Ngày 23/3, sau khi ăn sáng ở nhà, Adachi, 11 tuổi, được cha dượng đưa đến trường tiểu học Sonobe ở thành phố Nantan, tỉnh Kyoto. Từ đó, không ai nhìn thấy cậu bé.
Vụ mất tích bí ẩn của Adachi nhanh chóng thu hút sự chú ý trên cả nước. Hơn 1.000 cảnh sát và lính cứu hỏa được huy động cho cuộc tìm kiếm quy mô lớn. Các phương tiện truyền thông cũng đưa tin rộng rãi, cập nhật từng diễn biến.
Ba tuần sau, vào ngày 13/4, cảnh sát tìm thấy thi thể Adachi trong rừng trên núi cách trường học khoảng 2 km. Cậu bé nằm ngửa, không có vết thương ngoài rõ ràng nên không thể ngay lập tức xác định nguyên nhân tử vong.
Cuộc điều tra của cảnh sát hé lộ nhiều điểm bất thường liên quan đến sự mất tích của Adachi.
Chiếc giày, cặp sách vứt trên núi
Adachi thường ngồi xe buýt của nhà trường để đi học mỗi ngày. Nhưng vào 23/3, cha dượng Yuuki Yamamoto đề nghị lái xe đưa cậu bé đi.
Khi đến trường, Yuuki không đỗ xe ở nơi quy định mà dừng tại bãi đậu xe cách đó 200 m.
8h30, giáo viên chủ nhiệm phát hiện Adachi vắng mặt lúc điểm danh, nhưng do trường bận tổ chức lễ tốt nghiệp, mãi đến 11h50 mới có người liên lạc với mẹ cậu bé. Camera giám sát cho thấy Adachi không xuất hiện ở trường ngày hôm đó, không giáo viên hay bạn cùng lớp nào nhìn thấy cậu bé.
Sau khi nhận được thông báo từ trường học, Yuuki gọi cảnh sát, khẳng định đã đưa Adachi đến trường vào khoảng 8h và chủ động tham gia tìm kiếm đứa trẻ. Hôm sau, Yuuki bắt đầu phát tờ rơi tìm người mất tích gần trường và liên hệ với đội cứu hỏa địa phương nhờ trợ giúp.
Tuy nhiên, trong quá trình tìm kiếm, cảnh sát phát hiện một số chi tiết kỳ lạ. Ngày 25/3, một chiếc giày được tìm thấy bên đường mòn trong khu vực rừng núi cách trường Sonobe khoảng 6 km về phía tây, trùng khớp với đôi giày mà Adachi mang vào ngày mất tích.
Ngày 29/3, cặp sách của Adachi được tìm thấy trên núi, cách trường khoảng 3 km về phía tây. Tuy nhiên trước đó, sở cứu hỏa đã tìm kiếm kỹ lưỡng khu vực này mà không thấy gì. Kỳ lạ hơn, ngày 25/3 trời mưa, nhưng cặp sách lại không bị ướt.
Cảnh sát suy luận rằng chiếc cặp sách được đặt ở đó sau khi trời mưa, dường như có người cố tình đánh lạc hướng cuộc tìm kiếm.
Thủ đoạn giấu thi thể
Đào sâu điều tra, cảnh sát phát hiện nhiều điểm đáng ngờ liên quan đến người cha dượng 37 tuổi. Kiểm tra ôtô của Yuuki, họ thấy một số dữ liệu hành trình vào ngày Adachi mất tích đã bị xóa một cách cố ý. Trích xuất hồ sơ điện thoại của Yuuki, cảnh sát phát hiện anh ta đã nhiều lần tìm kiếm trực tuyến các nội dung như “cách dừng camera hành trình”, “cách xóa dữ liệu” và “cách phi tang xác”.
Vào ngày xảy ra vụ việc, Yuuki bị camera an ninh ở bãi đậu xe gần trường ghi lại hình ảnh đang đi bộ một mình, không hề thấy bóng dáng Adachi.
Khi bị truy vấn, Yuuki thú nhận với cảnh sát: “Sau khi đưa Adachi đến trường, tôi lái xe đến một địa điểm khác trong thành phố và siết cổ thằng bé trong xe”.
Nhờ phân tích dữ liệu vị trí từ điện thoại di động và hệ thống định vị trên xe của Yuuki, cảnh sát cuối cùng đã xác định được vị trí vứt xác và tìm thấy thi thể Adachi trên núi, cách trường học khoảng 2 km về phía tây nam, vào ngày 13/4.
Cặp sách và chiếc giày được tìm thấy trước đó nằm cách trường học lần lượt 3 km và 6 km về phía tây, tạo thành một tam giác với vị trí thi thể. Cảnh sát suy luận rằng Yuuki đã cố tình vứt bỏ các vật dụng theo hướng khác nhau nhằm đánh lạc hướng lực lượng tìm kiếm và kéo dài thời gian cho bản thân.
Theo lời khai, để tránh bị phát hiện, Yuuki đã di chuyển và giấu xác ở nhiều địa điểm khác nhau sau khi gây án. Theo dõi hoạt động của đội tìm kiếm, anh ta giấu tạm thi thể trong một nhà vệ sinh công cộng chỉ cách nhà Adachi 5 phút lái xe, cuối cùng vứt xác trên núi.
Ngày 16/4, cảnh sát bắt Yuuki vì nghi ngờ phạm tội vứt bỏ thi thể. Vụ án vẫn đang được điều tra.
Giáo sư Yasushi Fujii thuộc khoa Tâm lý học, Đại học Meisei ở Tokyo, cho biết trong cuộc phỏng vấn với Fuji TV: “Hành vi chủ động báo cảnh sát và phát tờ rơi của Yuuki là một trong những thủ đoạn để dàn dựng câu chuyện che đậy tội ác. Bằng cách đó, Yuuki biến mình từ thủ phạm thành nạn nhân và theo dõi sát tiến trình điều tra để có thể kịp thời di chuyển thi thể”.
Mâu thuẫn cha dượng – con riêng
Sau khi Yuuki bị bắt, thông tin về gia đình này nhanh chóng được truyền thông tiết lộ.
Yuuki quen biết mẹ của Adachi, Ako, khi cùng làm việc tại nhà máy điện tử ở thị trấn lân cận. Yuuki là trưởng bộ phận quản lý chất lượng của nhà máy, được đồng nghiệp nhận xét “hiền lành, trầm lặng, chăm chỉ và giỏi máy tính”. Còn Ako có diện mạo xinh đẹp, tính cách hướng ngoại.
Ako ly dị từ lúc con trai chưa đầy một tuổi. Yuuki cũng đã có vợ lớn hơn nhiều tuổi và một đứa con khoảng 10 tuổi. Tháng 12/2025, Yuuki quyết định ly dị rồi tái hôn với Ako, nhận Adachi làm con nuôi.
Sau khi kết hôn, Yuuki ở rể tại nhà Adachi. Bố mẹ Ako ban đầu phản đối cuộc hôn nhân này, khi Yuuki chuyển đến cũng không chính thức thông báo cho họ. Bà ngoại Adachi từng phàn nàn Yuuki không chào hỏi khi đụng mặt bà ở nhà, cảm thấy chồng thứ hai của con gái không đáng tin cậy nhưng bất lực vì Ako luôn làm theo ý mình.
Adachi không hề che giấu sự bất mãn đối với người cha dượng đột nhiên xuất hiện. Cậu bé nói với các bạn cùng lớp: “Có một ông chú kỳ lạ đến ở nhà mình, lúc nào cũng cãi vã, mình rất ghét ông ta”. Khi ai đó nhắc đến tên cha dượng, Adachi nói thẳng thừng: “Mình căm ghét cha dượng”.
Một bạn cùng lớp của Adachi kể rằng đã chứng kiến Yuuki đánh cậu bé rất tàn bạo. Khi người bạn đó hỏi chuyện gì xảy ra, Adachi chỉ trả lời “Đừng hỏi về gia đình mình”.
Ngày 19/3, vài ngày trước khi Adachi mất tích, Yuuki đột nhiên xin nghỉ phép với lý do “không khỏe”. Sáng ngày Adachi mất tích, anh ta liên lạc lại với nhà máy, nói rằng “trong nhà xảy ra chuyện”.
Gia đình ba người đã lên kế hoạch đi du lịch Trung Quốc trong kỳ nghỉ xuân, vé máy bay khởi hành đặt vào ngày 24/3 – một ngày sau khi Adachi mất tích.
TAND TP HCM đã tuyên phạt bà Nguyễn Thị Như Loan (Tổng giám đốc, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Quốc Cường Gia Lai) 18 tháng tù treo và thử thách 3 năm về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí, tối 10/4.
Trong vụ án, khu đất "vàng" 6.000 m2 số 39-39B Bến Vân Đồn là tài sản Nhà nước, bị chuyển trái pháp luật sang tư nhân, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng cho Nhà nước; riêng bà Loan và công ty hưởng 297 tỷ đồng. Đến khi tòa xét xử, các bị cáo đã nộp tổng cộng 407 tỷ đồng và 50.000 USD; ngoài ra, cơ quan điều tra còn kê biên nhiều tài sản khác. Tòa xác định hậu quả vụ án đã được khắc phục hoàn toàn.
Theo HĐXX, bà Loan tham gia vụ án với vai trò giúp sức, có nhiều tình tiết giảm nhẹ theo Điều 51 Bộ luật Hình sự. Bị cáo có nhân thân tốt, chưa có tiền án, tiền sự; nơi cư trú, công việc ổn định; hiện là người điều hành, quản lý tại Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai.
Hồ sơ và diễn biến tại phiên tòa cho thấy doanh nghiệp này thuộc khu vực kinh tế tư nhân, đóng góp lớn cho ngân sách, hoạt động trong và ngoài nước, tạo việc làm cho hàng nghìn lao động, tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện và được chính quyền địa phương ghi nhận.
Trong vụ án, dù hưởng lợi số tiền lớn, bà Loan đã chủ động nộp lại toàn bộ để khắc phục hậu quả, bảo đảm thu hồi đầy đủ tài sản Nhà nước bị thất thoát.
Sau khi đánh giá toàn diện hành vi, tính chất, mức độ sai phạm, đặc biệt là việc đã khắc phục toàn bộ hậu quả và vai trò tại doanh nghiệp, HĐXX viện dẫn tinh thần Nghị quyết 68/NQ-TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế tư nhân - ưu tiên khắc phục hậu quả kinh tế khi xử lý hình sự - làm căn cứ quyết định hình phạt đối với bà Loan.
Từ đó, HĐXX đồng ý với đề nghị của VKS, áp dụng Điều 65 Bộ luật Hình sự, tuyên phạt tù nhưng cho bà Loan hưởng án treo, ấn định thời gian thử thách.
Ngoài bà Loan, 9 bị cáo khác trong số 22 người bị xét xử liên quan đến sai phạm trong việc chuyển nhượng trái phép khu đất cũng được tòa áp dụng hình phạt tù treo. Trong đó có bà Nguyễn Thị Hồng, cựu phó chủ tịch UBND TP HCM.
Các bị cáo này đều được tòa ghi nhận có nhiều tình tiết giảm nhẹ tương tự bà Loan. Trong đó, bà Hồng phạm tội do chủ quan, tin tưởng cấp dưới; một số bị cáo khác phạm tội theo chỉ đạo cấp trên hoặc do vô ý...
Theo tòa, các bị cáo này đều có nhân thân tốt, không tiền án, tiền sự, có nơi cư trú và công việc ổn định; nhiều người tuổi cao, sức khỏe yếu, không thuộc trường hợp phải cách ly khỏi xã hội.
Bị cáo Lê Quang Thung (nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cao su Việt Nam) bị phạt 8 năm tù về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; 6 năm tù về tội Nhận hối lộ. Tổng hợp hình phạt, ông này lĩnh 14 năm tù.
Các bị cáo khác bị phạt mức án từ 2 năm tù treo đến 7 năm tù giam.
>>Mức án chi tiết của 22 bị cáo
Khu đất 39-39B Bến Vân Đồn, liền kề quận 1, là tài sản Nhà nước, được giao Tổng cục Cao su (nay là Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) quản lý từ năm 1976. Qua nhiều lần thay đổi, quyền quản lý chuyển về Tổng công ty Cao su Đồng Nai và Công ty Cao su Bà Rịa, thông qua Công ty TNHH Phú Việt Tín.
Bản án xác định, khi thực hiện chủ trương sắp xếp lại nhà đất công, Tập đoàn Cao su lập phương án hợp khối, chuyển mục đích sử dụng sang đất ở để xây chung cư, được UBND TP HCM và Bộ Tài chính chấp thuận. Tuy nhiên, quá trình triển khai sau đó phát sinh hàng loạt sai phạm.
Từ năm 2009, ông Lê Quang Thung là người khởi đầu sai phạm khi trực tiếp thỏa thuận với Lê Y Linh và Đặng Phước Dừa dùng khu đất góp vốn làm dự án thông qua Công ty Phú Việt Tín, không qua thẩm định giá, đấu giá.
Để thâu tóm dự án, Linh và Dừa đã đưa hối lộ hàng trăm nghìn USD cùng hàng chục tỷ đồng cho nhiều cá nhân liên quan, trong đó có bà Hồng. Khi chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính với Nhà nước, hai người tiếp tục chuyển nhượng phần vốn góp (thực chất là khu đất) cho công ty của bà Loan.
Bà Loan biết rõ khu đất là tài sản Nhà nước nhưng vẫn chuyển tiền, tạo điều kiện để Linh và Dừa thanh toán nghĩa vụ tài chính của Công ty Phú Việt Tín, sau đó nhận chuyển nhượng toàn bộ vốn góp tại doanh nghiệp này rồi bán lại cho đối tác, hưởng lợi 297 tỷ đồng.
Ngày 17/4, Hậu bị Công an tỉnh An Giang bắt tạm giam về tội Hiếp dâm người dưới 16 tuổi.
Theo điều tra, Hậu chung sống như vợ chồng với chị Hồng, 39 tuổi, tại nhà trọ ở phường Vĩnh Tế. Mùa hè năm ngoái, chị này đón con gái từ TP Cần Thơ đến nhà trọ chơi. Lợi dụng lúc người tình vắng nhà, Hậu dùng vũ lực hãm hiếp bé gái. Nạn nhân không kể cho ai biết việc bị xâm hại.
Hồi tháng 2, chị Hồng thấy con có biểu hiện lạ, đưa đến bệnh viện kiểm tra, phát hiện bé có thai. Khi biết con gái bị Hậu xâm hại, chị trình báo công an.
Kết quả giám định xác định em bé có quan hệ huyết thống với Hậu.
Rebecca Woods, 59 tuổi, một người nuôi ong ở Massachusetts vừa bị bỏ tù sáu tháng hồi cuối tháng 4, sau vụ dùng hàng nghìn con ong như vũ khí tấn công cảnh sát.
Sự việc xảy ra ngày 12/10/2022, khi cơ quan thi hành án đang tiến hành thủ tục cưỡng chế di dời một căn nhà, theo lệnh tòa án tại Longmeadow, Massachusetts. Bà Rebecca bỗng từ đâu lái xe tải vào nhà, kéo theo một xe moóc chở đầy tổ ong.
Bà ta bước ra khỏi xe và "đập vỡ các thùng tổ ong rồi hất chúng ra khỏi xe khiến ong bay tứ tung ra khu vực xung quanh", cáo trạng nêu.
Khi đoàn cảnh sát thông báo một số sĩ quan của họ bị dị ứng với ong, bà ta đáp lại: "Ồ, các anh bị dị ứng à, tốt quá".
Một số sĩ quan và nhân viên thi hành án đã bị ong đốt nhiều lần vào mặt và đầu, trong đó một người phải được đưa đến bệnh viện. Bà Rebecca bình an vô sự do đã mặc sẵn bộ đồ bảo hộ chuyên dụng của thợ nuôi ong.
Khi các cảnh sát đuổi theo để bắt giữ, bà này tiếp tục thả các thùng ong còn lại. Hơn 1.000 con ong đã chết sau sự việc.
"Đây là điều chưa từng có tiền lệ đối với đội của chúng tôi," cảnh sát trưởng quận cho biết vụ việc đã được ghi lại bằng video do văn phòng của ông công bố và đăng tải lên YouTube. Ông nói, việc cưỡng chế nhà là vấn đề do tòa án quyết định, chứ không phải do văn phòng cảnh sát. Họ chỉ đang làm nhiệm vụ của mình.
Tại tòa, bị cáo cho hay bạn mình đã ngoài 80 tuổi đang điều trị ung thư, và đứng trước nguy cơ bị đuổi khỏi nhà vì những khoản nợ thế chấp cắt cổ.
Theo luật sư, bà Rebecca hành động như vậy do bản thân bà từng trải qua nhiều lần bị đuổi khỏi nhà. Bà muốn bảo vệ bạn bè khỏi những kẻ cho vay nặng lãi, những người tính lãi suất cắt cổ đối với các khoản thế chấp không chính thống.
Vụ án kéo dài nhiều năm sau khi bà Rebecca vắng mặt tại phiên tòa trước đó và sau đó được tìm thấy ở ngoài tiểu bang, chống lại việc dẫn độ trong nhiều tháng trước khi bị đưa trở lại để hầu tòa.
Vụ án kéo dài nhiều năm do bị cáo vắng mặt tại phiên tòa trước đó và sau đó rời khỏi tiểu bang, chống lại việc dẫn độ. Bà đã bị tạm giam hơn 5 tháng, dự kiến chỉ phải chấp hành 2 tuần nữa.