Mấy hôm nay tôi thật sự rối trí, không biết nên cố gắng tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân này khi trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi. Tôi vào Sài Gòn lập nghiệp sau khi tốt nghiệp ngành tài chính ngân hàng. Tôi gặp anh trong một lần sửa điện thoại, anh là người miền Tây, hiền lành, nói chuyện dễ gần nên dần nảy sinh tình cảm. Chúng tôi quen nhau gần ba năm rồi quyết định cưới, con giờ gần một tuổi.
Trước khi cưới, anh từng mở một tiệm sửa chữa nhỏ nhưng việc làm ăn không thuận lợi. Gia đình anh cũng có khoản nợ cũ nên sau khi cưới, gánh nặng tài chính gần như đè lên cả hai vợ chồng. Tôi đi làm văn phòng, ngoài giờ còn nhận thêm việc nhập liệu, anh cũng cố gắng nhưng thu nhập bấp bênh. Có thời điểm, tiền kiếm được không đủ trả lãi, tôi phải vay mượn khắp nơi, vay chỗ nọ đập chỗ kia. Nhiều đêm nhìn con ngủ, nước mắt tự rơi, thấy thương con vì thiếu thốn đủ thứ.
Khoảng một năm nay, tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con vì không có ai phụ giúp, mọi chi phí đều dồn lên vai chồng. Ban đầu anh còn chăm chỉ, dần dần thay đổi. Tiệm sửa điện thoại chuyển sang mặt bằng nhỏ hơn, chi phí giảm nhưng thu nhập cũng không khá hơn bao nhiêu. Nợ nần vẫn còn, dù không bị thúc ép nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Điều khiến tôi buồn nhất là anh bắt đầu sa đà vào việc câu cá. Gần như tuần nào anh cũng đi vài ngày, có khi cả tuần chỉ làm việc cầm chừng. Tôi góp ý, anh gạt đi, bảo tôi không hiểu áp lực của anh. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền bạc hay tương lai, anh lại cáu gắt, bảo tôi ở nhà thì biết gì mà nói. Tôi xin đi làm lại để phụ giúp nhưng anh không đồng ý, lấy lý do con còn nhỏ.
Tính anh vốn nóng, lại gia trưởng, vợ chồng thường xuyên cãi vã. Có lần bức xúc quá, tôi gọi điện cho mẹ chồng mong bà khuyên nhủ, bà chỉ nói tôi nên thông cảm cho chồng. Nghe vậy tôi càng tủi thân hơn. Những khoản nợ tôi đứng ra vay, những lời hỏi han từ bạn bè khiến tôi vừa áp lực vừa xấu hổ, nhưng dường như anh không để tâm. Đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện bế con về quê ngoại, xin đi làm lại để từng bước trả nợ và làm lại cuộc đời. Rồi nhìn con quấn bố, tôi lại chùn bước. Tôi không muốn con thiếu tình cảm của cha, cũng không muốn gia đình tan vỡ khi con còn quá nhỏ.
Bố mẹ đẻ liên tục khuyên tôi quay về. Họ nói tôi đã hy sinh quá nhiều, từ tiền bạc đến công sức, thậm chí còn gánh thêm khoản nợ hơn trăm triệu đồng. Tôi vẫn đang phân vân giữa việc ở lại cố gắng thay đổi chồng hay dứt khoát rời đi để tự cứu lấy mình. Thực lòng tôi biết anh không phải người xấu, cũng không sa vào tệ nạn gì. Thế nhưng cứ sống mãi như thế này, tôi không thấy tương lai ở đâu, chán chồng vô cùng. Có phải tôi đang quá khắt khe, không đủ tinh tế để hiểu áp lực và sở thích của chồng? Hay tôi đang tự làm khổ mình khi cố níu giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người, đặc biệt là những người đàn ông từng ở trong hoàn cảnh giống chồng tôi.
Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.
Tôi là tác giả bài viết: "Bạn trai đối xử với tôi như 'mối quan hệ tiện lợi'". Rất cảm ơn cô chú, anh chị cho tôi lời khuyên sáng mắt ra. Thú thật ban đầu tôi không có nhiều tình cảm với anh ta, bởi anh ta có tài chính, ngoại hình cũng ổn, điểm cộng là kiên nhẫn tán tôi, tôi nghĩ yêu mình thật lòng nên mới chọn làm người yêu mình. Ban đầu quen nhau, chúng tôi chia sẻ quan điểm hôn nhân. Tôi muốn anh ở lại Sài Gòn lập nghiệp rồi lập gia đình, quê cách 1.700 km thì năm về một hai lần nếu có điều kiện kinh tế. Anh cũng nói với tôi là để xem hai đứa gắn bó tới đâu, thời gian trôi anh có ý định ở lại Sài Gòn hay không.
Thế là quen nhau đến tháng 4/2025 thì xuất hiện tin nhắn em gái anh bảo: "Yêu con em vậy yêu đi, khi nào lấy vợ thì bỏ". Tôi "show" bằng chứng là tin nhắn chụp màn hình cho anh xem vì anh bảo em anh không hề nói câu đó, anh cũng không hề có ý định quen rồi bỏ và cũng chưa từng để tâm mấy lời nói đó, anh còn thề nói sai ra đường xe đâm chết nữa. Khi tôi đưa ra bằng chứng, anh mới nói em gái anh nói đùa, tôi không phân biệt được đâu là đùa đâu là thật và suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Anh nói thôi anh không giải thích thêm nữa vì anh là người đứng giữa gia đình và bạn gái.
Cuối cùng anh cũng bộc bạch suy nghĩ sau cả ngày dài im lặng với nhau. Anh nói yêu tôi là thật, khi yêu, anh chỉ muốn yêu thôi chứ chưa nghĩ xa xôi gì cả. Con tim thì yêu nhưng lí trí lại không cho phép vì tôi là con một, anh muốn sau này về già cha mẹ hai bên có người chăm sóc, muốn 20-30 năm nữa về quê sống, làm những thứ anh thích. Tôi đề nghị rằng, hiện tại yêu nhau, cưới nhau thì sẽ ở Sài Gòn sinh sống và làm việc, về quê mỗi năm một hai lần như anh vẫn thường. Sau này ba mẹ tôi trăm tuổi già, tôi sẽ theo anh về quê anh luôn. Anh bảo "nói thì dễ nhưng thực tế khó lắm em à".
Thật ra tôi thấy người trong dòng họ nhà anh vào Sài Gòn sống và làm việc (làm cùng ngành với anh nhưng thành công hơn anh), họ có ba đứa con, lễ Tết vẫn về quê thăm ông bà, cha mẹ. Tôi chia sẻ đến như vậy, đề xuất giải pháp đến như thế, anh vẫn không thể chấp nhận nên tôi đề nghị rằng dừng lại. Anh nói anh rất yêu tôi nhưng yêu tiếp thì tôi lỡ dở tuổi xuân, còn dừng lại thì hụt hẫng. Tôi quyết định dừng lại vì không muốn vòng lặp mỗi tháng lo sợ có thai hay không có thai. Anh ta cũng không lo lắng được cho tôi. Mấy ngày tôi mệt lả, đi khám bệnh hay đi tiêm phòng HPV đều đi một mình dù tôi có đề nghị anh đi cùng. Ban đầu tôi ho cảm, anh còn mua thuốc quan tâm nhưng sau đó hoàn toàn không. Còn anh bệnh, tôi chủ động đem thuốc, nước cam, đồ ăn qua cho anh nhưng chỉ được vài lần, sau đó anh từ chối toàn tập, bảo đừng đem qua anh ngại lắm.
Tôi đề nghị qua phòng trọ anh nấu cơm cùng nhau ăn rồi tôi về, hoặc qua cửa hàng anh ngồi làm việc nhưng anh từ chối. Từ lúc yêu tới giờ, tôi chưa hề đặt chân đến phạm vi nhà trọ, cửa hàng anh. Buồn lắm chứ, suy nghĩ lại cảm giác mình bị ra rìa toàn tập. Thêm nữa, lúc cha mẹ anh vào đây, tôi chủ động mua quà là yến chưng đem tận nhà, nói anh gửi biếu bác gái. Tôi không biết anh có đưa cho mẹ anh không nhưng anh vẫn bảo bác cảm ơn tôi nhiều. Ngoài ra, tôi hay về nhà với ba mẹ vào cuối tuần nhưng không bao giờ anh chủ động hỏi thăm sức khỏe hoặc biếu quà bánh để tạo sự kết nối (cái này tôi không bắt nhưng thấy anh không quan tâm đến gia đình tôi).
Chuyện chia tay tôi cũng nói với cha mẹ rồi. Họ an ủi và bảo có người muốn làm quen ở quê, động viên tôi quen người ở quê luôn cho dễ cưới xin, đi lại. Dù chia tay được rồi nhưng trong lòng tôi vẫn tiếc thời gian vừa qua, tiếc bao kỷ niệm vui vẻ bên nhau. Yêu đương vui thật đấy nhưng đó là khi không suy nghĩ về chuyện cưới xin như thế này, không suy nghĩ về lâu dài. Nhưng đằng trai 31 tuổi, đằng gái 25 rồi mà không xác định yêu để tiến đến hôn nhân thì chỉ mất thời gian. Nói đến tuổi tôi mới nhớ Tết năm nay anh bảo về xem bói, thầy bói nói hai đứa tứ hành xung - lục xung nên không hợp kết hôn. Từ dạo đó bọn tôi hay cãi nhau về vấn đề tương lai.
Tôi ra thời hạn ba năm nhưng thực chất hiện tại chia tay chỉ 1,5 năm thôi. Tôi sợ rằng về lâu dài, phát sinh thêm chuyện có bầu, anh ta lại như thế thì chỉ có tôi khổ. Không lo lắng được cho tôi sao lo được cho con. Giờ tôi chỉ mong sao bản thân có thể thông suốt hơn, bớt suy nghĩ đau buồn về mối tình này. Chỉ khi có thể nhìn cuộc sống của anh một cách dửng dưng mà không chút xao động, tôi mới thực sự không còn tình cảm nữa.
Tôi và người yêu cũ yêu nhau suốt bảy năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Bốn năm học chung trường rồi ba năm sau khi ra trường đi làm, chúng tôi gắn bó gần như cả tuổi trẻ. Anh là mối tình đầu và cũng là người tôi từng nghĩ sẽ đi đến hôn nhân.
Sau khi đi làm được một thời gian, gia đình anh bắt đầu phản đối. Lý do khá rõ ràng: hai bên không môn đăng hộ đối. Gia đình anh ở thành phố, bố mẹ đều là công chức nhà nước, kinh tế ổn định, còn tôi ở tỉnh lẻ, bố mẹ làm nông nghiệp. Những lần tôi về nhà anh chơi, không khí luôn gượng gạo nên sau đó tôi không dám về nữa. Sau đó anh nói bố mẹ không đồng ý mối quan hệ này. Chúng tôi cố gắng thêm một thời gian nhưng áp lực ngày càng lớn. Khi anh quyết định đi du học, cả hai nói chuyện rất lâu, chúng tôi ôm nhau và khóc, không có lời chia tay nhưng cũng chẳng có lời hứa chờ đợi.
Sau đó chúng tôi đều im lặng, ngầm hiểu mối quan hệ đã kết thúc. Tôi mất thời gian dài mới ổn định lại cảm xúc và cuộc sống. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi vẫn đi làm rồi về nhà, thời gian trôi qua khá chậm. Mãi đến năm 32 tuổi, tôi mới quen bạn trai hiện tại qua người quen giới thiệu. Anh 34 tuổi, làm IT, hiền lành, sống đơn giản, yêu thương tôi, gia đình không quá khá giả nhưng chân thành, bố mẹ đều có lương hưu. Quen nhau hơn một năm, hai bên gia đình đã gặp mặt và bắt đầu tính chuyện cưới xin.
Gần đây, người yêu cũ bất ngờ liên lạc lại với tôi qua mạng xã hội. Anh nói đã về nước làm việc được một thời gian, đợi công việc và cuộc sống ổn định mới liên lạc với tôi. Anh bảo nhớ tôi rất nhiều. Qua nói chuyện, tôi biết trong thời gian sống ở nước ngoài, anh từng kết hôn với một người cùng là du học sinh, sau đó không hợp nên chia tay, hiện chưa có con chung. Anh chỉ nói ngắn gọn là mỗi người một hướng, không nhắc tới nhiều.
Tôi cũng kể rõ với anh rằng mình đã có người yêu, xác định lâu dài, hai bên gia đình đang chuẩn bị chuyện cưới xin. Tôi nghĩ nói vậy là đủ để anh biết mà dừng lại. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn tin, cố gắng thuyết phục. Anh nói đã tìm hiểu và biết bạn trai tôi 34 tuổi nhưng chưa có sự nghiệp rõ ràng, chỉ là nhân viên bình thường, gia cảnh không khá giả, chưa có nhà ở thành phố. Theo anh, nếu cưới về, cuộc sống sẽ nặng gánh cơm áo gạo tiền, sau này sinh con cũng khó lo cho con được điều kiện học hành tốt.
Anh nói anh đã có vị trí ổn trong công việc, tài chính tốt, nền tảng gia đình tốt, nếu đến với anh, cuộc sống của tôi và con cái sau này sẽ thuận lợi hơn, hạnh phúc hơn. Hiện tại bố mẹ anh cũng không can thiệp vào cuộc sống riêng của anh nữa, miễn sao anh sống hạnh phúc và sinh con cho ông bà có cháu bế là được. Anh cho rằng điều anh nói là suy nghĩ thực tế, không phải để so sánh hơn thua mà muốn tôi cân nhắc tương lai lâu dài.
Hiện tôi vẫn giữ quyết định tiến tới với bạn trai hiện tại nhưng việc người cũ liên tục níu kéo và đưa ra những lý lẽ như vậy khiến tôi nhiều lúc cũng có suy nghĩ. Nhất là khi đó lại là mối tình đầu của tôi, chia tay khi cả hai còn rất yêu nhau. Tôi không biết có nên chia sẻ chuyện này với người yêu hiện tại không? Liệu anh có hiểu lầm tôi không? Tôi sợ nếu người cũ cứ đeo bám như vậy, có ngày bạn trai hiện tại biết được lại càng không hay. Không biết việc người cũ quay lại lúc này là vì anh thực sự còn tình cảm với tôi hay vì lý do nào khác? Mong các độc giả cho tôi xin ý kiến.