Chung kết cuộc thi “Hùng biện cùng C&C” mùa 5 với chủ đề “Đam mê – Điểm kết nối, Đỉnh vươn tầm” với top 8 thí sinh, do CLB Truyền thông C&C phối hợp Hội sinh viên Việt Nam Trường đại học Văn hóa TP.HCM tổ chức tối 16-5 tại Trường đại học Văn hóa TP.HCM.
Nhận từ khóa “Kiên định”, bạn Phùng Nguyễn Phong Hào (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) xem đam mê là hành trình chinh phục. Bởi đam mê không phải con đường đầy hoa hồng, mà là hành trình có thử thách và cả những giới hạn phải vượt qua.
Hào nói những lúc khó khăn, mệt mỏi hay muốn dừng lại, quan trọng nhất là nhớ lại lý do mình bắt đầu để tiếp tục kiên định.
“Theo đuổi đam mê, mỗi người sẽ gặp hoài nghi, không chỉ từ người khác mà từ chính bản thân. Cần giữ “cái đầu lạnh” để kiên định với mục tiêu, và “trái tim nóng” để lắng nghe bản thân cũng như những góp ý”, Hào bày tỏ.
Nhận từ khóa “Giới hạn”, bạn Nguyễn Trọng Phúc (Trường đại học Văn hóa TP.HCM) cho rằng khi theo đuổi đam mê, mỗi người đều tự đặt ra những giới hạn cho mình. Tuy nhiên, muốn chạm đến thành công thì đôi khi phải dám bứt phá khỏi những giới hạn ấy.
Đam mê nghệ thuật cải lương, Phúc từng được khuyên không nên hát giọng nữ hay thể hiện vai nữ nếu muốn theo đuổi con đường nghệ thuật lâu dài. Dù vậy, bạn vẫn kiên định với phong cách của mình vì cho rằng nghệ thuật cần sự sáng tạo và khác biệt.
“Nếu con người luôn chọn sự an toàn và không dám vượt qua định kiến hay áp lực, sẽ rất khó chạm đến thành công. Vì vậy, để bứt phá trên hành trình đam mê, mỗi người cần dám bước ra khỏi giới hạn của chính mình”, Phúc bày tỏ.
Trước câu hỏi đam mê gắn với “cô đơn” hay “tập thể”, bạn Hồ Tuấn Vĩ (Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) cho rằng đam mê không tách rời hai yếu tố này mà luôn tồn tại song song.
Theo đuổi đam mê có những khoảnh khắc rất cô đơn. Khi mỗi người phải tự đối diện với chính mình, tự đặt câu hỏi về bản thân, mục tiêu và con đường mình sẽ đi.
Tuy nhiên, đam mê cũng không thể tách rời tập thể, bởi những người xung quanh chính là nguồn động lực giúp ta vượt qua áp lực và kiên trì với lựa chọn của mình. Có những câu hỏi không thể tự trả lời nếu thiếu đi sự đồng hành và sẻ chia.
Tuấn Vĩ kể từng thực hiện một đề tài nghiên cứu về nghệ thuật hát bội tại TP.HCM. Trong quá trình phỏng vấn, cậu được một nghệ sĩ chia sẻ rằng có lúc chị muốn dừng lại vì áp lực và khó khăn, nhưng chính sân khấu, đồng nghiệp và khán giả đã giữ chị ở lại với nghề.
“Đam mê có thể bắt đầu từ sự cô đơn, nhưng chỉ bền vững khi có sự kết nối với tập thể”, Vĩ bày tỏ.
Trước câu hỏi sẽ ra sao nếu người trẻ cảm thấy áp lực vì chưa tìm được đam mê của mình, bạn Đinh Hồ Thảo My (Trường ĐH Kinh tế – Luật, Đại học Quốc gia TP.HCM) nói thời đại số, người trẻ thường tiếp xúc với những câu hỏi như: “Nếu cuộc đời không rực rỡ thì sao?”, hay “Khi nào bạn mới tìm thấy đam mê của mình?”. Chính điều đó vô tình tạo ra một áp lực phải sớm tìm đam mê và phải sống thật “rực rỡ”.
Tuy nhiên, thay vì xem là áp lực, người trẻ cần biến nó thành động lực để tiếp tục khám phá bản thân.
“Đam mê không phải lúc nào cũng xuất hiện sớm hay rõ ràng. Có những người tìm thấy đam mê ở tuổi 18, 20, nhưng cũng có người cần nhiều năm trải nghiệm, thậm chí là sau rất nhiều thử thách mới có thể nhận ra điều mình thực sự muốn theo đuổi”, My nhận định.
Quan trọng không phải là việc “phải có đam mê ngay bây giờ”, mà giữ cho mình sự tò mò, khám phá và không ngừng đặt câu hỏi: mình là ai và mình muốn gì?
“Áp lực, nếu nhìn đúng cách, có thể trở thành động lực cho đam mê. Cách đối diện với nó sẽ quyết định là rào cản hay là bước đệm cho tương lai”, My nói.
Một du khách người Đức 57 tuổi đã tử vong thương tâm sau khi bị rắn hổ mang cắn trong lúc tham gia một buổi biểu diễn tại khách sạn ở Ai Cập.
Sự việc xảy ra tại một khách sạn ở Hurghada, khu nghỉ dưỡng ven Biển Đỏ, khi nạn nhân đang đi nghỉ cùng hai người thân. Trong buổi biểu diễn rắn do khách sạn tổ chức, du khách được cho phép tiếp cận và chạm vào rắn ở cự ly gần, thậm chí có loài còn quấn quanh cổ người xem.
Tuy nhiên, một con rắn hổ mang bất ngờ bò vào quần của người đàn ông và cắn vào chân ông, gây ra tình trạng nguy kịch. Dù lực lượng cấp cứu đã nhanh chóng sơ cứu và đưa nạn nhân đến bệnh viện, người này không qua khỏi.
Hiện cơ quan chức năng của Đức và Ai Cập đang phối hợp điều tra nguyên nhân vụ việc, đồng thời chờ kết quả xét nghiệm độc tố. Chưa có cáo buộc nào được đưa ra đối với người biểu diễn trong buổi trình diễn.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), mỗi năm có hàng chục nghìn người trên thế giới tử vong do rắn cắn, cho thấy mức độ nguy hiểm tiềm ẩn từ các hoạt động tiếp xúc gần với động vật có nọc độc.
Vụ việc được xem là lời cảnh báo đối với du khách khi tham gia các hoạt động trải nghiệm mạo hiểm trong khu du lịch.
Trước đó cũng có một trường hợp ở Ấn Độ khiến nhiều người xôn xao. Cụ thể công nhân đường sắt Santosh Lohar, 35 tuổi, đang làm việc tại một vùng rừng gần thành phố Nawada ở Bihar (Ấn Độ). Tường thuật lại vụ việc xảy ra vào tối, ông Lohar chuẩn bị đi ngủ, thì con rắn đột nhiên tấn công ông. Phản ứng lại, ông Lohar nhanh chóng tóm lấy con rắn và cắn nó 2 lần. Con rắn chết ngay sau đó.
Sau vụ việc, ông Lohar được các đồng nghiệp đưa đến bệnh viện. Ông đã được tiêm huyết thanh kháng nọc độc và đáp ứng tốt với phương pháp điều trị. Ông Lohar được xuất viện vào ngày hôm sau, tờ Times of India đưa tin.
Không phải là công việc ôm đồm quá nhiều, mà là năng lượng bị “rò rỉ” suốt cả ngày, mệt quá mà không nhận ra.
Thành Đạt (21 tuổi, sinh viên tại TP.HCM) thừa nhận anh chẳng làm gì cũng thấy mệt. Anh cho rằng mình có lẽ bị tốn năng lượng do suy nghĩ về học tập, công việc, kể cả áp lực.
Sáng thức dậy, chưa làm gì nhưng trong đầu đã chạy hàng loạt thứ: hôm nay học gì, deadline nào chưa xong, phải xử lý công việc gì, tương lai sao đây… Những suy nghĩ đó làm tiêu hao năng lượng của Đạt, vì suy nghĩ nhiều ngay khi chưa bắt tay vào việc.
Thành Đạt cho biết ngay cả khi đã lập danh sách cần thực hiện và phân mức độ ưu tiên, anh vẫn làm việc lộn xộn. Đạt vẫn hay rơi vào tình huống xử lý 2-3 việc cùng lúc nên chẳng thể tập trung cao, lại còn tốn nhiều thời gian.
“Mình không phải người quản lý công việc tốt. Hồi đi làm thêm là giai đoạn mình thấy rõ nhất điều đó, mọi thứ rối ren. Việc này chồng việc kia, task này chưa xong đến task khác, không theo trình tự gì cả khiến mình bị đuối sức, hụt hơi”, Đạt chia sẻ.
Ngọc Minh (23 tuổi, nhân viên du lịch tại Huế) thừa nhận không phải vì làm quá nhiều việc, mà là trong ngày có quá nhiều thứ diễn ra cùng lúc, như đang làm việc này thì đầu lại tự nhảy sang việc khác, rồi nhớ tin nhắn chưa trả lời khách đặt tour, deadline chưa xong… nên lúc nào cũng như người hết hơi.
Minh nói thêm càng làm càng không xong việc, khiến bản thân mệt mỏi kéo dài, khó tập trung vì luôn phải xử lý nhiều đầu việc cùng lúc. Tệ hơn là đến tối đi ngủ, Minh vẫn nghĩ về công việc.
"Mình đang tập ghi lại hết những việc cần làm trong ngày, rồi đánh dấu việc nào đã xong, việc nào chưa", Minh nói.
Đinh Hương (25 tuổi, TP Đà Nẵng) tâm sự từ khi có con nhỏ cô rất dễ bị hụt hơi. Nhiều lúc chăm con đuối sức, cô chỉ muốn nằm nghỉ, muốn có chút thời gian riêng cho bản thân nhưng đâu có được.
“Con ngủ thì mình nghĩ giờ sẽ làm cho xong việc cá nhân, mà vừa tính làm là con dậy. Thế là lại phải bỏ hết thời gian của mình để chăm con, gần như không còn thời gian cho bản thân hay việc gì khác. Bởi vậy rất dễ bị cạn kiệt năng lượng”, Hương nói.
Đến cuối ngày khi con đã ngủ, cô được nghỉ ngơi một chút thì lại thấy choáng váng. Thậm chí có nằm nghỉ thì đầu óc vẫn nghĩ ngợi liên tục, đủ thứ lo toan.
Đinh Hương cũng thừa nhận cũng do tinh thần.
“Đầu óc không thư giãn được kéo theo cả cơ thể. Thành ra người cứ uể oải, không muốn làm gì, ngủ bao nhiêu cũng không thấy đủ. Nhiều lúc tôi nhắm mắt lại, đầu liền suy nghĩ lung tung tiếp”, Hương nói.
Không phải quá nhiều việc nhưng lúc nào cũng mệt, Hương cố tìm cách kéo mình ra khỏi cái vòng đó như đi đâu đó một mình, ra biển ngồi hóng gió, đi làm nail, đi cà phê, đi bộ… miễn là có khoảng riêng cho mình.
Bảo Nhi (23 tuổi, ngụ TP Huế) cho biết cảm giác mệt của cô không hẳn đến từ làm việc quá nhiều, mà là dễ bị phân tâm.
"Nhiều khi đang làm việc A, đầu lại nhảy sang việc B, rồi nhớ tin nhắn chưa trả lời, xong quay lại A", Nhi nói.
Nhi cũng thừa nhận bản thân hay suy nghĩ nhiều về những vấn đề như tiền bạc, gia đình và chuyện cá nhân. "Càng nghĩ nhiều thì càng tự làm mình buồn và mất năng lượng", Nhi nói thêm.
Chiều 14/5, Nguyễn Thiên Kiệt Anh, 19 tuổi, ở xã Đan Phượng cùng bạn dạo hồ Gươm, "săn" ảnh hàng chục con vạc đậu trên cành cây sát mặt nước. "Đây là lần đầu tôi thấy nhiều loài chim hoang dã chao liệng cùng lúc ở hồ Gươm như vậy", Kiệt Anh nói.
Theo Kiệt Anh, quần thể chim khoảng vài trăm cá thể gồm cò xanh, diệc, vạc xuất hiện tại hồ Gươm từ đầu tháng 5. Chúng hoạt động từ sáng sớm đến chiều muộn, chủ yếu làm tổ trên các tán cây khu vực đền Ngọc Sơn và một số cụm cây xanh ven hồ.
Đại diện Ban Quản lý hồ Hoàn Kiếm và Phố cổ Hà Nội cho biết chim hoang dã đã về đây cư trú vài năm nay. Theo quan sát của Ban, năm nay lượng chim nhiều hơn hẳn, tạo nên cảnh quan độc đáo. Đàn chim cư trú tại đây sẽ được bảo vệ an toàn bởi quy định cấm săn bắn và có lực lượng tuần tra quanh hồ.
Bầy chim tỏ ra dạn người, không hoảng sợ khi có ai đó đến gần. Nhiều thời điểm, chúng đậu yên trên cành cây hoặc có màn săn mồi chớp nhoáng khiến người xem thích thú. Các tán lá rậm rạp trên đảo Ngọc là nơi đàn chim nghỉ ngơi, rỉa lông và nuôi con.
Gần một tuần qua, ông Lê Hiển, 74 tuổi, ở phố Hàng Điếu, phường Hoàn Kiếm duy trì thói quen tập thể dục rồi ngồi nghỉ, ngắm đàn chim. Sống ở phố cổ từ nhỏ, ông nói ngày trước khu vực này chưa từng thấy cò, vạc xuất hiện. Chúng mới về khoảng hai năm trở lại đây. "Năm ngoái chim chỉ tập trung một số con quanh đền Ngọc Sơn, nhưng năm nay tỏa ra khắp mặt hồ săn mồi mỗi sáng", ông nói.
Khu vực ngã ba Lê Thái Tổ - Hàng Trống ghi nhận mật độ chim hoang dã về làm tổ nhiều nhất. Tuy nhiên, sự xuất hiện của đàn chim khiến lối đi bộ ven hồ xuất hiện nhiều vết phân.
Ông Thanh Tùng, 57 tuổi, thợ ảnh 10 năm qua ở hồ Gươm chung ý kiến với ông Hiển. Từ hè năm 2025 một số cá thể cò, vạc đã về sinh sản trên các tán cây dọc bờ hồ. Theo ông Tùng, nguyên nhân chim tập trung đông do có quy định cấm săn bắn và nguồn thức ăn dồi dào từ hoạt động thả cá phóng sinh của người dân.
Chuyên gia sinh thái Nguyễn Hoàng Hào từ Viện Điều tra Quy hoạch rừng, Thư ký Hội Nghiên cứu và Bảo tồn chim hoang dã Việt Nam, cho biết thông thường từ tháng 9 đến tháng 4 năm sau là mùa di cư. Riêng cò, vạc thường di chuyển giữa các vùng sinh thái nội địa để kiếm ăn.
Ông Hào phân tích, các vùng đất ngập nước, bãi bồi ven sông Hồng đang bị thu hẹp hoặc phá vỡ hệ sinh thái, khiến chim mất nơi cư trú và phải di chuyển vào trung tâm thành phố. "Hồ Gươm trở thành khu vực sinh sống thích hợp trong bối cảnh các vùng sinh cảnh tự nhiên bị tác động", ông Hào nói.
Dù có nguồn thức ăn ổn định, chuyên gia chỉ ra bờ hồ Gươm đa phần là kè bê tông, thiếu diện tích đất bãi để chim hạ cánh, đỗ nghỉ. Về lâu dài, ông Hào cho rằng cần thiết lập các khu sinh cảnh quanh thành phố và vùng lân cận để chim có nơi trú ngụ bền vững, đồng thời chuyển đổi sang nông nghiệp xanh để đảm bảo môi trường sống đa dạng sinh học.