Hôm 14/4, gia đình kết thúc chuyến đi chơi biển tại Cha-am, tỉnh Phetchaburi. Trên đường về, họ dừng tại một trạm xăng để sử dụng nhà vệ sinh. Theo tờ Thaiger, cô bé 6 tuổi đi vệ sinh xong quay ra thì không thấy người thân.
Việc đại gia đình di chuyển bằng ba ôtô, gồm hai xe bán tải và một xe con, đã dẫn đến sự cố, theo tờ 77kaoded. Nhóm người nhà đinh ninh bé gái đang ngồi ở một trong hai xe còn lại nên tiếp tục hành trình về tỉnh Kanchanaburi, cách đó 130 km.
Tại trạm xăng, sau khi đi vệ sinh và không thấy gia đình, bé gái đã chủ động tìm nhân viên trạm xăng để nhờ giúp đỡ. Nhân viên này lập tức báo cáo sự việc cho cảnh sát địa phương.
Đồn cảnh sát Khao Din (tỉnh Ratchaburi) gặp khó khăn trong việc liên lạc với gia đình do bé không nhớ số điện thoại. Thông qua hệ thống hộ tịch, cảnh sát tra cứu được tên phụ huynh và gọi cho người cha đang ở Bangkok. Người cha sau đó liên hệ với người thân đang trên đường quay lại đón con.
Dù ban đầu hoảng sợ, em bé đã được cảnh sát chăm sóc cho đến khi gia đình có mặt.
Ngày 15/4, đồn cảnh sát Khao Din chia sẻ câu chuyện lên mạng xã hội và cho biết đơn vị luôn “sẵn sàng hỗ trợ người dân trong các tình huống khẩn cấp”.
Tin Gốc: Vnexpress

Một chuyến thăm vui vẻ sau lễ cưới đã kết thúc trong đau lòng tại huyện Janjgir-Champa, bang Chhattisgarh, Ấn Độ, khi 5 đứa trẻ đột nhiên bị ốm nặng sau khi ăn dưa hấu. Trong đó, một thiếu niên tử vong và 4 người khác đang phải điều trị tại bệnh viện để hồi phục.
Vụ việc xảy ra tại làng Ghurkot vào chiều 11/5. Lễ kỷ niệm sau đám cưới nhanh chóng biến thành hỗn loạn khi lũ trẻ bắt đầu nôn mửa, than phiền về tình trạng đau bụng dữ dội và khó thở chỉ vài giờ sau khi ăn dưa hấu để trong nhà.
Khi gia đình vội vã đưa 5 đứa trẻ đến bệnh viện huyện, Akhilesh Dheewar, 15 tuổi, đã ngừng phản ứng. Các bác sĩ sau đó tuyên bố cậu bé đã qua đời.
Theo các quan chức, những đứa trẻ đã đến làng của người chú sau khi tham dự một đám cưới. Khoảng 12h trưa, các em được cho là đã ăn dưa hấu cùng với các món ăn khác tại nhà. Những gì xảy ra sau đó đã khiến cả làng chấn động.
Chỉ trong vòng gần 2 tiếng đồng hồ, cả 5 đứa trẻ bắt đầu bị nôn mửa, tiêu chảy và khó thở. Tình trạng của chúng xấu đi nhanh chóng, gây ra sự hoảng loạn trong gia đình, khiến họ vội vàng đưa chúng đến bệnh viện.
Những đứa trẻ được xác định là Akhilesh Dheewar, Shri Dheewar, Pintu Dheewar, Narendra Dheewar và Hitesh Dheewar.
Bất chấp những nỗ lực tuyệt vọng của người thân, Akhilesh đã qua đời trên đường đến bệnh viện huyện.
Vụ việc này đã làm dấy lên lo ngại về ngộ độc thực phẩm, khiến chính quyền địa phương phải tiến hành một cuộc điều tra khẩn cấp.
Ông Janmejay Mahobe, người phụ trách thu thập thông tin, đã nhanh chóng nắm được vụ việc sau khi nhận được tin báo. Các đội từ sở y tế và chính quyền đã đến làng và bệnh viện huyện.
Các quan chức đã thu thập mẫu dưa hấu và các loại thực phẩm khác mà trẻ em đã ăn và gửi chúng đến phòng thí nghiệm để xét nghiệm.
Để xác định nguyên nhân tử vong chính xác, các bác sĩ đã bảo quản mẫu nội tạng sau khi khám nghiệm tử thi.
Các bác sĩ cho biết, 4 đứa trẻ còn lại đang trong tình trạng ổn định, mặc dù vẫn tiếp tục được theo dõi y tế chặt chẽ.
Bác sĩ S Kujur, Trưởng khoa Y tế huyện, cho biết: "Theo nhận định ban đầu, đây có vẻ là trường hợp ngộ độc thực phẩm. Các em đã ăn dưa hấu và một số thực phẩm khác, vì vậy mẫu đã được gửi đi xét nghiệm. Nguyên nhân chính xác sẽ được làm rõ sau khi có kết quả xét nghiệm".
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Giữa tháng 3/2026, trên sân khấu của một trường trung học tại Texas, một phụ nữ "gầy như que củi" trong chiếc blazer màu mận chín bước ra giữa tiếng vỗ tay. Đó là Lizzie Velasquez - người được mệnh danh "xấu nhất thế giới".
Ở tuổi 37, cô không còn là nạn nhân của bạo lực mạng như cách đây 20 năm, mà là biểu tượng của sự khác biệt. Cô cho biết đây là bài phát biểu đầu tiên sau gần hai năm vắng bóng vì sức khỏe.
Năm 17 tuổi, Lizzie xem một video dài 8 giây trên YouTube có tựa đề "Người phụ nữ xấu nhất thế giới". Video thu hút 4 triệu lượt xem vào thời điểm đó, sử dụng hình ảnh của chính cô. Bên dưới là hàng nghìn bình luận miệt thị, thậm chí yêu cầu cô tự sát.
Lizzie kể cô từng nhốt mình trong phòng và khóc nhiều ngày. Đó là cú sốc tinh thần lớn, tiếp nối những nỗi đau thể chất mà cô phải trải qua từ nhỏ.
Lizzie sinh ra với cân nặng 1,19 kg. Các bác sĩ dự đoán cô không sống được lâu. Ở tuổi trưởng thành, cô nặng 27 kg, mắt phải không nhìn được gì, mắt trái rất yếu.
Năm cô 25 tuổi, một chuyên gia di truyền học tại Houston chẩn đoán cô mắc một căn bệnh hiếm gặp: Progeroid sơ sinh, một dạng kết hợp giữa hội chứng Marfan và loạn dưỡng mỡ (Lipodystrophy). Hội chứng này khiến cơ thể không thể tích mỡ.
Không đầu hàng bệnh tật, năm 2013, Lizzie thực hiện bài nói chuyện trên nền tảng TED Talk với chủ đề "Bạn định nghĩa bản thân như thế nào?". Sự kiện giúp cô được cộng đồng quốc tế biết đến. Cô tiếp tục ra mắt phim tài liệu Một trái tim dũng cảm và tham gia các chiến dịch chống bắt nạt trên không gian mạng.
Năm 2020, hình ảnh của Lizzie bị sử dụng trong "FaceTime Prank" - một trào lưu trên mạng xã hội TikTok mà các phụ huynh dùng ảnh người khuyết tật hoặc có ngoại hình khác biệt để dọa con cái. Khi thấy một người mẹ dùng ảnh mình để dọa con, Lizzie đã đăng video yêu cầu chấm dứt hành động này. Cô đề nghị những người trưởng thành không dạy trẻ em sợ hãi trước sự khác biệt, đồng thời cho biết lòng tử tế và sự đồng cảm cần được giáo dục từ gia đình.
Bên cạnh các hoạt động trên không gian mạng, Lizzie còn tham gia vận động thay đổi chính sách pháp luật. Cô nhiều lần đến thủ đô Washington D.C. để kêu gọi quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Cải thiện Trường học An toàn (Safe Schools Improvement Act). Dự luật này yêu cầu các trường học phải đưa hành vi bắt nạt và quấy rối vào quy tắc ứng xử, đồng thời báo cáo tình trạng này cho Bộ Giáo dục Mỹ nhằm bảo vệ học sinh trên toàn quốc.
Lizzie cho biết gia đình là nền tảng giúp cô vượt qua khó khăn. Bố mẹ luôn dặn cô ngẩng cao đầu và đối xử tử tế với những người chế giễu mình.
Năm 2025, cô nhiều lần nhập viện do chứng thiếu máu. Có thời điểm, cô phải duy trì sự sống qua ống thở và túi dẫn lưu do không thể nuốt thức ăn. Những lá thư động viên của người theo dõi dán trên cửa phòng bệnh là động lực giúp cô sống tiếp.
Trong bài diễn thuyết tháng 3/2026, Lizzie nói việc quay lại công việc không nhằm kể lại những sự việc trong quá khứ, mà để tiếp tục mục đích sống sau các đợt điều trị bệnh kéo dài.
"Đã đến lúc phải học cách làm quen với những điều không thoải mái một lần nữa bởi đó luôn là nơi phép màu nảy nở", cô nói trước khi kết thúc bài diễn thuyết trong tiếng vỗ tay không ngớt.
Tin Gốc: https://vnexpress.net/su-lot-xac-cua-nguoi-phu-nu-xau-nhat-the-gioi-5061136.html

Từ cái cảnh lụi hụi nấu nồi cơm nhỏ xíu trong căn phòng trọ Sài Gòn, ăn qua loa cho xong bữa, về tới nhà là thành #cơmnhà thiệt sự - có người nấu, có người chờ, có tiếng cười nói rôm rả, nghe mà ấm lòng muốn rơi nước mắt.
Quê tôi ở một xóm nhỏ miền Tây, xứ sen hồng - trước nhà là con rạch nước đục phù sa, sau nhà là mấy liếp rau xanh rì. Xe vừa quẹo vô đầu xóm là tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, như trút được nguyên bao nhiêu mệt mỏi trên thành phố.
Ở TP.HCM, có khi chạy xe ngoài đường đông nghẹt, nghe còi inh ỏi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Vậy mà chỉ cần về tới cổng nhà, nghe tiếng má với câu chào quen thuộc, "về rồi hả con", là tự nhiên thấy mọi thứ dịu xuống.
Bữa cơm quê không có gì cao sang mà sao ngon lạ. Ba tôi hay tranh thủ buổi sáng đi vợt hến dưới rạch. Ba nói: "Hến này tươi ăn mới ngọt", rồi cười cười, tay còn dính bùn mà mặt thì khoái chí. Má thì ở trong bếp, lụi hụi rửa rau, nấu nồi canh chua thơm phức. Còn ngoại tôi, lúc nào cũng ngồi cái ghế gỗ cũ, chậm rãi nhìn con cháu, lâu lâu chen vô một câu: "Ăn nhiều vô con, ốm quá trời".
Có bữa cơm chỉ có cá kho, dĩa rau luộc, chén nước mắm dầm ớt, vậy mà ngồi ăn, tôi thấy ngon hơn bất cứ món nào ngoài quán. Cá kho đậm đà, thịt săn, nước kho sền sệt. Má còn để thêm dĩa xoài chín vàng ươm, ăn kèm nghe vừa ngọt vừa béo, đúng cái kiểu "đặc sản nhà làm" mà đi đâu cũng không kiếm được. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa, ba nhìn qua cười: "Ở trên đó có ăn được vầy không con?". Tôi chỉ biết lắc đầu.
Ở TP.HCM, nhiều khi ăn một mình riết rồi quen. Mở điện thoại lên coi cái gì đó, ăn cho qua bữa, xong rồi lại lao vô công việc. Không ai hỏi ngon không, cũng không có ai gắp cho miếng cá, chan thêm miếng canh. Mọi thứ nó gọn gàng, nhanh chóng, mà cũng lạnh lẽo dữ lắm.
Ở quê, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Ăn xong rồi vẫn ngồi đó, nói chuyện này chuyện kia. Ba kể chuyện xóm làng, má hỏi thăm công việc trên thành phố, ngoại thì lâu lâu chen vô nhắc chuyện hồi xưa. Có khi chỉ là mấy câu chuyện đơn giản vậy thôi, mà tôi nghe hoài không chán. Tại lâu rồi, tôi mới có lại cái cảm giác "được thuộc về chốn quê".
Mỗi lần về quê, tôi hay tự nhủ: "Lần này ở lâu lâu chút". Mà rồi cũng vài bữa là phải đi. Sài Gòn còn công việc, còn trách nhiệm, còn bao nhiêu thứ đang chờ. Ngày lên lại thành phố, má gói cho mớ đồ ăn, ba dặn dò đủ thứ, Ngoại thì đứng nhìn theo, ánh mắt hiền mà buồn buồn. Tôi quay xe đi mà lòng cứ nặng trĩu.
Trên đường trở lại, tôi biết rồi mình sẽ lại quay về với những bữa ăn vội vàng. Nhưng trong lòng tôi, cái vị cơm quê vẫn còn đó. Cái vị cá kho đậm đà, cái ngọt của xoài chín, cái ấm áp của tiếng cười bên mâm cơm... nó theo tôi lên tới tận Sài Gòn, len vô từng ngày bận rộn.
Có người hỏi tôi, sao cứ thích về quê hoài vậy. Tôi cười, trả lời vui: "Về ăn cơm". Nhưng thiệt ra, đâu chỉ là ăn. Là về để thấy mình vẫn còn một nơi để thương, để nhớ. Là về để biết, dù ngoài kia có mệt cỡ nào, thì vẫn có một mâm cơm chờ mình, có ba má, có ngoại, có một mái nhà luôn mở cửa.
Với tôi - một thằng con trai miền Tây đi làm xa - hạnh phúc nhiều khi chỉ là vậy thôi - một bữa cơm nhà, ăn cho no bụng, rồi cười cho đã lòng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

