Ngày 23/3, sau khi ăn sáng ở nhà, Adachi, 11 tuổi, được cha dượng đưa đến trường tiểu học Sonobe ở thành phố Nantan, tỉnh Kyoto. Từ đó, không ai nhìn thấy cậu bé.
Vụ mất tích bí ẩn của Adachi nhanh chóng thu hút sự chú ý trên cả nước. Hơn 1.000 cảnh sát và lính cứu hỏa được huy động cho cuộc tìm kiếm quy mô lớn. Các phương tiện truyền thông cũng đưa tin rộng rãi, cập nhật từng diễn biến.
Ba tuần sau, vào ngày 13/4, cảnh sát tìm thấy thi thể Adachi trong rừng trên núi cách trường học khoảng 2 km. Cậu bé nằm ngửa, không có vết thương ngoài rõ ràng nên không thể ngay lập tức xác định nguyên nhân tử vong.
Cuộc điều tra của cảnh sát hé lộ nhiều điểm bất thường liên quan đến sự mất tích của Adachi.
Chiếc giày, cặp sách vứt trên núi
Adachi thường ngồi xe buýt của nhà trường để đi học mỗi ngày. Nhưng vào 23/3, cha dượng Yuuki Yamamoto đề nghị lái xe đưa cậu bé đi.
Khi đến trường, Yuuki không đỗ xe ở nơi quy định mà dừng tại bãi đậu xe cách đó 200 m.
8h30, giáo viên chủ nhiệm phát hiện Adachi vắng mặt lúc điểm danh, nhưng do trường bận tổ chức lễ tốt nghiệp, mãi đến 11h50 mới có người liên lạc với mẹ cậu bé. Camera giám sát cho thấy Adachi không xuất hiện ở trường ngày hôm đó, không giáo viên hay bạn cùng lớp nào nhìn thấy cậu bé.
Sau khi nhận được thông báo từ trường học, Yuuki gọi cảnh sát, khẳng định đã đưa Adachi đến trường vào khoảng 8h và chủ động tham gia tìm kiếm đứa trẻ. Hôm sau, Yuuki bắt đầu phát tờ rơi tìm người mất tích gần trường và liên hệ với đội cứu hỏa địa phương nhờ trợ giúp.
Tuy nhiên, trong quá trình tìm kiếm, cảnh sát phát hiện một số chi tiết kỳ lạ. Ngày 25/3, một chiếc giày được tìm thấy bên đường mòn trong khu vực rừng núi cách trường Sonobe khoảng 6 km về phía tây, trùng khớp với đôi giày mà Adachi mang vào ngày mất tích.
Ngày 29/3, cặp sách của Adachi được tìm thấy trên núi, cách trường khoảng 3 km về phía tây. Tuy nhiên trước đó, sở cứu hỏa đã tìm kiếm kỹ lưỡng khu vực này mà không thấy gì. Kỳ lạ hơn, ngày 25/3 trời mưa, nhưng cặp sách lại không bị ướt.
Cảnh sát suy luận rằng chiếc cặp sách được đặt ở đó sau khi trời mưa, dường như có người cố tình đánh lạc hướng cuộc tìm kiếm.
Thủ đoạn giấu thi thể
Đào sâu điều tra, cảnh sát phát hiện nhiều điểm đáng ngờ liên quan đến người cha dượng 37 tuổi. Kiểm tra ôtô của Yuuki, họ thấy một số dữ liệu hành trình vào ngày Adachi mất tích đã bị xóa một cách cố ý. Trích xuất hồ sơ điện thoại của Yuuki, cảnh sát phát hiện anh ta đã nhiều lần tìm kiếm trực tuyến các nội dung như “cách dừng camera hành trình”, “cách xóa dữ liệu” và “cách phi tang xác”.
Vào ngày xảy ra vụ việc, Yuuki bị camera an ninh ở bãi đậu xe gần trường ghi lại hình ảnh đang đi bộ một mình, không hề thấy bóng dáng Adachi.
Khi bị truy vấn, Yuuki thú nhận với cảnh sát: “Sau khi đưa Adachi đến trường, tôi lái xe đến một địa điểm khác trong thành phố và siết cổ thằng bé trong xe”.
Nhờ phân tích dữ liệu vị trí từ điện thoại di động và hệ thống định vị trên xe của Yuuki, cảnh sát cuối cùng đã xác định được vị trí vứt xác và tìm thấy thi thể Adachi trên núi, cách trường học khoảng 2 km về phía tây nam, vào ngày 13/4.
Cặp sách và chiếc giày được tìm thấy trước đó nằm cách trường học lần lượt 3 km và 6 km về phía tây, tạo thành một tam giác với vị trí thi thể. Cảnh sát suy luận rằng Yuuki đã cố tình vứt bỏ các vật dụng theo hướng khác nhau nhằm đánh lạc hướng lực lượng tìm kiếm và kéo dài thời gian cho bản thân.
Theo lời khai, để tránh bị phát hiện, Yuuki đã di chuyển và giấu xác ở nhiều địa điểm khác nhau sau khi gây án. Theo dõi hoạt động của đội tìm kiếm, anh ta giấu tạm thi thể trong một nhà vệ sinh công cộng chỉ cách nhà Adachi 5 phút lái xe, cuối cùng vứt xác trên núi.
Ngày 16/4, cảnh sát bắt Yuuki vì nghi ngờ phạm tội vứt bỏ thi thể. Vụ án vẫn đang được điều tra.
Giáo sư Yasushi Fujii thuộc khoa Tâm lý học, Đại học Meisei ở Tokyo, cho biết trong cuộc phỏng vấn với Fuji TV: “Hành vi chủ động báo cảnh sát và phát tờ rơi của Yuuki là một trong những thủ đoạn để dàn dựng câu chuyện che đậy tội ác. Bằng cách đó, Yuuki biến mình từ thủ phạm thành nạn nhân và theo dõi sát tiến trình điều tra để có thể kịp thời di chuyển thi thể”.
Sau khi Yuuki bị bắt, thông tin về gia đình này nhanh chóng được truyền thông tiết lộ.
Yuuki quen biết mẹ của Adachi, Ako, khi cùng làm việc tại nhà máy điện tử ở thị trấn lân cận. Yuuki là trưởng bộ phận quản lý chất lượng của nhà máy, được đồng nghiệp nhận xét “hiền lành, trầm lặng, chăm chỉ và giỏi máy tính”. Còn Ako có diện mạo xinh đẹp, tính cách hướng ngoại.
Ako ly dị từ lúc con trai chưa đầy một tuổi. Yuuki cũng đã có vợ lớn hơn nhiều tuổi và một đứa con khoảng 10 tuổi. Tháng 12/2025, Yuuki quyết định ly dị rồi tái hôn với Ako, nhận Adachi làm con nuôi.
Sau khi kết hôn, Yuuki ở rể tại nhà Adachi. Bố mẹ Ako ban đầu phản đối cuộc hôn nhân này, khi Yuuki chuyển đến cũng không chính thức thông báo cho họ. Bà ngoại Adachi từng phàn nàn Yuuki không chào hỏi khi đụng mặt bà ở nhà, cảm thấy chồng thứ hai của con gái không đáng tin cậy nhưng bất lực vì Ako luôn làm theo ý mình.
Adachi không hề che giấu sự bất mãn đối với người cha dượng đột nhiên xuất hiện. Cậu bé nói với các bạn cùng lớp: “Có một ông chú kỳ lạ đến ở nhà mình, lúc nào cũng cãi vã, mình rất ghét ông ta”. Khi ai đó nhắc đến tên cha dượng, Adachi nói thẳng thừng: “Mình căm ghét cha dượng”.
Một bạn cùng lớp của Adachi kể rằng đã chứng kiến Yuuki đánh cậu bé rất tàn bạo. Khi người bạn đó hỏi chuyện gì xảy ra, Adachi chỉ trả lời “Đừng hỏi về gia đình mình”.
Ngày 19/3, vài ngày trước khi Adachi mất tích, Yuuki đột nhiên xin nghỉ phép với lý do “không khỏe”. Sáng ngày Adachi mất tích, anh ta liên lạc lại với nhà máy, nói rằng “trong nhà xảy ra chuyện”.
Gia đình ba người đã lên kế hoạch đi du lịch Trung Quốc trong kỳ nghỉ xuân, vé máy bay khởi hành đặt vào ngày 24/3 – một ngày sau khi Adachi mất tích.
Ngày 3/5, Công an xã Chợ Vàm, tỉnh An Giang cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang đã tống đạt các quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh tạm giam đối với Phan Thái Hùng (sinh năm 2005, trú tại ấp Phú Hiệp, xã Chợ Vàm, tỉnh An Giang) để điều tra, làm rõ hành vi trộm cắp tài sản, xảy ra ngày 21/4/2026, ấp Phú Hiệp, xã Chợ Vàm, tỉnh An Giang.
Trước đó, ngày 21/4/2026, Công an xã Chợ Vàm tiếp nhận tin báo của ông P.H.C. về việc bị mất trộm 1 xe mô tô để trong nhà. Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an xã Chợ Vàm đã phối hợp VKSND khu vực 12 nhanh chóng có mặt tại hiện trường để điều tra, xác minh, thu thập thông tin, tài liệu và làm việc với người bị hại cùng những người có liên quan.
Qua điều tra ban đầu xác định, đối tượng thực hiện hành vi trộm cắp là Phan Thái Hùng, (con ruột của ông P.H.C.). Tại cơ quan công an, Hùng đã khai nhận khi thấy cha mình là ông P.H.C. đang ngủ, Hùng đã lén lút dắt xe mô tô biển số 67K1-495.65 đang để ở phòng khách, đem bán cho một người (chưa rõ lai lịch) với số tiền 8.500.000 đồng và đã tiêu xài cá nhân hết.
Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang đang tiếp tục điều tra, xử lý vụ việc theo quy định pháp luật.
Tại Nepal, việc cứu hộ bằng trực thăng ở vùng núi cao là một hoạt động sống còn. Ở vùng núi cao, nơi nồng độ oxy loãng và thời tiết thay đổi đột ngột, khả năng đưa người leo núi gặp nạn đến thủ đô Kathmandu trong vòng vài giờ đã cứu sống vô số người.
Lợi dụng tính cấp bách, ẩn mình trong hệ thống hợp pháp đó là một trong những mạng lưới gian lận bảo hiểm tinh vi nhất thế giới. Năm 2018, chính phủ đã thành lập một ủy ban điều tra, công bố báo cáo dài 700 trang và tuyên bố cải cách. Nhưng năm ngoái, Cục Điều tra Trung ương (CIB) thuộc Cảnh sát Nepal đã mở lại hồ sơ và phát hiện ra hành vi gian lận không những không dừng lại mà còn tăng.
Chiêu trò lừa đảo này hoạt động như thế nào?
Cơ chế của trò lừa đảo cứu hộ giả mạo khá đơn giản: Dàn dựng trường hợp cấp cứu y tế, gọi trực thăng, đưa du khách vào bệnh viện, và làm thủ tục yêu cầu. Nhưng sự tinh vi nằm chỗ: Một công ty bảo hiểm nước ngoài khó có thể xác minh được các sự kiện xảy ra ở độ cao 3.000 m trong một thung lũng hẻo lánh thuộc dãy Himalaya.
Cuộc điều tra của CIB đã xác định hai phương pháp chính để tạo ra một "tình huống khẩn cấp".
Trường hợp đầu tiên liên quan đến những du khách không muốn đi bộ về. Các hướng dẫn viên sẽ đưa ra một giải pháp thay thế là vờ bị ốm và trực thăng sẽ đến. Hướng dẫn viên sẽ lo phần còn lại.
Phương pháp thứ hai đáng lo ngại hơn. Ở độ cao trên 3.000 mét, các triệu chứng nhẹ của say độ cao thường gặp. Độ bão hòa oxy trong máu có thể giảm, tay chân tê bì, đau đầu xuất hiện.
Trong hầu hết các trường hợp, chỉ cần nghỉ ngơi, uống đủ nước hoặc xuống dốc từ từ là đủ. Nhưng theo cuộc điều tra của CIB, các hướng dẫn viên và nhân viên khách sạn đã được huấn luyện để làm cho những người leo núi sợ hãi.
Họ nói với những người leo núi rằng có nguy cơ tử vong, chỉ cấp cứu mới có cửa sống. Hướng dẫn viên thậm chí bị cáo buộc trộn bột nở vào thức ăn để khiến tình trạng du khách trầm trọng hơn.
Ngay khi có lệnh "cứu hộ", quá trình dàn xếp tài chính bắt đầu. Một chiếc trực thăng chở nhiều hành khách. Nhưng các hóa đơn riêng biệt với giá đầy đủ, được gửi đến công ty bảo hiểm của từng hành khách, như thể mỗi người có chuyến bay riêng.
Một chuyến bay thuê bao trị giá 4.000 USD trở thành một yêu cầu bồi thường 12.000 USD. Danh sách hành khách và bảng kê hàng hóa giả mạo được làm giả.
Tại bệnh viện, các nhân viên y tế trong mắt xích lừa đảo sẽ chuẩn bị bản tóm tắt xuất viện bằng chữ ký điện tử của các bác sĩ cấp cao chưa từng tham gia vào vụ việc và không có sự đồng ý của họ.
Hồ sơ nhập viện giả với những triệu chứng trầm trọng được tạo ra cho khách du lịch, trong khi khách thì thực sự đang cười đùa, uống bia ở hành lang bệnh viện.
Một nhân viên bệnh viện thậm chí dùng phim chụp X-quang của chính mình, được thực hiện khoảng một năm trước tại một bệnh viện khác làm hồ sơ điều trị cho những người leo núi, CIB cáo buộc.
Cơ cấu hoa hồng chi phối mạng lưới này đã được mô tả chi tiết trong các cuộc thẩm vấn của cảnh sát. Các bệnh viện trả 20-25% tiền bảo hiểm cho các công ty du lịch leo núi và thêm 20-25% cho các đơn vị cứu hộ bằng trực thăng để đổi lấy việc giới thiệu bệnh nhân.
Các hướng dẫn viên leo núi và công ty lữ hành của họ được hưởng lợi từ những hóa đơn được thổi phồng. Trong một số trường hợp, chính khách du lịch cũng được đề nghị chia hoa hồng bằng tiền mặt để tham gia phi vụ.
Những con số kinh ngạc
Từ năm 2022 đến năm 2025, các nhà điều tra đã xác định được 4.782 bệnh nhân nước ngoài được điều trị tại các bệnh viện liên quan. Trong số này, 171 trường hợp được xác nhận là các vụ giải cứu giả mạo. Trong giai đoạn đó, hai bệnh viện liên quan đã nhận thanh toán khoảng 18 triệu USD. Ba công ty dịch vụ cứu hộ thu về khoảng 30 triệu USD từ các chuyến bay cứu hộ.
CIB ví dụ, 4 du khách được giải cứu trên cùng một chuyến bay trực thăng, vào cùng một ngày. Tuy nhiên, các hồ sơ bảo hiểm tách ra thành 4 chuyến bay riêng, máy bay riêng, với tổng chi phí cứu hộ lên tới 31.000 USD, cộng thêm một hóa đơn bệnh viện riêng 12.000 USD.
Trong quá trình thẩm vấn, một bác sĩ của Bệnh viện Shreedhi cho biết chỉ riêng trong một khách, bệnh viện của ông đã trả khoảng 10,6 triệu rupee (gần 2 tỷ đồng) tiền hoa hồng cho dịch vụ trực thăng cứu hộ và thêm 1,5 triệu rupee (27 triệu đồng) cho các công ty điều hành tour leo núi.
"Bệnh viện của tôi chia hoa hồng để thúc đẩy kinh doanh", ông nói trong một đoạn ghi âm.
Tại sao việc xác minh yêu cầu bồi thường bảo hiểm lại khó khăn?
Hầu hết hợp đồng bảo hiểm du lịch đều yêu cầu phải liên hệ với công ty bảo hiểm trước khi tiến hành cứu hộ. Tại dãy Himalaya, ở những vùng cao mà việc liên lạc rất khó khăn và nhiều khu vực không có tín hiệu điện thoại di động tốt, điều này hầu như không bao giờ xảy ra.
Đến khi công ty bảo hiểm được thông báo, việc sơ tán đã hoàn tất, bệnh nhân đã được đưa đến bệnh viện cách đó hàng trăm km ở thủ đô, và một công ty cứu hộ địa phương hoặc nhà điều hành tour đã bắt đầu chuẩn bị giấy tờ.
Mục tiêu của công ty cứu hộ là tối đa hóa số lượng hành khách trên mỗi chuyến bay nhưng lại tính phí riêng cho từng công ty bảo hiểm.
Mục tiêu của công ty du lịch là môi giới khách cho các nhà điều hành cứu hộ trả hoa hồng cao nhất.
Mục tiêu của bệnh viện là tiếp nhận bệnh nhân, thực hiện các thủ tục không cần thiết và duy trì mối quan hệ với các nhà điều hành tour mang lại bệnh nhân cho họ. Ở bất kỳ khâu nào trong chuỗi này, không có bên nào có lợi ích trùng khớp với lợi ích của công ty bảo hiểm chi trả bồi thường.
Năm 2018, sau những bài báo điều tra đầu tiên trên tờ The Kathmandu Post, một ủy ban điều tra của chính phủ đã dành nhiều tháng để điều tra. Báo cáo dài 700 trang, được đệ trình lên Bộ trưởng Du lịch, ghi nhận tình trạng gian lận tràn lan. Nhiều biện pháp được đưa ra nhưng đều không hiệu quả.
Cuộc điều tra thứ 2 được khởi xướng vào tháng 9/2025, khi một nhóm công dân đệ đơn khiếu nại mới lên CIB. Từ đây, cơ quan này phải mở lại các hồ sơ sau 8 năm.
Ngày 12/3 vừa qua, CIB đã buộc tội 32 cá nhân đến từ 3 công ty trực thăng cứu hộ, 2 bệnh viện và 10 công ty du lịch về các tội danh chống lại nhà nước và tội phạm có tổ chức.
Lần này, chính quyền dự định chấm dứt kế hoạch này trước khi nó gây thiệt hại trầm trọng cho ngành du lịch Nepal.
Quá trình điều tra, chủ mưu Mai Thị Nhớ và em gái Mai Thị Tuyền được xác định mắc bệnh tâm thần phân liệt, hoang tưởng nên Công an Tây Ninh đình chỉ điều tra, đưa đi chữa bệnh.
Liên quan vụ án, ngày 22/4, TAND tỉnh Tây Ninh tuyên phạt Mai Văn Hậu, 40 tuổi; Mai Thị Lành, 48 tuổi; Mai Trọng Hiếu, 34 tuổi; Nguyễn Minh Trí, 23 tuổi cùng Mai Văn Thảo, 28 tuổi mức án 7-10 năm tù về tội Giết người. Riêng Thảo phải chấp hành thêm 9 năm tù về tội Tổ chức sử dụng và Tàng trữ trái phép chất ma túy trước đó.
HĐXX nhận định hành vi của các bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, chỉ vì mê tín đã xâm phạm đến tính mạng của hai người thân trong gia đình.
Theo cáo trạng, chiều tháng 10/2023, bà Nhớ đến nhà mẹ ruột ở xã Đôn Thuận, thị xã Trảng Bàng (nay là xã Hưng Thuận), nói người cha đã chết nhập hồn vào mình, yêu cầu làm "lễ xá tội". Bà ta tập hợp 21 người là con cháu trong dòng họ về nhà để làm lễ; trong đó có anh Mai Trọng Trung (em của Nhớ) và con trai là Đặng Trọng Quí.
Nhớ cùng Tuyền đốt nhang, nói "có quỷ nhập", yêu cầu mọi người trùm chăn kín để hai người thực hiện nghi thức trừ tà.
Cho rằng anh Trung bị "quỷ nhập", Nhớ và Tuyền yêu cầu Hiếu, Hậu, Lành, Thảo, Trí đè giữ tay chân nạn nhân, dùng muỗng cạy miệng đổ trà, rượu. Họ còn lấy nhang đang cháy dụi vào đầu, trùm chăn kín mặt rồi liên tục đánh vào người để "trục quỷ".
Nghi thức này được lặp lại nhiều lần trong khoảng một giờ. Khi anh Trung không còn phản kháng, nhóm người thay quần áo, đặt nạn nhân nằm trước bàn thờ.
Sau đó, thêm bốn người trong gia đình bị "phán" là có quỷ nhập và tiếp tục bị ép thực hiện các nghi thức tương tự. Nhóm còn dùng đoạn trúc đánh vào đồ vật, rải gạo muối quanh nhà. Hai "bà đồng" nhai cam trên bàn thờ rồi nhả vào miệng, ép những người bị cho là "bị nhập" ăn.
Đến khoảng 10h sáng hôm sau, Nhớ tiếp tục cho rằng cha con anh Trung bị "nhập", yêu cầu lặp lại các nghi thức đổ trà, rượu, nước cam rồi ép nôn ra. Nhớ còn cắn vào miệng cháu Quí vì cho rằng em này "mọc răng nanh". Khi hai cha con nạn nhân bất tỉnh, cả nhóm đắp chăn phủ kín.
Tiếp đó, Nhớ đánh vào mặt mẹ mình vì cho rằng bà "bị quỷ nhập" nhưng được can ngăn. Ít lâu sau, phát hiện anh Trung và con trai không còn dấu hiệu sự sống, nhóm người tổ chức sơ cứu, trình báo công an.
Các nạn nhân được đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong trước đó do ngạt, cơ thể bị sưng bầm, bỏng và gãy răng.
Do tham gia "lễ trừ tà" suốt đêm đến trưa hôm sau, không được ăn uống, không dùng điện thoại, nhiều người trong gia đình cũng kiệt sức, phải nhập viện.