Câu chuyện được anh Phú Vinh, chủ đại lý vé số Phú Vinh nổi tiếng ở phường Trà Vinh (Vĩnh Long) chia sẻ sau khi vừa đổi thưởng 12 tờ vé trúng số độc đắc xổ số miền Nam mới đây.
Cụ thể, những tờ vé có dãy may mắn 307467 trúng xổ số miền Nam ngày 11 tháng 4 đài Bình Phước, tổng trị giá 12 tờ vé số là 24 tỉ đồng (chưa trừ thuế). Anh Phú Vinh cho biết người trúng nhiều nhất là 8 tờ trị giá 16 tỉ đồng, khách là nam, khoảng 30 tuổi sống ở miền Tây.
“Khách tin tưởng nên nhờ đại lý chúng tôi hỗ trợ đổi thưởng. Khách không nhận chuyển khoản mà nhận toàn bộ số tiền trúng số bằng tiền mặt. Vì tính bảo mật, chúng tôi chỉ kiểm tra vé và đổi thưởng, không hỏi thêm về mục đích sử dụng số tiền”, anh Phú Vinh bày tỏ.
Những vị khách còn lại mỗi người trúng 1 tờ vé số độc đắc với dãy số trên. Anh Phú Vinh cũng đã đổi thưởng cho khách bằng tiền mặt lẫn chuyển khoản, theo yêu cầu của tùy người.
Đại lý vé số Phước Danh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết vừa đổi thưởng cho khách có 2 vé trúng độc đắc xổ số miền Nam. Cụ thể, 2 vé có dãy số 307467 thuộc xổ số Bình Phước ngày 11 tháng 4 trúng 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Chủ nhân của 2 tờ vé số may mắn này là nam công nhân khoảng 35 tuổi ở Vĩnh Long. Sáng ngày 11.4, người này mua 2 tờ cầu may trên đường đi làm, không ngờ trúng độc đắc. Chiều cùng ngày, vị khách dò kết quả và đến đổi thưởng sau khi tan làm. Nam công nhân nhận toàn bộ tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Anh ấy nói thứ hai sẽ đến ngân hàng gửi tiết kiệm và tiếp tục công việc thường ngày”, đại lý vé số Phước Danh chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Đồng Nai lên thành phố: Các chùa đồng loạt cử chuông trống bát nhã cầu an ngày 30.4

Mới đây, Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Đồng Nai vừa ban hành văn bản đề nghị chư tôn đức tăng ni trụ trì các tự viện, cơ sở sinh hoạt tôn giáo trong toàn tỉnh đồng loạt cử hành ba hồi chuông trống bát nhã, tụng kinh và tổ chức nghi lễ cầu an vào sáng 30.4.2026.
Theo đó, trong niềm hoan hỷ chung của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân tỉnh, ngày 30.4.2026, Đồng Nai chính thức được công nhận trở thành thành phố. Đây là dấu mốc quan trọng, mở ra giai đoạn phát triển mới về kinh tế, văn hóa và xã hội của địa phương.
Nhằm thể hiện tinh thần đồng hành cùng dân tộc, phát huy truyền thống hộ quốc an dân của Phật giáo Việt Nam, Ban Trị sự tỉnh đề nghị chư tôn đức tăng ni tổ chức cử ba hồi chuông, trống bát nhã, tụng kinh cầu an, góp phần khơi dậy sức mạnh đoàn kết, hướng đến quốc thái dân an, đất nước hưng thịnh.
Thời gian cử hành nghi lễ được ấn định vào lúc 6 giờ sáng ngày 30.4.2026 tại các tự viện trong toàn tỉnh.
Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Đồng Nai nhấn mạnh, sự nhất tâm cầu nguyện của chư tôn đức tăng ni và đồng bào phật tử sẽ góp phần lan tỏa năng lượng bình an, củng cố tinh thần đoàn kết và phát triển bền vững. Đồng thời, đề nghị các cơ sở tự viện nghiêm túc triển khai, tổ chức nghi lễ trang nghiêm, đúng tinh thần Phật giáo.
Tại các chùa, chuông lớn nhất được gọi là đại hồng chung, thường đặt bên trái. Trống lớn nhất gọi là trống bát nhã, đặt bên phải của chùa. Trong Phật giáo, các chùa chỉ thỉnh chuông trống bát nhã trong các sự kiện lớn, những trai đàn, giới đàn, lễ hội quan trọng như: ngày rằm, mùng 1, lễ Phật đản, lễ Vu lan, Thượng nguyên, giỗ tổ, kiết giới an cư...
Khi cử chuông trống bát nhã, người con Phật sẽ cảm nhận được như đang thỉnh Đức Phật về ngự trị với chính mình, mong cho mọi loài trên thế gian này đi về con đường giải thoát, giác ngộ.
Trước đó, ngày 24.4, với 478/487 đại biểu tham gia biểu quyết tán thành, Quốc hội thông qua Nghị quyết về việc thành lập thành phố Đồng Nai, có hiệu lực thi hành từ 30.4.2026.
Theo nghị quyết, thành phố Đồng Nai được thành lập trên cơ sở toàn bộ diện tích tự nhiên và quy mô dân số của tỉnh Đồng Nai hiện nay. Thành phố Đồng Nai sau khi thành lập sẽ giáp TP.HCM, tỉnh Lâm Đồng, tỉnh Tây Ninh và Vương quốc Campuchia.
Tin Gốc: Thanh Niên

LTS: Phía sau những chuồng thú ở Thảo Cầm Viên đông khách giữa lòng TP.HCM, có một thế giới khác ít khi được nhìn thấy.
Ở đó, ngày bắt đầu từ rất sớm, bằng tiếng dao chạm thớt, mùi cỏ tươi và những bước chân đi một vòng quen thuộc để nhìn từng con thú. Không chỉ là cho ăn hay dọn chuồng, người chăm phải học cách đọc những điều rất nhỏ - từ ánh mắt, dáng đi cho đến những dấu hiệu mà con vật để lại.
Tuyến bài "Hậu trường chăm thú ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn" ghi lại những công việc lặp lại mỗi ngày, những mối gắn bó không lời và những câu chuyện phía sau một nơi tưởng như đã quá quen thuộc với nhiều người.
6 giờ 30, phía sau những tán cây cổ thụ của Thảo Cầm Viên, một ngày đã bắt đầu. Không phải bằng tiếng bước chân du khách, mà là tiếng dao chạm thớt, tiếng kéo cỏ xào xạc và mùi thức ăn lan ra trong không khí ẩm của buổi sớm.
Trong khu chế biến, những bó rau và cỏ xanh còn đẫm sương được chất thành từng đống lớn, cao ngang người. Rau, củ, trái cây nằm thành từng rổ. Ở một góc khác, thịt vừa rã đông được cắt, chia nhỏ. Mùi cỏ tươi, mùi cám và mùi thịt cá trộn lẫn vào nhau - thứ mùi có thể khiến người lạ chùn bước, nhưng với những người làm việc ở đây, đã thành quen.
Ít ai hình dung, để vận hành khu vườn thú hơn 160 năm tuổi này, mỗi ngày cần chuẩn bị khoảng 3 tấn thức ăn cho gần 1.400 cá thể động vật.
Chị Phạm Hoàng Quỳnh Anh (27 tuổi, nhân viên khu chế biến) bắt đầu công việc từ 6 giờ 30. Nhưng với chị, buổi sáng thường đến sớm hơn.
Một số loại cỏ lá, rau được chuyển lên từ xí nghiệp ở Củ Chi, các loại củ, trái cây được mua từ các đơn vị uy tín, có kiểm định từ trước đó. Chị Quỳnh Anh và các thành viên khu chế biến sẽ kiểm tra chất lượng, loại bỏ phần hư, rồi mới rửa, cắt, phân loại.
"Chúng tôi làm giống như chuẩn bị đồ ăn ở nhà. Mình ăn sao thì mình làm cho các bạn thú ăn vậy. Rau chỉ lấy phần tươi xanh, củ quả rửa qua sau đó phần hư dập thì cắt bỏ", chị nói, tay vẫn thoăn thoắt lặt rau.
Một buổi sáng ở đây được "cân" bằng những con số nặng trĩu: gần 3 tấn rau, củ, cỏ và khoảng 100 kg thịt, cá, chia cho 23 khu chuồng.
Trong đó, có những bó cỏ voi dài quá đầu người, nặng trĩu, được kéo xuống rồi chất thành từng lớp. Riêng khu voi mỗi ngày đã "ăn" khoảng 400 - 500 kg cỏ lá, chưa kể thêm chuối, bắp, cà rốt, bí đỏ, bánh mì; khu dê cừu khoảng 130 kg cỏ voi; khu hươu cao cổ thì có thêm lá keo…
Thức ăn được chia và chuyển về 23 khu chuồng
ẢNH: VŨ PHƯỢNG
Tất cả khối lượng đó ở Thảo Cầm Viên được xử lý bởi khoảng 5 người, trong vài giờ buổi sáng. "Khó nhất là vận chuyển. Cỏ nhiều, nặng, mà phải chia đi nhiều khu nên tốn thời gian nhất", chị Quỳnh Anh nói.
Ở đây, không có chuyện "ước chừng". Mỗi khẩu phần đều được cân đo theo định mức từ bộ phận dinh dưỡng và thú y, dựa trên loài, độ tuổi và tình trạng sức khỏe của từng con.
"Không thể cho đại được. Con nào ăn bao nhiêu đều được tính sẵn và theo dõi mỗi ngày", cô gái 27 tuổi nói, đồng thời cho biết tổng chi phí thức ăn mỗi ngày khoảng hơn 40 triệu đồng. Dù gần đây, giá thực phẩm có biến động, khẩu phần của thú vẫn giữ nguyên.
Cách khu chế biến không xa, anh Phạm Thanh Bình - người phụ trách chăm sóc khu hươu cao cổ, ngựa vằn đã gắn bó 17 năm với công việc chăm sóc thú thì có mặt từ 6 giờ sáng.
Một ngày của anh không bắt đầu bằng việc cho thú ăn mà là đi một vòng tỉ mỉ nhìn từng ngóc ngách ở khu chuồng.
"Sáng nào tôi cũng phải đi một vòng trước. Xem chuồng trại, điện nước, rồi nhìn từng con coi có trầy xước hay dấu hiệu gì lạ không vì ban đêm tụi nó vận động nhiều, nên sáng ra phải kiểm tra lại hết, không thể chủ quan", anh kể.
Ở khu hươu cao cổ và linh dương, nơi anh Bình phụ trách, mỗi ngày tiêu thụ hơn 200 kg thức ăn. Nhưng với người chăm, con số đó không quan trọng bằng việc… chúng có ăn hay không.
Hiện anh Bình đang phụ trách chăm sóc 8 con hươu cao cổ, trong đó, con đực trưởng thành có thể nặng từ 1 - 1,2 tấn, con cái từ 800 - 900 kg. Thời gian mang thai của hươu cao cổ là 15 tháng. Hươu cao cổ không chỉ là loài động vật trên cạn cao nhất hiện nay mà còn là loài có chiếc lưỡi dài trên 50 cm. Lưỡi hươu cao cổ có thể vươn ra xa, cuộn lại để tuốt thức ăn là lá cây.
Nhìn chăm chú những con hươu cao cổ đang uyển chuyển bước đi dưới gốc cây trong khu chuồng, anh Bình cho biết anh luôn phải để ý xem biểu hiện của con thú thế nào, có ăn hết lượng cỏ trong ngày không.
"Chỉ cần nó ăn ít đi là mình biết có vấn đề, phải báo liền để điều chỉnh", anh nói. Mùa mưa, cỏ ướt là hươu cao cổ không thích ăn. Nắng quá thì lá khô, cũng không ăn. Tôi chọn lại loại lá, treo thức ăn lên cho phù hợp", anh chia sẻ.
Làm việc lâu năm, mối quan hệ giữa người và thú dần thay đổi. Mỗi khi anh Bình lên tiếng, hươu cao cổ và ngựa vằn đều nhìn về phía anh. Có con lại gần, ngửi, quan sát khi thấy người quen. Cũng có những con chỉ ăn khi đúng người chăm.
"Làm riết thành quen. Đi đâu thấy cây gì nó thích là nhớ đem về cho nó ăn", anh cười. Một câu nói nhẹ, nhưng chứa cả quãng thời gian gắn bó.
Ngựa vằn ở chung chuồng với hươu cao cổ khá hòa thuận, tuy nhiên thỉnh thoảng ngựa vằn cũng "len lén" cắn chân hàng xóm để chọc ghẹo
Khoảng 7 giờ 30, khi khách bắt đầu vào tham quan, nhiều người chỉ thấy những con thú đang thong thả ăn, nằm nghỉ hoặc vận động trong chuồng. Ít ai biết rằng, phía sau sự bình yên đó, buổi sáng đã đi được nửa chặng.
Hơn 3 tấn thức ăn đã được chuẩn bị. Hàng chục khu chuồng đã được phân chia. Mỗi con thú đã được kiểm tra, theo dõi.
Ở khu chế biến của Thảo Cầm Viên, những bó cỏ đã vơi đi một nửa. Không khí bớt ồn hơn lúc đầu giờ. Quỳnh Anh đứng lại vài giây, nhìn về phía khu chuồng, nơi những con thú đang cúi xuống ăn chậm rãi. "Thấy tụi nó ăn, mình vui", chị nói.
Rồi lại quay vào trong, chuẩn bị những phần việc còn lại cho buổi chiều và cho ngày mai, khi một buổi sáng khác lại bắt đầu, cũng từ những bó cỏ đầu tiên.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hành trình tìm lại căn tính đã giúp anh thay đổi, từ người đứng giữa hai thế giới muốn là Mỹ nhưng chưa đủ… Mỹ, muốn là Việt mà cũng chẳng phải Việt…; giờ là người kể chuyện Việt Nam đầy sâu sắc và hơn thế, góp phần kết nối những tấm lòng hướng về quê hương. Câu chuyện của Chris Trần là ví dụ điển hình cách một người trẻ đi qua những băn khoăn về bản sắc để tìm thấy nơi mình thuộc về và chọn ở lại, không phải để hoài niệm, mà để hành động.
Sinh ra tại Mỹ, Chris Trần, Christopher Hargraves Tran, tên Việt là Trần Thái Minh, lớn lên trong môi trường Mỹ, nhưng cảm giác "thuộc về" lại chưa bao giờ thật sự trọn vẹn. "Ở Mỹ, người ta gọi tôi là Chris. Tên Minh chỉ có gia đình gọi. Khi về Việt Nam, mọi người gọi tôi là Minh, tự nhiên thấy gần gũi, như được trở về nhà", anh nói, giọng chậm lại như đưa người nghe chạm đến vùng thăm thẳm của ký ức sống nơi đất Mỹ năm nào.
Tuổi thơ của Minh không hoàn toàn là bức tranh màu hồng vẽ ký ức đẹp. Anh từng cảm giác xấu hổ khi mẹ nói tiếng Việt trước cổng trường, từng muốn trốn đi khi nghe những giai điệu cải lương vang lên từ chiếc xe của mẹ. Ở trường tiểu học, giữa môi trường đa sắc tộc nhưng ít người châu Á, Minh lại bị trêu chọc. Ở nhà, anh phải nói tiếng Việt để giữ gốc gác. Ngoài xã hội, anh lại cố gắng trở thành một người Mỹ. Giữa mênh mang ấy, Minh từng không biết mình thực sự thuộc về đâu.
Cảm giác lửng lơ đó theo anh suốt những năm tháng học trò. Thời trung học, Thái Minh nhận ra: Việt Nam gần như vắng bóng trong các bài giảng, ngoài câu chuyện chiến tranh. Sự thiếu vắng ấy đã khơi dậy hành trình tìm hiểu sâu hơn. Sau đó khi bước vào đại học, Minh chọn học Lịch sử châu Á như cách đi tìm câu trả lời cho chính mình. Năm cuối đại học, Minh quyết định sang Việt Nam du học, và lựa chọn ấy đã "Thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được thuộc về nơi tìm thấy kết nối thật sự".
Tốt nghiệp năm 2008, Minh trở lại Mỹ, làm công việc giảng dạy ổn định. Nhưng nỗi nhớ Việt Nam lớn dần. "Tôi nhớ Việt Nam mỗi ngày", Minh nói đầy chân thành. Đến năm 2011, Minh quyết định quay lại Việt Nam, không phải đi ngắn, mà là để an cư. Anh chọn TP.HCM, nơi có bạn bè, có cơ hội dạy học và quan trọng hơn, là nơi anh cảm thấy mình được là chính mình.
Tiếp đó, những chuyến xuyên Việt bắt đầu. Không chỉ là du lịch, đó là hành trình khám phá văn hóa, con người, lịch sử - những điều anh từng không được biết đến khi còn ở Mỹ. Mỗi vùng đất, mỗi giọng nói, mỗi món ăn đều mở ra một lớp nghĩa mới về đất nước này. "Việt Nam đa dạng đến mức hiểu bao nhiêu cũng không đủ", anh nói, như một lời thú nhận giản dị mà đầy xúc động.
"Nhiều người Việt ở nước ngoài bây giờ chỉ biết đến Việt Nam qua phở, bánh mì. Nhưng Việt Nam còn nhiều thứ khác", Thái Minh tâm sự câu chuyện anh khởi đầu với kênh quảng bá văn hóa và hình ảnh Việt Nam đến bạn bè đồng trang lứa và những người gốc Việt được sinh ra lớn lên ở môi trường ngoài Việt Nam.
Thái Minh làm nội dung trên mạng xã hội một cách tự nhiên, từ chính niềm yêu thích ngôn ngữ. Là một giáo viên, anh nhìn tiếng Việt không chỉ là phương tiện giao tiếp, mà là chìa khóa mở ra văn hóa. "Mỗi video ngắn là cách tôi chia sẻ trải nghiệm học tiếng Việt. Tôi thường khuyên mọi người khi mới bắt đầu, không cần nói hoàn hảo, chỉ cần yêu tiếng Việt là đã đủ để kết nối với gia đình, với cội nguồn", Minh nói.
Trên kênh nội dung của Thái Minh, thấy rõ mạch thể hiện không chạy theo những thứ phổ biến. Minh chọn về những vùng đất ít người biết, kể những câu chuyện ít người để ý. Từ khám phá chi tiết giản đơn trong tranh Đông Hồ ở Bắc Ninh, đi gặp gỡ các nghệ sĩ cải lương miền Tây, làm phim ngắn giới thiệu phương ngữ đặc trưng của Nghệ An, Quảng Nam…; giải thích ý nghĩa, nói như Minh là: "Nhiều người gốc Việt chưa từng được nghe, chưa từng tiếp cận những thông tin thú vị ấy, nên mình muốn giới thiệu cái thú vị ấy cho mọi người hiểu Việt Nam hơn".
Với lợi thế là nhà ngôn ngữ học, cùng nền tảng giáo dục gia đình và tình mẫu tử thời thơ ấu, những bài học về làm người, về gốc gác dân tộc, Thái Minh thừa hưởng nhiều từ mẹ. Hỏi điều gì khiến Minh ấn tượng khi về sống ở Việt Nam, anh bảo ngay: "Tình đoàn kết, cái đó mạnh lắm. Nhất là khi có bão lũ, thiên tai, con người gặp cảnh khốn khó, mọi người đoàn kết lại hỗ trợ lẫn nhau rất mạnh".
Cũng từ tự hào về đức tính ấy của người Việt, khi các vùng miền chịu đựng thiên tai, Thái Minh lại chung tay cùng người dân Việt tham gia cứu trợ nạn nhân bão lũ, nạn nhân chất độc da cam, quyên tiền làm cầu đường, gắn đèn năng lượng mặt trời cho các tuyến đường ban đêm dễ xảy ra tai nạn ở vùng nông thôn thuộc xã Tân Hào, Vĩnh Long.
Điều thú vị hơn nữa là trong các chuyến đưa bạn bè, người quen ở nước ngoài về Việt Nam, ý tưởng ban đầu của họ về chỉ để đi ăn, đi chơi và trải nghiệm, nhưng sau chuyến đi họ đều thay đổi suy nghĩ về Việt Nam. Họ tự thấy mình có trách nhiệm và mong gắn bó hơn với Việt Nam, giúp người, giúp đời, chứ không chỉ đơn thuần là suy nghĩ về hưởng thụ như trước.
Ở một nơi từng xa lạ, giờ đây đã trở thành nhà. Và trong hành trình ấy, Chris Trần, hay Trần Thái Minh, không chỉ tìm lại được căn tính của mình, mà còn chọn cách sống để giữ gìn và lan tỏa nó.
Tin Gốc: Thanh Niên

