Ngày 2-5, thông tin từ Bộ đội biên phòng tỉnh An Giang cho biết lúc 17h30 ngày 1-5, trong quá trình tuần tra tại lộ nông thôn thuộc tổ 8, ấp Tân Bình, xã Khánh Bình, tổ công tác Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình có nhặt được 3 chỉ vàng (vàng 24K, với tổng trị giá hơn 45 triệu đồng).
Đơn vị sau đó phối hợp đơn vị liên quan ở xã Khánh Bình phát trên loa truyền thanh tìm người đánh rơi số vàng trên để trả lại.
Đến 20h15 cùng ngày, anh Sa Liêm (26 tuổi) cùng chị Rô Mi (vợ anh Liêm, ở xã Châu Phong, An Giang) đến Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình nhận lại số vàng trên.
Sau khi xác minh, đối chiếu và đặc điểm tài sản là đúng, thiếu úy Nguyễn Anh Kiệt (người nhặt được 3 chỉ vàng trên) – Đội trưởng vũ trang Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình – đã tiến hành trao trả cho vợ chồng anh Liêm.
Vợ chồng anh Liêm gửi lời cảm ơn đến lực lượng Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình.
Việc làm của thiếu úy Kiệt là hành động đẹp và mang ý nghĩa thiết thực, kịp thời trả lại vàng cho người mất của.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Nơi họ sống và chiến đấu được ví như những "pháo đài thép" giữa đại dương. Ở đó những người lính Vùng 2 hải quân kiên cường bám trụ giữa thiên nhiên khắc nghiệt, căng mắt canh giữ vùng chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Sau hơn hai ngày lênh đênh trên biển, tàu HQ-561 của Vùng 4 hải quân đến nhà giàn DK1/19, cũng là một trong những "pháo đài thép" xa nhất trong hệ thống nhà giàn DK1 trên thềm lục địa phía Nam. Trên sân thượng, cờ Tổ quốc bay phần phật trong gió. Thấp thoáng xa xa đã thấy những cánh tay vẫy, có anh lính còn cởi áo phất ngang đầu la lớn "Chào đất liền! Chào đất liền nhé!" đón khách.
Đấy là nhà giàn Ba Kè A nằm trên bãi san hô ngầm giữa vòng xoáy thủy triều dữ dội, nơi sóng gió gần như không có ngày ngơi nghỉ. Chiều xuống, bầu trời bất ngờ đổi sắc từ xanh trong thành đen kịt, gió rít từng hồi, sóng dựng cao quất mạnh vào thân nhà giàn. "Toàn tàu hạ xuồng!", giọng thuyền trưởng vang lên giữa tiếng gió rít từng hồi. Mọi người lần lượt xuống xuồng giữa con sóng chao đảo làm chiếc xuồng lúc nhô cao, lúc trũng sâu.
Xuồng cập sát chân đế nhà giàn, những con sóng cứ bất ngờ nâng xuồng lên rồi hạ xuống tạo khoảng cách chênh vênh giữa xuồng và cầu thang sắt. Để bước lên, mỗi người phải chờ đúng nhịp sóng dâng, bước dứt khoát, tay bám chặt thành thang len từng bậc một.
Những chiến sĩ đã đợi sẵn ở đấy, đón khách bằng những cái siết tay thật chặt như muốn truyền cho nhau sức mạnh giữa trùng khơi.
Dẫn chúng tôi lên mái nhà của nhà giàn, thượng úy Lý Thanh Dinh - Phó chỉ huy trưởng DK1/19, chàng trai dân tộc thiểu số quê An Giang có khuôn mặt rám nắng, đôi mắt to đen cùng nụ cười hiền - giới thiệu: "Đây là vị trí cao nhất, từ đây có thể quan sát được bốn phương, tám hướng. Mọi mục tiêu lạ đều được phát hiện, theo dõi và báo cáo kịp thời về đất liền".
Câu hỏi bất chợt vang lên: "Các anh bảo vệ bầu trời thế nào giữa biển khơi?". Không chút do dự, thượng úy Dinh trả lời chắc nịch: "Chúng tôi trực 24/24". Anh nói nếu bộ đội phòng không - không quân canh giữ bầu trời trên đất liền thì lính nhà giàn canh giữ bầu trời trên biển.
"Càng vào dịp lễ, Tết, việc trực sẵn sàng chiến đấu càng siết chặt. Bất luận điều kiện thời tiết khắc nghiệt ra sao chúng tôi vẫn bám chặt canh giữ mặt biển, bầu trời, phát hiện mục tiêu lạ sẽ báo cáo kịp thời, sẵn sàng xử lý khi có tình huống bất ngờ", anh Dinh nói.
Tàu tiếp tục hành trình đến nhà giàn khác song do mưa gió, kế hoạch lên nhà giàn buộc phải thay đổi. Không thể hạ xuồng, những phần quà từ đất liền được buộc chặt trong bao ni lông, thả xuống biển rồi kéo lên nhà giàn bằng dây. Các chiến sĩ thay quân ngồi vào "quang" được kéo lên giữa không trung chao đảo theo từng nhịp sóng. Hình ảnh quá quen với lính nhà giàn mà khiến người chứng kiến thắt lòng.
Tàu và nhà giàn chỉ cách nhau chừng 30m, rất gần mà vẫn không thể chạm tay, mọi tình cảm chỉ có thể gửi theo sóng gió. Qua máy I-Com, giọng chính trị viên tàu HQ-561 ấm mà chắc: "Chúc các đồng chí luôn vững vàng tay súng, canh giữ biển trời bình yên, nhân dân cả nước luôn bên cạnh các đồng chí".
Từ phía nhà giàn, câu trả lời vọng lại, dứt khoát: "Chúng tôi quyết tâm bảo vệ vững chắc chủ quyền vùng biển được giao". Rồi một giọng trẻ hơn chen vào rất đời: "Nhờ các anh gửi thư về đất liền giúp nhé, vợ con đang mong lắm!" làm những ai nghe được như lặng đi.
Trên "mái nhà" DK1/15, một tổ chiến sĩ vẫn đứng gác không rời vị trí. Khi tàu rời đi vòng quanh nhà giàn như một lời chào tạm biệt, có người trong đoàn đã lặng lẽ quay mặt đi, có những giọt nước mắt không kịp nén lại. Giữa tiếng sóng, tiếng gió, giọng hát của những người lính vang lên qua bộ đàm "sóng gió mặc sóng gió, lính nhà giàn bọn tôi ở đó…".
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội: Đừng để trẻ lạc giữa thế giới số

Trẻ em dùng mạng xã hội không còn là tranh luận xa xôi mà đã trở thành mối bận tâm toàn cầu. Ngày càng nhiều quốc gia nhìn thấy mặt tối của "thế giới số" đối với trẻ vị thành niên. Sau Úc, nhiều nước như Anh, Hy Lạp, Nhật Bản cũng đang xem xét siết độ tuổi sử dụng mạng xã hội.
Rõ ràng, mạng xã hội không giống với công nghệ học tập. Và trẻ em ở độ tuổi chưa hoàn thiện nhận thức rất dễ trở thành đối tượng bị dẫn dắt bởi những thuật toán gây nghiện.
Phụ huynh hay nói: "Thời đại này không cho con dùng công nghệ sao được?". Tất nhiên, không ai có thể kéo trẻ em ra khỏi kỷ nguyên số, song cần phân biệt giữa sử dụng công nghệ và bị công nghệ "chiếm hữu".
Mạng xã hội ngày nay không đơn thuần là nơi giao tiếp, kết nối mà là một cỗ máy khai thác sự chú ý. Những đoạn video ngắn liên tục, những nội dung giật gân, câu view, những chuẩn mực ngoại hình méo mó hay văn hóa công kích… đang bủa vây trẻ em mỗi ngày.
Một nghiên cứu tại Úc cho thấy 44% thanh thiếu niên từng trải qua trải nghiệm tiêu cực trên mạng; gần một nửa cảm thấy tự ti hơn về hình ảnh bản thân sau khi dùng mạng xã hội.
Các nghiên cứu quốc tế cũng ghi nhận việc trẻ dành quá nhiều thời gian trước màn hình liên quan đến lo âu, trầm cảm, rối loạn giấc ngủ và giảm khả năng tập trung. Vì vậy, khi Úc cấm trẻ dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội, điều họ nhắm tới không phải là chống lại công nghệ mà là bảo vệ trẻ em trước một môi trường mà ngay cả người lớn đôi khi còn không đủ khả năng tự vệ.
Tuy nhiên, nếu chỉ cấm mà không tạo ra môi trường thay thế lành mạnh, lệnh cấm rất dễ thất bại. Thực tế, tại Úc, nhiều trẻ vẫn tìm cách "vượt rào" bằng tài khoản giả hoặc nhờ người lớn đăng ký hộ. Điều đó cho thấy nghiện mạng xã hội là một vấn đề tâm lý - xã hội toàn cầu.
Trẻ ở thành phố sinh ra, lớn lên trong những căn hộ chật hẹp, thiếu sân chơi, thiếu không gian công cộng, thiếu cả thời gian trò chuyện với cha mẹ. Sau giờ học thêm, thứ dễ tiếp cận nhất là điện thoại. Mạng xã hội bấy giờ trở thành nơi giải trí rẻ tiền, nhanh chóng và gây kích thích liên tục.
Nếu trẻ không dùng mạng xã hội thì sẽ làm gì? Đọc sách? Chơi thể thao? Học nhạc? Tham gia hoạt động cộng đồng? Đi dạo công viên?... Đó lẽ ra phải là câu hỏi của quy hoạch đô thị, của giáo dục và của đời sống gia đình. Đáng lo là người lớn nhiều khi cũng vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại, không ít người giao luôn chiếc smartphone cho con như một "bảo mẫu điện tử". Bởi vậy, không chỉ cấm mà cần kiến tạo một hệ sinh thái bảo vệ trẻ em.
Nhà nước cần có khung pháp lý mạnh hơn về xác minh độ tuổi, kiểm soát nội dung độc hại, nâng cao trách nhiệm của các nền tảng công nghệ. Nhà trường phải dạy kỹ năng số, kỹ năng phản biện và sức khỏe tinh thần thay vì chỉ cấm đoán hình thức. Gia đình cần thiết lập "kỷ luật số" như giờ không điện thoại, không lướt mạng xã hội trong bữa cơm, tăng thời gian trò chuyện trực tiếp…
Không ai phủ nhận mạng xã hội có mặt tích cực. Người sử dụng có thể học ngoại ngữ, tiếp cận tri thức, kết nối bạn bè, phát triển kỹ năng sáng tạo… Nhưng vấn đề nằm ở chỗ trẻ dưới 16 tuổi chưa đủ khả năng phân biệt đâu là thông tin đúng sai, đâu là độc hại, đâu là sự thao túng cảm xúc từ thuật toán.
Trẻ em thì chưa đủ trưởng thành để lái xe, uống rượu hay chịu trách nhiệm pháp lý, do vậy cũng cần đặt giới hạn cho việc bước vào một "xa lộ tâm lý" đầy cạm bẫy của mạng xã hội. Nếu không, mạng xã hội sẽ tiếp tục nuôi lớn một thế hệ quen sống bằng lượt thích, phản ứng nhanh và sự cô đơn ngay giữa thế giới kết nối vô tận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Rau luộc là một trong những món ăn đơn giản và dễ thực hiện nhất. Tuy nhiên, để luộc rau xanh mướt, giòn ngon và đẹp mắt như ngoài hàng thì không phải ai cũng nắm được bí quyết.
-Thêm vài hạt muối: Để rau luộc giữ được vị ngọt tự nhiên và màu xanh tươi, bạn có thể cho thêm một chút muối vào nồi nước luộc. Nhiều người thường dùng cách luộc rau với nhiều nước, thêm xíu muối và đun lửa lớn để rau nhanh chín. Cách này giúp rau giữ được màu xanh, hạn chế mất vitamin và làm nước luộc cũng đậm đà hơn. Lưu ý, luộc rau quá lâu sẽ khiến vitamin bị hao hụt, rau dễ bị vàng và kém ngon.
- Nhỏ vài giọt dầu ăn: Một bí quyết khác để rau luộc bóng đẹp hơn là thêm vài giọt dầu ăn vào nồi nước luộc. Cách này giúp rau sau khi chín có màu xanh tươi, mềm mượt và hấp dẫn hơn. Tuy nhiên, nếu gia đình có người không thích món ăn nhiều dầu mỡ thì có thể bỏ qua bước này.
- Lưu ý khi vớt rau: Sau khi luộc, nên đảo nhẹ rồi vớt rau ra đĩa lớn, dàn mỏng để rau nhanh nguội. Nếu để rau chồng quá dày hoặc còn giữ nhiệt lâu, rau dễ bị xuống màu, ngả vàng hoặc "chín tiếp" làm giảm độ ngon.
Rau xanh là nhóm thực phẩm rất quan trọng trong bữa ăn hằng ngày. Việc ăn đủ rau mang lại nhiều lợi ích như:
Cung cấp vitamin và khoáng chất: Rau xanh giàu vitamin A, C, K, folate cùng nhiều khoáng chất giúp cơ thể khỏe mạnh và tăng sức đề kháng.
Hỗ trợ tiêu hóa: Lượng chất xơ dồi dào giúp cải thiện hệ tiêu hóa, giảm táo bón và tốt cho đường ruột.
Hỗ trợ kiểm soát cân nặng: Rau xanh ít calo nhưng giàu dinh dưỡng, giúp tạo cảm giác no lâu, phù hợp cho người muốn giữ dáng.
Tốt cho tim mạch: Chất xơ và các chất chống oxy hóa trong rau giúp giảm cholesterol xấu, hỗ trợ bảo vệ tim mạch.
Làm đẹp da và chống lão hóa: Các chất chống oxy hóa giúp làm chậm quá trình lão hóa, hỗ trợ da khỏe và sáng hơn.
Ăn rau xanh thường xuyên kết hợp với cách chế biến đúng sẽ giúp bữa ăn vừa ngon miệng vừa tốt cho sức khỏe.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

