Ngày 17.4, UBND tỉnh Đồng Tháp tổ chức lễ khởi công, động thổ xây dựng Trường tiểu học Tân Đông, xã Tân Đông (Đồng Tháp).
Tham dự chương trình có đại tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, cùng lãnh đạo các đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng, lãnh đạo UBND tỉnh Đồng Tháp.
Đây là công trình trọng điểm, có ý nghĩa thiết thực đối với sự nghiệp giáo dục địa phương; đồng thời thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Quân ủy Trung ương – Bộ Quốc phòng và chính quyền tỉnh Đồng Tháp đối với người dân.
Dự án Trường tiểu học Tân Đông có tổng mức đầu tư 49 tỉ đồng, từ nguồn kinh phí hỗ trợ của Binh đoàn 20. Công trình được đầu tư xây dựng đồng bộ, hiện đại, khang trang với các hạng mục khối phòng học, khối nhà làm việc, nhà đa năng, nhà ăn và các cơ sở vật chất phụ trợ kèm theo.
Khi hoàn thành, công trình sẽ đáp ứng nhu cầu học tập của con em địa phương, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục đào tạo, phát triển nguồn nhân lực. Đây cũng là công trình có ý nghĩa thiết thực trong việc củng cố “thế trận lòng dân”, tăng cường mối quan hệ gắn bó máu thịt giữa quân đội với nhân dân, xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân gắn với an ninh nhân dân trên địa bàn.
Phát biểu tại lễ khởi công, đại tướng Nguyễn Trọng Nghĩa chia sẻ, việc khởi công xây dựng Trường tiểu học Tân Đông không chỉ là dựng nên một công trình giáo dục, mà còn xây dựng niềm tin, ươm mầm cho thế hệ trẻ. Đại tướng yêu cầu lãnh đạo tỉnh Đồng Tháp chỉ đạo các đơn vị phối hợp chặt chẽ với Binh đoàn 20 và các đơn vị thi công trong suốt quá trình xây dựng dự án; thường xuyên kiểm tra, đôn đốc tiến độ thực hiện để công trình được triển khai nhanh chóng, hiệu quả.
Tin Gốc: Thanh Niên
Giáo Dục
Bắt hiệu trưởng, chủ cơ sở thực phẩm vụ tuồn thịt heo bệnh vào trường mầm non

Tối 17-4, Bộ Công an cho biết liên quan chuyên án bóc gỡ đường dây cung cấp thực phẩm bẩn, thực phẩm kém chất lượng vào các trường học, chiều cùng ngày Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam ba người về hành vi đưa hối lộ và nhận hối lộ trong việc cung cấp suất ăn và thực phẩm cho các trường học trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên.
Ba người bị khởi tố, bắt tạm giam gồm:
Nguyễn Văn Thành (sinh năm 1976, chủ hộ kinh doanh thực phẩm Nguyễn Văn Thành, địa chỉ xã Vô Tranh, tỉnh Thái Nguyên) về tội đưa hối lộ;
Nguyễn Thị Tâm (sinh năm 1981, trú tại xã Nam Hòa, tỉnh Thái Nguyên), nguyên Hiệu trưởng Trường mầm non Nam Hòa;
Trần Thị Hằng (sinh năm 1982, trú tại phường Linh Sơn, tỉnh Thái Nguyên), kế toán Trường mầm non Nam Hòa, cùng về tội nhận hối lộ.
Theo kết quả điều tra ban đầu, hộ kinh doanh Nguyễn Văn Thành được cấp giấy chứng nhận đăng ký hộ kinh doanh với ngành nghề chính là mua bán thực phẩm tươi sống, thực phẩm chín.
Các năm học từ năm 2022 - 2026, hộ kinh doanh này đã ký hợp đồng cung cấp thực phẩm và suất ăn cho nhiều trường học thuộc huyện Đồng Hỷ cũ.
Tại Trường mầm non Nam Hòa (xã Nam Hòa, tỉnh Thái Nguyên), để được cung cấp thực phẩm và suất ăn năm học 2024 - 2025, Thành đã thỏa thuận, thống nhất chi trả cho bà Nguyễn Thị Tâm, Trần Thị Hằng số tiền bằng 6% tổng giá trị hàng hóa nhà trường mua trong tháng. Việc chi trả trên được thực hiện từ tháng 10-2024 đến tháng 3-2026.
Ngày 25-3-2026, phụ huynh học sinh Trường mầm non Hòa Bình (xã Văn Lăng, tỉnh Thái Nguyên) phản ánh thịt heo sử dụng tại nhà trường có dấu hiệu nhiễm dịch bệnh. Kết quả xét nghiệm sau đó cho thấy số thịt này dương tính với vi rút dịch tả heo châu Phi và vi khuẩn E.coli.
Số thịt nói trên do hộ kinh doanh Nguyễn Văn Thành cung cấp.
Trước tình hình trên, Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên đã chỉ đạo Phòng Cảnh sát kinh tế áp dụng các biện pháp nghiệp vụ, triệt phá chuyên án, bóc gỡ đường dây cung cấp thực phẩm bẩn, thực phẩm kém chất lượng vào các trường học.
Hiện Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên đang tích cực điều tra và mở rộng vụ án.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bài viết Không được yêu cầu học thuộc bài mẫu để kiểm tra cuối năm đăng trên Báo Thanh Niên hôm 4.5 nhận được nhiều phản hồi từ độc giả.
Bạn V.Năng gửi ý kiến về Báo Thanh Niên "Tôi thấy cả học kỳ 2, giáo viên bắt học sinh viết đi viết lại bài văn tả mẹ. Cô sửa bài nhiều lần đến nỗi đọc xong không còn nhận ra mẹ của mình luôn".
Phụ huynh An Nguyễn chia sẻ: "Con tôi học lớp 3. Cô chủ nhiệm cho 3 bài tập làm văn đã được cô chỉnh sửa, bắt học thuộc lòng để cô kiểm tra trước ngày thi. Mong Bộ Giáo dục chấn chỉnh lại cả hệ thống để trả lại giáo dục trong sáng cho các em".
Phụ huynh Trà Giang kể lại một kỷ niệm ngày con của chị học lớp 7, được bồi dưỡng thi học sinh giỏi văn, con rất hăm hăm hở và tự hào. Cho tới ngày bồi dưỡng, cô giáo của con bắt học thuộc 12 dàn ý." Lúc đó vừa trở lại trường sau dịch Covid-19, tối tối đúng 7 giờ phải mở Zoom lên trả bài. Con năn nỉ mẹ xin cô để ra khỏi đội, mình nói thôi cố gắng gần tới ngày thi rồi. Sáng hôm đi thi, con nói hy vọng không vô mấy đề cô đã bắt học, con sẽ điểm thấp và năm sau không chọn đi thi nữa. Từ đó, con cũng cụt hứng với môn văn".
Phụ huynh Thiên Thanh, cho hay con của chị học lớp 5, mấy tối nay bé nhờ mẹ trả bài văn "với điều kiện không được sai 1 chữ, không là cô kiểm tra cô la".
Bạn đọc Mỹ Đức Đặng chia sẻ: "Bây giờ thật sự mà nói con nít đi học khác nào con vẹt. Văn thì con phải tự diễn tả viết theo suy nghĩ của con chứ. Còn đằng này làm theo văn mẫu có sẵn".
Bạn đọc Hung.nguyen kể: "Tôi năm nay 69 tuổi, tôi thấy trước đây, học sinh bậc tiểu học thời tôi học rất nhàn nhã, thời nay thấy đứa cháu nội tôi học mà thấy thương, học liên tục từ sáng đến 7, 8 giờ tối".
Bạn đọc Hùng Đỗ thẳng thắn: "Vấn đề khó nhất là thay đổi nhận thức của giáo viên về việc kiểm tra đánh giá học sinh như thế nào. Học sinh và phụ huynh không thể quyết định về vấn đề này".
Thầy Nguyễn Hải Phong (tên nhân vật đã được thay đổi), từng là giáo viên tiểu học một trường công lập tại TP.HCM, kể với PV Báo Thanh Niên, cho biết có tình trạng những bài văn na ná nhau ở học sinh tiểu học. Một phần đến từ sự nôn nóng của giáo viên chủ nhiệm, nhiều thầy cô lo học sinh không thể làm tốt bài kiểm tra định kỳ, sẽ ảnh hưởng thành tích học tập của học sinh, tập thể lớp. Do đó, để an toàn hơn, một số giáo viên sẽ có cách làm là cho học sinh viết trên lớp, cô sửa lại cho chuẩn chỉnh, học sinh căn cứ bài mẫu để học theo, làm theo.
"Khi ấy tôi dạy lớp 4, vào đầu năm học, mới nhận lớp, tôi cho học sinh viết bài tập làm văn và thu lại thì thấy buồn vô cùng, gần 40 bài tập làm văn na ná nhau. Cảm xúc của một người thầy khi đọc gần 40 bài văn mà bài nào cũng giông giống bài nào nó chán vô cùng. Tôi đã thay đổi lại toàn bộ cách dạy và học tập làm văn mà các em đã được học, dạy các em cách lập dàn ý. Để học sinh có nhiều ý để viết, tôi và học sinh chơi trò chơi hỏi đáp, thầy phỏng vấn, trò trả lời, từ những câu trả lời, các em có thể phát triển bài của mình", thầy giáo nói.
"Sở dĩ phần viết văn của học sinh tiểu học là "tập làm văn", tức là giai đoạn này, các con cần được "tập" làm, tập viết văn, chứ không phải học thuộc lòng bài văn mẫu, học thuộc lòng ý tưởng của người khác, như thế không thể phát triển tư duy lâu dài được", thầy giáo tiểu học thẳng thắn.
Cô Nguyễn Mộng Tuyền, sáng lập Học viện ngôn từ, giáo viên dạy viết văn sáng tạo cho học sinh tiểu học cũng là người ôn luyện ngữ văn cho học sinh THCS, THPT, có dịp được quan sát nhiều thế hệ học sinh viết văn, sử dụng ngôn từ trong bài văn. Có một thực trạng mà cô Tuyền nhận thấy hiện nay là nhiều học sinh tiểu học học thuộc bài mẫu để ứng phó với các kỳ kiểm tra định kỳ, thậm chí, nhiều học sinh tiểu học đã rất "rành" dùng các công cụ AI như ChatGPT hoặc Gemini để gợi ý bài mẫu để làm theo.
Việc dùng AI khi đứng trước một đề văn lại càng phổ biến hơn với học sinh THCS, THPT. Đồng thời, câu đầu tiên mà nhiều học sinh thường hỏi cô giáo khi tiếp nhận đề văn là "có bài mẫu, bài tham khảo không cô ơi".
Kết quả là nhiều bài văn được "sản xuất" ra na ná nhau. Nhiều bài có cách diễn đạt đọc là biết được viết bởi "máy", tưởng là rất trôi chảy nhưng không có cảm xúc, thiếu đi trải nghiệm cá nhân. Nhiều bài lại đưa cả văn nói, câu thiếu chủ ngữ vị ngữ, thậm chí cả những từ thô tục vào bài viết, mà học sinh không hề ý thức được điều đó là không nên.
"Khi dạy viết văn, giáo viên cũng dạy học sinh cách tư duy, cách đặt câu hỏi, phản biện với vấn đề được đưa ra. Nhưng nếu học sinh khi đã quen với việc có bài mẫu, quen với việc viết văn cũng được học thuộc, được gợi ý, được mớm trước ý tưởng thì sinh ra việc lười suy nghĩ, thui chột ngôn từ, mất dần khả năng sáng tạo, mất dần khả năng đặt câu hỏi lật ngược vấn đề. Dần dần, việc học thuộc bài mẫu, học theo văn mẫu cũng khiến học sinh chán học văn", cô Tuyền nói.
Trong khi, điều rất nguy hiểm là, ở những năm tháng tiểu học, học sinh cần giữ được sự tưởng tượng, ước mơ, sự sáng tạo bay bổng, nhìn thế giới bằng nhiều màu sắc. Thế nhưng, nếu tư duy của các bạn đã bị đóng khung trong cách diễn đạt, định hình ý tưởng của giáo viên, thì khi học sinh học lên THCS, THPT, muốn thay đổi lại cách dạy, cách học, định hình lại cho các bạn cách viết văn tư duy - lập luận khoa học cũng rất khó, mất rất nhiều thời gian.
Cô Nguyễn Mộng Tuyền cho rằng, cùng với sự nỗ lực đổi mới của giáo viên, phụ huynh cũng cần đồng hành cùng hành trình đọc - viết của con, từ tiểu học. Những hoạt động đọc sách cùng con được khuyến khích, trò chuyện cùng con trước một đề văn, xây dựng dàn bài, phát triển ý bằng các câu hỏi - đáp cùng con, từ đó gợi lại cho con những kỷ niệm, cảm xúc cá nhân trước đề bài được nêu tên, tham khảo cách diễn đạt hay từ thầy cô giáo, bạn bè, từ đó con có nhiều ý tưởng, cảm xúc có thể giúp con tự hoàn thành bài viết của mình...
Tin Gốc: Thanh Niên
Giáo Dục
'Không học thì mẹ không thương con nữa', câu nói tưởng vô hại và những hệ lụy

Một buổi sáng, chị T., sau khi thấy con gái 8 tuổi nhất quyết không chịu ăn sáng đã phải dùng chiêu cuối, nói "con không ăn thì mẹ sẽ buồn, mẹ sẽ giận, mẹ sẽ không đưa đi học nữa". Bé gái òa khóc, ăn trong nước mắt, rồi đến trường với đôi mắt sưng húp.
Giống như chị T., nhiều cha mẹ thường rơi vào mâu thuẫn. Muốn xây cho con một hệ điều hành nội tâm, muốn con độc lập, tự chủ, nhưng lại "cài" cho con một hệ điều khiển từ bên ngoài.
Hệ điều hành nội tâm (internal operating system) và hệ điều khiển (control system) là 2 thứ trông giống nhau một cách đáng ngạc nhiên, đặc biệt khi cả hai đều "chạy tốt" ở bề mặt.
Đứa trẻ có hệ điều hành biết tự vận hành từ bên trong sẽ biết tự quan sát, tự cảm nhận, tự quyết định, tự điều chỉnh.
Đứa trẻ có hệ điều khiển cũng biết làm nhiều việc, cũng ngoan, học giỏi, có trách nhiệm, nhưng bên trong không phải là một bộ máy tự vận hành, mà là một loạt "nút nhấn" được cài đặt sẵn và sẵn sàng “nhận tín hiệu” từ bên ngoài.
Nhìn từ ngoài, hai đứa trẻ có thể giống nhau. Nhưng bên trong là hai vũ trụ khác hẳn.
Khi chúng ta dạy con bằng dọa nạt, đòn roi, hay những đòn trừng phạt bằng cảm xúc như nếu không làm điều này, điều kia thì "mẹ không thương con nữa", hệ thần kinh của đứa trẻ sẽ trả giá nặng nề.
Theo lý thuyết đa phế vị (Polyvagal Theory) mà Stephen Porges phát triển, hệ thần kinh tự chủ của chúng ta liên tục quét môi trường để đánh giá an toàn hay nguy hiểm, một tiến trình gần như tự động gọi là cảm nhận an nguy. Khi trẻ cảm nhận nguy hiểm, cho dù là đe dọa thể chất hay đe dọa mất kết nối với người mình phụ thuộc, hệ thần kinh chuyển sang chế độ giao cảm để sẵn sàng chiến đấu hoặc chạy trốn. Nếu mối đe dọa quá lớn và trẻ không thể chống cự cũng không thể chạy thoát, hệ thần kinh trượt sâu hơn vào chế độ đóng băng và khuất phục.
Không chỉ vậy, những trải nghiệm này không hề hình thành ở trẻ bài học đạo đức nào, mà sẽ điều kiện hóa những phản xạ kiểu "khi người quan trọng nhất đời mình tỏ ra lạnh lẽo hay giận dữ, mình phải làm bất cứ điều gì để được kết nối lại". Phản xạ này lặp lại hàng ngàn lần qua tuổi thơ sẽ trở thành một lối mòn thần kinh hoạt động trong vô thức. Đó chính là một nút điều khiển, nhiều nút sẽ tạo thành hệ điều khiển, không phải hệ điều hành.
Không phải cha mẹ nào cũng dùng đòn roi. Nhiều cha mẹ tinh tế hơn nhiều, và chính vì vậy những “nút điều khiển” họ cài vào con còn khó tháo gỡ hơn.
Có những câu nói nghe chí lý và rất có trách nhiệm mà cha mẹ thường nói như "con là anh cả, con phải làm gương"; "nhà mình chỉ trông vào con thôi đấy"; "ba mẹ già rồi, còn lại trông cả vào con"; "con không học là phụ công ba mẹ"... Mỗi câu mang tính điều kiện như vậy là một sợi dây vô hình buộc vào phần trách nhiệm, phần đạo hiếu, phần tình thương trong con. Nhưng cái giá là đứa trẻ phải học cách xem nhẹ nhu cầu chính đáng của bản thân. Con học được rằng mong muốn của riêng nó là ích kỷ, là không đáng kể, là thứ phải hy sinh.
Carl Rogers, nhà tâm lý học nhân bản, gọi hiện tượng này là sự hình thành các "điều kiện của giá trị bản thân". Đứa trẻ dần dần nhập tâm một thông điệp ngầm: mình chỉ có giá trị, chỉ đáng được yêu thương khi đáp ứng một số điều kiện. Dần dần, nó mất dần khả năng lắng nghe tiếng nói từ bên trong, nó mất khả năng biết được mình thực sự cảm thấy gì, muốn gì, cần gì…
Những “nút điều khiển” ấy không hề biến mất khi đứa trẻ lớn lên. Chúng được mỗi người mang theo vào đời, và trở thành những “móc câu” mà cuộc đời, hoàn cảnh... có thể lợi dụng vào để giật dây.
Một chàng trai trong độ tuổi 30 tham vấn với tôi, anh làm kế toán trưởng của một công ty lớn. Anh kể "Không hiểu sao mỗi lần sếp tỏ ra không hài lòng, em lại cảm thấy như bầu trời sập xuống. Em làm mọi thứ để lấy lòng sếp, kể cả những việc trái với giá trị của em". Quay về thời ấu thơ, anh kể, hồi 5 tuổi, anh đã từng đứng chết lặng trước ánh mắt lạnh lùng của người cha, mỗi khi anh không đạt kỳ vọng.
Chuyển từ hệ điều khiển sang hệ điều hành không phải chuyện một sớm một chiều, càng không phải là một kỹ thuật. Trước tiên, cha mẹ cần chuyển hóa.
Điều đầu tiên là cha mẹ nhận ra mình đang cài đặt điều gì trong nội tâm con.
Điều thứ hai là học cách đặt giới hạn mà không cần đến sợ hãi. Trẻ con cần giới hạn, điều này là tất nhiên. Nhưng giới hạn hợp lý tự nhiên dựa trên hệ quả thực tế khác hẳn với giới hạn áp đặt qua sự mặc cả bằng tình cảm của cha mẹ.
Ví dụ, con không ăn sáng thì con sẽ đói vào giờ ra chơi, đó là hệ quả tự nhiên, con học được mối liên hệ giữa hành động và kết quả. Còn nếu không ăn sáng thì "mẹ không thương con nữa" không phải là giới hạn, đó là "tống tiền" tình cảm, con sẽ học được rằng tình yêu có thể bị dùng để khống chế người khác.
Điều thứ ba, và có lẽ khó nhất, là tin vào khả năng tự điều chỉnh của con. Khi ta không vội can thiệp, không vội sửa sai, không vội cứu con khỏi mọi khó khăn nhỏ, ta đang cho con cơ hội phát triển năng lực tự nhận thức và tự chịu trách nhiệm. Cây nào quả đó, hoa quả ra theo mùa. Đứa trẻ cần thời gian, không gian, và niềm tin của cha mẹ để nội lực tự nảy nở từ bên trong. Nội lực không thể được cài đặt từ bên ngoài, nó chỉ có thể được nuôi dưỡng để tự lớn lên bên trong trẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

