Tôi và người yêu cũ yêu nhau suốt bảy năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Bốn năm học chung trường rồi ba năm sau khi ra trường đi làm, chúng tôi gắn bó gần như cả tuổi trẻ. Anh là mối tình đầu và cũng là người tôi từng nghĩ sẽ đi đến hôn nhân.
Sau khi đi làm được một thời gian, gia đình anh bắt đầu phản đối. Lý do khá rõ ràng: hai bên không môn đăng hộ đối. Gia đình anh ở thành phố, bố mẹ đều là công chức nhà nước, kinh tế ổn định, còn tôi ở tỉnh lẻ, bố mẹ làm nông nghiệp. Những lần tôi về nhà anh chơi, không khí luôn gượng gạo nên sau đó tôi không dám về nữa. Sau đó anh nói bố mẹ không đồng ý mối quan hệ này. Chúng tôi cố gắng thêm một thời gian nhưng áp lực ngày càng lớn. Khi anh quyết định đi du học, cả hai nói chuyện rất lâu, chúng tôi ôm nhau và khóc, không có lời chia tay nhưng cũng chẳng có lời hứa chờ đợi.
Sau đó chúng tôi đều im lặng, ngầm hiểu mối quan hệ đã kết thúc. Tôi mất thời gian dài mới ổn định lại cảm xúc và cuộc sống. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi vẫn đi làm rồi về nhà, thời gian trôi qua khá chậm. Mãi đến năm 32 tuổi, tôi mới quen bạn trai hiện tại qua người quen giới thiệu. Anh 34 tuổi, làm IT, hiền lành, sống đơn giản, yêu thương tôi, gia đình không quá khá giả nhưng chân thành, bố mẹ đều có lương hưu. Quen nhau hơn một năm, hai bên gia đình đã gặp mặt và bắt đầu tính chuyện cưới xin.
Gần đây, người yêu cũ bất ngờ liên lạc lại với tôi qua mạng xã hội. Anh nói đã về nước làm việc được một thời gian, đợi công việc và cuộc sống ổn định mới liên lạc với tôi. Anh bảo nhớ tôi rất nhiều. Qua nói chuyện, tôi biết trong thời gian sống ở nước ngoài, anh từng kết hôn với một người cùng là du học sinh, sau đó không hợp nên chia tay, hiện chưa có con chung. Anh chỉ nói ngắn gọn là mỗi người một hướng, không nhắc tới nhiều.
Tôi cũng kể rõ với anh rằng mình đã có người yêu, xác định lâu dài, hai bên gia đình đang chuẩn bị chuyện cưới xin. Tôi nghĩ nói vậy là đủ để anh biết mà dừng lại. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn tin, cố gắng thuyết phục. Anh nói đã tìm hiểu và biết bạn trai tôi 34 tuổi nhưng chưa có sự nghiệp rõ ràng, chỉ là nhân viên bình thường, gia cảnh không khá giả, chưa có nhà ở thành phố. Theo anh, nếu cưới về, cuộc sống sẽ nặng gánh cơm áo gạo tiền, sau này sinh con cũng khó lo cho con được điều kiện học hành tốt.
Anh nói anh đã có vị trí ổn trong công việc, tài chính tốt, nền tảng gia đình tốt, nếu đến với anh, cuộc sống của tôi và con cái sau này sẽ thuận lợi hơn, hạnh phúc hơn. Hiện tại bố mẹ anh cũng không can thiệp vào cuộc sống riêng của anh nữa, miễn sao anh sống hạnh phúc và sinh con cho ông bà có cháu bế là được. Anh cho rằng điều anh nói là suy nghĩ thực tế, không phải để so sánh hơn thua mà muốn tôi cân nhắc tương lai lâu dài.
Hiện tôi vẫn giữ quyết định tiến tới với bạn trai hiện tại nhưng việc người cũ liên tục níu kéo và đưa ra những lý lẽ như vậy khiến tôi nhiều lúc cũng có suy nghĩ. Nhất là khi đó lại là mối tình đầu của tôi, chia tay khi cả hai còn rất yêu nhau. Tôi không biết có nên chia sẻ chuyện này với người yêu hiện tại không? Liệu anh có hiểu lầm tôi không? Tôi sợ nếu người cũ cứ đeo bám như vậy, có ngày bạn trai hiện tại biết được lại càng không hay. Không biết việc người cũ quay lại lúc này là vì anh thực sự còn tình cảm với tôi hay vì lý do nào khác? Mong các độc giả cho tôi xin ý kiến.
Tôi 27 tuổi và bạn trai 35 tuổi quen nhau gần hai năm. Ngay từ đầu anh đã nói rõ từng có một đời vợ và có một bé trai, hiện bé sống với mẹ. Khi đó tôi suy nghĩ khá nhiều nhưng rồi vẫn quyết định tìm hiểu vì thấy anh sống tử tế, công việc ổn định và đối xử với tôi chân thành. Anh nói chuyện ly hôn đã dứt điểm, con do vợ cũ nuôi nên cuộc sống sau này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều. Hai đứa dự định cuối năm nay sẽ làm đám cưới, gia đình hai bên cũng đã gặp mặt và cơ bản đồng ý.
Mọi chuyện đang diễn ra bình thường thì gần đây phía vợ cũ bất ngờ đề nghị chuyển bé về cho bạn trai tôi nuôi. Lý do là cô ấy chuẩn bị lấy chồng mới, gia đình chồng không muốn cô ấy mang con riêng theo. Ông bà ngoại của bé cũng đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, bệnh nhiều nên không thể chăm sóc lâu dài. Vì vậy, họ muốn chuyển khẩu bé về nhà bố ruột để anh trực tiếp nuôi dưỡng. Bạn trai tôi khá trầm lặng khi nói chuyện này, nhưng anh khẳng định đó là con mình nên nếu bên kia không nuôi nữa thì anh phải nhận về. Anh nói không thể để con rơi vào tình trạng không có ai chăm sóc.
Tôi hiểu điều đó là đúng nhưng từ khi nghe chuyện, tôi bắt đầu thấy bối rối. Bé năm nay 5 tuổi, lại bị tăng động giảm chú ý nên việc chăm sóc sẽ vất vả hơn bình thường. Nếu chúng tôi cưới nhau, gần như tôi sẽ sống chung và cùng chăm bé mỗi ngày. Tôi thương đứa trẻ vì bé không có lỗi trong chuyện của người lớn nhưng bản thân tôi chưa từng làm mẹ, lại phải bước vào vai trò mẹ kế trong hoàn cảnh như vậy khiến tôi lo lắng. Bạn trai nói sẽ cố gắng lo cho con, không để tôi phải gánh hết trách nhiệm, nhưng thực tế khi sống chung thì khó tách bạch rõ ràng. Tôi đang suy nghĩ rất nhiều vì tôi rất yêu anh và anh cũng rất yêu tôi.
Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ gia đình mình hạnh phúc. Thu nhập của tôi đủ lo cho vợ con, vợ vốn là người phụ nữ của gia đình. Em từng thích nấu ăn, chăm con, cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi vui vẻ. Với vợ ngày trước, hạnh phúc đơn giản chỉ là chăm sóc chồng con. Mọi thứ thay đổi từ khi vợ biết đến pickleball.
Ban đầu tôi vui vì nghĩ vợ tìm được môn thể thao để vận động, có thêm bạn bè. Rồi em đam mê quá, từ vài buổi một tuần đến ngày nào cũng ra sân. Tủ đồ của vợ đầy những váy thể thao, giày, túi, phụ kiện. Điện thoại lúc nào cũng ting ting trong nhóm pickleball. Vợ bắt đầu nói nhiều về "đẳng cấp", lối sống hiện đại, cho rằng những ai chơi pickleball là người có gu.
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu. Tôi từng vài lần đi cùng vợ đến sân. Nhìn những nhóm người cười nói, check-in, khoe đồ hiệu, bàn chuyện du lịch và xe cộ, tôi thấy mình lạc lõng. Ai cũng cố khoác lên mình vẻ thành đạt và văn minh. Còn tôi, sau giờ làm chỉ muốn về nhà với gia đình.
Có hôm con sốt, vợ vẫn bảo đã hẹn đánh đôi nên đi một lúc rồi về. Có hôm vợ đi đến 22h mới về. Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Vợ chê tôi nhàm chán, không hiểu cuộc sống hiện đại. Em bảo tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không có tham vọng mở rộng quan hệ hay tận hưởng cuộc sống như người ta. Vợ chồng tôi giờ như sống ở hai môi trường khác nhau.
Tôi cảm giác vợ không còn thuộc về gia đình nữa. Em vẫn là vợ tôi, mẹ của con tôi nhưng tâm trí và niềm vui lại ở ngoài sân bóng cùng những người bạn có gu. Có lẽ nào hạnh phúc của tôi sắp tan vỡ?
Tôi vô tình đọc được bài viết của tác giả bệnh nặng, được vợ đã ly hôn cho về nhà nuôi dưỡng, lại nhớ câu chuyện của chính mình và muốn gửi đến mọi người có cách nhìn nhận riêng của từng việc.
12 năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông thành đạt, tinh tế và là mối tình đầu của tôi. Ngày đó, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ là một đường thẳng tắp của niềm vui. Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có những khoảng hở mà ta không lường trước được. Khi con trai tròn một tuổi, tôi phát hiện chồng có nhân tình. Cảm giác lúc đó? Đau, buồn và tuyệt vọng. Nhưng thay vì chọn cách gào thét hay phơi bày mọi thứ, tôi chọn cách im lặng để quan sát.
Tôi nhìn người đàn ông ấy vẫn chăm sóc vợ con chu đáo, vẫn lo toan nhà cửa, xe cộ và đưa hết lương cho vợ hàng tháng. Tôi tự hỏi mình: "Trên đời này có ai trọn vẹn không?". Tôi đã tự tìm câu trả lời bằng cách chấp nhận khuyết điểm đó của anh như lẽ đương nhiên của một người đàn ông có quá nhiều thứ để thỏa mãn bản thân. Suốt 10 năm, tôi lặng lẽ đứng sau, biết rõ từng bóng hồng đi qua đời anh nhưng vẫn giữ cho tổ ấm sự bình yên tuyệt đối.
Tôi bán bánh online, bán cho vui và để giao tiếp với xã hội, thích thì bán không thích thì cho. Niềm vui của tôi mỗi ngày là sự an yên của gia đình, con cái và cả chồng tôi. Nhưng khi anh bắt đầu thay đổi tính tình, mang những bực dọc bên ngoài về nhà, tôi biết giới hạn của mình đã chạm đến. Chúng tôi đã ngồi nói hết mọi chuyện với nhau và cuối cùng là thống nhất ly hôn. Ngày ra tòa, tôi chỉ cần tài sản chia đôi để tôi toàn quyền nuôi con. Anh lại làm tôi bất ngờ khi để lại tất cả tài sản, chỉ dắt chiếc xe máy ra đi tay trắng. Toàn bộ tài sản gồm một căn chung cư, hai căn nhà phố cho thuê, ôtô đều do anh tự làm nên bằng đôi bàn tay trắng, kể cả mảnh đất cha mẹ để lại anh cũng để cho mẹ con tôi.
Hai mẹ con tôi có cuộc sống đầy đủ và chưa từng phải lo nghĩ gì dù có anh hay không, nhưng tôi lại thấy cuộc sống không còn niềm vui nữa. Hóa ra, tiền bạc hay sự tự do tuyệt đối không làm tôi vui bằng cảm giác có một gia đình đúng nghĩa. Rồi sau những ngày chia cách, khi anh vẫn đều đặn gửi tiền nuôi con. Tôi đã nhắn một câu: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Và rồi anh đã về, vẫn người đàn ông đó, có tâm, yêu thương và chăm sóc hai mẹ con hết lòng.
Giờ đây, anh lại ở đây, vẫn là người đàn ông của gia đình nhưng dịu dàng và thấu hiểu hơn. Có thể người ngoài sẽ nói tôi dại, sẽ lo lắng thay cho tôi về những rủi ro. Nhưng tôi chỉ cười, anh ấy sẽ tự biết lo cho bản thân và lo cho mẹ con tôi, những rủi ro đó có anh thì sẽ không bao giờ xảy ra. Hạnh phúc của tôi không ở cách mọi người nhìn, mọi sự phá xét của xã hội, nó nằm trong sự an yên của tâm hồn tôi, trong nụ cười của con trai và trong cách tôi lựa chọn nhìn nhận sự không hoàn hảo của bạn đời.