủ động giữ văn hóa. Khi sống được bằng du lịch, người dân sẽ tự giữ: nếp nhà – nghề truyền thống – phong tục.
Tháng 10-2024, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Đề án phát triển du lịch cộng đồng tại Việt Nam, trong đó xác định rõ quan điểm phát triển theo hướng bền vững, gắn với chiến lược và quy hoạch du lịch quốc gia; phát huy giá trị tài nguyên, di sản và bản sắc văn hóa. Đồng thời đảm bảo an sinh xã hội, bảo vệ môi trường và giữ vững quốc phòng – an ninh.
Đề án cũng nhấn mạnh việc đặt cộng đồng vào trung tâm, đảm bảo chia sẻ lợi ích hài hòa, nâng cao đời sống người dân, ưu tiên nguồn lực cho khu vực nông thôn, miền núi, hướng tới chuyên nghiệp hóa và từng bước đáp ứng các tiêu chuẩn khu vực và quốc tế.
Trong chiến lược dài hơi, Cục Du lịch quốc gia Việt Nam định hướng phát triển các làng du lịch cộng đồng trở thành thương hiệu quốc tế dựa trên ba trụ cột chính. Hình thành mạng lưới làng du lịch tốt nhất của Việt Nam, góp phần thúc đẩy phát triển du lịch bền vững.
Cùng với đó nâng cao chất lượng dịch vụ, đáp ứng với các tiêu chí Làng du lịch tốt nhất của UN Tourism đề ra; nâng cao năng lực quản trị điểm đến theo hướng bền vững, thông minh và có sự tham gia của cộng đồng; xây dựng và quảng bá thương hiệu thông qua truyền thông, kết nối mạng lưới quốc tế và phát triển sản phẩm đặc thù.
“Mục tiêu của chúng tôi không chỉ là tăng số lượng làng được vinh danh, mà là hình thành mạng lưới các làng du lịch của Việt Nam có năng lực cạnh tranh thực sự, mang bản sắc riêng và có khả năng tham gia sâu vào chuỗi giá trị du lịch”, Phó cục trưởng Cục Du lịch quốc gia Việt Nam Hà Văn Siêu khẳng định.
Quần thể đền Mahabodhi (ảnh) rộng 4,8 ha, nằm ở thị trấn Bodh Gaya, bang Bihar, Ấn Độ. Công trình có lịch sử hàng nghìn năm, được biết đến như di sản tâm linh, là nơi Đức Phật đạt giác ngộ.
Ngôi đền lần đầu tiên được xây dựng bởi vua A Dục vào thế kỷ III TCN. Các ngôi đền hiện tại có nguồn gốc từ thế kỷ V, VI. Đây là một trong những công trình Phật giáo đầu tiên được xây dựng hoàn toàn bằng gạch, được bảo tồn tới ngày nay. Ảnh: Britanica
4 điểm hành hương nổi tiếng thế giới gắn liền với cuộc đời Đức Phật gồm nơi đản sinh, giác ngộ, thuyết pháp lần đầu và nhập niết bàn, trong đó ba địa điểm ở Ấn Độ và một ở Nepal.
Quần thể đền Mahabodhi (ảnh) rộng 4,8 ha, nằm ở thị trấn Bodh Gaya, bang Bihar, Ấn Độ. Công trình có lịch sử hàng nghìn năm, được biết đến như di sản tâm linh, là nơi Đức Phật đạt giác ngộ.
Ngôi đền lần đầu tiên được xây dựng bởi vua A Dục vào thế kỷ III TCN. Các ngôi đền hiện tại có nguồn gốc từ thế kỷ V, VI. Đây là một trong những công trình Phật giáo đầu tiên được xây dựng hoàn toàn bằng gạch, được bảo tồn tới ngày nay. Ảnh: Britanica
4 điểm hành hương nổi tiếng thế giới gắn liền với cuộc đời Đức Phật gồm nơi đản sinh, giác ngộ, thuyết pháp lần đầu và nhập niết bàn, trong đó ba địa điểm ở Ấn Độ và một ở Nepal.
Cội bồ đề, nằm ở phía tây của đền chính, là nơi thái tử Tất Đạt Đa thiền tọa, tu khổ hạnh và đạt giác ngộ, trở thành Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Cây bồ đề ngày nay không phải cây gốc từ thời Phật thành đạo.
Bên cạnh cây bồ đề là ngai kim cương, bao quanh bởi hàng rào đá sa thạch được xây dựng lần đầu bởi vua A Dục (Ashoka), đánh dấu nơi Phật ngồi và thiền định. Ngày nay, chỉ còn lại vài cột trụ của hàng rào còn sót lại.
Cội bồ đề, nằm ở phía tây của đền chính, là nơi thái tử Tất Đạt Đa thiền tọa, tu khổ hạnh và đạt giác ngộ, trở thành Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Cây bồ đề ngày nay không phải cây gốc từ thời Phật thành đạo.
Bên cạnh cây bồ đề là ngai kim cương, bao quanh bởi hàng rào đá sa thạch được xây dựng lần đầu bởi vua A Dục (Ashoka), đánh dấu nơi Phật ngồi và thiền định. Ngày nay, chỉ còn lại vài cột trụ của hàng rào còn sót lại.
Theo thời gian, ngôi đền trải qua nhiều thay đổi, bị hư hại và xây dựng lại nhiều lần. Vào thời kỳ Gupta (khoảng thế kỷ thứ V), đền được trùng tu và mở rộng. Tuy nhiên, những thế kỷ sau đó, nó bị bỏ hoang và trở thành phế tích.
Tượng Phật Lớn (Great Buddha Statue) tại Mahabodhi là một trong những điểm hút khách thập phương ghé thăm. Bức tượng cao 18,5 m tượng trưng cho Đức Phật đang ngồi trong tư thế thiền định. Ảnh: Mayur More
Theo thời gian, ngôi đền trải qua nhiều thay đổi, bị hư hại và xây dựng lại nhiều lần. Vào thời kỳ Gupta (khoảng thế kỷ thứ V), đền được trùng tu và mở rộng. Tuy nhiên, những thế kỷ sau đó, nó bị bỏ hoang và trở thành phế tích.
Tượng Phật Lớn (Great Buddha Statue) tại Mahabodhi là một trong những điểm hút khách thập phương ghé thăm. Bức tượng cao 18,5 m tượng trưng cho Đức Phật đang ngồi trong tư thế thiền định. Ảnh: Mayur More
Đền thu hút sự chú ý trở lại trong thời kỳ cai trị của Anh, khi các cuộc khai quật khảo cổ học phát hiện ra tầm quan trọng lịch sử của nó. Vào thế kỷ XIX và XX, Mahabodhi đã được phục chế cẩn thận để bảo tồn. Ngày nay, điểm đến là một Di sản Thế giới của UNESCO, được công nhận về ý nghĩa tôn giáo và văn hóa.
Các bảo tháp nhỏ trong quần thể đền Mahabodhi (ảnh) được phật tử và tăng ni từ khắp nơi trên thế giới xây dựng qua nhiều thế kỷ để cúng dường hoặc bày tỏ lòng tôn kính. Trên thân các bảo tháp thường có các hốc nhỏ chứa các bức tượng Phật được chạm khắc tỉ mỉ. Ảnh: Tripadvisor
Đền thu hút sự chú ý trở lại trong thời kỳ cai trị của Anh, khi các cuộc khai quật khảo cổ học phát hiện ra tầm quan trọng lịch sử của nó. Vào thế kỷ XIX và XX, Mahabodhi đã được phục chế cẩn thận để bảo tồn. Ngày nay, điểm đến là một Di sản Thế giới của UNESCO, được công nhận về ý nghĩa tôn giáo và văn hóa.
Các bảo tháp nhỏ trong quần thể đền Mahabodhi (ảnh) được phật tử và tăng ni từ khắp nơi trên thế giới xây dựng qua nhiều thế kỷ để cúng dường hoặc bày tỏ lòng tôn kính. Trên thân các bảo tháp thường có các hốc nhỏ chứa các bức tượng Phật được chạm khắc tỉ mỉ. Ảnh: Tripadvisor
Tháp chính của đền cao khoảng 55 m, có hình kim tự tháp với nhiều hốc nhỏ và các họa tiết trang trí hình ảnh Đức Phật cùng nhiều nhân vật quan trọng khác của Phật giáo (ảnh).
Cây bồ đề bên cạnh đền được người dân và tín đồ hành hương tôn sùng như cây thiêng, là hậu duệ trực tiếp của cây bồ đề nguyên thủy mà Đức Phật đã ngồi thiền định. Ảnh: Britanica
Tháp chính của đền cao khoảng 55 m, có hình kim tự tháp với nhiều hốc nhỏ và các họa tiết trang trí hình ảnh Đức Phật cùng nhiều nhân vật quan trọng khác của Phật giáo (ảnh).
Cây bồ đề bên cạnh đền được người dân và tín đồ hành hương tôn sùng như cây thiêng, là hậu duệ trực tiếp của cây bồ đề nguyên thủy mà Đức Phật đã ngồi thiền định. Ảnh: Britanica
Bên cạnh đó, Mahabodhi cũng biểu tượng cho hòa bình, lòng từ bi và trí tuệ, giúp du khách nhận ra giá trị của chánh niệm và sự phát triển nội tâm. Du khách thường cảm nhận được sự bình yên khi đến thăm.
Xung quanh đền có nhiều điện thờ nhỏ hơn, bên trong có tượng Phật và phòng cầu nguyện. Các bức tường, sàn nhà được chạm khắc công phu. Đền cũng có nhiều sân lớn để các nhà sư, du khách tập trung cầu nguyện, làm lễ. Ảnh: Tripadvisor
Bên cạnh đó, Mahabodhi cũng biểu tượng cho hòa bình, lòng từ bi và trí tuệ, giúp du khách nhận ra giá trị của chánh niệm và sự phát triển nội tâm. Du khách thường cảm nhận được sự bình yên khi đến thăm.
Xung quanh đền có nhiều điện thờ nhỏ hơn, bên trong có tượng Phật và phòng cầu nguyện. Các bức tường, sàn nhà được chạm khắc công phu. Đền cũng có nhiều sân lớn để các nhà sư, du khách tập trung cầu nguyện, làm lễ. Ảnh: Tripadvisor
Các tín đồ đến cầu nguyện tại đền. Ảnh: Rediscover y project
Đền mở cửa quanh năm để đón khách hành hương và người dân. Thời điểm đẹp nhất để ghé thăm là từ tháng 10 đến tháng 3, thời tiết mát mẻ hơn. Đường đến Bodh Gaya dễ đi, du khách có thể sử dụng hệ thống giao thông đường bộ hoặc sắt.
Sân bay gần nhất là Gaya, cách đền khoảng 12 km. Từ sân bay, du khách có thể đi taxi hoặc buýt để đến khu phức hợp của đền.
Du khách thường kết hợp tour đi trong ngày từ Bobh Gaya đến Varanasi, một điểm đến linh thiêng khác của Ấn Độ và đi thuyền trên sông Hằng (ảnh). Ảnh: Ghu min dia ghum
Đền mở cửa quanh năm để đón khách hành hương và người dân. Thời điểm đẹp nhất để ghé thăm là từ tháng 10 đến tháng 3, thời tiết mát mẻ hơn. Đường đến Bodh Gaya dễ đi, du khách có thể sử dụng hệ thống giao thông đường bộ hoặc sắt.
Sân bay gần nhất là Gaya, cách đền khoảng 12 km. Từ sân bay, du khách có thể đi taxi hoặc buýt để đến khu phức hợp của đền.
Du khách thường kết hợp tour đi trong ngày từ Bobh Gaya đến Varanasi, một điểm đến linh thiêng khác của Ấn Độ và đi thuyền trên sông Hằng (ảnh). Ảnh: Ghu min dia ghum
Bản tin của cơ quan hàng không Liên Hợp Quốc hôm 9/4 chỉ ra rủi ro về sức khỏe tâm lý của nhân viên hàng không tại các khu vực xung đột đã được nâng mức báo động "nguy hại đến an toàn bay". Nhân viên hàng không làm việc gần các vùng xung đột thường xuyên gặp phải tình trạng căng thẳng, lo âu và mệt mỏi ở mức độ cao, cả dưới mặt đất lẫn trên không.
Ông Ron Hay, Chủ tịch Liên đoàn Hiệp hội Phi công Hàng không Quốc tế (IFALPA), dẫn chứng trường hợp các thành viên phi đoàn tại Beirut, Lebanon. "Đường từ sân bay về nhà họ đã bị trúng bom hoàn toàn, họ thậm chí không biết làm cách nào để có thể về nhà an toàn sau chuyến bay".
Theo ông Ron Hay, các phi công trên toàn cầu đang đối mặt với áp lực tâm lý nặng nề. Nhiều người lo ngại sẽ phải chịu các hình thức kỷ luật nghiêm khắc nếu từ chối nhiệm vụ do lo ngại về an toàn. Một số người sợ bị sa thải, số khác đối mặt với việc bị cắt thu nhập. Hãng bay có thể không đuổi việc phi công, nhưng quản lý cảnh cáo nếu không bay, sẽ không được trả lương.
"Nỗi sợ bị trừng phạt đang ngầm tồn tại", ông Hay chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với Reuters. Các phi công từ Lebanon đến Ấn Độ đều bày tỏ sự bất an trước các điều kiện bay khó lường, nơi không phận có thể đóng cửa bất cứ lúc nào do các cuộc tấn công bằng tên lửa hoặc máy bay không người lái (UAV).
Dù từ chối nêu đích danh các hãng bay liên quan, ông Hay khẳng định đây là minh chứng cho sự thiếu hụt "văn hóa an toàn tích cực", nơi phi công vốn được khuyến khích lên tiếng về các rủi ro. Tình trạng này được cho là đã tồn tại từ lâu tại khu vực Trung Đông và càng trở nên tồi tệ hơn do cuộc xung đột hiện tại.
Ngay cả khi có lệnh ngừng bắn, Cơ quan An toàn hàng không liên minh châu Âu (EASA) vẫn gia hạn lệnh cấm các hãng hàng không châu Âu bay qua không phận một số quốc gia vùng Vịnh, bao gồm UAE và Qatar, cho đến ngày 24/4. Trái lại, các hãng bay từ Dubai, Doha và Ấn Độ vẫn tiếp tục hoạt động.
Nhiều hãng hàng không lớn tại vùng Vịnh khẳng định luôn ưu tiên an toàn và vận hành qua các hành lang bay chuyên dụng đã được thỏa thuận với các cơ quan quản lý. Trái lại, hầu hết phi công tại vùng Vịnh đều né tránh các câu hỏi liên quan đến điều kiện làm việc, trong bối cảnh xuất hiện nhiều lo ngại về các hình thức kỷ luật từ phía hãng bay.
Trước những diễn biến phức tạp, Chủ tịch Liên đoàn phi công quốc tế nhấn mạnh các hãng bay phải tôn trọng quyền quyết định tuyệt đối của phi công đối với an toàn chuyến bay.
Tại Ấn Độ, nhóm phi công thành viên của IFALPA đã gửi thư lên cơ quan quản lý hàng không dân dụng nước này, gọi việc Air India tiếp tục khai thác các chuyến bay đến khu vực vùng Vịnh là "mối lo ngại nghiêm trọng". Họ kêu gọi đình chỉ các hoạt động này cho đến khi một báo cáo đánh giá rủi ro tập trung được thực hiện.
Phía Air India cho biết đã thuê các chuyên gia tư vấn rủi ro để giám sát độ an toàn hàng ngày, trong khi cơ quan quản lý hàng không Ấn Độ vẫn chưa đưa ra bình luận chính thức.
Tối 24.4, trong không gian tinh tế và đầy nghệ thuật của Sales Gallery Nobu Danang, sự kiện "The Art of Tasteful Living - Từ ẩm thực đến nghệ thuật sống duy mỹ" đã diễn ra đầy tinh tế trong không gian đậm chất Japandi, để lại những dấu ấn khó phai trong lòng khách tham dự.
Sự kiện hân hạnh đón tiếp đông đảo các vị khách hàng tinh hoa và nhà đầu tư quốc tế - những người cùng chia sẻ một "gu" thẩm mỹ và hệ giá trị sống tương đồng. Sự hiện diện của các chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước đã mang đến những góc nhìn sâu sắc về cách mà Nobu định hình nên một phong cách sống duy mỹ từ những cơn sốt toàn cầu.
Buổi talkshow đã trở thành một không gian đối thoại đầy cảm hứng, dẫn dắt khách mời đi qua bốn trụ cột: ẩm thực, thiết kế, phong cách sống và tư duy đầu tư. Tại đây, khái niệm "Taste" (Gu) đã được định nghĩa lại một cách mới mẻ: Không phải là sự phô trương hào nhoáng, mà là sự tinh giản có chọn lọc và tính cá nhân hóa trong từng trải nghiệm sống.
Với giới tinh hoa, việc sở hữu Nobu Danang không chỉ là sở hữu một bất động sản cao cấp, mà là sở hữu một "tấm vé đặc quyền" gia nhập cộng đồng thượng khách toàn cầu.
Theo chuyên gia, giá trị của dòng sản phẩm Branded Residences này nằm ở sức mạnh thương hiệu (Brand Equity) và khả năng vận hành bền vững. Đặc biệt, các căn hộ Studio và 1 phòng ngủ tại đây được thiết kế theo tiêu chuẩn phòng suite khách sạn, mang lại sự cân bằng hoàn hảo giữa công năng sử dụng và giá trị đầu tư dài hạn.
Tại Nobu Danang, sự xa xỉ còn được định nghĩa là quyền được lựa chọn cách sống. Đó là một cộng đồng nơi những cá nhân am tường về nghệ thuật, biết trân trọng những giá trị nguyên bản có thể tìm thấy sự đồng điệu trong từng nhịp thở của không gian sống.
Với những nhà đầu tư sở hữu "gu" thẩm mỹ tinh tường, một bất động sản không chỉ đơn thuần là những con số trên bảng tính hay những khối bê tông hào nhoáng. Họ từ chối những sản phẩm đại trà, vốn dễ dàng bị sao chép và bão hòa theo dòng chảy ngắn hạn của thị trường. Thay vào đó, họ kiếm tìm một sự đồng điệu về tư duy, nơi mỗi mét vuông diện tích đều phải mang trong mình một sức sống riêng biệt và giá trị bền vững.
Sự khắt khe này bắt nguồn từ nhu cầu sở hữu một thương hiệu có chiều sâu và một câu chuyện đủ sức lay động. Thay vì những lời hứa hẹn về lợi nhuận nhất thời, giới đầu tư có "gu" bị thuyết phục bởi bề dày lịch sử và triết lý vận hành đã được bảo chứng toàn cầu. Tại Nobu Danang, đó không chỉ là cái tên của một thương hiệu huyền thoại, mà còn là sự kết tinh của tinh thần hiếu khách Kokoro và sự giao thoa độc đáo với bản sắc địa phương. Chính chiều sâu văn hóa này đã tạo nên một nền tảng vững chắc, giúp dự án không chỉ là một khối kiến trúc ấn tượng mà trở thành một nơi trải nghiệm với nhiều cung bậc thăng hoa.
Từ nền tảng thương hiệu vững chãi đó, Nobu Danang tiếp tục dẫn dắt nhà đầu tư bước vào một không gian trải nghiệm đầy bản sắc và không thể thay thế. Đây chính là điểm chạm tinh tế nhất mà những người yêu nghệ thuật sống luôn tìm kiếm: Một nơi mà sự sang trọng không nằm ở những chi tiết dát vàng bóng bẩy, mà hiện hữu trong sự tinh giản, riêng tư và cá nhân hóa tuyệt đối. Chính sự độc bản trong trải nghiệm sống này đã tạo nên một "tấm khiên" vô hình nhưng mạnh mẽ, khiến giá trị của dự án không thể bị nhầm lẫn hay thay thế bởi bất kỳ một sản phẩm nào khác trên bản đồ nghỉ dưỡng.
Tuy nhiên, giá trị thực sự của một bất động sản "có gu" chỉ thực sự thăng hoa khi nó sở hữu khả năng duy trì và gia tăng theo thời gian. Khi những xu hướng kiến trúc nhất thời dần qua đi, thì sự tinh tế và đẳng cấp của Nobu vẫn ở lại như một di sản. Việc sở hữu một căn hộ tại Nobu Danang vì thế không chỉ đơn thuần là một giao dịch bất động sản, mà là sự đầu tư vào một giá trị trường tồn. Theo năm tháng, sự khan hiếm của bản sắc và uy tín của thương hiệu sẽ trở thành đòn bẩy tự nhiên, bảo chứng cho sự tăng trưởng vị thế và tài sản của những chủ nhân có tầm nhìn xa trông rộng.