Tính đến ngày 14/4, hai bên đều sử dụng “lá bài Hormuz” như công cụ gây sức ép trong đàm phán và định hình cán cân khu vực.
Hormuz – “van năng lượng” biến thành chiến trường chiến lược
Trong nhiều thập niên, eo biển Hormuz luôn được coi là van điều tiết của thị trường năng lượng toàn cầu. Tuy nhiên, bước sang đầu năm 2026, tuyến hàng hải này đã chuyển hóa thành bàn cờ chiến lược nơi Mỹ và Iran tiến hành cuộc đấu trí phức tạp, vừa răn đe quân sự vừa mặc cả ngoại giao.
Căng thẳng leo thang sau khi xung đột khu vực Trung Đông bùng phát cuối tháng 2. Theo VZ, lưu thông hàng hải qua eo biển bắt đầu bị gián đoạn mạnh từ thời điểm đó, khi Iran sử dụng các biện pháp quân sự nhằm gây áp lực sau các cuộc không kích của Mỹ và đồng minh.
Đến đầu tháng 4, cuộc đối đầu bước sang giai đoạn mới. Sau khi vòng đàm phán Mỹ – Iran ngày 11/4 tại Pakistan không đạt kết quả, Washington quyết định chuyển từ cảnh báo sang hành động. Ngày 13/4, Tổng thống Mỹ Donald Trump ra lệnh phong tỏa hàng hải đối với tàu ra vào các cảng Iran, động thái được xem là nhằm “tăng áp lực lên Tehran”, đồng thời vẫn để ngỏ khả năng đàm phán tiếp. Quyết định này lập tức làm thay đổi cán cân trên biển. Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ thông báo lực lượng hải quân sẽ kiểm soát toàn bộ tàu thuyền liên quan đến Iran, bắt đầu từ sáng ngày 13/4 theo giờ Mỹ.
Iran đáp trả bằng những ngôn từ cứng rắn. Theo đó, Lực lượng hải quân của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) cảnh báo rằng mọi “động thái sai lầm” của đối phương có thể dẫn tới “vòng xoáy chết chóc” tại eo biển, kèm theo hình ảnh tàu quân sự trong tầm ngắm.
Sự đối đầu này khiến eo biển Hormuz không chỉ là điểm nóng quân sự, mà còn là “công cụ mặc cả chính trị”. Giới nhà quan sát phương Tây nhận định, cả Mỹ và Iran đều không muốn đóng hẳn tuyến vận tải này, bởi nó sẽ gây ra cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu, nhưng sẵn sàng tạo ra “mức độ bất ổn có kiểm soát” để gây sức ép chiến lược.
Chiến lược của Mỹ – kiểm soát tuyến hàng hải để tạo lợi thế đàm phán
Giới chuyên gia cho rằng, Mỹ đang lựa chọn chiến thuật “phong tỏa có chọn lọc”, nhằm làm suy yếu kinh tế Iran nhưng tránh gây tắc nghẽn toàn bộ dòng chảy thương mại quốc tế. Theo thông tin từ giới phân tích và dữ liệu thị trường, lệnh phong tỏa của Mỹ có thể khiến khoảng 2 triệu thùng dầu/ngày của Iran không thể tiếp cận thị trường, qua đó gia tăng áp lực lên Tehran.
Mỹ lập luận rằng động thái này là phản ứng trước việc Iran đe dọa tuyến vận tải toàn cầu. Các quan chức Mỹ cáo buộc Tehran “đe dọa bất kỳ con tàu nào di chuyển qua eo biển”, đồng thời khẳng định Mỹ sẽ áp dụng nguyên tắc “không cho tàu Iran đi qua” nếu căng thẳng tiếp diễn.
Đáng chú ý, chiến lược của Mỹ không chỉ là quân sự. Việc phong tỏa được triển khai song song với các tín hiệu ngoại giao. Một số nguồn tin cho biết Mỹ vẫn cân nhắc nối lại đàm phán trong tuần, bất chấp căng thẳng trên biển.
Điều này cho thấy Washington đang sử dụng eo biển Hormuz như một “đòn bẩy kép”: vừa tạo sức ép kinh tế lên Iran; đồng thời duy trì cánh cửa đàm phán và kiểm soát rủi ro leo thang quân sự.
Tuy nhiên, chiến thuật này cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Các nhà phân tích quốc tế cảnh báo rằng việc Mỹ phong tỏa eo Hormuz từ xa có thể mở rộng xung đột sang “chiến tranh trên biển”, làm tăng giá dầu và gây tổn thất kinh tế toàn cầu.
Một yếu tố khác khiến chiến lược của Mỹ phức tạp hơn là việc lệnh phong tỏa chưa hoàn toàn hiệu quả. Dữ liệu theo dõi tàu cho thấy nhiều tàu chở dầu vẫn vượt eo biển sau khi lệnh có hiệu lực, đặt ra câu hỏi về khả năng thực thi. Thậm chí, một tàu bị Mỹ trừng phạt vẫn đi qua eo biển, “thử thách” lệnh phong tỏa, theo dữ liệu vận tải được các hãng truyền thông phương Tây dẫn lại. Những diễn biến này cho thấy Mỹ đang kiểm soát chiến lược nhưng chưa nắm hoàn toàn thực địa – một đặc điểm điển hình của cuộc đấu trí “vùng xám”.
Chiến lược của Iran – răn đe bất đối xứng và “ngoại giao rủi ro”
Trong khi Mỹ tận dụng ưu thế hải quân, Iran lựa chọn chiến thuật bất đối xứng, tạo rủi ro mà không đối đầu trực diện. Tehran khẳng định mọi mối đe dọa đối với eo biển Hormuz sẽ “gây chấn động thương mại toàn cầu”, đồng thời nhấn mạnh eo biển là lợi ích sống còn của Iran.
Chiến lược của Iran gồm ba lớp: Thứ nhất, răn đe quân sự “vùng xám”. Iran sử dụng tàu nhỏ, UAV, thủy lôi và cảnh báo hải quân nhằm tạo tâm lý bất ổn, khiến chi phí bảo hiểm vận tải tăng và gây áp lực lên các nền kinh tế phụ thuộc dầu mỏ. Thứ hai, chiến thuật “đe dọa nhưng không đóng cửa”. Tehran hiểu rằng phong tỏa hoàn toàn eo Hormuz sẽ gây thiệt hại cho chính mình. Do đó, họ duy trì mức độ bất ổn vừa đủ để giữ đòn bẩy. Thứ ba, tận dụng kênh đàm phán. Các nguồn tin cho thấy hai bên vẫn cân nhắc vòng đàm phán mới tại Pakistan và eo biển Hormuz tiếp tục trở thành chủ đề mặc cả quan trọng.
Một điểm đáng chú ý là Iran không phản ứng bằng tấn công trực diện. Điều này cho thấy Tehran ưu tiên “ngoại giao rủi ro”: tạo áp lực nhưng tránh chiến tranh tổng lực. Chiến lược này từng được Iran áp dụng trong các cuộc khủng hoảng trước đây và tiếp tục phát huy hiệu quả trong bối cảnh 2026, khi Mỹ muốn tránh mở rộng xung đột.
Cuộc đấu trí giữa Mỹ và Iran tại eo biển Hormuz đang mang tính chất giằng co. Hai bên đều muốn thể hiện quyết tâm nhưng không vượt “lằn ranh đỏ”.
Một mặt, Mỹ kiểm soát các tàu liên quan đến Iran; mặt khác, nhiều tàu vẫn đi qua, cho thấy lệnh phong tỏa chưa hoàn toàn chặt chẽ. Trong khi đó, Iran tiếp tục cảnh báo mạnh mẽ nhưng chưa có hành động đóng eo biển hoàn toàn. Điều này phản ánh chiến lược kiềm chế của cả hai phía.
Hệ lụy lớn nhất của thực trạng trên là đối với thị trường năng lượng. Việc phong tỏa eo Hormuz có thể khiến hàng trăm tàu bị kẹt và làm gián đoạn chuỗi cung ứng. Bên cạnh đó, cuộc đấu trí còn kéo theo cạnh tranh giữa các cường quốc.
Các nước nhập khẩu dầu như Ấn Độ và châu Âu đều theo dõi sát tình hình, bởi bất kỳ gián đoạn nào cũng tác động đến kinh tế toàn cầu. Ngoài ra, eo Hormuz còn trở thành đòn bẩy chính trị trong đàm phán rộng hơn. Một số nguồn tin cho biết Mỹ yêu cầu Iran mở hoàn toàn eo biển như một phần của thỏa thuận hòa bình, trong khi Tehran coi đây là lợi ích chiến lược không thể nhượng bộ.
Cuộc đấu trí chưa có hồi kết
Giới chuyên gia nhận định, cuộc đấu trí giữa Mỹ và Iran tại eo Hormuz không đơn thuần là cuộc đối đầu quân sự truyền thống, mà là sự kết hợp phức hợp của nhiều công cụ quyền lực. Hai bên đồng thời sử dụng răn đe hải quân, thông qua triển khai lực lượng và kiểm soát tuyến hàng hải, gây áp lực kinh tế bằng các biện pháp phong tỏa hoặc đe dọa gián đoạn dòng chảy năng lượng, tiến hành chiến tranh tâm lý nhằm tác động tới thị trường và dư luận quốc tế, đồng thời duy trì các kênh mặc cả ngoại giao để giữ không gian đàm phán.
Chính sự đan xen giữa biện pháp “cứng” và “mềm” này khiến Hormuz trở thành điểm nóng mang tính chiến lược, nơi các động thái quân sự chỉ là một phần trong tổng thể cuộc cạnh tranh rộng hơn về ảnh hưởng và lợi ích.
Cả Mỹ và Iran đều nhận thức rõ rằng một cuộc chiến tranh toàn diện tại Vịnh Ba Tư sẽ kéo theo hệ quả nghiêm trọng không chỉ đối với hai nước, mà còn đối với kinh tế toàn cầu. Việc đóng hoàn toàn eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển 20% nguồn cung năng lượng thế giới, có thể làm gián đoạn thương mại, đẩy giá dầu tăng vọt và kéo theo phản ứng dây chuyền về kinh tế – chính trị.
Vì vậy, hai bên đều lựa chọn chiến lược “leo thang có kiểm soát”: duy trì sức ép đủ lớn để giành lợi thế, nhưng tránh vượt qua lằn ranh có thể dẫn tới xung đột trực diện. Kết quả là eo Hormuz luôn ở trạng thái căng thẳng cao độ, song vẫn chưa rơi vào khủng hoảng toàn diện.
Trong ngắn hạn, kịch bản nhiều khả năng vẫn là sự giằng co kéo dài. Mỹ có thể tiếp tục duy trì các biện pháp kiểm soát hàng hải và phong tỏa hạn chế nhằm gây sức ép kinh tế, trong khi Iran đẩy mạnh các biện pháp răn đe bất đối xứng như tuần tra dày đặc, cảnh báo quân sự hoặc các hoạt động “vùng xám”. Song song với đó, các kênh ngoại giao vẫn được duy trì, bởi cả hai bên đều coi eo Hormuz là một “đòn bẩy” quan trọng trong quá trình thương lượng. Điều này khiến cuộc đối đầu mang tính chất vừa cạnh tranh vừa kiềm chế, khó có khả năng kết thúc nhanh chóng.
Tuy nhiên, rủi ro leo thang vẫn luôn hiện hữu. Chỉ một sự cố ngoài ý muốn trên biển, chẳng hạn một tàu thương mại bị tấn công, va chạm giữa lực lượng hải quân, tính toán sai lầm trong quá trình áp sát, hoặc hành động đơn phương của một bên thứ ba, cũng có thể phá vỡ trạng thái cân bằng mong manh. Khi đó, cuộc đấu trí có thể nhanh chóng chuyển thành đối đầu trực diện, kéo theo nguy cơ mở rộng xung đột trong khu vực.
Trong bối cảnh đó, eo biển Hormuz đang trở thành tâm điểm của địa chính trị Trung Đông năm 2026. Đây không chỉ là tuyến vận tải năng lượng quan trọng, mà còn là “bàn cờ chiến lược” nơi hai đối thủ lâu năm thử thách giới hạn của nhau, đo lường quyết tâm và khả năng chịu đựng.
Mọi động thái tại khu vực đều được cộng đồng quốc tế theo dõi chặt chẽ, bởi diễn biến tại Hormuz không chỉ ảnh hưởng đến an ninh khu vực mà còn có thể tác động trực tiếp tới ổn định kinh tế toàn cầu. Thế giằng co vẫn tiếp diễn, cuộc đấu trí giữa Mỹ và Iran tại đây nhiều khả năng còn kéo dài trong thời gian tới, khi chưa bên nào sẵn sàng lùi bước nhưng cũng không muốn vượt qua ngưỡng xung đột toàn diện.
Theo Hãng tin AFP, trước áp lực từ tình trạng phân biệt đối xử về tuổi tác tại nơi làm việc sau tuổi 35, giới trẻ Trung Quốc đang đổ xô thành lập các "công ty một người" (OPC) dựa trên sức mạnh của trí tuệ nhân tạo (AI).
Bà Karen Dai, người sáng lập Công ty SoloNest và là tác giả cuốn sách Công ty một người (One Person Company), nhận định: "Công ty một người là sản phẩm của kỷ nguyên AI".
Theo bà, trước đây việc tự vận hành doanh nghiệp rất khó khăn, nhưng các công cụ AI hiện nay đã "hạ thấp rào cản gia nhập" bằng cách đảm nhận phần lớn khối lượng công việc.
Anh Wang Tianyi (26 tuổi), cựu giám đốc sản phẩm tại một công ty Internet, hiện kiếm được tới 40.000 nhân dân tệ (khoảng 5.863 USD) mỗi tháng nhờ việc sản xuất các video quảng cáo bằng AI cho doanh nghiệp.
Anh dự đoán làm việc độc lập sẽ trở thành "xu hướng chính" vì nhờ sự hỗ trợ của công nghệ, các công ty một người có lợi thế về mặt hiệu quả vượt trội so với mô hình truyền thống.
Thuật ngữ "lời nguyền tuổi 35" mô tả tình trạng phân biệt đối xử tuổi tác phổ biến trong lĩnh vực công nghệ, chính phủ và các ngành cạnh tranh khác tại Trung Quốc.
Bà Karen Dai chia sẻ: "Ở tuổi 35, có một vạch kẻ vô hình. Các công ty có thể sẽ đánh giá lại ai là người phù hợp hơn để ở lại".
Bà Wei Xin (34 tuổi), từng là nhân viên kiểm tra tài liệu tại một công ty tư vấn nước ngoài, đã sớm nhận ra công việc của mình sẽ bị AI thay thế. Bà quyết định tham gia khóa học về Gemini của Google, tạo ra phiên bản kỹ thuật số của chính mình bằng AI và chuyển sang sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
Bà Wei chia sẻ: “Tôi hơi lo lắng về AI. Nếu tôi không sử dụng nó, không tiếp cận nó, tôi có thể sớm bị loại bỏ”.
Các chính quyền địa phương tại Trung Quốc đang tích cực tung ra chính sách hỗ trợ cho mô hình công ty một người - OPC.
Hồi tháng 11-2025, thành phố Tô Châu cam kết đào tạo "hơn 10.000 tài năng OPC" vào năm 2028 và đầu tư khoảng 700 triệu nhân dân tệ vào các lĩnh vực như robot AI, y tế và vận tải thông minh.
Hồi tháng 3, thành phố Thành Đô cam kết hỗ trợ lên tới 20.000 nhân dân tệ cho sinh viên tốt nghiệp muốn thành lập các công ty một người vận hành bởi AI.
Tiến sĩ Kyle Chan, chuyên gia về phát triển công nghệ tại Học viện Brookings (Mỹ), nhận định đây là cách tiếp cận mới và rẻ để giải quyết vấn đề thất nghiệp ở giới trẻ. Tại Trung Quốc, cứ 6 người trong độ tuổi từ 16 - 24 thì có 1 người không có việc làm.
Mặc dù công nghệ mang lại sự hỗ trợ lớn, thách thức lớn nhất của các công ty một người vẫn là khả năng bán hàng và tạo ra lợi nhuận bền vững. Tuy nhiên theo bà Dai, đối với nhiều người trẻ, việc tự làm chủ công ty của chính mình mang lại một cảm giác kiểm soát và sáng tạo mà họ khó tìm thấy trong môi trường doanh nghiệp truyền thống.
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 16/4 thông báo Israel và Lebanon đã chấp nhận lệnh ngừng bắn kéo dài 10 ngày, có hiệu lực từ chiều cùng ngày (sáng nay giờ Hà Nội). Pakistan trước đó cho biết hòa bình tại Lebanon là điều kiện thiết yếu đối với các cuộc đàm phán mà nước này đang làm trung gian nhằm chấm dứt cuộc chiến giữa Mỹ và Iran.
Người dân tại thủ đô Beirut, thành phố Sidon và nhiều vùng của Lebanon đã đổ ra đường ngay trong đêm để ăn mừng.
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 16/4 thông báo Israel và Lebanon đã chấp nhận lệnh ngừng bắn kéo dài 10 ngày, có hiệu lực từ chiều cùng ngày (sáng nay giờ Hà Nội). Pakistan trước đó cho biết hòa bình tại Lebanon là điều kiện thiết yếu đối với các cuộc đàm phán mà nước này đang làm trung gian nhằm chấm dứt cuộc chiến giữa Mỹ và Iran.
Người dân tại thủ đô Beirut, thành phố Sidon và nhiều vùng của Lebanon đã đổ ra đường ngay trong đêm để ăn mừng.
Thỏa thuận ngừng bắn được thúc đẩy sau các cuộc điện đàm mà ông Trump mô tả là "rất hiệu quả" với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Tổng thống Lebanon Joseph Aoun. Ông cho biết hai bên đồng ý bắt đầu ngừng bắn nhằm hướng tới hòa bình giữa hai quốc gia, đồng thời bày tỏ kỳ vọng các nhà lãnh đạo sẽ sớm gặp nhau tại Nhà Trắng.
Thỏa thuận ngừng bắn được thúc đẩy sau các cuộc điện đàm mà ông Trump mô tả là "rất hiệu quả" với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Tổng thống Lebanon Joseph Aoun. Ông cho biết hai bên đồng ý bắt đầu ngừng bắn nhằm hướng tới hòa bình giữa hai quốc gia, đồng thời bày tỏ kỳ vọng các nhà lãnh đạo sẽ sớm gặp nhau tại Nhà Trắng.
Người dân Lebanon đổ ra đường ăn mừng thỏa thuận ngừng bắn rạng sáng 17/4. Video: X/PressTV
Nhiều người dân đã xuống đường tại khu Dahieh, được coi là "thành trì" của nhóm vũ trang Hezbollah ở phía nam thủ đô Beirrut. Họ đi xe máy, vẫy cờ của Hezbollah và Iran.
Nhiều người dân đã xuống đường tại khu Dahieh, được coi là "thành trì" của nhóm vũ trang Hezbollah ở phía nam thủ đô Beirrut. Họ đi xe máy, vẫy cờ của Hezbollah và Iran.
Phóng viên Xinhua cho biết tiếng súng vang lên tại nhiều khu phố, dường như là bắn chỉ thiên. Trong ảnh là các loạt đạn vạch đường của súng bộ binh đang bắn lên trời.
Phóng viên Xinhua cho biết tiếng súng vang lên tại nhiều khu phố, dường như là bắn chỉ thiên. Trong ảnh là các loạt đạn vạch đường của súng bộ binh đang bắn lên trời.
Đạn vạch đường trên bầu trời ngoại ô phía nam thủ đô Beirut.
Phóng viên Xinhua thêm rằng một số vũ khí như súng chống tăng cũng được sử dụng để bắn chỉ thiên. Đạn lạc và các vật thể bay đã gây hư hại xe cộ, tài sản tư nhân ở một số nơi.
Đạn vạch đường trên bầu trời ngoại ô phía nam thủ đô Beirut.
Phóng viên Xinhua thêm rằng một số vũ khí như súng chống tăng cũng được sử dụng để bắn chỉ thiên. Đạn lạc và các vật thể bay đã gây hư hại xe cộ, tài sản tư nhân ở một số nơi.
Một số tài khoản mạng xã hội cho biết đã có người bị thương khi ăn mừng, dẫn đến những lời kêu gọi kiềm chế và chấm dứt sử dụng đạn thật.
Một số tài khoản mạng xã hội cho biết đã có người bị thương khi ăn mừng, dẫn đến những lời kêu gọi kiềm chế và chấm dứt sử dụng đạn thật.
Liên Hợp Quốc hoan nghênh thỏa thuận và kêu gọi tất cả các bên "tôn trọng đầy đủ" lệnh ngừng bắn. Tuy nhiên, vẫn còn những hoài nghi về khả năng các bên tuân thủ thỏa thuận.
Hassan Fadlallah, nghị sĩ cấp cao của Hezbollah, nói rằng nhóm này đã được Đại sứ Iran tại Lebanon thông báo về khả năng đạt lệnh ngừng bắn. Khi được hỏi liệu Hezbollah có tuân thủ lệnh ngừng bắn hay không, ông cho biết tình hình phụ thuộc vào Israel có cam kết chấm dứt mọi hình thức thù địch hay không.
Một quan chức an ninh Israel cho biết quân đội nước này "không có kế hoạch rút quân khỏi miền nam Lebanon" trong mọi thỏa thuận ngừng bắn.
Liên Hợp Quốc hoan nghênh thỏa thuận và kêu gọi tất cả các bên "tôn trọng đầy đủ" lệnh ngừng bắn. Tuy nhiên, vẫn còn những hoài nghi về khả năng các bên tuân thủ thỏa thuận.
Hassan Fadlallah, nghị sĩ cấp cao của Hezbollah, nói rằng nhóm này đã được Đại sứ Iran tại Lebanon thông báo về khả năng đạt lệnh ngừng bắn. Khi được hỏi liệu Hezbollah có tuân thủ lệnh ngừng bắn hay không, ông cho biết tình hình phụ thuộc vào Israel có cam kết chấm dứt mọi hình thức thù địch hay không.
Một quan chức an ninh Israel cho biết quân đội nước này "không có kế hoạch rút quân khỏi miền nam Lebanon" trong mọi thỏa thuận ngừng bắn.
Người tị nạn ở thành phố Sidon chất đồ đạc lên xe chuẩn bị trở về nhà sau khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực.
Quân đội Lebanon và Hezbollah kêu gọi người dân chưa vội trở về các thị trấn phía nam. Lực lượng Israel đã cảnh báo cư dân không quay lại khu vực phía nam sông Litani do quân đội nước này vẫn duy trì hiện diện.
Người tị nạn ở thành phố Sidon chất đồ đạc lên xe chuẩn bị trở về nhà sau khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực.
Quân đội Lebanon và Hezbollah kêu gọi người dân chưa vội trở về các thị trấn phía nam. Lực lượng Israel đã cảnh báo cư dân không quay lại khu vực phía nam sông Litani do quân đội nước này vẫn duy trì hiện diện.
Israel bắt đầu tập kích Lebanon hôm 2/3, vài ngày sau khi phát động chiến dịch tấn công hiệp đồng quy mô lớn với Mỹ nhằm vào Iran, để đáp trả những cuộc tập kích từ nhóm vũ trang Hezbollah, đồng minh thân cận của Tehran. Chiến sự tại Lebanon đã khiến hơn 2.000 người thiệt mạng và 1,2 triệu người phải rời bỏ nhà cửa.
Israel bắt đầu tập kích Lebanon hôm 2/3, vài ngày sau khi phát động chiến dịch tấn công hiệp đồng quy mô lớn với Mỹ nhằm vào Iran, để đáp trả những cuộc tập kích từ nhóm vũ trang Hezbollah, đồng minh thân cận của Tehran. Chiến sự tại Lebanon đã khiến hơn 2.000 người thiệt mạng và 1,2 triệu người phải rời bỏ nhà cửa.
Quân nhân và dân thường Lebanon di chuyển qua một cây cầu bị Israel phá hủy ở Qasmiyeh, gần thành phố duyên hải Tyre, ngày 16/4.
Ngay trước khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực, quân đội Israel cho biết đã tấn công hơn 380 mục tiêu mà họ cho là có liên quan Hezbollah, đồng thời tuyên bố vẫn duy trì trạng thái "cảnh giác cao".
Quân nhân và dân thường Lebanon di chuyển qua một cây cầu bị Israel phá hủy ở Qasmiyeh, gần thành phố duyên hải Tyre, ngày 16/4.
Ngay trước khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực, quân đội Israel cho biết đã tấn công hơn 380 mục tiêu mà họ cho là có liên quan Hezbollah, đồng thời tuyên bố vẫn duy trì trạng thái "cảnh giác cao".
Bộ Ngoại giao Mỹ ngày 7/5 thông báo quy trình thu hồi hộ chiếu sẽ bắt đầu từ hôm nay, trước mắt nhắm vào những người nợ tiền cấp dưỡng từ 100.000 USD trở lên. Khoảng 2.700 người sở hữu hộ chiếu Mỹ thuộc diện này, theo số liệu được Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh cung cấp cho Bộ Ngoại giao Mỹ.
Tại Mỹ, tiền cấp dưỡng (child support) là khoản mà cha hoặc mẹ không trực tiếp nuôi con phải chi trả để hỗ trợ sinh hoạt phí, học tập, chăm sóc con cái sau khi ly hôn hoặc hai bên không còn chung sống.
Đây là nghĩa vụ pháp lý bắt buộc, những người chây ì trả tiền cấp dưỡng trong thời gian dài có thể đối mặt nhiều biện pháp cưỡng chế như khấu trừ lương, phong tỏa tiền hoàn thuế. Đây là lần đầu tiên Mỹ áp dụng chính sách thu hồi hộ chiếu với nhóm người này.
Chính sách trên sẽ sớm được mở rộng đáng kể, áp dụng với những người nợ tiền cấp dưỡng từ 2.500 USD trở lên. Theo Bộ Ngoại giao, đây là ngưỡng quy định trong luật năm 1996, nhưng lâu nay ít được thực thi.
Với ngưỡng 2.500 USD, số người Mỹ thuộc diện bị thu hồi hộ chiếu có thể tăng đáng kể. Chính phủ Mỹ đang tổng hợp dữ liệu từ các cơ quan cấp bang để thực thi chính sách này.
Những người bị hủy hộ chiếu sẽ nhận được thông báo rằng họ không thể sử dụng hộ chiếu đó để xuất cảnh và phải nộp đơn xin cấp hộ chiếu mới sau khi được xác nhận đã thanh toán nợ cấp dưỡng.
Nếu người mang hộ chiếu đang ở nước ngoài vào thời điểm thu hồi, họ sẽ phải đến đại sứ quán hoặc lãnh sự quán Mỹ để xin giấy tờ đi lại khẩn cấp, cho phép trở về Mỹ.
Kể từ khi AP lần đầu đưa tin về kế hoạch mở rộng chính sách thu hồi hộ chiếu với những người nợ tiền cấp dưỡng hồi tháng 2, Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết hàng trăm người đã chủ động xử lý và thanh toán các khoản nợ với giới chức cấp bang.
"Chúng tôi thực hiện biện pháp này nhằm thúc đẩy các phụ huynh làm điều đúng đắn với con cái của họ và với luật pháp Mỹ", tuyên bố của Bộ Ngoại giao có đoạn.