Tối 11/5, tại buổi ra mắt phim Một thời ta đã yêu, diễn viên Thanh Thúy trở thành tâm điểm trên thảm đỏ nhờ vẻ ngoài sang trọng, đằm thắm.
Nữ diễn viên diện đầm đen ôm dáng với thiết kế lệch vai, tôn vóc dáng thanh thoát cùng thần thái quý phái. Không cần sử dụng nhiều phụ kiện cầu kỳ, Thanh Thúy vẫn nổi bật với gương mặt rạng rỡ và phong thái tự tin.
Sự xuất hiện của nữ diễn viên nhận nhiều lời khen từ khách mời và khán giả. Nhiều người nhận xét Thanh Thúy sở hữu nhan sắc “bất chấp thời gian”, giữ được vẻ mặn mà, sâu sắc cùng khí chất riêng sau nhiều năm hoạt động nghệ thuật.
Được biết, Thanh Thúy có mặt để chúc mừng phim mới của người mẫu – diễn viên Quỳnh Thy cùng ê-kíp thực hiện. Giữa dàn khách mời nổi bật của đêm ra mắt phim, Thanh Thúy vẫn ghi dấu ấn bởi vẻ đẹp thanh lịch cùng thần thái điện ảnh cuốn hút. Nhiều khán giả cho rằng sức hút của nữ diễn viên vẫn bền bỉ sau hơn 20 năm hoạt động nghệ thuật.
Thanh Thúy sinh năm 1982, bước chân vào làng giải trí từ năm 20 tuổi. Trước khi bén duyên với diễn xuất, cô từng đắt show làm người mẫu ảnh.
Nữ diễn viên được khán giả yêu mến qua nhiều bộ phim như: Vòng xoáy tình yêu, Tình yêu còn lại, Blouse trắng…
Ngoài diễn xuất, những năm gần đây Thanh Thúy còn ghi dấu ấn ở vai trò nhà sản xuất phim điện ảnh. Cô đứng sau thành công của nhiều tác phẩm như: Taxi, em tên gì?, Trạng Quỳnh, Siêu sao siêu ngố và mới đây là Trùm sò.
Thanh Thúy – Đức Thịnh yêu nhau từ năm 2005, 3 năm sau cặp đôi chính thức về chung một nhà. Sau 16 năm kết hôn, cặp đôi vẫn giữ được hạnh phúc bền chặt, luôn thấu hiểu, động viên cho công việc của đối phương.
Sau 6 năm vắng bóng, giảm thiểu 80% công việc để dành thời gian chăm sóc con trai, Thanh Thúy trở lại với các dự án: Tiểu tam không có lỗi, Hoa vương… và hiện tại là Trùm sò.
Trong cuộc trò chuyện với phóng viên Dân trí mới đây, Thanh Thúy cho biết, dù nhiều năm không xuất hiện trên màn ảnh, chị vẫn cảm thấy đó là quãng thời gian hạnh phúc và bình yên nhất của mình.
Chị tâm sự rằng, khi không còn bị cuốn vào guồng quay công việc, có thể dành trọn thời gian để ở bên và đồng hành cùng các con. Với chị, con cái mới là “tài sản” lớn nhất, không phải tiền bạc hay danh tiếng. Và việc nuôi dạy con cũng là một sự đầu tư nghiêm túc, đã đầu tư thì phải dành thời gian, sự quan tâm và cả sự hiện diện đúng nghĩa.
“Trước đây, dù ở cạnh con, tôi vẫn bị công việc kéo đi. Sau này, tôi học cách ở bên con trọn vẹn hơn, có khi chỉ 10-15 phút, nhưng là 10-15 phút thật sự dành cho con, không điện thoại, không xao nhãng. Mỗi giai đoạn trưởng thành của con lại cần một cách đồng hành khác nhau. Và chính hành trình đó khiến tôi thấy những năm vừa qua không phải là khoảng lặng, mà là quãng thời gian rất trọn vẹn”, Thanh Thúy thổ lộ.
Cà Phê – con trai lớn của vợ chồng Thanh Thúy – Đức Thịnh năm nay 17 tuổi – nhận được nhiều sự chú ý nhờ ngoại hình nổi bật.
Nói về điều này, Thanh Thúy cho rằng, điều đáng mừng nhất không phải là ngoại hình, mà là cách con trưởng thành. Cà Phê mang nhiều nét của cả ba lẫn mẹ, nhưng điều khiến tôi yên tâm là sự khiêm tốn. Trước những lời khen, con thường bẽn lẽn, không tự mãn và luôn giữ sự tôn trọng với mọi người.
Nữ diễn viên bộc bạch: “Con có tình yêu với nghệ thuật, nhưng theo một cách rất riêng. Thay vì xuất hiện trước đám đông, con thiên về những công việc phía sau như chơi piano, viết kịch bản, tìm hiểu về đạo diễn…
Ở tuổi này, tôi nghĩ điều quan trọng nhất là học cách lắng nghe con. Nhiều khi vợ chồng tôi phải ngồi xuống để nghe con chia sẻ, hỏi ý kiến con, thay vì áp đặt. Mình chỉ định hướng những điều cần thiết, còn lại tôn trọng sự phát triển tự nhiên của con”.
Chiều 22-4, tại TP.HCM diễn ra buổi công chiếu phim Heo năm móng với sự tham dự của đạo diễn Lưu Thành Luân, giám đốc sáng tạo Võ Thanh Hòa, các diễn viên Võ Tấn Phát, Trần Ngọc Vàng, nghệ sĩ Thanh Thủy, NSƯT Ốc Thanh Vân... Phim Heo năm móng khởi chiếu từ ngày 24-4.
Heo năm móng là phần tiếp theo trong chuỗi phim khai thác truyền thuyết dân gian, sau Quỷ cẩu và Linh miêu: Quỷ nhập tràng.
Theo dân gian miền Tây, heo năm móng là loài vật dị thường, được cho là quỷ dữ đầu thai hoặc linh hồn chưa siêu thoát. Người nuôi có thể gặp may mắn về tiền bạc nhưng phải trả giá đắt, vì vậy thường được đưa vào nơi thờ phụng với tên gọi "cô Năm Hợi".
Bên cạnh yếu tố rùng rợn, phim còn đưa vào các chi tiết liên quan đời sống tín ngưỡng như múa bóng rỗi, múa chằn, góp phần tái hiện không gian văn hóa đặc trưng.
Trailer Heo năm móng
Tại buổi giao lưu, đạo diễn Lưu Thành Luân cho biết ê kíp không chỉ tập trung vào các cảnh hù dọa: "Chúng tôi vẫn đi từ chất liệu truyền thuyết, nhưng chú trọng xây dựng không khí, không gian để khán giả cảm nhận nỗi sợ".
Theo đạo diễn, nhiều chi tiết trong phim được cài cắm xuyên suốt câu chuyện: "Khi xem lại, khán giả có thể nhận ra thêm những lớp nghĩa khác nhau".
Dịp lễ 30-4, phòng vé có nhiều phim Việt ra rạp như Anh hùng, Đại tiệc trăng máu 8, Phí phông: Quỷ máu rừng thiêng, Trùm Sò.
Giám đốc sáng tạo Võ Thanh Hòa cho rằng việc nhiều phim cùng ra rạp dịp lễ là điều bình thường và là tín hiệu tích cực cho thị trường điện ảnh Việt Nam. Theo anh, ở nhiều nước trong khu vực, sự cạnh tranh này diễn ra thường xuyên và góp phần thúc đẩy các nhà làm phim đầu tư nghiêm túc hơn.
Với Heo năm móng, anh không xem yếu tố kinh dị là lợi thế tuyệt đối: "Thể loại nào cũng có khán giả riêng, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là chất lượng bộ phim".
Chia sẻ về cơ duyên tham gia Heo năm móng, Võ Tấn Phát cho biết anh đến với dự án theo cách khá "bất ngờ mà cũng có chuẩn bị từ trước".
Anh kể có thời gian anh thường xuyên theo dõi hoạt động của ê kíp trên mạng xã hội, thậm chí "thả tim, tương tác đều đặn" nhưng không nghĩ sẽ có ngày được mời vào vai chính: "Tôi cứ nghĩ mình hợp với mấy vai gai góc, hơi "lệch pha" chút xíu thôi, nên khi nhận được lời mời cho vai chính thì cũng khá bất ngờ".
Trong phim, Trần Ngọc Vàng vào vai Chí - một người đàn ông trở về Việt Nam sau thời gian sống ở nước ngoài, dần đối mặt với những bí mật trong quá khứ và các biến cố liên quan đến yếu tố tâm linh.
Nam diễn viên cho biết những nhân vật có nhiều góc khuất giúp anh có cơ hội khám phá bản thân và thử thách nhiều hơn trong diễn xuất: "Tôi không có hình tượng nào để mất. Là diễn viên, tôi muốn tìm kiếm những vai diễn đủ thử thách để phát triển".
Đồng thời Trần Ngọc Vàng cũng bày tỏ kỳ vọng khán giả sẽ nhìn nhận mình ở góc độ diễn xuất, thay vì chỉ dừng lại ở ngoại hình.
Nắm lấy tay tôi là ca khúc nổi bật nằm trong album đầu tay mang tên Tầng sâu nhất - Love Core của Hoaprox. Trái với những nhịp điệu dồn dập quen thuộc, sản phẩm lần này mang âm hưởng sâu lắng, đánh trúng tâm lý "bên ngoài ổn định, bên trong rỗng và mệt" của giới trẻ hiện đại.
Nguyên Hà chia sẻ chính bản demo với phần âm nhạc và ca từ chạm đến cảm giác "lạc lõng giữa đám đông" đã thuyết phục cô gật đầu tham gia dự án này. Thậm chí, khi được hỏi điều gì ở hiện tại khiến bản thân tự hào nhất mà 5 năm trước chưa từng nghĩ mình sẽ làm được, Nguyên Hà không ngần ngại đáp: "Đó chính là sự kết hợp với Hoaprox".
Tuy nhiên, hành trình bước vào thế giới âm nhạc sôi động này không hề dễ dàng. Nữ ca sĩ thú nhận bản thân đã phải phá vỡ những thói quen cũ: "Sau khi thu âm, tôi nghe đi nghe lại nhiều lần và thấy mình hát không ổn lắm nên đã chủ động nhờ ê kíp thu lại lần hai, đồng thời thay đổi cách hát một chút. Tôi quen hát theo cách cũ và với bài hát này tôi phải tự làm mới”.
Đối diện với những bản phối điện tử hiện đại trong phòng thu không làm khó được nữ ca sĩ, ngược lại còn mang đến cho cô sự hào hứng. "Tôi thích cái mới, thích thử thách. Cảm giác khi trong phòng thu chỉ có giọng hát của mình và âm nhạc vang lên, tôi phải tìm cách để chúng hòa quyện với nhau", “chị đẹp” bộc bạch.
Nhiều người e ngại việc thử sức với EDM sẽ làm mất đi chất riêng, nhưng Nguyên Hà lại rất tự tin. Cô chia sẻ: "Bản sắc của mỗi ca sĩ nằm trong chất giọng. Giọng hát của tôi vẫn vậy, tôi chỉ thay đổi cách luyến láy cho phù hợp với từng loại nhạc thôi. Khán giả nghe tôi hát nhạc gì cũng vẫn có thể nhận ra được. Hơn nữa, mọi người đang mong chờ tôi hát thứ gì đó mới lạ nên tôi không lo ngại chuyện đó". Qua ca khúc này, nữ ca sĩ khẳng định không thích bị gắn mác "một màu", bởi cô tin rằng mình còn nhiều điều chưa bộc lộ.
Hiệu ứng mạnh mẽ từ chương trình Chị đẹp đạp gió rẽ sóng đã giúp Nguyên Hà bước ra khỏi “chiếc kén” an toàn. Cô thừa nhận mình trở nên "cởi mở và tự tin hơn trong việc tiếp nhận những phong cách âm nhạc mới mẻ cũng như trình diễn trên sân khấu".
Sự chú ý lớn từ công chúng mang đến cho Nguyên Hà nhiều yêu thương, nhưng đi kèm với đó là áp lực. "Tôi đọc bình luận của khán giả và nhận thấy họ rất kỳ vọng vào việc tôi sẽ mang đến điều gì đó mới và bất ngờ, nên tôi cũng cảm thấy áp lực mỗi khi ra sản phẩm. Nhưng tôi nghĩ mình không nên vội vàng. Tôi vẫn đang tìm thứ mà bản thân thật sự muốn làm mới", Nguyên Hà tâm sự.
Đầu năm 2025 đánh dấu một cột mốc thiêng liêng trong cuộc đời Nguyên Hà khi cô chính thức đón con đầu lòng. Vai trò mới này không chỉ thay đổi nhịp sống thường nhật mà còn vun vén thêm chiều sâu cho nữ ca sĩ khi hoạt động nghệ thuật. "Tôi thấy mình trở nên đằm thắm và kiên nhẫn hơn", cô mỉm cười chia sẻ.
Việc dung hòa giữa nhịp độ sáng tạo nghệ thuật và việc bỉm sữa vốn không dễ dàng, nhưng Nguyên Hà biết cách sắp xếp và có sự đồng hành từ gia đình. "Vì em bé còn nhỏ nên tôi vẫn ưu tiên thời gian cho gia đình nhiều hơn. May mắn là tôi có sự hỗ trợ từ chồng, mỗi ngày tôi đều dành ra khoảng 3 - 4 tiếng buổi chiều cho công việc và học", nữ ca sĩ cho biết. Thậm chí, khi ở nhà luyện thanh, nếu con cần, Nguyên Hà sẵn sàng gác lại công việc bởi "chỉ là tập hát thì tôi sẽ luôn ưu tiên con".
Trong thời đại TikTok, YouTube Shorts và Instagram Reels, nghệ sĩ không còn chỉ cạnh tranh bằng giai điệu mà còn bằng khả năng khiến khán giả "nhận ra ngay lập tức" qua màu sắc, bố cục hình ảnh, phong cách MV hay cả một hệ mỹ học nhất quán.
Từ US-UK đến K-pop rồi lan sang V-pop, nhiều nghệ sĩ đã thành công nhờ biến thị giác thành "chữ ký nhận diện".
Trong ngành công nghiệp âm nhạc hiện đại, hình ảnh không còn là phần phụ họa cho âm nhạc mà đã trở thành một dạng "logo nhận diện" của nghệ sĩ. Ở thị trường US-UK, nhiều ngôi sao thành công nhờ khả năng xây dựng "visual identity" - bản sắc thị giác đủ mạnh để khán giả nhận ra chỉ qua một khung hình thoáng qua.
Billie Eilish là ví dụ điển hình. Giai đoạn đầu sự nghiệp, cô gần như "đóng đinh" với mái tóc xanh neon, thời trang dáng rộng cùng bảng màu đen - xanh lạnh.
Dù chỉ là một khung hình mờ trên TikTok hay thumbnail YouTube, công chúng vẫn có thể lập tức nhận ra "đó là Billie". Các nghiên cứu về branding âm nhạc xem đây là kiểu "visual consistency" - sự nhất quán thị giác giúp nghệ sĩ ghi dấu trong trí nhớ công chúng.
Trước đó, Daft Punk xây dựng gần như toàn bộ sự nghiệp bằng hình tượng robot với chiếc mũ bảo hiểm kim loại, biến sự ẩn danh thành thương hiệu toàn cầu. Còn Prince lại gắn chặt với màu tím và biểu tượng tình yêu đặc trưng đến mức chỉ cần nhắc "purple", khán giả đã nghĩ ngay đến ông.
Những tượng đài như Michael Jackson hay Madonna cũng là những nghệ sĩ sớm hiểu rằng để trở thành "vua" hay "nữ hoàng" nhạc pop, âm nhạc thôi là chưa đủ. Họ phải sở hữu một hình ảnh mang tính biểu tượng.
Nếu US-UK xem thị giác là công cụ branding thì K-pop đã nâng nó thành cả một hệ thống công nghiệp.
NewJeans là ví dụ tiêu biểu vài năm gần đây. Thay vì đi theo mô típ idol hào nhoáng, nhóm xây dựng gu thẩm mỹ Y2K tối giản với màu phim hoài niệm, góc quay như camera đời cũ và thời trang gần gũi.
Từ font chữ, thiết kế album, website, MV đến sân khấu đều được thống nhất trong cùng một tinh thần thị giác.
Nhiều chuyên gia thiết kế và khán giả trên Reddit đã nhận xét rằng chỉ cần nhìn một khung hình hoặc nghe vài giây intro cũng có thể "nhận ra NewJeans".
Điều này cho thấy quá trình xây dựng bản sắc thương hiệu thông qua các yếu tố thị giác đã vượt khỏi phần nhìn để ảnh hưởng cả cách công chúng cảm nhận âm thanh.
Tương tự, BLACKPINK duy trì hình ảnh "girl crush" với tông màu mạnh, thời trang cao cấp và MV có độ nhận diện cao. BTS lại nổi bật nhờ lối kể chuyện bằng hình ảnh, dùng màu sắc và biểu tượng xuyên suốt các "kỷ nguyên" âm nhạc.
K-pop thành công vì hiểu rất rõ trong thời đại số, âm nhạc không còn là trải nghiệm chỉ để nghe mà còn là sản phẩm đa giác quan - nơi hình ảnh có thể trở thành thứ khán giả nhớ đến đầu tiên, thậm chí trước cả giai điệu.
Tại Việt Nam vài năm gần đây, nhiều nghệ sĩ trẻ bắt đầu bước vào cuộc chơi "định danh bằng thị giác". Dẫu vậy đó cũng là một lựa chọn giống như "đi trên dây": Chỉ cần thiếu nhất quán, nghệ sĩ sẽ trở nên nhạt nhòa; còn nếu quá sa đà vào hình ảnh, họ dễ bị xem là "đẹp hơn hay".
Sơn Tùng M-TP là trường hợp thành công sớm và rõ nét nhất. Từ Lạc trôi, anh đã xây dựng một "vũ trụ thị giác" riêng: cổ trang pha futuristic, thời trang cao cấp, bảng màu lạnh, khung hình điện ảnh và hệ biểu tượng cá nhân dày đặc. Chính sự nhất quán đó giúp Sơn Tùng duy trì độ nhận diện mạnh ngay cả khi vắng bóng thời gian dài. Chỉ cần một teaser vài giây, khán giả đã có thể nhận ra "đó là Sơn Tùng".
Hoàng Thùy Linh cũng chọn thị giác như một "ngôn ngữ thương hiệu". Từ Để Mị nói cho mà nghe đến See tình, cô theo đuổi phong cách dân gian đương đại, pha trộn chất liệu văn hóa Việt với pop-art hiện đại.
Điều đáng chú ý là hình ảnh trong các sản phẩm của Hoàng Thùy Linh không chỉ để "đẹp" mà còn tạo cảm giác về một bản sắc văn hóa xuyên suốt.
Ở thế hệ gen Z, xu hướng này càng rõ rệt hơn. MONO, Wren Evans, Phùng Khánh Linh hay tlinh... đều đầu tư mạnh cho visualizer, artwork và phong cách nghệ thuật tổng thể.
Trong kỷ nguyên streaming và TikTok, điều đó càng trở nên quan trọng. Khán giả ngày nay sống trong "văn hóa thumbnail", nơi quyết định bấm xem thường chỉ diễn ra trong vài giây đầu tiên. Một bảng màu đặc trưng, kiểu font nhất quán hay tinh thần hình ảnh rõ nét có thể trở thành lợi thế cạnh tranh mạnh không kém giai điệu.
Tuy nhiên, cuộc chơi định danh bằng thị giác này cũng đầy rủi ro. Trong cuốn 7 Principles of Genius Marketing, chuyên gia quảng bá âm nhạc Chris Greenwood từng nhận định: "Khán giả ngày nay nhớ cảm giác trước khi nhớ giai điệu".
Điều đó khiến nghệ sĩ buộc phải xây dựng hình ảnh mạnh hơn bao giờ hết. Nhưng mặt trái là khi hình ảnh trở thành trung tâm, âm nhạc dễ có nguy cơ bị đẩy xuống hàng thứ yếu.