Những ngày qua, dư luận liên tiếp bàng hoàng trước 2 vụ bạo hành trẻ em đặc biệt nghiêm trọng. Một bé gái 4 tuổi ở Hà Nội tử vong sau nhiều ngày bị mẹ ruột và cha dượng đánh đập, bỏ đói. Trong khi đó, tại Tp.HCM, bé trai mới 2 tuổi nhập viện trong tình trạng đa chấn thương, giập gan, giập lách, đứt tụy sau khi bị mẹ và người tình bạo hành dã man.
Ngày 7/5, Công an Tp.Hà Nội đang điều tra việc bé gái B.T.H. (4 tuổi) tử vong sau khi bị cha dượng và mẹ đẻ bạo hành tại phòng trọ ở phường Phú Diễn.
Theo thông tin ban đầu, cháu H. được đưa vào Bệnh viện E cấp cứu vào khoảng 18h ngày 3/5 trong tình trạng ngừng tuần hoàn, hôn mê sâu, trên cơ thể có nhiều vết thương.
Kết luận giám định pháp y sơ bộ cho thấy tỷ lệ tổn thương cơ thể của cháu H. là 99%. Dù được các bác sĩ nỗ lực cứu chữa, đến chiều 6/5, cháu đã tử vong.
Bước đầu, cơ quan chức năng xác định Nguyễn Minh H. (22 tuổi, trú Ninh Bình) sống chung như vợ chồng với Bàn Thị T. (20 tuổi, trú Tuyên Quang) tại một phòng trọ ở phường Phú Diễn. Cháu H. là con riêng của T., sống cùng 2 người này từ tháng 3.
Theo điều tra, trong ngày 3/5, H. và T. đã nhiều lần đánh đập cháu H. vì cho rằng cháu không nghe lời, sau đó bỏ mặc cháu trong phòng trọ. Khi phát hiện cháu có dấu hiệu nguy kịch, 2 người mới tiến hành sơ cứu và gọi cấp cứu.
Tại cơ quan chức năng, cả H. và T. khai nhận đã nhiều lần bạo hành bé gái trong khoảng một tháng trước đó, với tần suất từ 2 – 3 ngày/lần. Không chỉ đánh đập, họ còn bỏ đói và áp dụng các hình thức trừng phạt đối với cháu.
Điều khiến xã hội đau lòng hơn cả là người trực tiếp gây ra tổn thương cho các em lại chính là mẹ ruột, người lẽ ra phải là chỗ dựa an toàn nhất của con trẻ.
Theo các tổ chức bảo vệ trẻ em, phần lớn nạn nhân trong các vụ bạo hành gia đình đều còn quá nhỏ để tự cầu cứu. Trẻ không biết phản kháng, không thể kể lại rõ ràng những gì mình đang chịu đựng. Vì vậy, nếu cộng đồng và cơ quan chức năng không phát hiện sớm, hậu quả thường rất nghiêm trọng.
Đại diện các hội phụ nữ địa phương cho rằng nhiều vụ việc kéo dài trong thời gian dài nhưng không ai can thiệp vì tâm lý xem đó là “chuyện riêng gia đình”. Hàng xóm nghe tiếng trẻ khóc, thấy trẻ có thương tích nhưng ngại báo tin, trong khi tổ dân phố, hội phụ nữ, cộng tác viên trẻ em chưa thực sự theo sát các gia đình có nguy cơ cao.
Các chuyên gia bảo vệ trẻ em nhận định, những gia đình có hoàn cảnh phức tạp như mẹ đơn thân sống chung với người tình, trẻ phải sống trong phòng trọ tạm bợ, cha mẹ thất nghiệp hoặc thường xuyên xảy ra mâu thuẫn là nhóm cần được giám sát đặc biệt. Tuy nhiên hiện nay, việc rà soát trẻ em có nguy cơ bị bạo hành ở cơ sở vẫn còn nhiều khoảng trống.
Trong vụ bé trai 2 tuổi tại Tp.HCM, ngành y tế và cơ quan chức năng đã nhanh chóng vào cuộc hỗ trợ điều trị, đồng thời lên phương án chăm sóc xã hội cho cháu sau khi xuất viện. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng sự can thiệp này đã đến quá muộn, khi đứa trẻ đã mang thương tích nặng nề cả thể chất lẫn tinh thần.
Theo các chuyên gia tâm lý, không ít người mẹ trong các vụ bạo hành trẻ em rơi vào trạng thái lệ thuộc tình cảm hoặc kinh tế vào bạn tình, từ đó làm ngơ hoặc cùng tham gia hành hạ con. Nhưng dù với bất kỳ lý do nào, hành vi bạo hành trẻ em vẫn là tội ác không thể biện minh.
Các cơ quan phụ nữ và bảo vệ trẻ em cho rằng cần xây dựng cơ chế cảnh báo sớm tại cộng đồng. Khi phát hiện trẻ có dấu hiệu bất thường như thường xuyên bầm tím, sợ hãi, suy dinh dưỡng, nghỉ học kéo dài hoặc hay khóc đêm, cơ quan chức năng cần chủ động xác minh thay vì chờ tố giác.
Bên cạnh đó, nhiều chuyên gia đề xuất tăng quyền can thiệp khẩn cấp cho chính quyền địa phương và cơ quan bảo vệ trẻ em trong các trường hợp nghi ngờ trẻ bị bạo hành ngay trong gia đình. Bởi với trẻ nhỏ, chỉ cần chậm một ngày cũng có thể dẫn tới hậu quả không thể cứu vãn.
Những vụ việc đau lòng liên tiếp xảy ra đang gióng lên hồi chuông cảnh báo rằng trẻ em không chỉ cần được bảo vệ ngoài xã hội, mà còn cần được bảo vệ ngay trong chính mái ấm của mình – nơi đáng lẽ phải an toàn nhất.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 13h30 hôm nay, Cường, trú ở tổ dân phố Ba Đa, phường Đồng Sơn đến cầm cố điện thoại ở tiệm cầm đồ của bà Thủy ở tổ dân phố 4.
Năm 2018, ông A bán cho ông B một căn nhà trong khu đất này. Đến năm 2020, tôi mua lại căn nhà đó từ ông B với giá 480 triệu đồng. Năm 2024, tôi tiếp tục chuyển nhượng lại cho bà C với giá 520 triệu đồng. Tất cả các giao dịch đều thực hiện thông qua vi bằng.
Tuy nhiên, sau khi bán các căn nhà riêng lẻ, ông A lại chuyển nhượng toàn bộ thửa đất lớn cho bà D và đã hoàn tất việc sang tên sổ đỏ. Gần đây, bà D yêu cầu thu hồi toàn bộ các căn nhà trên đất, trong đó có căn nhà mà tôi đã bán cho bà C.
Vì vậy, bà C đã khởi kiện tôi ra tòa án, yêu cầu hoàn trả số tiền 520 triệu đồng kèm lãi suất với lý do tôi lừa dối khi bán nhà. Trong khi đó, khi giao dịch, tôi đã nói rõ về nguồn gốc pháp lý của căn nhà; đồng thời, trong vi bằng do thừa phát lại lập cũng thể hiện rõ việc các bên đã tìm hiểu và chấp nhận hiện trạng pháp lý của nhà đất.
Trong trường hợp này, tôi cần làm gì để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình? Tôi có bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội lừa đảo hay không?
Luật sư tư vấn
Pháp luật Việt Nam không thừa nhận việc mua bán nhà đất thông qua hình thức lập vi bằng (việc mua bán nhà đất phải được công chứng hoặc chứng thực theo quy định).
Nếu đúng như chị đã trình bày về việc bán nhà đất cho bà C bằng hình thức lập vi bằng, dù hình thức này không được pháp luật thừa nhận nhưng chị không bị coi là lừa đảo, không phải chịu trách nhiệm hình sự.
Vì bà C đã khởi kiện chị ra tòa án, do đó chị cần phải tham gia vụ án theo đúng quy định của pháp luật.
Chị cần phải nộp cho tòa án văn bản ghi ý kiến của mình đối với yêu cầu của nguyên đơn. Tại văn bản này ghi rõ tình hình sự việc trong quá trình mua bán căn nhà nêu trên (nêu rõ mua căn nhà đó từ ông B, ghi rõ họ tên đầy đủ và thông tin cá nhân của ông B; cũng như trình bày rõ quá trình mua bán căn nhà giữa chị và bà C là các bên đã tìm hiểu kỹ về nguồn gốc nhà đất, tự nguyện mua bán, không có sự lừa dối; không đồng ý với việc hoàn trả 520 triệu đồng cùng lãi suất vì chính chị cũng là người mua lại nhà từ ông B...).
Lưu ý: Theo Điều 200 Bộ luật Tố tụng Dân sự năm 2015, trong vụ án này, chị (với tư cách bị đơn) có quyền yêu cầu phản tố đối với nguyên đơn. Bị đơn có quyền đưa ra yêu cầu phản tố trước thời điểm mở phiên họp kiểm tra việc giao nộp, tiếp cận, công khai chứng cứ và hòa giải.
Ngày 9-5, Công an tỉnh Hưng Yên thông tin về vụ việc Công ty cổ phần Detech Konnai có dấu hiệu sản xuất hàng giả là lương thực thực phẩm, phụ gia thực phẩm (cà phê).
Hiện Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Hưng Yên đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự "Sản xuất hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm" xảy ra tại Công ty cổ phần Detech Konnai.
Đồng thời cơ quan điều tra đã ra các quyết định khởi tố bị can đối với Vũ Thị Hương (sinh năm 1974, giám đốc điều hành); Trương Viết Dũng (sinh năm 1975, giám đốc phụ trách nhà máy); Trần Hữu Thế (sinh năm 1986, phó giám đốc nhà máy); Nguyễn Hữu Khải (sinh năm 2002, tổ trưởng tổ sản xuất) về các tội danh nêu trên.
Kết quả điều tra xác định các bị can đã sản xuất và tiêu thụ cà phê hòa tan giả mang thương hiệu Rock - Cafe Muối - Vietnamese Salted Instant Coffee.
Qua khám xét tại nhà máy của công ty, cơ quan điều tra đã thu giữ 12.566 hộp cà phê thành phẩm, bên trong chứa 198.698 gói cà phê hòa tan và 25.250 gói cà phê thành phẩm chưa được đóng vào hộp.
Các sản phẩm này đều mang thương hiệu "Cafe Muối Rock", "Cafe socola và bạc hà Crush", "Cafe dừa Chill", "Cafe sữa Boost", "Cafe nhân sâm LIFE". Ngoài ra cơ quan chức năng cũng thu giữ nhiều máy móc, thiết bị và nguyên liệu khác phục vụ cho quá trình sản xuất.
Vụ việc đang được củng cố hồ sơ để xử lý theo quy định.