Vụ việc xảy ra tại ga tàu hỏa Bhairab hôm 28/4. Gia đình ba người đang di chuyển trên chuyến tàu liên tỉnh Titas từ Brahmanbaria. Khi tàu bắt đầu rời ga, người cha bế con bước xuống nhưng tuột tay, đứa trẻ rơi vào khe hở giữa thân tàu và nền sân ga.
Người cha lập tức nhảy xuống đường ray, ôm lấy con và ép sát cơ thể vào vách bê tông của sân ga. Hai cha con nằm bất động trong lúc 8 toa tàu chạy qua phía trên. Cả hai đều không gặp chấn thương.
Ông Falu Mia, nhân viên tàu Titas, xác nhận sự việc và cho biết gia đình đã cố xuống xe khi tàu đang di chuyển. “Người cha có phản xạ nhanh, ép mình vào vách ngăn sát đường ray để bảo toàn mạng sống cho cả hai”, ông Mia nói.
Ngay khi đoàn tàu đi qua, những người có mặt tại sân ga đã kéo hai nạn nhân lên. Một hành khách đưa đứa trẻ đi kiểm tra y tế, trong khi những người khác hỗ trợ người mẹ xuống tàu an toàn. Trưởng đồn cảnh sát đường sắt Bhairab, ông Sayeed Ahmed nói: “Chúng tôi nghĩ hai cha con không thể sống sót. Khi thấy họ đứng dậy sau khi đoàn tàu đi qua, không ai dám tin đó là sự thật”.
Giới chức đường sắt không tiết lộ tên các nạn nhân nhưng cho biết gia đình đến từ làng Lohajuri, thị trấn Katiadi, quận Kishoreganj. Đứa trẻ khoảng 1-2 tuổi.
Cấu trúc tại ga Bhairab (Platform 1) có một hốc lõm vào bên dưới sân ga. Đây là khoảng hở an toàn kiến trúc. Người cha đã phát hiện ra hốc này, nhanh chóng nằm đè lên con và ép người dán chặt vào vách tường bê tông thẳng đứng của hốc lõm, giúp họ không bị gầm toa tàu hay bánh lái kim loại va quệt.
Video ghi lại sự việc do những người có mặt tại nhà ga quay lại hiện được chia sẻ trên nhiều nền tảng mạng xã hội.
Tin Gốc: Vnexpress

Giữa tháng 4, khoảng 20 người trẻ ngồi trong phòng họp ở Thượng Hải để tham gia tọa đàm về các ý tưởng khởi nghiệp. Sự kiện do Karen Dai, người sáng lập nền tảng hỗ trợ khởi nghiệp SoloNest, tổ chức.
Mô hình khởi nghiệp "công ty một người" từng thịnh hành ở Thung lũng Silicon, nay lan rộng tại Trung Quốc. Làn sóng này được thúc đẩy khi chính quyền các thành phố cam kết tài trợ hàng triệu USD để tự chủ công nghệ. "Công ty một người là sản phẩm của kỷ nguyên AI", Dai nói.
Theo bà, việc tự điều hành doanh nghiệp trước đây rất khó khăn, nhưng khả năng hỗ trợ của AI hiện nay đã hạ thấp rào cản.
Nhiều năm qua, mạng xã hội Trung Quốc liên tục tranh luận về "lời nguyền tuổi 35", thuật ngữ ám chỉ việc nhân viên của các công ty công nghệ bị đào thải khi bước vào độ tuổi này. "Ở tuổi 35, dường như có một ranh giới vô hình. Công ty sẽ đánh giá lại xem ai phù hợp hơn để ở lại", Dai cho biết.
Để tránh rủi ro, nhiều người chọn cách làm chủ. Wang Tianyi, 26 tuổi, cựu quản lý sản phẩm của một công ty Internet, hiện kiếm 5.800 USD mỗi tháng nhờ làm video quảng cáo bằng AI. "Nhờ công nghệ, các công ty một người có lợi thế lớn về hiệu suất", Wang nói.
Wei Xin, 34 tuổi, ở Thượng Hải sớm nhận ra công việc đánh giá tài liệu tại một công ty tư vấn nước ngoài sẽ bị AI thay thế. Cô học cách dùng Google Gemini, tự tạo phiên bản kỹ thuật số và chuyển sang làm sáng tạo nội dung. "Nếu không tiếp cận và sử dụng AI, tôi sẽ sớm bị đào thải", Wei, người từng du học tại Mỹ cho biết.
Chính quyền các địa phương tại Trung Quốc đang hỗ trợ mô hình kinh doanh này, thường gọi là OPC (One-person company).
Tháng 11/2025, thành phố Tô Châu cam kết đào tạo hơn 10.000 nhân tài OPC vào năm 2028 và rót khoảng 100 triệu USD vào các lĩnh vực robot, chăm sóc sức khỏe. Tháng trước, thành phố Thành Đô cũng thông báo trợ cấp khoảng 2.800 USD cho sinh viên tốt nghiệp thành lập công ty một người sử dụng AI.
Ông Kyle Chan, nghiên cứu viên Viện Brookings, đánh giá các biện pháp này là chất xúc tác giúp doanh nghiệp nhỏ cất cánh. Theo ông, tài trợ cho OPC là giải pháp chi phí thấp nhằm giải quyết tình trạng thất nghiệp, khi 1/6 lao động trẻ Trung Quốc (16 đến 24 tuổi) đang thất nghiệp.
Chủ tịch Alibaba.com Kuo Zhang cho biết khoảng 30-40% khách hàng của nền tảng thương mại điện tử này hiện là "doanh nhân độc lập". Hãng vừa ra mắt Accio Work, một trợ lý AI thiết kế riêng cho các doanh nghiệp nhỏ. Công cụ có 10 triệu người dùng hàng tháng này giúp quản lý dịch vụ khách hàng, tuân thủ thuế, tiếp thị và hậu cần.
Tuy nhiên, bài toán khó nhất của các doanh nghiệp mới vẫn là làm thế nào để bán được sản phẩm và tạo lợi nhuận. Dai nhận định giới trẻ đang đầu tư vào các kế hoạch dự phòng. Họ tự hỏi liệu có thể dùng AI để làm chủ cuộc sống và theo đuổi đam mê thay vì chật vật xin việc tại các tập đoàn.
Thêm vào đó, bức tranh khởi nghiệp không phải lúc nào cũng mang màu hồng. Theo dữ liệu từ Viện Y tế Quốc gia Mỹ (NIH), khoảng 70% các nhà sáng lập độc lập thất bại trong hai năm đầu tiên, cao gần gấp đôi so với các dự án có nhóm đồng sáng lập (40%). Sự kiệt quệ tâm lý khi phải tự đưa ra mọi quyết định, cùng với việc khó gọi vốn từ các quỹ đầu tư là những rào cản lớn nhất khiến nhiều 'công ty một người' sớm sụp đổ.
Theo dữ liệu mới nhất cập nhật năm 2026 từ Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS) và LendingTree, trung bình có khoảng 20% - 22% doanh nghiệp nhỏ và công ty siêu nhỏ thất bại ngay trong năm đầu tiên. Tỷ lệ này tăng lên xấp xỉ 50% sau 5 năm và 65,3% sau 10 năm. Riêng với mô hình startup công nghệ nói chung, tỷ lệ thất bại thực tế luôn neo ở mức 90%.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều quốc gia đang xem việc kiểm soát trẻ em dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội là một vấn đề khẩn cấp, cần được điều chỉnh bằng luật pháp thay vì chỉ phụ thuộc vào lựa chọn riêng của từng gia đình hay từng cá nhân.
Từ tháng 12-2025, Úc chính thức cấm người dưới 16 tuổi sử dụng các nền tảng mạng xã hội. Sau đó, Indonesia và Pháp cũng triển khai các quy định tương tự từ tháng 3-2026. Anh đang thí điểm hạn chế trẻ vị thành niên tiếp cận một số nền tảng, trong khi Hy Lạp dự kiến cấm người dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội từ năm 2027.
Điều đó cho thấy nhiều quốc gia không còn nhìn mạng xã hội đơn thuần như một công cụ giải trí hay kết nối. Trong bối cảnh công nghệ và nền tảng số phát triển vũ bão, kéo theo hàng loạt hệ lụy về nghiện thiết bị, bắt nạt trực tuyến, nội dung độc hại và khủng hoảng sức khỏe tinh thần ở thanh thiếu niên, mạng xã hội đang được xem là vấn đề liên quan trực tiếp đến sự phát triển nhận thức, tâm lý và sự an toàn của trẻ em.
Ở Việt Nam, câu chuyện ấy cũng đang hiện diện rất rõ trong trường học và từng gia đình. Không khó để bắt gặp hình ảnh nhiều học sinh hôm nay vừa ăn vừa cầm điện thoại, học được vài phút lại vô thức mở mạng xã hội, thức "cày" những video ngắn đến tận khuya rồi sáng hôm sau vào lớp trong trạng thái vật vờ, thiếu tập trung.
Cùng với đó là việc nhiều em dễ bị cuốn vào các trào lưu phản cảm, nội dung cực đoan hay "hóng" những "drama" vô bổ xuất hiện dày đặc mỗi ngày trên mạng xã hội.
Tôi cho rằng vấn đề không đơn thuần nằm ở việc trẻ em dành bao nhiêu thời gian cho mạng xã hội, mà đáng lo hơn là các em đang lớn lên giữa những nội dung gì, những hệ giá trị nào và kiểu tác động tâm lý ra sao từ môi trường mạng.
Một đứa trẻ thường xuyên tiếp xúc với những nội dung lệch chuẩn, phản khoa học hay cực đoan rất dễ dần xem đó là điều bình thường. Một đứa trẻ lớn lên giữa văn hóa công kích, chế giễu và bạo lực ngôn từ cũng dễ trở nên chai lì cảm xúc, thậm chí vô cảm trước tổn thương của người khác.
Trong khi đó, việc mỗi ngày liên tục nhìn thấy những hình ảnh hào nhoáng, những cuộc sống được tô vẽ quá mức đến mức "không tì vết" trên mạng xã hội rất dễ khiến nhiều em rơi vào tâm lý tự ti, so sánh bản thân hoặc hình thành những lệch lạc về giá trị sống và cách nhìn nhận chính mình.
Theo khảo sát của UNICEF, 21% thanh thiếu niên Việt Nam từng là nạn nhân của bắt nạt trên mạng. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh hơn là có tới 75% các em không biết tìm sự trợ giúp ở đâu nếu bị bạo lực mạng. Điều đó đồng nghĩa rất nhiều đứa trẻ đang chịu tổn thương trong im lặng, một mình đối diện với áp lực, sự công kích hay nỗi sợ ngay trên chiếc điện thoại mà mỗi ngày các em vẫn cầm trên tay.
Chúng ta phải thẳng thắn thừa nhận với nhau rằng trẻ em hiện nay tiếp cận Internet quá sớm, nhưng lại gần như chưa được trang bị đủ kỹ năng để tự bảo vệ mình trên không gian mạng.
Ở tuổi dưới 16, khả năng kiểm soát cảm xúc, nhận thức đúng - sai hay tự điều chỉnh hành vi của các em vẫn chưa hoàn thiện. Trong khi đó, không ít đối tượng đang lợi dụng mạng xã hội để tạo ra các nội dung phản khoa học, lệch chuẩn hoặc độc hại nhằm thu hút lượt xem và trục lợi.
Người lớn đôi khi còn có những lúc cầm điện thoại lên chỉ định xem vài phút, nhưng rồi bị cuốn từ video này sang video khác đến cả tiếng đồng hồ mà không nhận ra. Với trẻ em, "sức đề kháng" trước những cơ chế gây nghiện ấy càng yếu hơn nhiều, dễ bị dẫn dắt, thao túng bởi sự tò mò, hiếu kỳ tuổi mới lớn.
Hôm qua, tôi đọc thông tin tại Tây Ninh xuất hiện một số trường hợp học sinh tiểu học và trung học cơ sở có hành vi liên quan đến việc mua bán, sử dụng và thờ cúng búp bê Kuman Thong.
Câu chuyện khiến nhiều người lớn giật mình, nhưng nếu nhìn rộng hơn, đó không phải hiện tượng quá khó hiểu trong bối cảnh trẻ em đang tiếp xúc với đủ loại nội dung thiếu kiểm chứng trên mạng xã hội, trong đó có loạt video mang màu sắc tâm linh, giật gân, huyền bí được dựng với mục đích câu view, tăng tương tác, nhiều học sinh có thể tò mò làm theo mà chưa đủ nhận thức để hiểu bản chất vấn đề.
Một nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc Đại học California tại San Francisco (Mỹ), theo dõi gần 12.000 trẻ em từ 9-13 tuổi trong suốt 3 năm, cho thấy thời gian sử dụng mạng xã hội tăng mạnh đi kèm với mức gia tăng khoảng 35% các triệu chứng trầm cảm ở trẻ vị thành niên. Nghiên cứu cũng ghi nhận những trẻ bị bắt nạt trên mạng có nguy cơ xuất hiện ý nghĩ tự tử cao hơn đáng kể.
Vì thế, tôi hiểu vì sao nhiều quốc gia buộc phải hành động mạnh tay hơn. Bởi nếu tiếp tục xem mạng xã hội đơn thuần là một công cụ giải trí vô hại, cái giá phải trả có thể không chỉ là vài giờ trẻ em "nghiện điện thoại", mà là sự bào mòn về nhận thức, sức khỏe tinh thần, cả tuổi thơ của một thế hệ và thậm chí còn hơn cả thế.
Tôi không phủ nhận sức mạnh của pháp luật trong việc tạo ra những giới hạn cần thiết và tác động đến ý thức xã hội. Dẫu vậy, tôi cho rằng sẽ rất khó giải quyết tận gốc vấn đề nếu chỉ trông chờ vào một lệnh cấm.
Thực tế, nhiều học sinh hiện nay đã biết cách tạo tài khoản bằng ngày sinh giả, nhờ người thân đăng ký hộ, thậm chí sử dụng công nghệ để vượt qua các bước xác minh độ tuổi. Công nghệ càng phát triển, việc "lách" quy định càng trở nên dễ dàng hơn.
Thiết nghĩ, điều quan trọng không chỉ "cậy nhờ" những hàng rào pháp lý, mà là cách gia đình, nhà trường và xã hội cùng tạo ra một "hệ miễn dịch số" cho trẻ em. Bởi sẽ không có cha mẹ nào đủ khả năng ngồi cạnh con 24/24 giờ để kiểm tra xem các em đang xem gì, trò chuyện với ai hay bị tác động bởi điều gì trên mạng xã hội.
Điều chúng ta có thể làm không phải là nhốt trẻ khỏi Internet, mà là trao cho các em một "lớp kháng thể" trước thế giới số. Đó là kỹ năng nhận diện đúng - sai, khả năng phản biện, năng lực tự bảo vệ mình trước những nội dung độc hại và cả cảm giác đủ được yêu thương để không quá lệ thuộc vào sự công nhận từ thế giới ảo.
Nếu một đứa trẻ thiếu bản lĩnh, thiếu kỹ năng số và thiếu sự đồng hành từ gia đình, thì ngay cả khi bị cấm mạng xã hội hôm nay, các em vẫn có thể đối diện những rủi ro khác vào ngày mai.
Tôi nghĩ điều trẻ em cần không phải là sự kiểm soát, mà hơn hết là sự hiện diện thật sự của cha mẹ. Là khi người lớn học cách làm bạn với con, chịu đặt điện thoại xuống để lắng nghe xem con đang nghĩ gì, gặp chuyện gì, đang vui hay đang tổn thương vì điều gì.
Một đứa trẻ được quan tâm, được kết nối và có đời sống tinh thần đủ đầy thường sẽ không quá khao khát tìm kiếm sự công nhận từ mạng xã hội. Ngược lại, nhiều em tìm đến và bị cuốn vào thế giới ảo đôi khi chỉ vì ngoài đời thực quá cô đơn, thiếu sẻ chia và không tìm thấy cảm giác được lắng nghe.
Suy cho cùng, điều đáng sợ nhất không phải là trẻ em biết dùng công nghệ quá sớm, mà là người lớn đang để các em bước vào thế giới số quá sớm nhưng lại chưa kịp trang bị đủ kỹ năng, bản lĩnh và điểm tựa tinh thần để tự bảo vệ mình trước những mặt trái của nó.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Bí mật dưới Tử Cấm Thành: Hệ thống hầm ngầm 3 lớp với 30.000 khối đá gây kinh ngạc

Tử Cấm Thành là quần thể cung điện hoàng gia nằm ngay trung tâm thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc. Đây từng là nơi sinh sống và làm việc của các hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh, đồng thời là trung tâm quyền lực chính trị của đất nước trong hơn 500 năm, từ năm 1420 đến đầu thế kỷ 20.
Năm 1987, Tử Cấm Thành được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới. Đây cũng được xem là quần thể cung điện hoàng gia được bảo tồn nguyên vẹn và quy mô lớn nhất còn tồn tại trên thế giới, đồng thời là một trong những điểm du lịch thu hút nhiều khách tham quan nhất Trung Quốc, với khoảng 18 triệu lượt mỗi năm.
Bên cạnh giá trị lịch sử và kiến trúc, Tử Cấm Thành cũng gắn liền với nhiều lời đồn trong dân gian. Một số truyền thuyết khác còn cho rằng Tử Cấm Thành bị bao phủ bởi nhiều câu chuyện tâm linh, do từng có không ít quan lại, thành viên hoàng tộc và người hầu bị xử tử trong thời phong kiến.
Nơi đây nổi tiếng là vậy nhưng ít ai ngờ rằng ngay dưới lòng Tử Cấm Thành lại ẩn giấu một hệ thống hầm ngầm 3 lớp quy mô khổng lồ, từng chôn tới khoảng 30.000 khối đá, khiến giới nghiên cứu và du khách không khỏi kinh ngạc trước sự tinh vi của cổ nhân.
Đặc biệt mùa hè oi bức ở Bắc Kinh, Tử Cấm Thành vẫn giữ được bầu không khí mát lạnh lạ thường nhờ một hệ thống ngầm tinh vi nằm sâu dưới lòng đất, khiến giới khoa học và kiến trúc hiện đại không khỏi kinh ngạc.
Dù nhiệt độ bên ngoài có thể chạm ngưỡng 40°C, không gian bên trong quần thể cung điện hơn 600 năm tuổi vẫn luôn dễ chịu đến bất ngờ. Điều đặc biệt không đến từ công nghệ hiện đại, mà xuất phát từ tư duy thiết kế và kỹ thuật xây dựng vượt thời đại của người xưa.
Từ thời Minh – Thanh, Tử Cấm Thành đã sở hữu hệ thống hầm trữ băng quy mô lớn được xây dựng sâu dưới lòng đất. Các hầm này có cấu trúc nhiều lớp với tường đá, gạch dày kết hợp vật liệu cách nhiệt, giúp giảm tối đa sự truyền nhiệt từ môi trường bên ngoài.
Ước tính, mỗi năm nơi đây từng lưu trữ khoảng 30.000 khối băng phục vụ hoàng cung.
Nguồn băng được chuẩn bị từ mùa đông, khi sông hồ đóng băng. Những khối băng lớn được cắt và vận chuyển về hầm, xếp thành từng lớp, xen kẽ rơm hoặc mùn cưa để hạn chế tan chảy. Đáng chú ý, nền hầm còn sử dụng loại đá núi lửa đặc biệt có khả năng lọc và hấp thụ tạp chất, giúp duy trì chất lượng nước tốt hơn theo thời gian.
Không dừng lại ở việc trữ lạnh, hệ thống hầm băng còn được kết nối với mạng lưới thông gió ngầm, dẫn luồng khí mát lan tỏa khắp các cung điện.
Cùng với đó, kiến trúc mái hiên rộng, vật liệu cách nhiệt dày và thiết kế tận dụng gió từ hồ nước xung quanh đã tạo nên một cơ chế điều hòa tự nhiên hiệu quả.
Sự kết hợp hài hòa giữa hạ tầng ngầm, vật liệu xây dựng và tư duy kiến trúc thông minh cho thấy trình độ kỹ thuật đáng nể của cổ nhân, nhiều nguyên lý đến nay vẫn còn giá trị ứng dụng thực tiễn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

