Theo phản ánh, ông L.M.D. (trú phường An Hải, Đà Nẵng) xin tách thửa đất nhưng bị từ chối giải quyết.
Thửa đất số 59 của ông D. diện tích 1.433,8m2, có nguồn gốc từ các thửa đất thuộc khu dịch vụ du lịch ven sông Hàn, được quy hoạch chi tiết tỉ lệ 1/500 theo năm 2011 của UBND TP Đà Nẵng.
Theo quy hoạch này, khu đất được chia thành bốn lô đất ở đô thị, trong đó có hai lô diện tích 300m2, một lô diện tích 441,1m2.
Sau đó các thửa đất nêu trên được hợp thửa thành thửa đất 1.341,1m2, được cấp sổ đỏ, chuyển nhượng cho ông D..
Năm 2024, ông D. được cấp đổi sổ đỏ và tiếp tục nhận chuyển nhượng thêm 92,7m2. Ông D. hoàn tất thủ tục hợp thửa để hình thành thửa đất số 59, diện tích 1.433,8m2 và được cấp sổ.
Do có nhu cầu nên năm 2025 ông D. đề nghị tách thửa đất số 59 thành ba thửa đất, gồm: hai thửa có diện tích 300m2; một thửa có diện tích 833,8m2.
Tuy nhiên cơ quan đăng ký đất đai không giải quyết.
Ông L.M.D. đã khởi kiện Chi nhánh Văn phòng đăng ký đất đai khu vực 2 – Đà Nẵng ra tòa.
Trong khi đó tại xã Hòa Tiến (Đà Nẵng), hai thửa đất khác được tách thành tổng cộng 97 lô đất.
Cụ thể, thửa đất số 234, diện tích 10.681,4m2 (đất ở 2.350m2, đất trồng cây hằng năm khác 8.331,2m2) được tách thửa thành 75 lô; thửa đất số 107, diện tích 3.138m2 (đất ở 400m2, đất vườn 2.738m2) được tách thành 22 lô.
Liên quan vấn đề trên, Sở Nông nghiệp và Môi trường Đà Nẵng cho biết về việc tách thửa của ông L.M.D.:
Năm 2012, UBND TP Đà Nẵng ban hành quyết định số 7668 phê duyệt điều chỉnh đồ án quy hoạch chi tiết xây dựng tỉ lệ 1/500 khu dịch vụ du lịch ven sông Hàn thì thửa đất nêu trên thuộc đất ở biệt thự.
Lô đất được điều chỉnh diện tích thành 1.433,8m2, sau đó chủ đầu tư chuyển nhượng cho ông L.M.D..
Ông L.M.D. đề nghị tách thửa đất số 59 thành ba thửa để xây dựng nhà ở cho con…
Theo quy định tại quyết định số 32 ngày 7-10-2024 của UBND TP quy định về các trường hợp không đủ điều kiện để tách thửa đất: “Thửa đất thuộc khu vực đã có quy hoạch tỉ lệ 1/500 chi tiết đến từng thửa đất được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt, trừ trường hợp quy định tại điểm b, khoản 2 điều này”.
Thửa đất đề nghị tách thửa của ông L.M.D. nằm trong khu vực đã có quy hoạch tỉ lệ 1/500 theo quyết định số 7668 phê duyệt điều chỉnh đồ án quy hoạch chi tiết xây dựng 1/500.
Từ đó, cơ quan chức năng cho rằng việc đề nghị tách thửa đất của ông L.M.D. là chưa phù hợp với quy định tại quyết định số 32.
Về hai trường hợp tách thửa tại xã Hòa Tiến:
Các thửa đất này đã được Chi nhánh Văn phòng đăng ký đất đai khu vực 4 xác lập hồ sơ tách thửa không thuộc khu vực đã quy hoạch chi tiết 1/500 như trường hợp của ông L.M.D. và các trường hợp này đều đảm bảo quy định về tách thửa theo Luật Đất đai 2024 và quyết định số 32.
Ngày 18-4, Trường đại học Luật TP.HCM tổ chức hội thảo quốc tế "Bảo vệ dữ liệu cá nhân trong môi trường số từ khía cạnh pháp lý", thu hút nhiều đại biểu các cơ quan, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp tại TP.HCM và cả nước.
Phát biểu khai mạc, GS.TS Đỗ Văn Đại - Phó hiệu trưởng Trường đại học Luật TP.HCM - thông tin hội thảo không đi tìm định nghĩa dữ liệu cá nhân là gì, phân loại ra sao, mà thông qua các kinh nghiệm của nước ngoài và thực tiễn tại Việt Nam đi sâu trả lời câu hỏi: Làm thế nào để bảo vệ dữ liệu cá nhân hiệu quả?
TS Trần Thanh Thảo (Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ rõ tại Việt Nam chưa có các tội danh riêng đối với dữ liệu cá nhân, trong khi Bộ luật Hình sự hiện hành đã quy định 9 tội phạm riêng biệt. Từ đó ông Thảo đề xuất bổ sung các quy định, thiết kế theo hướng bao quát toàn bộ vòng đời của dữ liệu, từ thu thập, ghi nhận, lưu trữ, xử lý, sử dụng, chia sẻ hoặc công bố, chuyển giao cho đến xóa, hủy hoặc khử nhận dạng dữ liệu.
Bên cạnh đó cần dựa trên tính chất nguy hiểm cho xã hội của hành vi để xác định trách nhiệm hình sự, thay vì quy định dấu hiệu hậu quả là bắt buộc để cấu thành tội phạm.
TS Trần Thị Thu Hà (Trưởng bộ môn Luật Hành chính, Khoa Luật hành chính - Nhà nước, Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ ra thêm Việt Nam chưa có một nghị định chuyên biệt về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vi phạm dữ liệu cá nhân. Bản chất các quy định hiện hành còn phân tán, chủ yếu tiếp cận dưới khái niệm "thông tin cá nhân".
Từ kinh nghiệm các nước, PGS.TS Phan Hoài Nam (Phó trưởng khoa luật quốc tế, Trường đại học Luật TP.HCM) đề xuất các kiến nghị liên quan đến cải thiện các quy định xác định thiệt hại và mở rộng phạm vi trách nhiệm của bên kiểm soát và bên xử lý dữ liệu cá nhân. Đặc biệt là vấn đề chấp nhận sự thỏa thuận liên quan đến bồi thường thiệt hại ước tính, chế tài đối với các vi phạm.
PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa (Trưởng khoa luật hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cho biết pháp luật Việt Nam về quyền của chủ thể dữ liệu cá nhân ghi nhận chủ thể dữ liệu có một hệ thống quyền cơ bản, quan trọng. Tuy nhiên theo bà Hoa, vẫn cần tiếp tục hoàn thiện.
Cụ thể, xây dựng một cơ chế độc lập về việc tiến hành khởi kiện tập thể trước hiện trạng các vi phạm dữ liệu thường ảnh hưởng đến nhiều người, trong khi thiệt hại của từng người khó xác định và không đủ lớn để khởi kiện riêng lẻ.
Ngoài ra nghiên cứu bổ sung quyền được thông báo về vi phạm dữ liệu cá nhân và các biện pháp khắc phục cho chính chủ thể dữ liệu, thay vì chỉ giới hạn ở cơ quan quản lý nhà nước.
TS Nguyễn Thị Ánh Hồng (Trưởng bộ môn luật hình sự, khoa luật hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cũng nêu một số giải pháp tăng cường trách nhiệm của các bên liên quan. Trong đó tăng cường nghĩa vụ công khai, minh bạch trong quản lý dữ liệu. Quy định cụ thể trách nhiệm của các chủ thể trong các lĩnh vực đặc thù, nhạy cảm. Đồng thời tăng cường năng lực cho cơ quan thực thi, nâng cao nhận thức và trách nhiệm tuân thủ...
Ngày 15/4, Tuấn, 33 tuổi, bị Công an tỉnh An Giang tạm giữ hình sự để điều tra hành vi Hiếp dâm người dưới 16 tuổi.
Theo công an, chiều 13/4, bé gái 12 tuổi ở xã Chợ Mới, đến nhà người thân chơi, trên đường về thì gặp Tuấn xin đi nhờ. Do có quen biết nhau từ trước, bé gái đồng ý, giao xe cho Tuấn lái.
Anh ta rủ bé đi uống nước rồi chở đến quán cà phê chòi. Tại đây, Tuấn khống chế, xâm hại nạn nhân rồi bỏ trốn.
Người nhà bé trình báo công an. Hôm sau, Tuấn bị bắt.
Căn cứ Luật Tư pháp người chưa thành niên, chủ tọa quyết định áp dụng hai biện pháp xử lý chuyển hướng gồm khiển trách và cấm đến địa điểm có nguy cơ dẫn đến việc phạm tội mới.
Cụ thể, bị can H. sẽ bị khiển trách tại UBND xã An Lão (tỉnh Gia Lai) trong thời hạn 3 tháng. Đồng thời, trong 6 tháng, H. bị cấm đến các địa điểm như quán karaoke hoặc nơi kinh doanh rượu bia tiêu dùng tại chỗ.
Thời điểm tính thời hạn thi hành các biện pháp trên được xác định kể từ ngày người chấp hành có mặt tại UBND xã An Lão để nghe công bố quyết định.
Hội đồng xét xử cũng quyết định đình chỉ vụ án đối với bị can H., hủy bỏ biện pháp tạm giam và trả tự do ngay tại tòa.
Trong quá trình chấp hành biện pháp tại cộng đồng, nếu người chưa thành niên vắng mặt khỏi nơi cư trú hoặc thay đổi nơi cư trú phải thực hiện đúng quy định tại Điều 81 Luật Tư pháp người chưa thành niên.
Trường hợp cố ý vi phạm nghĩa vụ một lần trong thời gian gia hạn hoặc từ hai lần trở lên trong thời gian thực hiện, có thể bị thay thế bằng biện pháp giáo dục tại trường giáo dưỡng theo quy định tại khoản 3 Điều 82 của luật này.