Ở tuổi 13, Christina Marie Plante được nhìn thấy lần cuối khi đang đi bộ đến chuồng ngựa, nơi cô nuôi con ngựa của mình.
Sự biến mất của cô đã dẫn đến một cuộc tìm kiếm quy mô lớn và một bí ẩn chưa được giải đáp suốt 32 năm. Nhưng giờ đây, Christina đã được tìm thấy còn sống.
Khi cô biến mất vào tháng 5/1994, các quan chức ở Star Valley, Arizona, Mỹ, tin rằng cô có thể đã bị bắt cóc.
Họ xếp sự mất tích của cô ấy vào loại xảy ra trong “hoàn cảnh nguy hiểm và đáng ngờ”.
Các tình nguyện viên đã cùng cảnh sát tìm kiếm cô, nhưng bất chấp “các cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng, các cuộc phỏng vấn và điều tra”, cảnh sát trưởng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.
Tất cả những gì họ có thể nói là cô ấy mặc một chiếc áo phông trắng, quần short nhiều màu và giày thể thao màu đen. Vụ án cuối cùng rơi vào bế tắc nhưng chưa bao giờ được khép lại và đã được chuyển giao cho Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Gila.
Bằng cách sử dụng các kỹ thuật điều tra hiện đại, các thám tử đã tìm ra những manh mối mới và cuối cùng đã có một bước đột phá.
Tuần này, cảnh sát trưởng xác nhận rằng cô đã được tìm thấy.
Các nhà điều tra cho biết họ đã “xác nhận danh tính của cô và tình trạng người mất tích đã chính thức được giải quyết”.
Họ nói thêm rằng “vì tôn trọng quyền riêng tư và sức khỏe của Christina, chúng tôi sẽ không công bố thêm chi tiết nào”.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Warren Neo, 29 tuổi, tốt nghiệp ngành Kinh doanh Đại học Công nghệ Nanyang năm 2023. Khác với số đông bạn bè, anh đang làm nhân viên pha chế toàn thời gian. "Tôi phát hiện đam mê pha cà phê lúc làm thêm", Neo kể. Anh nói đang theo đuổi nghề pha chế nhưng vẫn chuẩn bị sẵn hướng quay lại làm văn phòng nếu cần.
Neo thuộc nhóm lao động học vấn vượt yêu cầu công việc tại Singapore. Khảo sát do Bộ Nhân lực nước này công bố đầu tháng 4 trên 33.000 hộ gia đình chỉ ra 19,4% lực lượng lao động sở hữu bằng cấp cao hơn vị trí hiện tại. Tỷ lệ này tăng so với mức 16,3% của năm 2015. 90% trong số này cho biết họ tự nguyện chọn công việc dưới trình độ để ưu tiên sự ổn định, tính linh hoạt và cơ hội phát huy kỹ năng.
Neo nói anh không hối hận khi nhận lương thấp hơn làm văn phòng. "Tôi có thể theo đuổi đam mê và giúp người khác hòa nhập văn hóa ngành pha chế", anh cho biết.
Năm ngoái, kỹ sư vừa tốt nghiệp Gerald Lee, 26 tuổi, cũng chọn làm tư vấn tài chính - vị trí chỉ yêu cầu bằng cao đẳng. Từng thực tập trong ngành công nghệ, Lee nhận thấy môi trường này quá gò bó.
"Tính chất ngồi một chỗ cùng số ngày phép ít ỏi khiến tôi chuyển hướng", anh nói. Sự linh hoạt cùng mức lương không giới hạn của nghề tư vấn tài chính thu hút Lee. Anh di chuyển khắp Singapore, tiếp xúc nhiều người và đánh giá công việc mang lại nhiều ý nghĩa.
Giới chuyên gia cho rằng xu hướng này phản ánh sự thay đổi ưu tiên cá nhân thay vì khủng hoảng việc làm. Tỷ lệ 19,4% của Singapore hiện vẫn thấp hơn mức trung bình 21,6% tại các nền kinh tế thu nhập cao như Hàn Quốc, Mỹ và Anh.
Phó giáo sư Walter Edgar Theseira tại Đại học Khoa học Xã hội Singapore cho biết không ngạc nhiên khi phần lớn lao động tự nguyện chọn việc dưới chuẩn. Nhiều công việc yêu cầu bằng cấp thấp như bán hàng, bất động sản vẫn thu hút nhân sự học vấn cao. "Nhiều người chọn công việc này và kiếm nhiều tiền hơn vị trí đòi hỏi bằng đại học", ông nói.
Dữ liệu khảo sát cũng chỉ ra tỷ lệ lao động trình độ đại học trở lên tại Singapore tăng từ 51,6% (năm 2015) lên 64% vào năm ngoái, vượt xa mức trung bình 41,2% ở các nước thu nhập cao. Phó giáo sư Kelvin Seah, Đại học Quốc gia Singapore, dự báo lương cử nhân có thể giảm khi nguồn cung quá lớn, làm giảm động lực học đại học vì mục tiêu thu nhập.
Dù vậy, nhiều bạn trẻ không coi việc lấy bằng đại học là lãng phí. Rachel Cheong, 25 tuổi, tốt nghiệp ngành Truyền thông và hiện làm thợ cắm hoa kiêm nhân viên pha chế bán thời gian.
"Tôi vui vì được đi học và thích khám phá các cơ hội nghề nghiệp khác", Cheong nói. Sau khi tuột mất cơ hội làm việc toàn thời gian ngành truyền thông năm ngoái, cô tìm thấy đam mê cắm hoa khi phụ giúp một người bạn.
"Cắm hoa mang tính thực tế và cho tôi cơ hội sáng tạo. Tôi yêu thích những gì mình đang làm", cô kể.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 13/4, trên đường từ tỉnh Sơn Tây về quê nhà Sơn Đông, Zhang Jian, 24 tuổi, phát hiện một xe tải bốc cháy trong hầm Bảo Tháp Sơn do va chạm liên hoàn. Gần đó, hai người đang vẫy tay cầu cứu. Anh cùng một hành khách đi nhờ lập tức dừng lại, kéo người bị thương lên xe.
Nạn nhân gãy chân nên không thể ngồi gọn vào ghế. Trong 10 phút đầu, Zhang phải mở cửa xe khi cầm lái. Khói tràn ngập khoang cabin khiến họ phải dội nước lên người để cầm cự. Zhang lái xe chậm nhằm đảm bảo an toàn. Khi di chuyển được một đoạn, họ dừng lại đưa hẳn nạn nhân vào trong, đóng kín cửa và bật điều hòa để làm loãng khói. Zhang dùng quần áo che mũi, miệng cho người bị thương, liên tục nhắc "không được ngủ".
Lúc này, lượng oxy trong xe giảm mạnh, Zhang bắt đầu choáng váng và khó thở. Trước mắt họ vẫn còn khoảng 5 km mới ra khỏi đường hầm.
Anh gọi điện cho mẹ, nói: "Con bị mắc kẹt trong đường hầm Bảo Tháp Sơn. Nếu hai tiếng nữa con không gọi lại, có thể con sẽ không bao giờ ra khỏi đây".
Mẹ Zhang cố giữ bình tĩnh, dặn anh phải tìm cách thoát ra ngoài. Zhang cho biết, nghĩ đến con gái 15 tháng tuổi, anh có thêm động lực lái xe về phía trước. Cuối cùng, họ cũng thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, nơi lực lượng cảnh sát và xe cứu thương đã chờ sẵn.
Cảnh sát tỉnh Sơn Tây cho biết nạn nhân được cứu sống và không nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi từ chối kiểm tra y tế, Zhang tiếp tục lái xe đưa vị khách đi nhờ đến tỉnh Hà Bắc trước khi về quê.
Ngày 20/4, chính quyền địa phương trao tặng Zhang danh hiệu "Tấm gương dũng cảm" kèm phần thưởng 10.000 tệ (khoảng 35 triệu đồng).
Tin Gốc: Vnexpress

Cuối tuần qua, tôi ngồi cà phê với một nhóm bạn cùng tuổi. Chúng tôi đều trên dưới 60: người sống ở Úc, người ở Mỹ, người ở Việt Nam. Câu chuyện ban đầu xoay quanh sức khỏe, công việc và những trải nghiệm.
Nhưng rồi câu chuyện nhanh chóng chuyển sang con cái.
Chúng tôi nhận ra mình đang chia sẻ một nỗi băn khoăn khá giống nhau. Một người bạn kể con trai mình vừa tốt nghiệp đại học nhưng chưa có người yêu. Một người khác nói con gái đã đi làm vài năm nhưng dường như không mặn mà chuyện tình cảm.
Một anh bạn nửa đùa nửa thật: “Hồi bằng tuổi tụi nó mình đã lo cưới vợ rồi. Còn tụi nhỏ bây giờ thì lo tập gym”.
Một khảo sát của Institute for Family Studies và Wheatley Institute (Đại học Brigham Young, Mỹ), được trích dẫn trong bài báo The Reason Gen Z Isn’t Dating của The New York Times, cho thấy chỉ khoảng 30% người trẻ đang tích cực hẹn hò, dù gần một nửa nói họ muốn có một mối quan hệ.
Chưa đến 40% tin mình đủ hấp dẫn với bạn đời tiềm năng, và chỉ khoảng một phần tư cảm thấy tự tin tiếp cận người mình thích.
Các nhà nghiên cứu cho rằng mạng xã hội khiến việc tìm hiểu nhau diễn ra qua màn hình nhiều hơn ngoài đời. Những năm COVID-19 làm gián đoạn kỹ năng giao tiếp trực tiếp. Trong khi đó, các cuộc tranh cãi gay gắt về tình yêu và giới tính trên mạng đôi khi khiến không ít người trẻ trở nên dè dặt hơn khi bước vào các mối quan hệ.
Hệ quả là sự xuất hiện của những trào lưu mới trong giới trẻ phương Tây như “looksmaxxing”, tập trung tối đa vào việc cải thiện ngoại hình với niềm tin rằng ngoại hình quyết định cơ hội trong tình cảm và cuộc sống. Một số người trẻ dành nhiều thời gian cho việc tập gym, chăm sóc hình ảnh trên mạng xã hội, thậm chí theo đuổi những tiêu chuẩn ngoại hình khá cực đoan.
Những xu hướng toàn cầu này cũng đang dần xuất hiện ở Việt Nam. Thế hệ Z đang định nghĩa lại khái niệm về hạnh phúc và thành công, dẫn đến những thay đổi đáng chú ý trong bức tranh nhân khẩu học.
Là những “công dân số” coi trọng sự tự do và trải nghiệm cá nhân, nhiều bạn trẻ không còn xem kết hôn là mục tiêu bắt buộc. Nhiều người độc thân cho biết họ không có ý định lập gia đình.
Một phần của sự thay đổi này đến từ việc nhiều người trẻ dành nhiều thời gian để nâng cấp bản thân: học thêm kỹ năng, tập luyện thể thao, xây dựng hình ảnh cá nhân trên mạng xã hội. Điều đó không có gì sai nhưng khi việc hoàn thiện bản thân trở thành ưu tiên hàng đầu, các mối quan hệ tình cảm đôi khi cũng bị trì hoãn.
Môi trường kết nối của người trẻ đã thay đổi. Trong một thế giới con người có thể tìm hiểu nhau qua vài bức ảnh, vài dòng giới thiệu và vài bài đăng trên mạng xã hội, việc làm quen có thể nhanh hơn, nhưng dễ trở thành một quá trình so sánh.
Người ta không chỉ gặp một người, mà có thể đồng thời cân nhắc nhiều lựa chọn khác nhau. Tình cảm vì thế đôi khi bắt đầu bằng những cân nhắc khá lý trí: ngoại hình, thu nhập, phong cách sống hay triển vọng tương lai.
Ở nhiều nơi, giá nhà tăng nhanh trong khi thu nhập của nhiều người trẻ chưa theo kịp. Với nhiều cặp đôi, nghĩ đến chuyện kết hôn đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những câu hỏi rất cụ thể: mua nhà ở đâu, thu nhập có đủ ổn định hay không, và ai sẽ gánh trách nhiệm tài chính.
Áp lực nghề nghiệp cũng góp phần làm thay đổi cách người trẻ nhìn về các mối quan hệ...
Thế hệ của chúng tôi lớn lên trong bối cảnh rất khác. Khi vừa tốt nghiệp đại học, nhiều người đã nghĩ đến chuyện lập gia đình. Bản thân khi ấy chưa hoàn thiện, cuộc sống còn khó khăn, thu nhập chưa cao, nhưng những kỳ vọng xã hội lại khá rõ ràng: đi làm, lập gia đình, rồi ổn định cuộc sống.
Chuyện tình cảm và hôn nhân thời đó đơn giản hơn. Không có mạng xã hội, không có ứng dụng hẹn hò, và cũng không có quá nhiều lựa chọn. Những mối quan hệ thường bắt đầu từ trường học, nơi làm việc hoặc qua bạn bè giới thiệu. Người ta gặp nhau nhiều hơn ngoài đời, nói chuyện nhiều hơn và cũng dễ chấp nhận nhau hơn.
Sự đơn giản ấy không đồng nghĩa với sự bảo đảm. Kết hôn khá sớm, đôi khi chưa kịp hiểu hết bản thân hay người bạn đời, nên những bất trắc trong hôn nhân thời đó cũng không phải là hiếm.
Những cuộc hôn nhân bền lâu của thế hệ trước vì thế không chỉ là kết quả của sự lựa chọn đúng đắn, mà còn là sự thích nghi, nhẫn nại và cùng nhau trưởng thành theo thời gian.
Là cha mẹ, chúng tôi tự hỏi thế hệ mình có vô tình góp phần tạo ra áp lực cho con cái không. Chúng ta khuyên con phải học tốt, phải nỗ lực phát triển bản thân và có nghề nghiệp ổn định. Nhưng chúng ta lại ít khi nói với con về tình yêu hay cách xây dựng những mối quan hệ lành mạnh, và rằng việc phấn đấu cho tương lai không nhất thiết phải tách rời khỏi chuyện hẹn hò, tìm hiểu và xây dựng một tổ ấm.
Chính những kỳ vọng của gia đình khiến người trẻ trở nên thận trọng hơn. Mối quan hệ tình cảm nhanh chóng bị đặt trước những câu hỏi quen thuộc: bao giờ cưới, công việc thế nào, nhà cửa ra sao. Khi tình yêu gắn với quá nhiều điều kiện như vậy, không ít người trẻ chọn cách đứng ngoài.
Nếu mục đích cuối cùng của cuộc sống là tìm kiếm hạnh phúc, dù không phải lúc nào cũng theo những chuẩn mực quen thuộc của xã hội, có lẽ những bậc cha mẹ như chúng tôi cũng nên bớt so sánh và bớt kỳ vọng theo khuôn mẫu cũ. Và nếu con cái chọn một cuộc sống độc thân mà vẫn thấy an vui, biết đâu đó cũng là một lựa chọn đáng để mừng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

