Trận lượt đi bán kết tại Metropolitano, Madrid cách đây một tuần được định đoạt bởi những quả phạt đền. Viktor Gyokeres mở tỷ số ở hiệp một, trước khi Julian Alvarez ấn định kết quả 1-1 trong hiệp hai. Dù thi đấu trên sân khách trận đó, Arsenal có lý do nhiều hơn để tiếc nuối khi VAR khước từ quả phạt đền sau tình huống va chạm giữa Eberechi Eze và David Hancko trong cấm địa của Atletico.
Tuy nhiên, cơ hội lớn vẫn đang mở ra trước mắt thầy trò Mikel Arteta. Ít nhất thì lịch sử đang đứng về phía họ. Từ khi luật bàn thắng sân khách bị bãi bỏ, Champions League đã chứng kiến ba cặp bán kết có kết quả hòa ở lượt đi, và trong cả ba trường hợp, đội đá lượt về trên sân nhà đều giành quyền vào chung kết. Đó là Man City năm 2023 (hòa 1-1 và thắng 4-0 trước Real), Real năm 2024 (hòa 2-2 và thắng 2-1 trước Bayern) và Inter năm 2025 (hòa 3-3 và thắng 4-3 sau hiệp phụ trước Barca).
Arsenal hiểu rõ cách tận dụng lợi thế này. Khi không thua ở lượt đi trên sân khách, họ đã đi tiếp 8 trong 10 lần tại Cup C1/Champions League. Các trận thua trước Benfica (1991-1992) và Chelsea (2003-2004) là những vết gợn hiếm hoi trong dòng chảy lịch sử.
Phong độ hiện tại càng củng cố niềm tin cho “Pháo thủ”. Họ đã bất bại 8 trận gần nhất trước các đội bóng Tây Ban Nha tại Champions League, trong đó có đến 7 chiến thắng. Thành tích này chỉ kém chuỗi 16 trận của Chelsea trong giai đoạn 2006-2014.
Arsenal cũng chỉ thua hai trong 23 trận gần nhất, và có thể lần đầu tiên trong lịch sử đạt mốc 14 trận bất bại tại giải đấu này. Dưới thời Mikel Arteta, đội bóng thành London chỉ thủng lưới trung bình 0,65 bàn/trận – tỷ lệ thấp nhất trong số các HLV cầm quân ít nhất 20 trận tại Champions League.
Những thống kê tích cực của Arsenal càng trở nên đáng chú ý khi đặt cạnh thành tích sân khách của Atletico tại Anh. Đại diện La Liga thua 6 trong 7 trận gần nhất trước các CLB Ngoại hạng Anh ở Champions League, trong đó có bốn thất bại liên tiếp. Trận thua 0-4 tại Emirates ở vòng bảng cũng là một trong những thất bại nặng nề nhất của họ ở sân chơi châu lục.
Tuy nhiên, sẽ là sai lầm nếu nghĩ Atletico dễ bị khuất phục. Bởi trên băng ghế chỉ đạo, Diego Simeone vẫn là hiện thân của tinh thần chiến đấu. Ông đang hướng tới lần thứ ba đưa Atletico vào chung kết Champions League – thành tích chỉ kém Alex Ferguson (Man Utd) và Marcello Lippi (Juventus) – cùng bốn lần với một CLB.
Hy vọng của Atletico đặt rất nhiều vào Julian Alvarez – tiền đạo có 10 bàn và 5 kiến tạo qua 14 trận tại Champions League mùa này. Anh đạt hiệu suất trung bình cứ 80 phút lại góp dấu giày vào một bàn tại giải. Trong số các tiền đạo có từ 20 góp dấu giày vào bàn thắng trở lên, chỉ Erling Haaland (74 phút) có tỷ lệ tốt hơn. Không chỉ tấn công, Alvarez còn dẫn đầu về số lần gây áp lực cường độ cao (899 lần), đồng thời chiếm 16,1% tổng số pha pressing của toàn đội – cao nhất Champions League mùa này.
Arteta không có trong tay một cá nhân vượt trội như Alvarez, nhưng lại sở hữu tập thể đồng đều. David Raya là thủ môn cứu thua tốt nhất giải kể từ đầu mùa trước, khi chỉ để lọt lưới 13 bàn từ 22,9 bàn thua kỳ vọng trúng đích.
Declan Rice là “động cơ” tuyến giữa, với 12 đường chuyền xuyên tuyến và 12 pha kéo bóng tịnh tiến ở lượt đi. Trên hàng công, Gyokeres đứng trước cơ hội đi vào lịch sử. Nếu tiếp tục ghi bàn, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba ghi bàn ở cả hai lượt bán kết Champions League cho một CLB Anh, sau Sadio Mane (cho Liverpool) và Riyad Mahrez (cho Man City).
Tại Champions League, đây mới là mùa đầu tiên hai đội gặp nhau. Arsenal thắng 4-0 trên sân nhà ở vòng bảng, trước khi hòa 1-1 ở lượt đi bán kết. Do đó, Arteta đang đứng trước cơ hội trở thành HLV thứ ba bất bại trong ba lần đầu đối đầu Simeone tại Champions League, sau Carlo Ancelotti và Maurizio Sarri. Xa hơn trong lịch sử, hai đội từng gặp nhau ở bán kết Europa League 2018, nơi Atletico hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 trên sân nhà, trước khi thắng nốt Marseille 3-0 ở chung kết. Đó là ký ức mà đội bóng Tây Ban Nha có thể xem như điềm lành.
Theo siêu máy tính Opta, Arsenal cao hơn với 56% khả năng vào chung kết. Nếu điều này thành sự thật, đội bóng thành London sẽ có lần thứ hai vào trận tranh danh hiệu Champions League, sau năm 2006 – nơi họ thua ngược Barca 1-2 tại Stade de France dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Nhưng, Champions League chưa bao giờ là câu chuyện của những con số khô khan. Atletico sẽ chiến đấu đến những giây cuối cùng, như cách họ vẫn làm suốt hơn một thập kỷ qua.
Đêm London hứa hẹn sẽ là nơi cảm xúc bùng nổ: một bên là khát khao trở lại đỉnh cao châu Âu của thầy trò Arteta, bên kia là tinh thần thép mang thương hiệu Simeone. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lịch sử có thể lại gọi tên Emirates – hoặc chứng kiến thêm một chương sử mới của Atletico.
Ở nội dung đơn nam PPA Hanoi Cup, Staksrud thua Vinh Hiển 1-2 ở bán kết, rồi thua tiếp trận tranh HC đồng hôm 5/4. Vinh Hiển vào chung kết, thua 0-2 trước đồng hương Hoàng Nam. Khi được hỏi về các tay vợt Việt Nam, Staksrud khẳng định chiến thắng ở một sự kiện trên sân nhà không nói lên nhiều điều.
"Chúc mừng Vinh Hiển, nhưng đó cũng chỉ là một chiến thắng. Tôi vẫn đứng thứ hai thế giới, còn cậu ấy đứng thứ bao nhiêu tôi không rõ", Staksrud nói về người đánh bại anh ở bán kết PPA Hanoi Cup.
Việc chỉ xếp thứ tư ở PPA Tour Hà Nội không khiến Staksrud đánh mất vị trí số hai thế giới. Trong khi đó, Vinh Hiển leo lên số 22 thế giới nhờ thành tích á quân, còn Hoàng Nam lên số 17 thế giới nhờ chức vô địch, chỉ kém Phúc Huỳnh một bậc.
"Vinh Hiển và Hoàng Nam là những tay vợt giỏi, nhưng còn chặng đường dài phía trước", Staksrud nói thêm về các tay vợt Việt Nam. "Họ thậm chí còn chưa thi đấu giải nào ở Mỹ. Chỉ khi hai tay vợt này làm được điều đó, chúng ta mới biết được trình độ của họ đến đâu. Hiện tại cả hai chỉ chơi trong điều kiện quen thuộc, nhưng cũng đã gặp khó khăn. Họ phải sang PPA Mỹ, chúng ta mới thấy họ làm được những gì".
Staksrud sinh năm 1996, đến từ Argentina, là một trong những ngôi sao được quan tâm nhất tại PPA Hanoi Cup 2026. Anh dự cả ba nội dung đơn nam, đôi nam và đôi nam nữ, nhưng chỉ giành một HC bạc đôi nam khi đánh cặp cùng Hayden Patriquin. Staksrud bị loại ở tứ kết đôi nam nữ và chỉ về thứ tư ở nội dung đơn nam.
"Khi bạn thắng nhiều, có thứ bậc cao, bạn sẽ được kỳ vọng nhiều hơn", Staksrud nói thêm. "Mọi người sẽ mong đợi tôi thắng nhưng đôi khi điều đó không xảy ra. Không sao cả, vì tôi sẽ trở lại mạnh mẽ hơn. Khó khăn lớn nhất là điều kiện thi đấu. Tôi phải làm quen với sự khác biệt ở đây, bù nước nhiều vì tôi đổ mồ hôi rất nhiều. Ở đây rất ẩm, chúng tôi chưa quen với điều đó".
Đáp trả lời kêu gọi sang Mỹ của đàn anh, nhà vô địch đơn nam Hoàng Nam cho rằng Staksrud nói đúng về điều kiện thi đấu. Tay vợt quê Tây Ninh dự kiến sẽ sang Mỹ thi đấu vào cuối năm nay.
"Staksrud nói câu đó có cơ sở, vì khi sang đấu trường bên Mỹ mọi thứ sẽ khác, do điều kiện thi đấu ngoài trời", Hoàng Nam nói sau khi vô địch hôm 5/4. "Khi về Việt Nam, các tay vợt top đầu vẫn cần thời gian thích nghi với khí hậu, điều kiện thi đấu. Tôi cũng muốn qua Mỹ thi đấu, nhưng lịch PPA ở châu Á rất dày, chưa sắp xếp được. Tôi nghĩ cuối năm mình sẽ cố gắng qua Mỹ để xem các đối thủ lớn đánh thực sự nhanh cỡ nào".
Đây là mùa thứ hai liên tiếp Real Madrid trắng tay trên mọi đấu trường, và đấy cũng là lần đầu tiên điều này xảy ra trong 16 năm. Nhắc lại như thế để thấy Real khát danh hiệu như thế nào khi họ tuyển mộ HLV Xabi Alonso mùa hè năm ngoái. Và nhắc lại như thế để thấy Alonso đã thất bại ngay từ đầu với quyết định gia nhập Real (Alonso khi ấy đang là nhân vật sáng giá, lên như diều nhờ những chiến tích lịch sử ở Leverkusen). Không thể có yêu cầu nào khác hơn cho ông Alonso: Real muốn vô địch giải FIFA Club World Cup 2025 để cứu vãn cả một mùa bóng thất bại. Quá khó đối với một tân HLV chỉ mới có vài tuần gặp gỡ cầu thủ. Real thua PSG 0-4 ở vòng bán kết. Thế là khi mùa bóng 2025 - 2026 còn chưa bắt đầu, Alonso đã mang tiếng kẻ thất bại. Ông trở nên nhỏ bé trước các ngôi sao Real luôn có cái tôi to đùng.
Vinicius Junior vung tay quát tháo ngay trước mặt Alonso "Tại sao lại là tôi" khi bị thay trong trận gặp Barcelona, rồi sau đó anh nói trên mặt báo: "Tôi sẽ ra đi". Federico Valverde phản kháng trước yêu cầu chiến thuật của Alonso: "Tôi sinh ra không phải để đá hậu vệ phải". Cứ thế, nội bộ Real lủng củng đến tận cuối mùa, dù Alonso đã bị sa thải từ lâu. Trent Alexander-Arnold bị đẩy lên ghế dự bị vì đến sân tập trễ. Thủ quân Dani Carvajal nổi hung, lao vào tranh chấp như chiến đấu với kẻ thù trên sân tập, khiến cầu thủ trẻ Victor Valdepenas chấn thương. Antonio Rudiger tát tai Alvaro Carreras. Valverde và Aurelien Tchouameni choảng nhau từ sân tập tới phòng thay đồ. Đấy không còn là một đội bóng nữa. Chủ tịch CLB Florentino Perez chống chế: "Các ngôi sao Real cãi vã với nhau trong phòng thay đồ là chuyện bình thường". Báo giới hỏi ngược: Nếu bình thường, sao họ bị phạt đến nửa triệu euro mỗi người? Và chỉ cãi vã bình thường, sao Valverde phải trực chỉ bệnh viện để chụp hình hộp sọ?
Khi Real thua trận đầu tiên tại La Liga mùa này (2-5 trước Atletico), đấy là lần đầu tiên sau hơn 70 năm, Atletico ghi đến 5 bàn trong một trận derby Madrid. Khi thua trận thứ hai (0-2 trước Celta Vigo), Real có đến 3 cầu thủ bị đuổi. Và Real sa thải Alonso, thay bằng Alvaro Arbeloa - một nhân vật chưa từng huấn luyện bóng đá đỉnh cao. Không thất bại mới lạ!
Không phải Real, thì tất nhiên chức vô địch La Liga phải về tay Barcelona. Hơn 2 thập niên qua, chỉ có một đội khác là Atletico Madrid, xen được vào chuỗi vô địch của 2 gã khổng lồ. Và Atletico cũng chỉ lên ngôi 2 lần. Vấn đề là Barcelona không chỉ bảo vệ thành công chức vô địch. Họ lên ngôi một cách thuyết phục, có cả chi tiết lịch sử vừa nêu khi lần đầu tiên chính thức vô địch ngay khi thắng Real trong trận "El Clasico" (hơn 14 điểm, trước 3 vòng cuối).
Hoàn toàn trái ngược với bệnh ngôi sao hoành hành ở Real suốt mùa bóng, Barcelona thành công chủ yếu nhờ khả năng quản lý cầu thủ của HLV Hansi Flick. Ông gây ảnh hưởng mạnh mẽ, đem lại niềm tin cho các cầu thủ và đặt họ vào đúng chỗ trong hệ thống chiến thuật của mình. Fermin Lopez hoặc Pau Cubarsi đều chỉ là cầu thủ trẻ, do Barcelona đào tạo và chưa có nhiều danh tiếng. Bây giờ họ đều đã là trụ cột trong đội hình Barcelona. Flick đặt niềm tin vào Marcus Rashford, và anh thành công ngoài mong đợi. Raphinha trở thành ngôi sao…
Có hai chỉ số "100%" thật thuyết phục, khi Barcelona của Hansi Flick vô địch La Liga mùa này. Một là Barcelona toàn thắng trong mọi trận đấu trên sân nhà. Thứ hai, HLV Flick giữ vững tỷ lệ VĐQG 100% trong sự nghiệp riêng của mình. Đây chỉ mới là mùa thứ hai Flick dẫn dắt Barcelona, và ông luôn đăng quang. Một chút so sánh: chưa có HLV nào của Real Madrid bảo vệ thành công danh hiệu vô địch La Liga trong gần 40 năm qua (gần đây nhất là Leo Beenhakker vào cuối thập niên 1980). Trước Barcelona, Flick từng dẫn dắt Bayern Munich 2 mùa, và đều vô địch Bundesliga.
Lối chơi đẹp mắt của Barcelona được đa số giới hâm mộ trung lập khen ngợi. Tất nhiên, đây chưa phải là mùa bóng mỹ mãn khi Barcelona thất bại ở Cúp quốc gia và Champions League. Nhưng giới chuyên môn nhận định Barcelona mùa tới sẽ còn hay hơn, khi lối chơi theo hệ thống của họ tiếp tục trở nên nhuần nhuyễn, và các cầu thủ trẻ có thêm nhiều kinh nghiệm.
Trận thắng 4-1 trước đội tuyển U20 nữ Việt Nam cách đây vài ngày, đưa đội tuyển U20 nữ Thái Lan vào tứ kết giải châu Á. Giải đấu này đang diễn ra ở Thái Lan.
Sau trận thắng nói trên, Chủ tịch FAT Nualphan Lamsam (thường được gọi là Madam Pang) thưởng cho đội tuyển U20 nữ Thái Lan 500.000 baht (hơn 400 triệu đồng).
Sở dĩ Madam Pang thưởng đậm cho các cô gái trẻ xứ sở chùa vàng, vì đội tuyển U20 nữ Thái Lan đang đứng trước cơ hội lớn để lọt vào vòng chung kết (VCK) World Cup U20 nữ 2026, tại Ba Lan.
Theo điều lệ của giải U20 châu Á năm nay, 4 đội lọt vào bán kết giải châu lục sẽ giành luôn vé dự World Cup. Điều đó đồng nghĩa với việc đội tuyển U20 nữ Thái Lan chỉ cần thắng thêm một trận nữa, là có thể tiến thẳng đến Ba Lan dự World Cup U20 nữ 2026.
Nếu điều đó xảy ra, U20 nữ Thái Lan sẽ có lần đầu tiên sau 22 năm, giành quyền tham dự World Cup U20 nữ. Lần gần nhất đội trẻ xứ sở chùa vàng tham dự giải vô địch U20 nữ thế giới là vào năm 2004. Khi đó, U20 Thái Lan dự World Cup với tư cách đội chủ nhà.
Hiện tại, các đội đã giành vé lọt vào tứ kết giải U20 nữ châu Á 2026 có Trung Quốc, Thái Lan (bảng A), Triều Tiên, Hàn Quốc (bảng B), Australia, Nhật Bản (bảng C). Đây là những đội chắc chắn đứng ở 2 vị trí đầu từng bảng đấu nói trên.
Hai chiếc vé còn lại vào tứ kết, sẽ thuộc về 2 đội xếp thứ 3 có thành tích tốt nhất. U20 nữ Việt Nam đang cạnh tranh một trong 2 vé này.