Mùa hè đến là thời điểm các hồ bơi công cộng luôn trong tình trạng quá tải. Nhiều người lựa chọn đi bơi như một cách giải nhiệt cũng như rèn luyện sức khoẻ. Song, theo các bác sĩ da liễu, chính các thói quen tưởng như vô hại khi đi bơi có thể khiến nhiều người mắc viêm nang lông, nấm da, dị ứng, thậm chí nhiễm khuẩn kéo dài nếu chủ quan.
Theo BSCKII Nguyễn Minh Thu – Phó trưởng Khoa Khám bệnh, Bệnh viện Da liễu Trung ương khi số lượng người bơi tăng cao, tải lượng vi sinh vật trong nước cũng tăng đáng kể (bao gồm vi khuẩn như Pseudomonas aeruginosa, Staphylococcus aureus, vi nấm dermatophytes, và virus…).
Gần đây nhất, người phụ nữ N.M.H (24 tuổi, Hà Nội) phải đi khám sau một buổi bơi cuối tuần vì da đỏ rát, nổi nhiều sẩn nhỏ ở hai cánh tay, cổ và lưng.
Ban đầu, nữ bệnh nhân chỉ thấy hơi ngứa khi vừa lên khỏi bể nên nghĩ là phản ứng bình thường do nước clo. Tuy nhiên, đến tối cùng ngày, cảm giác ngứa rát tăng rõ, các nốt mẩn đỏ xuất hiện dày hơn và lan rộng, buộc chị phải đến cơ sở y tế thăm khám.
Trực tiếp thăm khám cho bệnh nhân, ThS.BSCKII Nguyễn Tiến Thành, thành viên Hội Da liễu Việt Nam, cho biết đây là trường hợp viêm da tiếp xúc kèm nhiễm khuẩn nhẹ, liên quan đến môi trường nước bể bơi không bảo đảm vệ sinh.
Tuy nhiên, theo bác sĩ, đây không phải trường hợp cá biệt. Mỗi khi bước vào cao điểm nắng nóng, số người gặp vấn đề về da sau khi đi bơi thường tăng lên. Có người chỉ đỏ da, ngứa thoáng qua, nhưng cũng có trường hợp bị viêm da kéo dài, nổi mụn mủ quanh nang lông hoặc xuất hiện tổn thương nghi do nấm.
Những bệnh lý thường gặp sau khi bơi gồm viêm da tiếp xúc do hóa chất như clo hoặc chất khử trùng, viêm nang lông do vi khuẩn, nhiễm nấm da như nấm kẽ chân, nấm thân mình và tình trạng mề đay, kích ứng ở người có cơ địa nhạy cảm.
Đáng chú ý, một số trường hợp có thể liên quan đến vi khuẩn Pseudomonas aeruginosa, tác nhân gây viêm nang lông cấp tính.
Khi mắc phải, người bệnh có thể nổi mụn mủ, ngứa rát, đau ở vùng lưng, ngực, tay chân chỉ sau thời gian ngắn tiếp xúc với nguồn nước không bảo đảm.
Theo bác sĩ, nhiều người vẫn lầm tưởng bể bơi có mùi clo sẽ diệt khuẩn. Thực tế, clo chỉ phát huy hiệu quả khi được sử dụng đúng nồng độ và đi kèm hệ thống lọc, tuần hoàn nước hoạt động tốt. Nếu xử lý không đúng cách, nước bể vẫn có thể là nơi tồn tại của nhiều tác nhân gây bệnh.
Ngoài chất lượng nước, mật độ người bơi quá đông trong mùa hè cũng làm tăng nguy cơ lây nhiễm chéo. Khi nhiều người cùng sử dụng bể trong thời gian dài, hệ thống lọc chịu áp lực lớn hơn. Nếu khâu kiểm soát vệ sinh không theo kịp, nguy cơ mắc bệnh da càng cao.
Thêm nguyên nhân khác là những thói quen rất phổ biến nhưng thường bị xem nhẹ. Nhiều người xuống bể ngay mà không tắm tráng trước. Sau khi bơi xong, mặc đồ bơi ướt quá lâu, không vệ sinh da kỹ hoặc ngại thay đồ ngay tại chỗ. Môi trường ẩm ướt kéo dài khiến da dễ bị kích ứng, tạo điều kiện cho vi khuẩn, nấm phát triển.
Theo BS.Tiến Thành, những người đang có vết trầy xước, viêm da cơ địa hoặc bệnh da liễu sẵn có càng dễ bị tổn thương khi đi bơi. Khi hàng rào bảo vệ tự nhiên của da đã suy yếu, việc ngâm lâu trong nước hồ bơi càng làm tăng nguy cơ viêm nhiễm.
Trẻ em và người có làn da nhạy cảm là hai nhóm dễ bị ảnh hưởng hơn cả. Ở trẻ nhỏ, da mỏng và dễ kích ứng hơn người lớn. Trong khi đó, người có cơ địa dị ứng hoặc tiền sử bệnh da liễu thường phản ứng mạnh hơn khi tiếp xúc với nước bể bơi không phù hợp.
Để hạn chế nguy cơ mắc bệnh da khi đi bơi mùa hè, bác sĩ khuyến cáo người dân nên chọn bể bơi bảo đảm vệ sinh, nước trong, không đục, không có mùi clo quá nồng.
Trước và sau khi bơi cần tắm tráng bằng nước sạch. Sau khi ra khỏi nước, nên thay đồ bơi ngay, lau khô cơ thể, đặc biệt ở các vùng nếp gấp và kẽ chân.
“Không nên đi bơi khi da đang có vết thương hở hoặc đang mắc bệnh da liễu chưa ổn định. Với người có làn da khô hoặc nhạy cảm, có thể sử dụng kem dưỡng ẩm sau khi tắm để hỗ trợ phục hồi hàng rào bảo vệ da”, BS.Thành cho hay.
Quan trọng hơn, không nên chủ quan với các dấu hiệu bất thường xuất hiện sau khi bơi. Nếu thấy ngứa, nổi mẩn, đỏ da, rát kéo dài hoặc nổi mụn mủ, người dân nên đi khám sớm để được chẩn đoán và điều trị kịp thời.
Hiện nay, Pháp đang thúc đẩy lệnh cấm mạng xã hội đối với trẻ dưới 15 tuổi.
Phát biểu trong chuyến thăm Trung tâm Pháp ngữ quốc tế, Tổng thống Macron nhấn mạnh rằng việc lạm dụng màn hình và mạng xã hội đang "lấy đi thời gian phát triển bản thân" của giới trẻ, khiến các em ít vận động và dần xa rời thói quen đọc sách. Ông cho rằng cần xây dựng một "chương trình hành động tích cực", song song với các biện pháp hạn chế, để tạo ra những lựa chọn lành mạnh thay thế cho việc sử dụng các thiết bị số.
Tổng thống Macron chỉ ra tính hai mặt của công nghệ: vừa là công cụ hữu ích phục vụ học tập, vừa có thể trở thành "chất độc" nếu bị lạm dụng và gây nghiện.
Ông cảnh báo nguy cơ gia tăng tình trạng cô lập, mất tập trung và lệ thuộc vào các thiết bị điện tử trong thế hệ trẻ, đồng thời đề xuất mỗi tháng dành một ngày hoàn toàn ngắt kết nối để "học lại cách sống không phụ thuộc vào màn hình".
Cùng tham dự sự kiện, Bộ trưởng Giáo dục Edouard Geffray cho biết sẽ tiến hành tham vấn để triển khai sáng kiến này trong các cơ sở giáo dục từ đầu năm học mới vào tháng 9.
Theo ông, dù điện thoại di động đã bị cấm ở cấp trung học cơ sở và có thể sớm mở rộng lên trung học phổ thông, Chính phủ Pháp vẫn muốn tạo ra những khoảng thời gian chung để học sinh hạn chế sử dụng thiết bị số, từ đó lan tỏa thói quen này sang gia đình và đời sống xã hội.
Cùng ngày, Tổng thống Macron đã họp trực tuyến với Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen cùng lãnh đạo 12 quốc gia thành viên Liên minh châu Âu (EU) trong đó có Đức, Áo, Tây Ban Nha và Ý, nhằm thúc đẩy các biện pháp hạn chế trẻ em tiếp cận mạng xã hội.
Theo Tổng thống Pháp, số quốc gia ủng hộ các biện pháp này đã tăng gấp đôi so với mùa thu 2025, cho thấy xu hướng siết chặt quản lý đang lan rộng tại châu Âu. Ông đồng thời kêu gọi EU sớm xem xét dự luật đã được Pháp thông báo hôm 9-4, qua đó tạo cơ sở để áp dụng lệnh cấm mạng xã hội đối với những người dưới 15 tuổi từ ngày 1-9.
Vài năm trước, M. - bạn tôi kể - vợ anh nói nhiều đến mức... "anh chỉ cần ngồi xuống là bị "tra tấn bằng âm thanh"". Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt có chút mệt mỏi.
Đi làm về đã đủ áp lực, về nhà lại thêm một "làn sóng thông tin" liên tục: chuyện cơ quan, chuyện hàng xóm, chuyện con cái, chuyện mạng xã hội... M. bảo nhiều lúc chỉ muốn im lặng, nhưng càng im thì vợ lại càng nói.
Lời tâm tình ấy không lạ! Nhiều người đàn ông từng ở trong tình huống tương tự. Tất nhiên, nếu chỉ nhìn từ một phía, sẽ dễ rơi vào cảm giác "chịu đựng" mà quên mất một điều quan trọng, phía sau việc nói nhiều thường không chỉ là thói quen mà là một nhu cầu.
Theo cách rất tự nhiên, phụ nữ thường giao tiếp để giải tỏa cảm xúc. Họ nói không hẳn để tìm giải pháp, mà để được chia sẻ, được lắng nghe, được xác nhận rằng mình không một mình. Trong khi đó, đàn ông lại có xu hướng ngược lại, khi mệt họ sẽ thu mình, im lặng, cần khoảng không để hồi phục. Hai cách vận hành khác nhau ấy nếu không hiểu rất dễ tạo thành xung đột.
M. kể, có lần anh bực quá, quay sang nói thẳng: "Em nói ít lại được không?". Không khí trong nhà im bặt, nhưng khoảng lặng đó không phải là bình yên mà là sự tổn thương. Vợ anh lặng đi, rồi sau đó ít nói hẳn... nhưng cũng ít cười.
Anh nhận ra mình "được yên" nhưng lại mất đi điều gì đó rất quen thuộc. Thực ra, vấn đề không nằm ở việc ai đúng ai sai mà ở cách hai người tìm được một điểm cân bằng. Một người cần nói, một người cần yên - nếu không học cách hiểu nhau, thì cả hai đều thấy mình thiệt thòi.
Tôi hỏi M.: "Cậu có bao giờ chủ động ngồi nghe vợ nói chưa?". Anh ngẫm một lúc rồi cười: "Chắc là chưa lắng nghe đúng nghĩa". Lắng nghe người thương, người yêu hay vợ hoặc chồng mình không phải là ngồi đó cho xong, cũng không phải là vừa nghe vừa lướt điện thoại.
Nghe là thực sự có mặt. Khi người phụ nữ cảm nhận mình được lắng nghe đủ, họ sẽ tự nhiên nói ít lại. Ngược lại, càng bị phớt lờ, họ càng nói nhiều hơn, như một cách "gõ cửa" liên tục.
Một cách đơn giản mà hiệu quả, là tạo "khoảng thời gian dành riêng cho nhau" như một quy ước. Ví dụ, sau bữa cơm, vợ chồng dành 20 - 30 phút chỉ để trò chuyện. Khi đó, người chồng thật sự lắng nghe, còn người vợ cũng ý thức được đây là "không gian chia sẻ", không phải kéo dài bất tận. Khi nhu cầu được đáp ứng đúng lúc nó sẽ không tràn lan, mất kiểm soát, từ đó đưa cả hai vào một quỹ đạo chung.
Bên cạnh đó, người chồng cũng cần học cách nói ra nhu cầu của mình, nhưng bằng sự mềm mại, ngôn từ khéo léo. Đó chắc chắn không phải là "em nói nhiều quá", mà là "anh hơi mệt, mình nói chuyện sau chút được không?". Sự khác biệt nằm ở cách diễn đạt, một bên là phán xét, một bên là chia sẻ.
Còn với người vợ, nếu hiểu rằng sự im lặng của chồng không phải là lạnh nhạt, ngược lại đó là cách anh ấy nghỉ ngơi thì cũng sẽ dễ tiết chế hơn. Không phải điều gì cũng cần nói ngay. Có những câu chuyện khi chọn đúng thời điểm sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều và cũng dễ "lọt tai".
Ở tuổi gần 50, nhiều người nhận ra, hôn nhân không phải là tìm người giống mình, mà là học cách sống cùng một người khác mình. Người nói nhiều không hẳn là "phiền", cũng như người ít nói không phải là "vô tâm", chỉ là mỗi người đang mang một cách yêu khác nhau, tùy thuộc vào tính cách riêng và đặc tính chung thuộc về giới.
Và đâu đó, một người yêu bằng lời nói, một người yêu bằng sự hiện diện lặng lẽ, vấn đề là, cả hai có chịu bước một bước về phía nhau hay không.
Mới đây, M. kể, anh thử thay đổi - không nhiều - chỉ là mỗi tối ngồi lại nghe vợ kể chuyện, không cắt ngang, không tỏ ra sốt ruột. Lạ một điều, khi đó vợ anh dần nói ít hơn. Anh cười: "Hóa ra không phải vợ nói nhiều, mà là mình chưa biết cách lắng nghe".
Thì ra, trong rất nhiều câu chuyện hôn nhân, điều cần không phải là "bớt nói", mà là "biết nghe". Rõ ràng, một khi người ta được lắng nghe bằng cả sự chân thành thì lời nói cũng tự nhiên trở nên vừa đủ, cách nói cũng dịu dàng hơn.
Ngày 7/4, Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa phát cáo phó Chủ tịch danh dự, Giám đốc Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc Trần Lệ Hoa đã qua đời ngày 5/4 tại Bắc Kinh, thọ 85 tuổi. Bà từng là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc nhưng nhiều người chỉ biết đến với danh hiệu "vợ Đường Tăng" Trì Trọng Thụy.
Bà là người Mãn Châu, thuộc dòng dõi quý tộc, lớn lên ở Di Hòa Viên - cung điện mùa hè của các triều đình phong kiến. Từ khi bà còn nhỏ, gia cảnh đã sa sút. Bà bỏ học từ cấp ba làm thợ may, sau đó chuyển sang sửa chữa đồ gỗ cho một xưởng nội thất.
Giữa hoàn cảnh khó khăn, bà vẫn thường làm bánh chia cho lối xóm và luôn có mặt khi người khác cần giúp đỡ. Những đức tính này giúp bà kết giao được nhiều mối quan hệ và nắm bắt nhiều thông tin kinh doanh độc quyền.
Đầu năm 1980, Trần Lệ Hoa phát hiện nhiều bàn ghế cũ làm từ gỗ tử đàn, kim tơ nam mộc, hoàng hoa lê, bị bỏ đi trong một xưởng nội thất. Nhờ kinh nghiệm sống tại Di Hòa Viên, bà nhận ra giá trị của những món đồ này. Bà mua lại với giá rẻ, tự sửa chữa rồi bán ra với giá cao. Thương vụ đầu đời mang về cho bà một số vốn lớn.
Năm 1981, bà sang Hong Kong, mua 12 căn biệt thự và bán lại khi thị trường bất động sản tăng giá, thu lãi hàng chục triệu USD. Năm 1988, bà lập Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa.
Đầu thập niên 1990, bà trở về Bắc Kinh mua khu đất sát quảng trường Thiên An Môn, chi hơn 60 triệu USD xây Tòa nhà Trường An và thành lập Câu lạc bộ Trường An dành cho giới siêu giàu. Đến nay, đây vẫn là một trong bốn câu lạc bộ cao cấp của Bắc Kinh, với các thành viên là những tỷ phú như Lý Gia Thành, Hoắc Anh Đông, Quách Bỉnh Tương.
Năm 2000, bà đầu tư 555 triệu USD cải tạo Phố Kim Bảo ở Vương Phủ Tỉnh. Dự án yêu cầu di dời 2.100 hộ dân, được bà hoàn tất ký hợp đồng giải tỏa trong 28 ngày. Khoản đầu tư biến khu nhà cũ nát thành đại lộ với khách sạn, trung tâm mua sắm và câu lạc bộ đua ngựa, mang về hàng trăm triệu USD tiền thuê mỗi năm.
Năm 2016, bà Trần Lệ Hoa là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc với tài sản 7,11 tỷ USD. Dù quản lý 1,5 triệu m2 bất động sản thương mại, bà duy trì chi phí sinh hoạt cá nhân ở mức khoảng 1,4 USD một ngày. Thức ăn chính của bà là cơm trộn nước nguội và rau xào.
Đối với nhân viên, bà áp dụng nguyên tắc không nợ lương, cung cấp 4 bữa ăn mỗi ngày. "Nhân viên làm việc là đang giúp đỡ bạn, tương đương với việc bạn có thêm một cánh tay, nợ tiền nhân viên là không hợp lý", bà từng nói.
Nửa sau cuộc đời, bà Trần Lệ Hoa tập trung cho nghệ thuật điêu khắc gỗ tử đàn. Năm 1999, bà trực tiếp sang Ấn Độ và Myanmar tìm gỗ tử đàn nguyên khối. Bà chi 28 triệu USD xây dựng Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc rộng gần 10.000 m2 tại Bắc Kinh. Tại đây, bà cùng các thợ thủ công dùng cấu trúc mộng ngàm không đinh phục dựng 16 cổng thành và 10 tháp canh Bắc Kinh xưa.
Dù tiền bán vé không đủ trả chi phí vận hành, Trần Lệ Hoa từ chối mọi đề nghị mua lại bộ sưu tập. "Tuy tôi là thương nhân, nhưng toàn bộ tài sản nên đặt vào nơi này để lưu giữ cho đất nước", bà nói.
Bảo tàng là nơi giao lưu văn hóa, đón tiếp nhiều chính khách và người nổi tiếng như cựu Thủ tướng Đức Helmut Kohl, Công chúa Thái Lan Sirindhorn, Chủ tịch Quốc hội Sri Lanka Chamal Rajapaksa.
Sau chuyến tham quan năm 2018, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger viết tặng bà: "Người phụ nữ huyền thoại, một kỳ tích vĩ đại!". Đại học Nghệ thuật và Thiết kế Savannah (Mỹ) trao bà danh hiệu "Tiến sĩ danh dự về nhân văn" và chọn ngày 25/5 hằng năm làm "Ngày Trần Lệ Hoa". Năm 2012, tạp chí Time đưa bà vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.
Trần Lệ Hoa làm việc liên tục đến những năm cuối đời. Bước qua tuổi 80, bà vẫn thức dậy lúc 6h30 và đến xưởng điêu khắc lúc 7h30.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đứng trên người khác, càng không muốn trở thành người bị kẻ khác coi thường. Bất kể làm gì, miễn là việc chân chính thì cứ làm, nỗ lực rồi sẽ thành công", Trần Lệ Hoa nói.