Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
“Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót”, Christine Nguyễn kể.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
“Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót”, Christine Nguyễn kể.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
“Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ”, chị nói.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
“Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ”, chị nói.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
“Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc – có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ – tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại”, chị chia sẻ.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
“Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc – có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ – tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại”, chị chia sẻ.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian “chữa lành”. “Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến”, chị nói.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian “chữa lành”. “Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến”, chị nói.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. “Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế”, chị kể.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. “Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế”, chị kể.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Cảnh sát Nga đã mở cuộc điều tra sau khi một con hổ trong rạp xiếc bất ngờ thoát khỏi sự kiểm soát trong lúc biểu diễn và nhảy vào khu vực khán giả. Vụ việc xảy ra tại rạp xiếc ở Rostov-on-Don vào ngày 19/4.
Đoạn video ghi lại khoảnh khắc đáng sợ cho thấy 3 con hổ đứng trên ghế, trong khi người điều khiển và trợ lý đi lại trên sân khấu. Có một tấm lưới tròn ngăn cách giữa sân khấu và khán giả.
Tuy nhiên một lỗi kỹ thuật nghiêm trọng xảy ra khiến tấm lưới hạ xuống bất ngờ. Con hổ chỉ mất vài giây để tận dụng cơ hội thoát ra. Nó nhảy lên vòng kim loại trước khi lao xuống khu vực khán giả bên dưới khiến đám đông hoảng loạn tháo chạy. Một số người bật dậy để nhìn rõ con hổ, trong khi một số khác chạy về lối thoát hiểm.
Ở những video tiếp theo, người xem có thể thấy phần lớn các ghế ngồi bị trống do người xem chạy hết ra ngoài. Con hổ đi lại giữa các hàng ghế. Trong rạp chỉ còn một vài khán giả dường như quá hoảng sợ nên không kịp chạy. Họ cầm điện thoại ghi hình con vật từ xa.
Một nhân chứng cho biết, khi con vật thoát ra ngoài, quang cảnh bên trong hỗn loạn còn trẻ con hét lớn. May mắn không có ai bị thương trong vụ việc. Con hổ bị bắt trở lại sau khi được phát hiện cách lều xiếc một đoạn ngắn.
Giám đốc rạp xiếc - Nikolai Dovgaluk - cho biết, sau vụ việc, người huấn luyện đã đeo vòng cổ cho con hổ, dẫn nó về chuồng và đưa vào nơi an toàn. Sự cố không gây ra bất cứ tai nạn nào.
“Tai nạn có thể gây nguy hiểm với khán giả, nhưng đây là những con hổ đã được thuần hóa, nghĩa là chúng được huấn luyện như động vật nuôi”, ông Nikolai nói.
Vị giám đốc cũng cho rằng nguyên nhân tấm lưới bị rơi là do lỗi của nhân viên và chưa quy kết trách nhiệm đối với bất cứ cá nhân nào.
Ngày 20/4, Ủy ban Điều tra Liên bang Nga thông báo mở cuộc điều tra về các vi phạm an toàn tiềm ẩn trong các buổi biểu diễn với động vật hoang dã.
Trước đó từng có sự cố tương tự xảy ra tại một buổi biểu diễn trong rạp xiếc ở thành phố Lạc Dương (Trung Quốc) vào năm 2023.
Hai con sư tử của đoàn xiếc đang tập dượt chuẩn bị cho buổi biểu diễn chính thức thì bất ngờ sổng chuồng. Nguyên nhân xảy ra sự việc này do khu vực rào chắn quây quanh sân khấu biểu diễn có một cánh cửa đang mở.
Hai con sư tử đã nhận ra cánh cửa này và chạy thoát ra khỏi khu vực biểu diễn có quây rào. Điều đáng nói là trong rạp xiếc lúc đó có một nhóm khán giả bao gồm các vị phụ huynh và trẻ nhỏ, họ có mặt để theo dõi các nghệ sĩ xiếc tập dượt.
Hai con sư tử sổng chuồng đã lao ngay về phía khán giả gây nên sự sợ hãi, hoảng loạn rất lớn. Điều may mắn là hai con sư tử không tấn công nhóm khán giả này mà liền chạy ra khỏi rạp xiếc rồi di chuyển sang một bãi đậu xe nằm cạnh rạp.
Chính quyền địa phương khẳng định rằng ngay khi nhận được thông tin về việc có hai con sư tử sổng chuồng ở khu vực rạp xiếc, tình huống nguy hiểm đã nhanh chóng được lực lượng chức năng phối hợp với phía rạp xiếc xử lý ổn thỏa.
Hai con sư tử nhanh chóng được đưa về chuồng và không có ai bị thương trong sự việc nguy hiểm này.
Vừa qua, ê-kíp cấp cứu Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức đã tiếp nhận một trường hợp bệnh nhi 22 tháng tuổi bị chó cắn, nhập viện trong trạng thái hoảng loạn, quấy khóc do đau đớn và chảy máu nhiều, khuôn mặt bệnh nhi xuất hiện nhiều vết thương phức tạp do chó cắn, gây tổn thương về thể chất và ảnh hưởng nặng nề đến tâm lý.
Theo ThS.BS Nguyễn Thị Hương Giang – Khoa Phẫu thuật Hàm mặt – Tạo hình và Thẩm mỹ chia sẻ: Khó khăn lớn nhất trong quá trình điều trị là bệnh nhi nhỏ tuổi tinh thần hoảng loạn, đau nhiều, không hợp tác trong quá trình thăm khám, khiến việc đánh giá tổn thương và kiểm soát chảy máu gặp trở ngại.
Bên cạnh đó, các nguy cơ tiềm ẩn như nhiễm trùng và đặc biệt là bệnh dại đặt ra thách thức với ê kíp cấp cứu yêu cầu phải can thiệp nhanh chóng, chính xác và toàn diện để đảm bảo an toàn cho bệnh nhi.
Ngay khi tiếp nhận, đội ngũ y bác sĩ đã khẩn trương kiểm soát tình trạng chảy máu cho người bệnh, tiến hành làm sạch và sát khuẩn kỹ lưỡng toàn bộ vết thương. Bệnh nhi được chỉ định phẫu thuật cấp cứu trong thời gian sớm nhất. Trong quá trình phẫu thuật, các tổ chức dập nát trên khuôn mặt bé được cắt lọc cẩn thận, vết thương được xử lý tối ưu nhằm phục hồi cả về chức năng và thẩm mỹ.
Sau khi được xử lý toàn diện các vết thương vùng mặt và kiểm soát nguy cơ nhiễm trùng, bệnh nhi được bác sĩ chỉ định tiêm huyết thanh và vắc xin phòng dại theo phác đồ. Hiện tại tình trạng bệnh nhi tiến triển tích cực: bé tỉnh táo, ổn định, không còn quấy khóc và chưa ghi nhận dấu hiệu nhiễm trùng. Kết quả này không chỉ thể hiện hiệu quả của quá trình cấp cứu kịp thời mà còn cho thấy vai trò quan trọng của can thiệp y tế đúng cách trong các trường hợp tai nạn do súc vật cắn.
Từ trường hợp này các chuyên gia khuyến cáo tai nạn do súc vật cắn không chỉ gây tổn thương nghiêm trọng về thể chất mà còn để lại sang chấn tâm lý nặng nề cho trẻ nhỏ. Ở lứa tuổi như bệnh nhi trên, những trải nghiệm đau đớn, hoảng loạn có thể khiến trẻ sợ hãi kéo dài, ám ảnh khi nhìn thấy động vật, rối loạn giấc ngủ, giật mình, quấy khóc.
Để phòng ngừa các tai nạn tương tự, phụ huynh cần đặc biệt lưu ý đến thói quen chăm sóc và nuôi thú cưng trong gia đình. Trẻ em cần được giáo dục về hành vi an toàn với động vật, không nên để trẻ nhỏ chơi một mình với động vật/súc vật, kể cả đã nuôi lâu năm trong nhà.
Các gia đình nuôi động vật/súc vật cần chủ động đưa đi tiêm phòng dại đầy đủ theo định kỳ, đồng thời có biện pháp quản lý như nhốt, rọ mõm, đặc biệt khi trong nhà có trẻ nhỏ hoặc khi đưa ra nơi công cộng.
Tiến sĩ, đại biểu Quốc hội Trịnh Thị Tú Anh cho rằng với cháu bé 4 tuổi tại Hà Nội, trước đó là bé gái 8 tuổi tại TP.HCM, hay bé trai 3 tuổi bị ghim đinh vào đầu, mỗi trường hợp đều phản ánh một mô thức giống nhau đến đáng sợ. Đó là đứa trẻ hoàn toàn phụ thuộc và bất lực, người có nghĩa vụ bảo vệ chính là người gây ra bạo lực và hệ thống xung quanh không phát hiện, hoặc phát hiện quá muộn để cứu vãn.
* Có một thực tế phần lớn các vụ bạo hành trẻ em thời gian qua đều xảy ra trong phạm vi gia đình hoặc nơi ở khép kín, khiến việc phát hiện gặp nhiều khó khăn. Trẻ nhỏ lại hoàn toàn lệ thuộc vào người lớn nên không có khả năng phản kháng hay cầu cứu. Thực trạng này đặt ra câu hỏi phải chăng đang có những khoảng trống đáng lo ngại trong môi trường sống, giáo dục và cơ chế bảo vệ trẻ em hiện nay?
- Bạo hành trong gia đình có đặc tính phân biệt với hầu hết các dạng bạo lực khác là xảy ra trong không gian được che chắn bởi quan niệm về sự riêng tư gia đình.
Đây là một quan niệm vừa có giá trị văn hóa chính đáng, vừa bị lạm dụng để che giấu tội ác. Đứa trẻ bị bạo hành, đặc biệt khi còn quá nhỏ, không có ai để cầu cứu bởi người các em phụ thuộc hoàn toàn về ăn uống, chỗ ở và cảm xúc chính là người đang gây hại cho các em. Đây là một bẫy cấu trúc, không phải chỉ là bất hạnh cá nhân.
Bẫy đó được vận hành bởi ít nhất ba khoảng trống song song tồn tại trong hệ thống hiện nay. Khoảng trống đầu tiên là năng lực nhận diện. Giáo viên mầm non và tiểu học là những người tiếp xúc thường xuyên nhất với trẻ em ngoài gia đình, nhưng tại phần lớn địa phương, họ chưa được đào tạo bài bản để phân biệt dấu hiệu bạo hành.
Vết thương ở vị trí bất thường, hành vi thu mình đột ngột, biểu hiện sợ hãi không có nguyên nhân rõ ràng với những chấn thương thông thường của trẻ nhỏ. Cán bộ y tế cơ sở cũng vậy. Chính những người có thể phát hiện sớm nhất lại thiếu công cụ và quy trình để làm điều đó.
Khoảng trống thứ hai là chuẩn mực xã hội. Quan niệm "con tôi, tôi dạy" vẫn ăn sâu trong một bộ phận không nhỏ người Việt Nam, kể cả ở thành thị có học thức. Hàng xóm nghe thấy tiếng khóc, nhìn thấy vết bầm, nhưng ngại can thiệp vì sợ "dây vào chuyện người ta".
Đây không phải thái độ vô cảm mà là kết quả của một chuẩn mực xã hội lâu đời chưa được thay thế bởi chuẩn mực mới rằng bảo vệ trẻ em là trách nhiệm của cộng đồng, không phải quyền riêng của gia đình.
Khoảng trống thứ ba là thể chế tuyến đầu. Cán bộ bảo vệ trẻ em cấp xã theo thiết kế của Luật Trẻ em 2016 là người chịu trách nhiệm theo dõi và can thiệp tại cơ sở. Song ở phần lớn địa phương chỉ là một người kiêm nhiệm nhiều đầu việc.
Không có đủ thời gian để theo dõi các gia đình nguy cơ cao, và thường không có thẩm quyền thực tế để can thiệp khẩn cấp ngay cả khi đã phát hiện nguy hiểm. Kết quả là hệ thống bảo vệ trẻ em trên thực tế vận hành theo chế độ phản ứng sau sự kiện, nghĩa là gần như luôn đến muộn.
Cần nói thêm rằng những khoảng trống này không phải do thiếu luật. Kiến trúc pháp lý của Việt Nam về bảo vệ trẻ em nhìn chung là đủ. Vấn đề nằm ở khoảng cách giữa văn bản và năng lực thực thi thực tế. Khoảng cách đó, nếu không được đo lường và thu hẹp một cách có chủ đích, sẽ tiếp tục tạo ra những bi kịch như chúng ta đang chứng kiến.
* Có thực tế nhiều hành vi bạo lực lại được ngụy biện dưới danh nghĩa "dạy con", "uốn nắn trẻ", trong khi thực chất đã vượt xa giới hạn của quyền giáo dục con cái và có dấu hiệu rõ ràng của hành vi hành hạ, ngược đãi trẻ em. Bà suy nghĩ gì về thực tế này?
- Lập luận "tôi chỉ đang dạy con" là lập luận xuất hiện trong hầu hết các vụ bạo hành gia đình và không riêng ở Việt Nam. Nó phản ánh một nhập nhằng có thật giữa quyền giáo dục con cái và hành vi xâm hại. Đồng thời cho thấy ranh giới đó, dù đã được pháp luật xác định, chưa được nội tâm hóa đủ sâu trong nhận thức xã hội.
Về phía pháp lý, ranh giới đó không hề mơ hồ. Luật Trẻ em nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực, lạm dụng với trẻ em dưới bất kỳ danh nghĩa nào. Bộ luật Hình sự hiện hành, quy định tội hành hạ người lệ thuộc tại điều 140 với khung hình phạt tăng nặng khi nạn nhân dưới 16 tuổi và tội cố ý gây thương tích tại điều 134. Tòa án đã xử nhiều vụ theo các điều này. Vấn đề không phải là thiếu luật.
Vấn đề nằm sâu hơn khi nhiều người lớn thực sự tin rằng đánh đập là phương pháp giáo dục hợp lệ. Thành ngữ "thương cho roi cho vọt" không chỉ là câu nói mà dường như trở thành một hệ giá trị được thế hệ này truyền sang thế hệ khác, được hợp thức hóa bởi trật tự gia đình Nho giáo và chưa bao giờ được thay thế bởi một hệ giá trị mới đủ mạnh.
Điều đáng lo ngại hơn là những người từng bị bạo hành khi còn nhỏ có nguy cơ cao hơn trở thành người bạo hành trong chính gia đình của mình. Đây là một vòng lặp thế hệ mà nghiên cứu tâm lý học phát triển đã ghi nhận ở nhiều nền văn hóa khác nhau.
* Trẻ em là một trong những nhóm đối tượng yếu thế cần được bảo vệ. Vậy để hạn chế thấp nhất tình trạng bạo hành trẻ em, chúng ta cần làm gì thưa bà?
- Bạo hành trẻ em là hậu quả của sự thất bại đồng thời trên nhiều tầng: gia đình thiếu năng lực - hỗ trợ, cộng đồng thiếu cơ chế - ý thức phát hiện, hệ thống nhà nước thiếu nhân lực tuyến đầu - tốc độ can thiệp. Giải pháp đơn lẻ ở bất kỳ tầng nào cũng sẽ thất bại nếu không có phối hợp đồng bộ.
Ở tầng phòng ngừa, trọng tâm phải là thay đổi thực chất năng lực nuôi dạy con của cha mẹ, đặc biệt là các nhóm nguy cơ cao như cha mẹ trẻ lần đầu sinh con, cha mẹ đơn thân, người chăm sóc thay thế trong các gia đình tái hôn. Không phải bằng tờ rơi hay buổi tuyên truyền một lần mà bằng các chương trình có nội dung khoa học, có đo lường kết quả, được triển khai liên tục qua hệ thống y tế cơ sở và nhà trường.
Ở tầng phát hiện sớm, cần thiết lập nghĩa vụ báo cáo bắt buộc và kèm chế tài rõ ràng khi không thực hiện cho các nhóm chuyên môn thường xuyên tiếp xúc với trẻ. Đó là giáo viên mầm non và tiểu học, bác sĩ và điều dưỡng nhi khoa, cán bộ y tế thôn bản.
Luật Trẻ em đã có quy định về trách nhiệm thông báo nhưng chế tài với người bỏ qua trách nhiệm đó còn mờ nhạt. Cần lấp khoảng trống này. Kinh nghiệm ở nhiều quốc gia cho thấy phần lớn các vụ bạo hành nghiêm trọng đều có dấu hiệu cảnh báo trước. Đồng thời đều có người nhìn thấy nhưng không hành động vì không biết mình có nghĩa vụ pháp lý phải hành động.
Ở tầng thể chế, lực lượng cán bộ bảo vệ trẻ em cấp xã cần được chuyên nghiệp hóa thực chất. Hiện nay đây là vị trí kiêm nhiệm ở hầu hết địa phương, với thẩm quyền pháp lý không đủ để can thiệp khẩn cấp.
Cần học từ mô hình của Hàn Quốc và Phần Lan, nơi nhân viên công tác xã hội bảo vệ trẻ em là vị trí chuyên trách, được đào tạo bài bản. Cùng với có thẩm quyền pháp lý rõ ràng để tách trẻ khỏi môi trường nguy hiểm khi cần mà không phải chờ qua nhiều tầng thủ tục hành chính làm chậm phản ứng.
Ở tầng pháp lý, cần rà soát và rút ngắn quy trình đưa trẻ ra khỏi môi trường nguy hiểm trong trường hợp khẩn cấp. Hiện tại quy trình này còn phức tạp và kéo dài, trong khi cửa sổ an toàn của trẻ có thể đóng lại rất nhanh. Đây là điểm mà lập pháp có thể, cần điều chỉnh để cân bằng giữa quyền của cha mẹ và quyền sống của đứa trẻ. Khi hai quyền đó xung đột, quyền sống của trẻ phải được đặt lên trước.