Giá thực phẩm tăng đang “quét” qua từng ngõ ngách từ khu chợ truyền thống đến các sạp hàng ven đường. Với 100.000 đồng trong tay, nhiều lao động ở TP.HCM từng có thể lo đủ 3 bữa cơm khá tươm tất cho gia đình, nhưng nay số tiền đó chỉ còn đủ cho những bữa ăn “vơi thịt kém cá”.
Một buổi chiều giữa tháng 4 nắng gắt, con đường Lã Xuân Oai (phường Trường Thạnh, TP.Thủ Đức cũ) hướng về Khu Công nghệ cao TP.HCM nghẹt thở trong luồng hơi nóng hắt lên từ mặt đường bỏng rát. Tại khu chợ tự phát ven đường nơi vốn được xem là “phao cứu sinh” thực phẩm giá rẻ cho công nhân đìu hiu đến lạ.
Giữa những sạp hàng thưa khách, bà Phạm Thị Sáu (46 tuổi) cầm lên vài con cá nhỏ, rồi lại đặt xuống, như thể đang “đo ni đóng giày” từng đồng cho bữa ăn. Làm công nhân gần 8 năm ở TP.HCM, bà Sáu quá quen với khu chợ này, nơi từng giúp bà xoay xở những bữa cơm đủ đầy hơn với túi tiền eo hẹp.
“Hồi trước, 100.000 đồng là lo được 3 bữa cơm có thịt có cá cho cả nhà. Còn bây giờ, với chừng đó tiền, muốn đủ bữa thì phải bớt thịt cá lại, đổi sang đậu hũ hoặc trứng có mức giá rẻ hơn”, bà Sáu chia sẻ.
Đợt giá xăng tăng kéo theo thực phẩm và các quán ăn bình dân đồng loạt điều chỉnh giá, buộc gia đình bà Sáu phải kích hoạt chế độ “thắt lưng buộc bụng” tối đa.
Đồng lương công nhân vốn đã mỏng, nay càng phải kéo giãn. Những khoản chi tưởng chừng bình thường như quần áo, đồ dùng trong nhà đều bị gác lại. Mọi tính toán giờ chỉ xoay quanh chữ “đủ sống”.
Tâm sự với phóng viên Báo Thanh Niên, bà Sáu kể từ năm 2011 chồng mất vì tai nạn, bà phải gồng gánh trên vai 2 người con ăn học. Có thời điểm, bà phải xin cơm từ thiện để cầm cự.
Hiện tại, thu nhập của bà Sáu dao động từ 7 – 9 triệu đồng mỗi tháng, tùy có tăng ca hay không. Nhưng sau khi trừ tiền trọ, ăn uống, học hành cho con, túi tiền gần như chạm đáy.
Sau 8 năm làm việc tại TP.HCM, số tiền tích lũy của bà vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh. Ước mơ về quê thăm bố mẹ đã bị gác lại suốt từ năm 2018 đến nay.
“Nhớ nhà chứ, nhưng về một chuyến tốn kém lắm, mình còn phải gắng đi làm nuôi con nên chưa dám nghĩ”, bà nghẹn ngào.
Không riêng công nhân, những người lớn tuổi, lao động nghèo ở TP.HCM cũng đang áp lực trước giá thực phẩm tăng. Bà Bảy (76 tuổi, quê Bến Tre) chẳng còn sức để đi làm thuê như trước nên bà đành trồng ít rau đem ra chợ bán để “kiếm chút đỉnh”.
Bà Bảy kể, hôm nào may mắn bán hết, bà cũng chỉ lời được 30.000 – 40.000 đồng, còn phần nhiều rau không bán được lại xách về.
Nhắc đến chuyện đi chợ, bà Bảy thở dài. Có những hôm không đủ tiền mua thịt, mua cá, bà đành đổi sang đậu hũ, rau luộc, có bữa chỉ ăn cơm với trái cây như chuối, xoài cho qua bữa. Dù đã cố gắng chắt bóp hết mức, bà vẫn không khỏi lo lắng vì người lớn tuổi cần ăn uống đủ chất mới giữ được sức khỏe.
Dạo quanh chợ một vòng, bà nói nhỏ: “Thôi, tối nay chắc không đi chợ nữa, ở nhà tui vẫn còn lát cá mỏng kho hồi sáng ăn chưa hết. Tui cũng cố gắng chắt bóp lắm rồi nhưng cái gì cũng tăng. Cũng muốn ăn thịt cá lắm nhưng không đủ tiền mua”, bà ngậm ngùi.
Không chỉ người mua chật vật, các tiểu thương tại chợ tự phát cũng đang rơi vào cảnh “tiến thoái lưỡng nan”.
Bà Tâm (58 tuổi, quê Thanh Hóa), ngồi sau mẹt tôm sát mép đường, ánh mắt đầy hy vọng mỗi khi có người ghé hỏi giá, nhưng rồi hy vọng ấy vụt tắt nhanh chóng khi khách hàng nghe xong rồi lặng lẽ quay đi.
Theo bà Tâm, công nhân ở khu vực này giờ đi chợ cũng dè dặt hơn trước. Những món thiết yếu như bột ngọt, dầu ăn thì họ còn cố mua, nhưng cũng phải chọn loại rẻ nhất để cầm cự. Còn những mặt hàng như tôm, cá, rau cỏ, hễ tăng giá là sức mua giảm thấy rõ.
“Trước đây bán cứ vèo vèo, giờ họ tới hỏi giá, nghe xong chê mắc rồi bỏ đi liền. Mà mình còn cách nào khác đâu, giảm hết mức có thể giảm rồi, giảm nữa thì lỗ vốn, lấy gì mà ăn”, bà Tâm ngậm ngùi.
Người phụ nữ 58 tuổi nhẩm tính, ngay cả những vật dụng nhỏ nhất như túi ni lông cũng tăng từ 38.000 đồng lên 56.000 đồng.
Ngày trước, mỗi buổi bà bán được 20 kg tôm, lãi được 300.000 – 400.000 đồng, nay sức mua giảm nên bà bán được chưa đầy một nửa; thu nhập sụt giảm trong khi tiền thuê phòng trọ 15 m2 vẫn đều đặn 2 triệu đồng/tháng.
Các cửa hàng dịch vụ cũng bị ảnh hưởng bởi giá thực phẩm tăng.
Theo ghi nhận của phóng viên Thanh Niên, tại một quán cơm chay trên đường Huỳnh Thiện Lộc (quận Tân Phú cũ) cũng tăng giá từ 15.000 đồng lên 18.000 đồng/phần.
Với những người lao động ở TP.HCM đang phải “đo ni đóng giày” từng bữa ăn thì thực phẩm và hàng quán tăng giá thêm vài ngàn đồng cũng đủ khiến chiếc giỏ đi chợ của họ thêm phần trống trải.
Tối nay 14.5, ông Nguyễn Văn Sinh, Chủ tịch UBND xã Ba Động (tỉnh Quảng Ngãi), cho biết khoảng 14 giờ cùng ngày, 2 cặp vợ chồng ở xã Ba Vinh đi làm rẫy keo tại khu vực giáp ranh giữa xã Ba Động và xã Ba Vinh thì bất ngờ gặp mưa giông kèm sấm sét. Hậu quả, chị P.T.A (43 tuổi, ở thôn Nước Y, xã Ba Vinh) bị sét đánh tử vong tại chỗ.
Một số người đi cùng đã đưa thi thể nạn nhân về nhà lo hậu sự.
Cũng trong chiều 14.5, trên địa bàn xã Sơn Linh (Quảng Ngãi) xảy ra vụ sét đánh tử vong 1 người khác. Nạn nhân là anh Đ.V.N (29 tuổi, ở xóm Gò Ngoài, thôn Làng Rê, xã Sơn Linh). Anh N. bị sét đánh trúng khi đang khai thác keo tại thôn Làng Lùng.
Bà Sang Thị Minh Ngọc, Chủ tịch UBND xã Sơn Linh, cho biết thời điểm xảy ra vụ việc, anh N. đang làm keo cùng nhiều người khác. Sau khi sự việc xảy ra, chính quyền địa phương đã cử lực lượng đến hỗ trợ gia đình nạn nhân. “Gia đình nạn nhân thuộc diện khó khăn, địa phương sẽ tổ chức thăm hỏi, động viên và hỗ trợ gia đình lo hậu sự”, bà Ngọc thông tin.
Theo ghi nhận, thời điểm này người dân tại nhiều xã miền núi Quảng Ngãi đang bước vào cao điểm thu hoạch keo lá tràm nên thường xuyên làm việc ngoài trời, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn khi xuất hiện mưa giông.
Đài Khí tượng thủy văn tỉnh Quảng Ngãi cho biết, chiều 14.5, trên địa bàn tỉnh xuất hiện mây đối lưu gây mưa rào và giông tại nhiều khu vực ven biển và miền núi. Cơ quan khí tượng cảnh báo trong cơn giông có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
Ngành chức năng khuyến cáo người dân hạn chế làm việc ngoài trời, không trú mưa dưới cây lớn hoặc khu vực trống trải khi xuất hiện giông sét nhằm tránh những tai nạn đáng tiếc.
Chiều 14.4, ông Lâm Hồng Tuấn, Phó giám đốc Ban quản lý Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ, xã Giang Thành, tỉnh An Giang xác nhận, trong ngày, có 3 con sếu đầu đỏ đáp xuống cánh đồng cỏ năn thuộc Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ.
Theo ông Tuấn, nơi 3 con sếu đầu đỏ đáp xuống là khu vực đã khô cạn nước vài tháng trước, cỏ năn đã sinh củ là thức ăn khoái khẩu của sếu đầu đỏ. Trước đó, ghi nhận của Ban quản lý Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ vào ngày 10.4, một đàn sếu đầu đỏ gồm 26 con bay quần thảo nhiều giờ quanh khu bảo tồn để thám thính, trước khi chọn đáp xuống kiếm ăn trong mùa di cư. Việc thám thính trước, nếu có nguồn thức ăn, cảm thấy an toàn thì sếu đầu đỏ sẽ tìm về. Vì thế, khu bảo tồn hy vọng sẽ có nhiều sếu về hơn.
Năm 2025, có 9 cá thể sếu đầu đỏ về kiếm ăn tại Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ đến hết mùa di cư vào tháng 5 thì bay đi. Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ rộng 2.700 ha, có hệ sinh thái đất ngập nước, nhiều cỏ bàng, rộng 2.700 ha. Nơi đây cách Anlung Pring - khu bảo tồn sếu đầu đỏ nổi tiếng của Campuchia chừng 3 km.
Sếu đầu đỏ là loài chim quý hiếm nằm trong Sách đỏ nên sếu chọn về trong nhiều năm liền tại Khu bảo tồn loài - sinh cảnh Phú Mỹ là một chỉ dấu quan trọng về việc giữ gìn hệ sinh thái, nơi có thức ăn dồi dào và an toàn với sếu.
Theo Hội Sếu quốc tế, toàn thế giới có 15.000 - 20.000 con sếu đầu đỏ, trong đó 8.000 - 10.000 con phân bố ở Ấn Độ, Nepal, Pakistan. Riêng loài sếu phương Đông (chủ yếu ở Việt Nam và Campuchia), năm 2004 ghi nhận khoảng 850 sếu đầu đỏ, nhưng đến năm 2019 còn 234 con, đến nay còn khoảng 160 con.
Ngày 5.5, lực lượng chức năng phường Phước Thắng (TP.HCM) tiếp tục đến chân cầu Cửa Lấp, yêu cầu bà H. cùng các nhân công thu dọn vỏ ốc, sò san lấp trái phép dưới bờ sông để không gây ảnh hưởng môi trường, mất an ninh trật tự tại đây.
Trước đó, ngày 29.4, ông Nguyễn Việt Dũng, Chủ tịch UBND phường Phước Thắng cùng Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị, Công an phường này đã đến chân cầu Cửa Lấp ghi nhận tình trạng một đoạn bờ sông bị san lấp trái phép làm bến neo đậu tàu đánh bắt hải sản.
Việc san lấp này được thực hiện trước khi sáp nhập chính quyền địa phương 2 cấp và diễn ra đến ngày nay. Ngay dưới chân cầu, có nhiều người đang ở và nuôi vịt, thu mua ốc, sò cho tôm hùm ăn. Điều đáng nói, tại đây, có cả ngàn khối vỏ sò, ốc dùng để san lấp, tạo mặt bằng cho nhóm người này ở, làm bãi neo đậu cho phương tiện đường thủy.
Theo ghi nhận của chúng tôi, số vỏ sò, ốc được san lấp sâu hơn 1 mét, rộng gần 10 mét, dài hơn 50 mét dọc theo bờ sông Cửa Lấp.
Mặt trên bãi san lấp được đổ bê tông. Những người ở đây đặt một thùng container để câu điện vào làm nơi ở, thu mua sò, ốc cho tôm hùm ăn. Trên khu vực bãi san lấp còn trồng một số cây dừa, chuối.
Làm việc với ông Nguyễn Việt Dũng, Chủ tịch UBND phường Phước Thắng, bà H. cho biết mình đã san lấp tại khu vực sông Cửa Lấp để làm bãi neo đậu của tàu chở ốc, sò đến bán.
Ông Dũng đã yêu cầu bà H. tự tháo dỡ các công trình trong khu đất công, đưa thùng container ra khỏi bãi và thu dọn toàn bộ số lượng vỏ ốc, sò đã san lấp dưới bờ sông.
Ngày 5.5, bà H. cho nhân công xúc vỏ sò, ốc đưa vào bao, thuê phương tiện di chuyển thùng container ra khỏi sông Cửa Lấp.
Một lãnh đạo Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị phường Phước Thắng cho biết dù bà H. đã thu gom số vỏ sò, ốc nhưng địa phương vẫn phải mời lên làm việc và yêu cầu cam kết thời hạn thu gom, trả lại mặt bằng sông Cửa Lấp.