Theo the-AFC.com, U.17 Việt Nam đã ghi được 30 bàn thắng trong khi hàng phòng ngự chưa để lọt lưới bàn nào trong suốt chiến dịch ở vòng loại. Đội quân của HLV Cristiano Roland cùng với U.17 Trung Quốc (ghi hơn 40 bàn và cũng không để thủng lưới bàn nào), sẽ là hai đội bóng đáng xem nhất ở vòng chung kết (VCK) giải U.17 châu Á sắp khai diễn ở Ả Rập Xê Út.
“U.17 Việt Nam và U.17 Trung Quốc (nằm ở bảng B cùng Nhật Bản, Indonesia và Qatar), đều hướng đến việc duy trì phong độ cực tốt của mình ở vòng loại đến VCK. Họ đều hứa hẹn sẽ tạo nên những đột phá mới cho thành tích của mình tại giải U.17 châu Á”, the-AFC.com nhấn mạnh thêm.
Tại VCK giải U.17 châu Á, U.17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng Hàn Quốc, Yemen và UAE. Đội bóng trẻ Việt Nam ra quân với trận gặp Yemen, á quân năm 2002, vào lúc 0 giờ ngày 7.5. U.17 Việt Nam đã có lần thứ 10 tham dự U.17 châu Á và vị trí tốt nhất là hạng tư năm 2000.
Trước khi tham dự U.17 châu Á, U.17 Việt Nam đã chạy đà hoàn hảo với chức vô địch U.17 Đông Nam Á sau trận thắng đội Malaysia với tỷ số 3-0 ở chung kết, và tiếp tục tạo nên thành tích bất bại tại giải đấu (4 thắng, 1 hòa, ghi 19 bàn, chỉ để lọt lưới 1 bàn).
Qua đó, đã tô đậm thêm thành tích và đà tiến đầy vững chắc của mình đến giải châu lục, với mục tiêu lớn vượt qua vòng bảng để giành vé dự World Cup U.17 tại Qatar vào tháng 11 năm nay, theo the-AFC.com.
Trong khi đó, the-AFC.com cũng nêu bật những thông tin và số liệu đã và sẽ định hình nên giải U.17 châu Á trong lịch sử từ trước đến nay. Bao gồm, đánh giá rất cao đội U.17 Nhật Bản hiện nhà là nhà vô địch nhiều nhất (4 chức vô địch). Trong khi Trung Quốc, CHDCND Triều Tiên, Hàn Quốc, Oman, Ả Rập Xê Út và Uzbekistan mỗi nước đã hai lần nâng cao chiếc cúp vô địch U.17 châu Á.
Ả Rập Xê Út, đội chủ nhà VCK U.17 châu Á 2026, là đội đang chờ đợi lâu nhất cho hành trình tìm lại ngôi vô địch của mình, khi lần đăng quang gần nhất đã từ năm 1988. Năm ngoái, U.17 Ả Rập Xê Út chỉ giành ngôi á quân sau khi thua U.17 Uzbekistan tỷ số 0-2 trong trận chung kết.
Tương tự, các đội Qatar (vô địch gần nhất từ năm 1990), Thái Lan (1998), Hàn Quốc (2002) và Trung Quốc (2004), cũng đang hướng tới mục tiêu chấm dứt sự chờ đợi để tìm lại ngôi vô địch tại giải đấu năm nay, the-AFC.com cho biết thêm.
Trong lịch sử U.17 châu Á, chỉ có U.17 Nhật Bản hai lần liên tiếp vô địch các năm 2018 và 2023, giải đấu năm 2020 bị hủy do đại dịch. Còn U.17 Qatar là đội không thực sự may mắn, khi vào chung kết đến 6 lần, nhiều hơn cả Nhật Bản, nhưng chỉ có 1 lần đăng quang năm 1990, cũng theo the-AFC.com thống kê.
“Sức hút của chiếc vé dự World Cup U.17 tại Qatar vào tháng 11 năm nay là cực kỳ lớn, vì vậy các cuộc cạnh tranh ở 4 bảng đấu tại giải U.17 châu Á sắp tới sẽ cực kỳ hấp dẫn và quyết liệt. Việc giành vé vào tứ kết sẽ đồng nghĩa với tấm vé tham dự World Cup U.17, hứa hẹn những trận đấu đỉnh cao ngay từ tiếng còi khai cuộc”, the-AFC.com kết luận.
* Ghi bàn: Nguyễn Lực 41’, Văn Dương 48’, Mạnh Cường 69’ - Al Mheiri 1’, Mahrous 56’.
Hai đội từng một lần đối đầu tại giải vào năm 2025, và Việt Nam nhận kết cục buồn. Tại lượt cuối vòng bảng, UAE gỡ hòa 1-1 ở phút 87, để giật vé vào tứ kết và dự World Cup từ chính Việt Nam.
Một năm sau, hai đội lại gặp nhau ở trận đấu cuối vòng bảng để phân định suất đi tiếp, trên sân King Abdullah Sports City. Khác biệt là UAE khiến Việt Nam nhận "gáo nước lạnh" chỉ 16 giây sau khi giao bóng. Từ pha tấn công trung lộ, Sultan Al Mheri xâm nhập vòng cấm, giả sút lừa một hậu vệ trước khi đặt lòng chân phải vào góc trái không cho thủ môn Lý Xuân Hòa cơ hội phản ứng.
Dù thủng lưới sớm, các cầu thủ Việt Nam không bị ảnh hưởng tâm lý. Đội vẫn bình tĩnh thực hiện các pha lên bóng bằng chuyền ngắn và có thời điểm cầm bóng lên đến 75%. Đoàn quân HLV Cristiano Roland cũng chủ yếu tấn công ở biên phải với sự góp mặt của Lê Sỹ Bách và Nguyễn Ngọc Anh Hào.
Bảy phút sau bàn thua, Việt Nam suýt gỡ hòa. Lê Trọng Đại Nhân căng ngang từ biên phải dọn cỗ, nhưng Nguyễn Văn Dương lại đệm bóng lên trời trước khung thành trống. Phút 20, Chu Ngọc Nguyễn Lực chọc khe cho Sỹ Bách rẽ từ phải vào trong dứt điểm đập người đối phương bay ra tuyến hai. Nguyễn Minh Thủy sút xa uy lực nhắm vào góc cao trái nhưng Josh Bentley – thủ thành thuộc lò Ipswich Town của Anh – cản phá xuất thần. Một phút sau, trung vệ Mạnh Cường ôm đầu nuối tiếc khi đệm bóng hụt cận thành sau quả phạt góc.
Khi bóng sống chưa đem lại hiệu quả, Việt Nam tìm thấy bàn gỡ từ tình huống cố định. Phút 39, Văn Dương kiếm về quả phạt sát vạch 16m50 ở góc chính diện, sau khi bị phạm lỗi từ phía sau. Nguyễn Lực nắn nót căn chỉnh, trước khi đặt lòng chân phải đưa bóng chạm mép trong cột phải thành bàn.
Đà hưng phấn sau bàn thắng được kéo dài đến sau giờ nghỉ giữa hiệp, kết hợp với sai lầm của đối phương ở phần sân nhà. Sau khi cướp bóng, Lê Trọng Đại Nhân căng ngang sửa lưng hàng thủ UAE, để Văn Dương đệm chân trái vào góc trái đưa Việt Nam lần đầu dẫn trước.
Cuộc rượt đuổi tỷ số tiếp diễn với khoảnh khắc lóe sáng cá nhân ở phút 56. Tiền vệ vào sân thay người Adam Mahrous xử lý khéo léo trong vòng cấm Việt Nam rồi kết thúc bằng cú vung chân trái khiến Xuân Hòa bay người hết cỡ cũng không thể cản phá.
Sau đó, UAE tung quân bài chiến lược Jayden Adetiba, đang ăn tập tại Học viện Arsenal, vào sân. Nhưng khi tiền đạo này chưa kịp tạo ảnh hưởng thì lưới thủ môn Bentley một lần nữa rung lên. Phút 69, Nguyễn Mạnh Cường băng vào vòng 5m50 đánh đầu đập đất sau pha treo bóng từ quả phạt góc biên trái.
Phần còn lại chứng kiến Việt Nam chủ động chơi phòng ngự phản công. Mỗi pha lên bóng thường được yêu cầu giữ bóng càng lâu càng tốt. Trong khi đó, hàng thủ ngăn chặn hầu hết các pha tấn công. Trên khán đài và ở khu kỹ thuật, những tiếng hô "cố lên", "còn vài phút thôi", "kiên cường lên" liên tục vang lên để cổ vũ các cầu thủ dưới sân.
Chiến thắng 3-2, cùng việc Hàn Quốc hòa Yemen 0-0, giúp Việt Nam dẫn đầu bảng C với 6 điểm, hơn Hàn Quốc 1 điểm.
Đội hình xuất phát
Việt Nam: Lý Xuân Hòa, Trần Hoàng Việt, Mạnh Cường, Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, Nguyễn Ngọc Anh Hào, Đào Quý Vương, Văn Dương, Chu Ngọc Nguyễn Lực, Minh Thủy, Lê Sỹ Bách, Lê Trọng Đại Nhân
UAE: Josh Bentley, Sultan Al Nuaimi, Abdulla Awadh, Sultan Al Mheiri, Abdelrahman, Salem Bani, Hussain Ali, Eisa Al Blooshi, Gabriel El Khoury, Mahmoud Badr, Butti Al Jneibi.
Trận lượt đi bán kết tại Metropolitano, Madrid cách đây một tuần được định đoạt bởi những quả phạt đền. Viktor Gyokeres mở tỷ số ở hiệp một, trước khi Julian Alvarez ấn định kết quả 1-1 trong hiệp hai. Dù thi đấu trên sân khách trận đó, Arsenal có lý do nhiều hơn để tiếc nuối khi VAR khước từ quả phạt đền sau tình huống va chạm giữa Eberechi Eze và David Hancko trong cấm địa của Atletico.
Tuy nhiên, cơ hội lớn vẫn đang mở ra trước mắt thầy trò Mikel Arteta. Ít nhất thì lịch sử đang đứng về phía họ. Từ khi luật bàn thắng sân khách bị bãi bỏ, Champions League đã chứng kiến ba cặp bán kết có kết quả hòa ở lượt đi, và trong cả ba trường hợp, đội đá lượt về trên sân nhà đều giành quyền vào chung kết. Đó là Man City năm 2023 (hòa 1-1 và thắng 4-0 trước Real), Real năm 2024 (hòa 2-2 và thắng 2-1 trước Bayern) và Inter năm 2025 (hòa 3-3 và thắng 4-3 sau hiệp phụ trước Barca).
Arsenal hiểu rõ cách tận dụng lợi thế này. Khi không thua ở lượt đi trên sân khách, họ đã đi tiếp 8 trong 10 lần tại Cup C1/Champions League. Các trận thua trước Benfica (1991-1992) và Chelsea (2003-2004) là những vết gợn hiếm hoi trong dòng chảy lịch sử.
Phong độ hiện tại càng củng cố niềm tin cho "Pháo thủ". Họ đã bất bại 8 trận gần nhất trước các đội bóng Tây Ban Nha tại Champions League, trong đó có đến 7 chiến thắng. Thành tích này chỉ kém chuỗi 16 trận của Chelsea trong giai đoạn 2006-2014.
Arsenal cũng chỉ thua hai trong 23 trận gần nhất, và có thể lần đầu tiên trong lịch sử đạt mốc 14 trận bất bại tại giải đấu này. Dưới thời Mikel Arteta, đội bóng thành London chỉ thủng lưới trung bình 0,65 bàn/trận - tỷ lệ thấp nhất trong số các HLV cầm quân ít nhất 20 trận tại Champions League.
Những thống kê tích cực của Arsenal càng trở nên đáng chú ý khi đặt cạnh thành tích sân khách của Atletico tại Anh. Đại diện La Liga thua 6 trong 7 trận gần nhất trước các CLB Ngoại hạng Anh ở Champions League, trong đó có bốn thất bại liên tiếp. Trận thua 0-4 tại Emirates ở vòng bảng cũng là một trong những thất bại nặng nề nhất của họ ở sân chơi châu lục.
Tuy nhiên, sẽ là sai lầm nếu nghĩ Atletico dễ bị khuất phục. Bởi trên băng ghế chỉ đạo, Diego Simeone vẫn là hiện thân của tinh thần chiến đấu. Ông đang hướng tới lần thứ ba đưa Atletico vào chung kết Champions League - thành tích chỉ kém Alex Ferguson (Man Utd) và Marcello Lippi (Juventus) - cùng bốn lần với một CLB.
Hy vọng của Atletico đặt rất nhiều vào Julian Alvarez - tiền đạo có 10 bàn và 5 kiến tạo qua 14 trận tại Champions League mùa này. Anh đạt hiệu suất trung bình cứ 80 phút lại góp dấu giày vào một bàn tại giải. Trong số các tiền đạo có từ 20 góp dấu giày vào bàn thắng trở lên, chỉ Erling Haaland (74 phút) có tỷ lệ tốt hơn. Không chỉ tấn công, Alvarez còn dẫn đầu về số lần gây áp lực cường độ cao (899 lần), đồng thời chiếm 16,1% tổng số pha pressing của toàn đội - cao nhất Champions League mùa này.
Arteta không có trong tay một cá nhân vượt trội như Alvarez, nhưng lại sở hữu tập thể đồng đều. David Raya là thủ môn cứu thua tốt nhất giải kể từ đầu mùa trước, khi chỉ để lọt lưới 13 bàn từ 22,9 bàn thua kỳ vọng trúng đích.
Declan Rice là "động cơ" tuyến giữa, với 12 đường chuyền xuyên tuyến và 12 pha kéo bóng tịnh tiến ở lượt đi. Trên hàng công, Gyokeres đứng trước cơ hội đi vào lịch sử. Nếu tiếp tục ghi bàn, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba ghi bàn ở cả hai lượt bán kết Champions League cho một CLB Anh, sau Sadio Mane (cho Liverpool) và Riyad Mahrez (cho Man City).
Tại Champions League, đây mới là mùa đầu tiên hai đội gặp nhau. Arsenal thắng 4-0 trên sân nhà ở vòng bảng, trước khi hòa 1-1 ở lượt đi bán kết. Do đó, Arteta đang đứng trước cơ hội trở thành HLV thứ ba bất bại trong ba lần đầu đối đầu Simeone tại Champions League, sau Carlo Ancelotti và Maurizio Sarri. Xa hơn trong lịch sử, hai đội từng gặp nhau ở bán kết Europa League 2018, nơi Atletico hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 trên sân nhà, trước khi thắng nốt Marseille 3-0 ở chung kết. Đó là ký ức mà đội bóng Tây Ban Nha có thể xem như điềm lành.
Theo siêu máy tính Opta, Arsenal cao hơn với 56% khả năng vào chung kết. Nếu điều này thành sự thật, đội bóng thành London sẽ có lần thứ hai vào trận tranh danh hiệu Champions League, sau năm 2006 - nơi họ thua ngược Barca 1-2 tại Stade de France dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Nhưng, Champions League chưa bao giờ là câu chuyện của những con số khô khan. Atletico sẽ chiến đấu đến những giây cuối cùng, như cách họ vẫn làm suốt hơn một thập kỷ qua.
Đêm London hứa hẹn sẽ là nơi cảm xúc bùng nổ: một bên là khát khao trở lại đỉnh cao châu Âu của thầy trò Arteta, bên kia là tinh thần thép mang thương hiệu Simeone. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lịch sử có thể lại gọi tên Emirates - hoặc chứng kiến thêm một chương sử mới của Atletico.
Trong thông báo mới nhất liên quan đến bản quyền truyền hình (BQTH) World Cup 2026, FIFA cho biết: "FIFA đã ký kết các thỏa thuận với các đài truyền hình tại 180 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, trước thềm kỳ World Cup lớn nhất từ trước đến nay. Các cuộc thảo luận tại Ấn Độ về BQTH World Cup 2026 đang diễn ra và cần được giữ bí mật ở giai đoạn này".
Trước đó tại Trung Quốc, cuộc đàm phán BQTH giữa FIFA và Đài truyền hình quốc gia Trung Quốc (CCTV) lâm vào bế tắc vì mức giá FIFA đưa ra quá cao. "Mức giá ban đầu được FIFA yêu cầu lên đến 300 triệu USD, sau đó giảm xuống còn từ 120 triệu USD, nhưng vẫn cao hơn nhiều so với mức đề nghị chỉ 80 triệu USD mà CCTV đưa ra", theo SCMP Sport.
Theo Reuters: "Trung Quốc và Ấn Độ là hai quốc gia đông dân nhất thế giới, thị trường có tổng cộng hơn 3 tỉ người, chiếm hơn 1/3 tổng dân số thế giới. Tổng cộng Ấn Độ và Trung Quốc cũng đã chiếm hơn 22% tổng số lượt xem World Cup trên toàn cầu. Trong đó Trung Quốc từng đạt 50% tổng số giờ xem World Cup trực tuyến vào năm 2022 ở Qatar. Vì vậy nếu hai quốc gia này không sở hữu bản quyền, FIFA sẽ bị ảnh hưởng cực lớn".
Tại khu vực Đông Nam Á, hầu hết các nước đều sở hữu BQTH, trong đó VN đã sở hữu từ sớm với toàn bộ 104 trận đấu ở World Cup 2026 được phát trên các kênh sóng của VTV. Malaysia cũng vừa chính thức sở hữu bản quyền cùng Singapore, Indonesia, Philippines. Tuy nhiên, với Thái Lan, đến nay các cuộc đàm phán vẫn diễn ra. Thủ tướng Thái Lan Anutin Charnvirakul đã cam kết người dân Thái Lan sẽ được xem World Cup 2026 khi chính phủ nước này đang phối hợp với các cơ quan quản lý và khu vực tư nhân, nhằm đảm bảo việc mua được bản quyền phát sóng World Cup cho người dân. Mặc dù vậy, vào ngày 12.5, các báo cáo ban đầu cho thấy chính phủ Thái Lan vẫn chưa phê duyệt ngân sách để đàm phán mua BQTH World Cup 2026. Theo Thai Rath, số tiền dự kiến để Thái Lan mua BQTH từ FIFA lên đến 1,3 tỉ baht (khoảng 40 triệu USD). Diễn biến này khiến người hâm mộ Thái Lan đến nay vẫn hết sức hồi hộp vì chưa rõ có được xem World Cup 2026 hay không.
Điều này cũng tương tự tại Trung Quốc, SCMP Sport cho biết thêm các sếp lớn của FIFA, bao gồm Tổng thư ký Mattias Grafstrom và Jean-Christophe Petit (Giám đốc bản quyền truyền thông), đã bay đến Bắc Kinh trong tuần này để thảo luận vấn đề với CCTV về việc mua BQTH World Cup 2026. Nhiều khả năng FIFA giảm giá đến 50% để Trung Quốc sở hữu bản quyền World Cup, nhưng kèm điều kiện nước này phải mua cả gói truyền hình World Cup 2026 và 2030, theo SCMP Sport.