Trận lượt đi bán kết tại Metropolitano, Madrid cách đây một tuần được định đoạt bởi những quả phạt đền. Viktor Gyokeres mở tỷ số ở hiệp một, trước khi Julian Alvarez ấn định kết quả 1-1 trong hiệp hai. Dù thi đấu trên sân khách trận đó, Arsenal có lý do nhiều hơn để tiếc nuối khi VAR khước từ quả phạt đền sau tình huống va chạm giữa Eberechi Eze và David Hancko trong cấm địa của Atletico.
Tuy nhiên, cơ hội lớn vẫn đang mở ra trước mắt thầy trò Mikel Arteta. Ít nhất thì lịch sử đang đứng về phía họ. Từ khi luật bàn thắng sân khách bị bãi bỏ, Champions League đã chứng kiến ba cặp bán kết có kết quả hòa ở lượt đi, và trong cả ba trường hợp, đội đá lượt về trên sân nhà đều giành quyền vào chung kết. Đó là Man City năm 2023 (hòa 1-1 và thắng 4-0 trước Real), Real năm 2024 (hòa 2-2 và thắng 2-1 trước Bayern) và Inter năm 2025 (hòa 3-3 và thắng 4-3 sau hiệp phụ trước Barca).
Arsenal hiểu rõ cách tận dụng lợi thế này. Khi không thua ở lượt đi trên sân khách, họ đã đi tiếp 8 trong 10 lần tại Cup C1/Champions League. Các trận thua trước Benfica (1991-1992) và Chelsea (2003-2004) là những vết gợn hiếm hoi trong dòng chảy lịch sử.
Phong độ hiện tại càng củng cố niềm tin cho “Pháo thủ”. Họ đã bất bại 8 trận gần nhất trước các đội bóng Tây Ban Nha tại Champions League, trong đó có đến 7 chiến thắng. Thành tích này chỉ kém chuỗi 16 trận của Chelsea trong giai đoạn 2006-2014.
Arsenal cũng chỉ thua hai trong 23 trận gần nhất, và có thể lần đầu tiên trong lịch sử đạt mốc 14 trận bất bại tại giải đấu này. Dưới thời Mikel Arteta, đội bóng thành London chỉ thủng lưới trung bình 0,65 bàn/trận – tỷ lệ thấp nhất trong số các HLV cầm quân ít nhất 20 trận tại Champions League.
Những thống kê tích cực của Arsenal càng trở nên đáng chú ý khi đặt cạnh thành tích sân khách của Atletico tại Anh. Đại diện La Liga thua 6 trong 7 trận gần nhất trước các CLB Ngoại hạng Anh ở Champions League, trong đó có bốn thất bại liên tiếp. Trận thua 0-4 tại Emirates ở vòng bảng cũng là một trong những thất bại nặng nề nhất của họ ở sân chơi châu lục.
Tuy nhiên, sẽ là sai lầm nếu nghĩ Atletico dễ bị khuất phục. Bởi trên băng ghế chỉ đạo, Diego Simeone vẫn là hiện thân của tinh thần chiến đấu. Ông đang hướng tới lần thứ ba đưa Atletico vào chung kết Champions League – thành tích chỉ kém Alex Ferguson (Man Utd) và Marcello Lippi (Juventus) – cùng bốn lần với một CLB.
Hy vọng của Atletico đặt rất nhiều vào Julian Alvarez – tiền đạo có 10 bàn và 5 kiến tạo qua 14 trận tại Champions League mùa này. Anh đạt hiệu suất trung bình cứ 80 phút lại góp dấu giày vào một bàn tại giải. Trong số các tiền đạo có từ 20 góp dấu giày vào bàn thắng trở lên, chỉ Erling Haaland (74 phút) có tỷ lệ tốt hơn. Không chỉ tấn công, Alvarez còn dẫn đầu về số lần gây áp lực cường độ cao (899 lần), đồng thời chiếm 16,1% tổng số pha pressing của toàn đội – cao nhất Champions League mùa này.
Arteta không có trong tay một cá nhân vượt trội như Alvarez, nhưng lại sở hữu tập thể đồng đều. David Raya là thủ môn cứu thua tốt nhất giải kể từ đầu mùa trước, khi chỉ để lọt lưới 13 bàn từ 22,9 bàn thua kỳ vọng trúng đích.
Declan Rice là “động cơ” tuyến giữa, với 12 đường chuyền xuyên tuyến và 12 pha kéo bóng tịnh tiến ở lượt đi. Trên hàng công, Gyokeres đứng trước cơ hội đi vào lịch sử. Nếu tiếp tục ghi bàn, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba ghi bàn ở cả hai lượt bán kết Champions League cho một CLB Anh, sau Sadio Mane (cho Liverpool) và Riyad Mahrez (cho Man City).
Tại Champions League, đây mới là mùa đầu tiên hai đội gặp nhau. Arsenal thắng 4-0 trên sân nhà ở vòng bảng, trước khi hòa 1-1 ở lượt đi bán kết. Do đó, Arteta đang đứng trước cơ hội trở thành HLV thứ ba bất bại trong ba lần đầu đối đầu Simeone tại Champions League, sau Carlo Ancelotti và Maurizio Sarri. Xa hơn trong lịch sử, hai đội từng gặp nhau ở bán kết Europa League 2018, nơi Atletico hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 trên sân nhà, trước khi thắng nốt Marseille 3-0 ở chung kết. Đó là ký ức mà đội bóng Tây Ban Nha có thể xem như điềm lành.
Theo siêu máy tính Opta, Arsenal cao hơn với 56% khả năng vào chung kết. Nếu điều này thành sự thật, đội bóng thành London sẽ có lần thứ hai vào trận tranh danh hiệu Champions League, sau năm 2006 – nơi họ thua ngược Barca 1-2 tại Stade de France dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Nhưng, Champions League chưa bao giờ là câu chuyện của những con số khô khan. Atletico sẽ chiến đấu đến những giây cuối cùng, như cách họ vẫn làm suốt hơn một thập kỷ qua.
Đêm London hứa hẹn sẽ là nơi cảm xúc bùng nổ: một bên là khát khao trở lại đỉnh cao châu Âu của thầy trò Arteta, bên kia là tinh thần thép mang thương hiệu Simeone. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lịch sử có thể lại gọi tên Emirates – hoặc chứng kiến thêm một chương sử mới của Atletico.
Tháng 5.2025, Hoàng Hên gia nhập CLB Hà Nội. Trước đó, anh trải qua khoảng thời gian nghỉ thi đấu khi không được CLB Nam Định đăng ký. Vì thế, việc chiêu mộ Hoàng Hên, khi ấy vẫn mang tên Hendrio Araujo, mang đến ít nhiều hoài nghi.
Tuy gia nhập nhưng Hoàng Hên chưa thể khoác áo CLB Hà Nội ngay. Ban lãnh đạo đội bóng thủ đô quyết định chờ tiền vệ này hoàn hoàn tất thủ tục nhập tịch để có thể thi đấu với tư cách nội binh. Phương án này khiến CLB Hà Nội phải hy sinh một phần sức mạnh ở giai đoạn đầu mùa. Khi đó đội bóng thủ đô thi đấu thiếu ổn định, gặp nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm bàn thắng và duy trì nhịp độ trận đấu.
Sau 6 vòng V-League 2025-2026, CLB Hà Nội chỉ có 8 điểm và rơi xuống vị trí thứ 6. Sự bết bát khiến HLV người Nhật Bản Makoto Teguramori phải ra đi. Ngay sau đó, HLV Harry Kewell được bổ nhiệm và cộng thêm việc Hoàng Hên được đăng ký thi đấu sau khi có quốc tịch VN, CLB Hà Nội gần như "lột xác". Trước khi có Hoàng Hên, CLB Hà Nội chỉ đạt trung bình 1,3 điểm/trận, thành tích không tương xứng với tham vọng của một ứng viên vô địch; nhưng khi Hoàng Hên xuất hiện, con số này được nâng lên thành 1,9 điểm/trận. CLB Hà Nội giờ có mặt trong tốp 4 và vẫn còn cơ hội cạnh tranh huy chương.
Kể từ khi được ra sân, Hoàng Hên nhanh chóng chứng minh giá trị với 9 bàn thắng và 4 kiến tạo chỉ sau 13 trận. Không chỉ vậy, tiền vệ này còn đóng vai trò trung tâm trong các pha lên bóng, kết nối tuyến giữa với hàng công và tạo ra sự linh hoạt trong cách vận hành chiến thuật.
Dưới thời HLV Harry Kewell, CLB Hà Nội chơi giàu tốc độ và trực diện hơn. Hoàng Hên trở thành điểm đến trong những pha triển khai tấn công, đồng thời cũng là người mở ra khoảng trống cho các vệ tinh xung quanh. Khả năng di chuyển thông minh, dứt điểm đa dạng và xử lý bóng tinh tế giúp anh nhanh chóng hòa nhập và trở thành "đầu tàu" mới. Ngoài ra, anh có thể chơi nhiều vị trí, từ tiền đạo ảo, tiền vệ công cho đến tiền đạo cánh và thể hiện tốt ở mọi vai trò.
Quan trọng hơn, Hoàng Hên không chỉ mang về bàn thắng mà sự hiện diện của anh giúp đồng đội chơi tự tin hơn, các phương án tấn công đa dạng và toàn đội vận hành trơn tru hơn. Đây là yếu tố mà CLB Hà Nội thiếu ở giai đoạn đầu mùa.
Dù gần như không còn cơ hội cạnh tranh chức vô địch cùng CLB Công an Hà Nội hay Thể Công Viettel, nhưng CLB Hà Nội đã tìm thấy hướng đi rõ ràng. Với Hoàng Hên trong đội hình, cùng triết lý bóng đá của HLV Harry Kewell dần được định hình, đội bóng thủ đô hứa hẹn sẽ trở lại mạnh mẽ ở mùa giải tới. Bước ngoặt mang tên Hoàng Hên vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là nền tảng cho quá trình tái thiết của CLB Hà Nội. Từ đó, có thể dự đoán cuộc đua vô địch V-League mùa tới hấp dẫn hơn rất nhiều.
Hiệu ứng từ sự thành công của Nguyễn Filip, Lê Giang Patrik, Pendant Quang Vinh… đã khiến thị trường chuyển nhượng cầu thủ Việt kiều ở V-League mùa này nhộn nhịp hơn hẳn. Tuy nhiên, giải đi càng sâu, bức tranh cầu thủ Việt kiều lại cho thấy một thực tế khắc nghiệt khác.
Tiền vệ trẻ Trần Thành Trung (21 tuổi, Việt kiều Bulgaria) đầu mùa giải được kỳ vọng sẽ là nhân tố nổi trội, giúp CLB Ninh Bình tỏa sáng. Chơi ở vị trí tiền vệ đánh chặn, anh được cho sẽ chơi cặp cùng Hoàng Đức ở tuyến giữa, tạo thành bộ đôi công - thủ lý tưởng cho CLB Ninh Bình. Tuy nhiên, ngay ở những trận đấu giao hữu khởi động mùa giải, Thành Trung đã cho thấy sự hụt hơi khi không thể đáp ứng về thể lực, yếu tố quan trọng cho vai trò tiền vệ đánh chặn. Đây cũng là lý do anh thường xuyên ngồi dự bị và chỉ được tung vào sân từ giữa hiệp 2. Sau 17 vòng đấu anh chỉ ra sân 10 trận và ghi 1 bàn thắng. Ít cơ hội ra sân ở V-League nên dù từng được HLV Kim Sang-sik triệu tập lên U.23 VN, nhưng anh đều bị loại khi đội gút danh sách dự SEA Games 33 và VCK U.23 châu Á.
Một cầu thủ Việt kiều trẻ khác là Brandon Ly từng được kỳ vọng nhiều, nhưng số phận cũng khá hẩm hiu khi chỉ có vỏn vẹn 2 lần ra sân tại V-League trước khi biến mất khỏi danh sách thi đấu. Anh từng được đào tạo tại CLB Burnley của Anh. Hậu vệ này từng được xem là "bom tấn" của CLB Công an Hà Nội (CAHN). Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược khi anh không được HLV Mano Polking tin tưởng. Điều này cho thấy anh không đáp ứng được yêu cầu chuyên môn và không thể cạnh tranh trong đội hình quá nhiều ngôi sao ở CLB CAHN. Nhiều cầu thủ Việt kiều khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự Brandon Ly. Damian Vũ Thanh, Vadim Nguyễn hay Evan Abram đều không để lại dấu ấn đáng kể và dần bị đào thải. Những cái tên này từng được kỳ vọng sẽ tạo khác biệt, nhưng lại nhanh chóng bị lãng quên trong guồng quay khắc nghiệt của giải đấu.
Mặc dù vậy, vẫn có những cầu thủ Việt kiều thi đấu xuất sắc và khẳng định vị trí của mình ở V-League, thậm chí ngay mùa giải đầu tiên gia nhập. Trung vệ Kyle Colonna (Việt kiều Mỹ) là một điển hình. Mùa giải 2024 - 2025, Colonna lần đầu đến VN và ký hợp đồng với CLB Hà Nội. Dù thi đấu khá tốt nhưng do trong đội hình đội bóng thủ đô có quá nhiều trung vệ thuộc đội tuyển quốc gia như Thành Chung, Duy Mạnh, Xuân Mạnh…, nên anh không thể cạnh tranh vị trí chính thức và chỉ ra sân 17 trận trên tất cả mặt trận. Sang mùa giải mới, anh chuyển sang CLB Thể Công Viettel và dưới bàn tay nhào nặn của HLV Popov, Colonna "lột xác" hoàn toàn. Anh đã có 12 lần ra sân trên mọi mặt trận (thi đấu tổng cộng 1.080 phút) và ghi được 1 bàn thắng. Ở trận gặp SLNA diễn ra tối 5.4 ở vòng 17, Colonna thi đấu khá ấn tượng và thực hiện pha kiến tạo cho Pedro Henrique lập công ở phút 78, gỡ hòa 1-1 cho Thể Công Viettel.
Ngoài Colonna, trung vệ Adou Minh (Việt kiều Pháp) cũng chơi khá thành công ở CLB CAHN. Nhưng khác với Colonna, Adou Minh đã chơi xuất sắc trong màu áo CLB Hà Tĩnh ở mùa giải trước và được bầu là cầu thủ Việt kiều xuất sắc nhất giải. Mùa này, dù phải cạnh tranh quyết liệt với các trung vệ như Việt Anh, Đình Trọng, Văn Hậu… nhưng Adou Minh vẫn khẳng định vị trí của mình. Một cầu thủ trẻ khác là Ngô Đăng Khoa (20 tuổi, Việt kiều Úc) cũng đang dần chứng tỏ chỗ đứng trong màu áo CLB Công an TP.HCM. Dù mới gia nhập V-League ở giai đoạn 2 nhưng anh đã ghi đến 4 bàn thắng sau 7 trận. Anh hiện là gương mặt đáng xem nhất của CLB Công an TP.HCM thời điểm này.
Có thể thấy, đa phần cầu thủ Việt kiều chưa thể thích nghi với môi trường bóng đá VN ngay lập tức, từ ngôn ngữ, thời tiết, cho đến kỹ chiến thuật của từng đội bóng. Nếu không thể vượt qua các rào cản này, họ khó lòng chiếm được một suất ở CLB tại V-League, dù từng được đào tạo bài bản và thi đấu tại châu Âu, châu Mỹ.
Jodar đang có bước tiến đột phá trong mùa đất nện 2026. Tài năng 19 tuổi đã vô địch ở Marrakech, vào bán kết Barcelona và đi tới tứ kết Masters 1000 tại Madrid. Và với việc tiếp tục góp mặt ở vòng tám tay vợt mạnh nhất của Italy Mở rộng, Jodar trở thành tay vợt tuổi teen đầu tiên sau gần 20 năm vào hai trận tứ kết Masters 1000 trở lên trong cùng một năm. Người gần nhất làm được điều đó là Djokovic mùa 2007.
"Tôi rất hạnh phúc", Jodar nói sau khi thắng Tien hôm 12/5. "Tôi chỉ cố gắng thi đấu từng trận và tập trung vào những gì mình phải làm. Tôi rất vui với cách mình xử lý những điểm số quan trọng trong trận này. Learner Tien là một đối thủ rất khó chơi".
Jodar từng vượt qua Tien ở vòng bảng Next Gen ATP Finals hồi tháng 12 năm ngoái, sự kiện mà tay vợt Mỹ gốc Việt sau đó vẫn lên ngôi. Trong lần tái đấu ở thủ đô Italy, Jodar một lần nữa khuất phục Tien bằng những cú đánh mở sân về hai dây. Tay vợt Tây Ban Nha cũng thường là người dứt điểm tình huống trong phần lớn các pha bóng bền từ cuối sân.
Phong cách tấn công rực lửa với những cú thuận tay và trái tay mạnh mẽ khiến Jodar được so sánh với tay vợt số hai thế giới Carlos Alcaraz, đồng hương Tây Ban Nha với anh. Jodar đã thắng 15 trận trên sân đất nện trong năm 2026, thành tích tốt nhất tại ATP Tour tính đến hiện tại, ngang với Tomas Martin Etcheverry. Trên bảng thứ bậc cập nhật của ATP, Jodar tạm vươn lên vị trí số 29, hơn một bậc so với sao trẻ Brazil Joao Fonseca.
Nếu thắng Luciano Darderi ở tứ kết, Jodar sẽ trở thành tay vợt trẻ nhất vào bán kết Rome Masters kể từ Rafael Nadal năm 19 tuổi ở mùa 2006. Nadal, người giữ kỷ lục 10 lần vô địch giải, từng nâng cup tại đây khi mới 18 tuổi vào năm 2005, rồi tiếp tục đăng quang 12 tháng sau.
Đối thủ sắp tới của Jodar, Darderi tạo nên một trong những màn ngược dòng ấn tượng nhất mùa giải khi nhiều lần thoát hiểm ở match-point trên hành trình gây sốc trước hạt giống số hai Alexander Zverev.
Darderi bị dẫn 3-5 trong set hai, rồi tiếp tục cứu match-point tới bốn lần trong loạt tie-break của set này, trước khi đưa trận đấu vào set ba. Bầu không khí cuồng nhiệt từ khán giả nhà tiếp thêm sức mạnh cho tay vợt Italy và giúp anh khép lại cuộc đấu với thắng lợi 1-6, 7-6(10), 6-0.
Với chiến thắng sau hai giờ 25 phút, Darderi lần đầu sự nghiệp vào tứ kết một giải Masters 1000. Việc đánh bại Zverev giữ vị trí số ba thế giới cũng mang đến cho tay vợt 24 tuổi trận thắng đầu tiên trước một một tay vợt top 10.