“Tôi bắt đầu bén duyên với Tiếp sức mùa thi từ năm 2007. Đó là những ngày đầu tôi làm quen với bến bãi, với sơ đồ nhà trọ và những tuyến xe buýt chằng chịt”, chị Sony bắt đầu câu chuyện về thanh xuân của mình.
Chị Sony kể giai đoạn từ năm 2007 đến 2012 là quãng thời gian chị hoạt động sôi nổi nhất, có mặt ở nhiều mặt trận của chương trình. Về sau, khi đã ra trường và bận rộn với công việc, từ năm 2013 đến 2017, chị vẫn tranh thủ thời gian rảnh để quay lại tiếp sức cho đàn em. Với chị, Tiếp sức mùa thi không chỉ là một chương trình, mà đã trở thành một phần ký ức rất sâu của thanh xuân.
18 năm trước, khi Google Maps hay điện thoại thông minh vẫn còn xa lạ với nhiều người, việc một thí sinh từ tỉnh lẻ lên TP.HCM thi đại học là cả hành trình đầy lo âu. Với chị Sony, năm 2008 là một cột mốc đặc biệt khi chị được tin tưởng giao nhiệm vụ đội trưởng tại Bến xe Miền Đông, một trong những “điểm nóng” nhất của chiến dịch.
Ký ức ấy trở về như một thước phim quay chậm. Chị Sony nhớ lại đó là những buổi tối hơn 10 giờ, khi dòng người ở sảnh chờ bắt đầu thưa dần, các bạn sinh viên tình nguyện vẫn tất bật tập trung dưới khu tầng trệt siêu thị Bình An để điểm quân và phát áo.
Chị kể, ngày ấy trong ánh đèn vàng của bến xe, đứng giữa hàng trăm sinh viên tình nguyện để phổ biến công việc, chị vẫn nhớ cảm giác phải gồng mình cầm chiếc loa tay nhỏ, cố nói thật to để át đi tiếng động cơ xe khách.
“Khi đó chưa có những thiết bị hỗ trợ như bây giờ, nên cách duy nhất là phải di chuyển liên tục, nhắc đi nhắc lại các thông báo quan trọng để mọi người nắm rõ nhiệm vụ”, chị Sony kể.
Chị nhớ lại dù đang bận rộn với lịch thực tập tại nhà sách Nguyễn Văn Cừ, chị vẫn duy trì nhịp sống “3 trong 1” với một buổi đi thực tập, một buổi ra bến trực và đêm đến thì ngủ lại ngay tại bến xe để chờ đón thí sinh.
Cứ như thế, mỗi ngày cô sinh viên đạp xe mải miết từ Thủ Đức hay Q.5 (cũ) về bến, gửi xe xong là vội chạy vào bàn trực, hỏi ngay bè bạn rằng: “Hôm nay có chuyện gì không?”, “Bao nhiêu thí sinh được tiếp sức rồi?”,…
Khi nhắc về đội của mình, chị Sony kể bằng tất cả sự tự hào. Theo chị, trong điều kiện thiếu thốn công nghệ, hầu hết thông tin đều nằm trên giấy hoặc trong trí nhớ của từng người. Thế nhưng, có nhiều bạn tình nguyện viên khi ấy “đỉnh nóc kịch trần” đến mức chỉ cần nghe thí sinh đọc địa điểm thi là có thể nói ngay nhà trọ nào còn chỗ, giá bao nhiêu, nơi nào miễn phí… Còn đội xe ôm tình nguyện thì thuộc lòng từng tuyến xe buýt, nắm rõ giá cước để hỗ trợ thí sinh.
“Điều khó quên nhất với tôi là những ca trực đêm. 3 giờ sáng, khi những chuyến xe sớm nhất từ các tỉnh đổ về, bến xe tối và lạnh, nhiều thí sinh bước xuống với gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ. Đó cũng là lúc các bạn áo xanh phải hoạt động hết công suất, len lỏi qua từng đám đông để chắc chắn không một thí sinh nào bơ vơ giữa cổng bến, để không ai phải tự mình xoay xở trong thành phố còn lạ lẫm”, chị Sony nói.
Năm nào cũng vậy, mùa thi thường đi cùng những cơn mưa bất chợt của TP.HCM. Nhưng những cơn mưa ấy không làm nản lòng người trẻ. Ngược lại, cơn mưa càng khiến tình đồng đội thêm gắn bó.
Với chị Sony, những ngày tháng “ăn ở bến, ngủ tại bến” đã góp phần rèn nên một bản lĩnh vững vàng. Từ một cô gái nhỏ nhắn phải điều phối hàng trăm con người, chị học được cách tự tin trước đám đông. Kỹ năng ấy theo chị suốt chặng đường sau này, giúp chị vững vàng trong những hội trường đông người hay tự tin dẫn dắt các đoàn khách mà không còn cảm giác e ngại.
“Chính những ngày tháng ấy đã biến quãng đời sinh viên của tôi thành một phần thanh xuân rực rỡ, không thể nào quên”, chị Sony nói.
Lấy cảm hứng từ kiến trúc của Bưu điện TP.HCM, không gian nơi đây gợi nhớ về Sài Gòn xưa với gam màu trầm ấm và những góc check-in đậm chất thời gian.
Không chỉ là nơi thưởng thức cà phê, quán còn là "cỗ máy quay ngược ký ức" khiến bất cứ ai ghé qua cũng phải chậm lại, tận hưởng một TP.HCM rất khác.
Đại diện quán cho biết tiền thân của tòa nhà đã mang dáng dấp giống một tòa bưu điện cũ. Thay vì thay đổi hoàn toàn, quán đã giữ lại cái "hồn" vốn có của nó và cải tạo thêm để làm quán đậm chất "Bưu điện TP.HCM" hơn một chút.
"Chúng tôi muốn thiết kế này gìn giữ những giá trị kỷ niệm xưa, những bức tranh về lịch sử, con tem qua các thời kỳ... hướng tới khách hàng trẻ muốn lưu giữ những kỉ niệm, thích góc cổ xưa", đại diện quán nói và cho biết quán mở 24 giờ, muốn nơi này giống như một "chỗ dừng chân" luôn bật đèn, luôn sẵn sàng đón mọi người bất cứ lúc nào. Có thể là một buổi tối chạy deadline mệt quá, một ngày buồn không biết đi đâu, hay đơn giản là cần một nơi để ngồi yên một chút.
Nguyễn Thị Tuyết Ngưng, sinh viên Trường ĐH Mỹ thuật TP.HCM, chia sẻ: "Không gian rộng rãi, thoải mái, giống như một bảo tàng thu nhỏ lưu giữ dấu ấn của một bưu điện cũ, không chỉ đẹp mà còn thích hợp là nơi làm bài, làm việc cho gen Z".
Chọn quán là điểm đến thường xuyên của mình, Trần Phương Khanh, sinh viên năm 3 Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, bày tỏ: "Em thường xuyên đến quán để học và giải trí vì không gian hoài cổ đúng sở thích của bản thân; cũng khá yên tĩnh để học tập, chưa kể giá các loại nước rất phù hợp với túi tiền của sinh viên".
Chiều 4.5, tại NXB Kim Đồng, Hội đồng giám khảo vòng chung khảo Cuộc thi Sáng tác tranh cổ động, tuyên truyền Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII đã tổ chức chấm, lựa chọn những tác phẩm xuất sắc nhất để trao giải và đề xuất sử dụng làm tranh cổ động chính thức phục vụ Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII.
Cuộc thi do T.Ư Đoàn phối hợp NXB Kim Đồng tổ chức, được phát động hơn 2 tháng qua và nhận được sự hưởng ứng rộng khắp của đông đảo tác giả chuyên nghiệp và không chuyên trên cả nước.
Ban tổ chức cho biết đã tiếp nhận 1.852 tác phẩm dự thi đến từ tất cả các tỉnh, thành phố, với thành phần tham gia đa dạng, từ các họa sĩ lão thành đến sinh viên, học sinh.
Qua vòng sơ khảo diễn ra ngày 28.4, Hội đồng giám khảo đã chọn ra 60 tác phẩm xuất sắc vào vòng chung khảo. Từ đó, tiếp tục lựa chọn 20 tác phẩm tiêu biểu trình Hội đồng chung khảo xem xét, chấm điểm và quyết định giải thưởng chính thức.
Hội đồng giám khảo vòng chung khảo gồm 7 thành viên, do họa sĩ Lương Xuân Đoàn, Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam làm Chủ tịch Hội đồng; chị Nguyễn Phạm Duy Trang, Bí thư T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội đồng Đội T.Ư làm Phó chủ tịch Hội đồng. Cùng tham gia có đại diện Ban Công tác Đoàn, NXB Kim Đồng và các họa sĩ chuyên ngành đồ họa.
Theo cơ cấu giải thưởng, Hội đồng sẽ lựa chọn 9 tác phẩm xuất sắc nhất để trao gồm: 1 giải nhất, 1 giải nhì, 2 giải ba và 5 giải khuyến khích. Đồng thời, các tác phẩm tiêu biểu sẽ được đề xuất để Ban Bí thư T.Ư Đoàn lựa chọn làm tranh cổ động chính thức tuyên truyền cho Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII.
Cuộc thi được kỳ vọng góp phần lan tỏa khí thế thi đua sôi nổi của tuổi trẻ cả nước, tạo dấu ấn nghệ thuật trong công tác tuyên truyền, cổ vũ đoàn viên, thanh niên hướng về Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII.
Ngô Anh Quân, nhà vô địch Jujitsu từng giành huy chương vàng tại giải vô địch các CLB Jujitsu quốc gia năm 2021, đã quyết định tạm dừng sự nghiệp thi đấu để chăm sóc mẹ toàn thời gian. Sự hy sinh này cho thấy lòng tận tụy và trách nhiệm của anh, một người con hiếu thảo. Dù không còn thi đấu, Ngô Anh Quân Jujitsu vẫn luôn là nguồn cảm hứng cho nhiều người trong cộng đồng Jujitsu. Hãy cùng theo dõi hành trình của anh trong vai trò mới này!
Những video đăng tải về cuộc sống thường ngày của Quân đã thu hút hàng trăm ngàn lượt tương tác trên mạng xã hội. Hiện nay Quân là thầy dạy võ cho trẻ em tại Trung tâm thể dục thể thao quân đội - Kudo Kids Quân Đội (P.Phương Liệt, TP.Hà Nội), đây cũng là nguồn thu nhập chính của gia đình anh.
Tháng 4.2024, biến cố sức khỏe của mẹ khiến cuộc sống của Quân rẽ sang hướng khác. Quân cho biết mẹ có tiền sử tăng huyết áp từ nhiều năm trước. Trong một lần nhập viện cấp cứu, tình trạng chuyển biến nhanh và được chẩn đoán bị đột quỵ, khiến bà gặp nhiều hạn chế trong sinh hoạt, cần người thân hỗ trợ trong cuộc sống hằng ngày. Sự việc xảy ra đột ngột khiến Quân phải tạm dừng con đường thi đấu để trở thành người chăm sóc mẹ toàn thời gian.
Những ngày đầu, mọi thứ không hề dễ dàng. Từ việc vệ sinh cá nhân, ăn uống, uống thuốc đến xoa bóp, vận động khớp… đều là những điều anh chưa từng trải qua. "Có những thời điểm mình không biết phải làm thế nào để giúp mẹ tốt hơn. Vừa lo cho gia đình, vừa lo cho tương lai của mình, lúc đó mình stress rất nhiều", Quân bộc bạch.
Theo thời gian, những công việc tưởng chừng xa lạ dần trở thành một phần quen thuộc. "Mình chăm mẹ thuần thục như một kỹ năng. Ban đầu có rất nhiều thứ không biết phải làm thế nào, nhưng lâu dần mọi việc đều thành phản xạ", Quân chia sẻ.
Bên cạnh việc chăm sóc mẹ, Quân vẫn duy trì công việc giảng dạy để đảm bảo thu nhập. Một ngày của anh bắt đầu bằng việc chăm sóc mẹ theo những khung giờ cố định, sau đó mới đến lớp dạy.
Buổi tối, sau khi kết thúc công việc, anh lại vội vã trở về nhà. "Mình đặt cho bản thân một deadline (hạn chót) là các công việc của mẹ phải xong trước 22 giờ. Có những hôm công việc phát sinh, mình phải làm nhanh hơn mọi thứ để kịp giờ cho mẹ".
Điều đặc biệt là Quân không xem những áp lực đó như một gánh nặng. "Mình coi đó như một trò chơi, một deadline mà mình luôn muốn cố gắng hoàn thành và thấy vui với điều đó".
Quân cho rằng sự trưởng thành bắt đầu từ những điều giản dị. Từ khi còn học THPT, khi đi làm thêm, anh đã nhận ra việc tự lo cho bản thân cũng là cách san sẻ gánh nặng với gia đình. "Hiếu thảo với mình đơn giản là để bố mẹ bớt lo cho mình, tin tưởng mình", Quân nói.
Hành trình này giúp anh học được sự kiên nhẫn, thấu hiểu và kiểm soát cảm xúc tốt hơn. "Mình nhận ra mình thay đổi nhiều, kiên nhẫn hơn, biết suy nghĩ và đặt bản thân mình vào vị trí của cha mẹ nhiều hơn".
Là con một, anh cũng ý thức rõ trách nhiệm của mình. "Trước mọi biến cố, mình sẽ là người cuối cùng đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm. Không ai có thể sống thay mình hay giúp mình thay đổi cuộc đời".
Không ít người theo dõi hành trình của Quân cho rằng điều khiến câu chuyện của anh được quan tâm không chỉ nằm ở hoàn cảnh, mà còn ở cách anh đối diện với mọi việc bằng thái độ tích cực.
Đào Thị Ngọc Thảo, ở P.Thanh Xuân Bắc, TP.Hà Nội, chia sẻ: "Điều khiến mình ấn tượng là dù đối diện với nhiều áp lực, bạn vẫn giữ được sự vui vẻ, tích cực và trưởng thành hơn mỗi ngày".
Trong khi đó, Thạch Hoàng Mỹ, ở xã Thành Công, tỉnh Thái Nguyên, cho biết cô ấn tượng với những chi tiết rất đời thường. "Cách Quân và bố trò chuyện với mẹ như những người bạn, thậm chí còn gọi mẹ là "công chúa", khiến mình cảm nhận được sự yêu thương rất thật". Theo Mỹ, chính năng lượng tích cực, không bi lụy đã giúp câu chuyện nhận được sự đồng cảm rộng rãi.
Với Quân, điều giúp anh giữ tinh thần không phải là điều lớn lao. "Nhiều người nhắn tin nói rằng sau khi xem video, họ muốn về nhà thăm bố mẹ ngay", anh chia sẻ.
Ở tuổi 26, khi nhiều người trẻ theo đuổi mục tiêu cá nhân, Quân chọn một con đường khác, âm thầm nhưng bền bỉ. "Mình chỉ mong mẹ khỏe hơn để gia đình bình yên. Còn mình chỉ cần đủ sức khỏe và khả năng để lo cho gia đình".