Thịt gà tươi sống có thể mang theo các vi sinh vật như Salmonella hay Campylobacter, những thủ phạm gây ngộ độc thực phẩm phổ biến. Khi rửa dưới vòi nước, lực nước không đủ để loại bỏ hoàn toàn các vi khuẩn bám trên bề mặt. Ngược lại, nước rửa khi bắn ra môi trường xung quanh có thể mang theo vi khuẩn lan sang bồn rửa, mặt bếp, dụng cụ hoặc thực phẩm khác.
Các nghiên cứu về an toàn thực phẩm cho thấy, vi khuẩn từ thịt sống có thể văng xa vài chục centimet theo các giọt nước li ti. Điều này khiến việc “rửa cho sạch” vô tình trở thành nguồn phát tán vi khuẩn trong không gian bếp, đặc biệt khi xung quanh có rau sống hoặc đồ ăn đã chế biến.
Nhiệt độ mới là yếu tố quyết định
Lực nước dù xối mạnh đến đâu cũng không thể rửa trôi được vi khuẩn đã bám chặt vào màng protein của thịt. Phần lớn vi sinh vật chỉ bị tiêu diệt khi đạt tới nhiệt độ đủ cao trong quá trình nấu chín (thường từ 70°C trở lên).
Vì vậy, bước quan trọng nhất để đảm bảo an toàn không nằm ở việc rửa thịt sống, mà là nấu chín kỹ. Khi thịt gà được đun ở nhiệt độ phù hợp, cấu trúc protein của vi khuẩn bị phá vỡ, khiến chúng không còn khả năng gây hại.
Rửa thịt gà đúng cách
Theo thói quen lâu nay, người Việt chú trọng việc khử mùi tanh, mùi hôi lông của gia cầm bằng cách xát muối, gừng hay rượu trắng. Nếu bạn vẫn muốn duy trì thói quen này, hoặc mua phải gà nguyên con còn lẫn tạp chất bụi bẩn, hãy nhớ nguyên tắc: Không xối dưới vòi nước chảy.
Thay vào đó, hãy chuẩn bị một chậu nước nhỏ, thả gà vào rửa nhẹ nhàng, sát muối gừng ở tầm thấp để nước không bị bắn tung tóe. Sau khi rửa xong, phải vớt ra rổ để ráo và dùng xà phòng diệt khuẩn rửa sạch ngay bồn rửa và tay của bạn.
Quy tắc an toàn khi xử lý thịt gà tươi sống
Đối với thịt gà đóng khay mua tại các siêu thị đã qua sơ chế đạt chuẩn, bạn hãy áp dụng quy tắc sau:
Thấm khô: Mở bao bì, dùng khăn giấy nhà bếp thấm thật khô các mặt của miếng thịt gà. Việc này vừa loại bỏ dịch tủy thừa, vừa giúp thịt gà khô ráo, khi chiên xào sẽ dễ lên màu vàng ruộm và không bị bắn dầu.
Cách ly: Luôn dùng thớt và dao thái thịt sống riêng biệt với đồ chín và rau củ quả.
Vệ sinh: Rửa tay bằng xà phòng ít nhất 20 giây ngay sau khi chạm vào thịt sống.
Giữ căn bếp an toàn đôi khi không nằm ở việc làm nhiều thao tác hơn, mà là làm đúng cách, bắt đầu từ những thói quen tưởng chừng rất quen thuộc.
Tử Cấm Thành, nơi từng là dinh thự của những người quyền lực nhất Trung Quốc, trong hàng nghìn năm hầu như vẫn là bí ẩn với thường dân. Nhiều chuyện chỉ được hé lộ khi các nhà sử học và khảo cổ có cơ hội nghiên cứu tại Cố Cung. Trong số các điểm tham quan đầy tò mò, giếng Trân phi nổi bật như một dấu ấn lịch sử gắn với giai đoạn cuối triều Thanh.
Năm 1875, Hoàng đế Quang Tự lên ngôi lúc mới 4 tuổi sau khi Thanh Mục Tông Đồng Trị Đế băng hà. Ngay cả khi đến tuổi tuyển chọn hậu phi, Quang Tự vẫn không thể toàn quyền quyết định. Dưới sự chi phối của Từ Hy Thái hậu, ông buộc phải phong Tĩnh Phân-một người cùng gia tộc với mẫu hậu làm Long Dụ Hoàng hậu, trong khi hai chị em khác được chọn làm Cẩn phi và Trân phi. Đến năm 1887, Quang Tự dần lạnh nhạt với Long Dụ Hoàng hậu và dành sủng ái cho Trân phi. Nàng vốn sắc nước hương trời, thông minh, hiểu chuyện triều chính và hết lòng ủng hộ những cải cách của vua. Dù được Quang Tự ngày càng yêu chiều, Trân phi lại trở thành cái gai trong mắt Từ Hy Thái hậu.
Năm xưa, Quang Tự từng vô cùng sủng ái vị phi tần Trân phi. Không chỉ xinh đẹp, thông minh, phi tử này còn có tính cách rất thẳng thắn, bộc trực, nhiều lần ra mặt đối đầu với Từ Hi Thái Hậu.
Vốn đã không vừa mắt người con dâu này, Từ Hi thái hậu từ sớm đã lên kế hoạch trừ khử Trân phi.
Năm 1900, liên quân 8 nước đánh vào Bắc Kinh, Quang Tự Hoàng đế lúc đó lại không có ở kinh thành. Nhân cơ hội Hoàng đế vắng mặt, Từ Hi đã sai người đẩy Trân phi dưới giếng rồi chạy trốn khỏi Tử Cấm Thành.
Phải tới 1 năm sau, thi thể của vị phi tử xấu số mới được vớt lên. Kể từ đó, chiếc giếng nơi chứng kiến thảm kịch của nàng ái phi ấy đã được đặt tên là giếng Trân phi.
Vào năm Dân quốc thứ 4 (1915), giếng Trân Phi được chế tác thêm hai lỗ nhỏ rồi dùng côn sắt khóa ngang, từ đó không còn được sử dụng.
Ngày nay, chiếc giếng này đã trở thành địa điểm tham quan có tiếng. Thế nhưng có một số giai thoại nói rằng, du khách nào đi qua nơi đây đều cảm thấy có một luồng khí lạnh tỏa ra từ miệng giếng.
Thậm chí còn có một câu chuyện rùng rợn xoay quanh địa điểm giếng Trân phi. Theo đó, ai đi qua giếng này vào ban đêm sẽ nghe thấy tiếng phụ nữ kêu khóc.
Mặc dù những lời đồn đáng sợ về giếng Trân phi chưa được ai kiểm chứng. Nhưng những giai thoại nhuốm màu sắc tâm linh huyền bí ấy càng khiến địa điểm này được nhiều người biết tới.
Vậy giếng Trân phi vì sao trở thành nơi ám ảnh nhất trong Tử Cấm Thành? Theo Beijing Attractions, người ta truyền tai nhau rằng vào ban đêm, từ dưới giếng vẫn vọng lên những tiếng khóc thê lương. Nơi này sau được gọi là Giếng Trân phi và nhanh chóng trở thành điểm tham quan thu hút du khách tại Cố Cung. Mặc dù miệng giếng rất hẹp, ban quản lý sau này đã phải lấp lại để tránh nguy cơ tai nạn. Nhiều trang du lịch còn bình chọn đây là một trong những điểm đến ám ảnh nhất Tử Cấm Thành.
Tử Cấm Thành, hay còn gọi là Cố Cung, là một trong những điểm du lịch nổi tiếng bậc nhất Trung Quốc. Cung điện hoàng gia này tồn tại hơn 600 năm, từ triều Minh đến triều Thanh cuối cùng, với tổng diện tích 720.000 m², gồm 800 cung điện và 9.999 phòng.
Khi tham quan, du khách sẽ dễ dàng nhận thấy Tử Cấm Thành được chia làm hai khu chính: Tiền Triều và Hậu Cung, nối với nhau bằng một sân dài. Tiền Triều ở phía nam dành cho các nghi lễ trang trọng, còn Hậu Cung phía bắc là nơi vua, hoàng hậu cùng hoàng tộc sinh sống.
Báo South China Morning Post ngày 1-5 chia sẻ câu chuyện của Tiểu Lê, cô gái 24 tuổi đến từ thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc), đang phải chiến đấu với căn bệnh ung thư máu hiếm gặp.
Do cha phải đi làm xa để trang trải chi phí điều trị đắt đỏ, còn em trai bận rộn với kỳ thực tập, cô thường xuyên phải trải qua các đợt trị liệu một mình, theo báo Southern Daily.
Vào ngày 15-4, Tiểu Lê đã thuê một nhân viên giao hàng để bầu bạn qua ứng dụng giao đồ ăn với một yêu cầu giản dị: "Chỉ cần ngồi bên giường bệnh của tôi trong hai giờ" mà không cần giao bất kỳ món hàng nào.
Người giao hàng đầu tiên nhận đơn đã chia sẻ câu chuyện trong nhóm tài xế địa phương, qua đó nhanh chóng thu hút sự quan tâm và hưởng ứng từ cộng đồng.
Nhiều tài xế bắt đầu ghé thăm cô sau giờ làm, mang theo sữa, đồ ăn vặt, thú nhồi bông và sách.
Một số người thậm chí nghỉ làm sớm để dành thêm thời gian trò chuyện với cô. Một tài xế họ Chen chia sẻ với truyền thông Trung Quốc: "Cô ấy không có người thân ở bên thường xuyên. Tôi cảm thấy thương và đồng cảm nên muốn đến thăm".
Một tài xế đến từ tỉnh Vân Nam đã gửi tặng hoa qua cửa hàng trực tuyến, trong khi tài xế họ Huang ở Quảng Châu không ngại di chuyển gần ba giờ chỉ để ghé thăm.
Tại bệnh viện, nhiều người đứng lặng lẽ, cố không làm phiền khi cô đang ngủ. "Trước đây tôi từng gặp những khách hàng tốt bụng, họ mời tôi nước và chào hỏi thân thiện. Giờ tôi muốn giúp lại người khác", anh Huang tâm sự.
Khi mới nhập viện, Tiểu Lê khá khép kín. Nhưng khi ngày càng có nhiều người đến thăm, tâm trạng cô dần cải thiện và cô ăn uống tốt hơn.
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ có nhiều người đến động viên mình như vậy. Họ ở bên tôi một cách vô tư, điều đó khiến tôi vô cùng xúc động", cô chia sẻ.
Câu chuyện tiếp tục lan tỏa trên mạng khi một cảnh sát cũng đến thăm và kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị trong công việc. Một phụ nữ ngoài 60 tuổi họ Wang, từng vượt qua ung thư, cũng mang hoa đến và chia sẻ kinh nghiệm chiến đấu với bệnh tật.
"Hãy nhìn tôi đây, tôi vẫn khỏe mạnh. Bạn cũng phải mạnh mẽ và tiếp tục cố gắng", bà động viên.
Đến ngày 20-4, tình trạng của Tiểu Lê đã ổn định và cô được xuất viện. Hiện cô đang chờ kết quả xét nghiệm tương thích với em trai để bước sang giai đoạn điều trị tiếp theo.
Một người theo dõi câu chuyện nhận xét: "Họ giống như gia đình tạm thời của cô ấy. Tình yêu thương từ xã hội có thể chữa lành mọi vết thương. Hy vọng cô ấy sớm bình phục".
Ngày 24/4, chị Fan ở thành phố Cám Châu, tỉnh Giang Tây chia sẻ về người chủ nhà cũ tên Chen với truyền thông địa phương.
Năm 1992, cha chị hỏng hai mắt, một mình lên Giang Tây thuê nhà mưu sinh. Nhiều chủ trọ từ chối do ngại rắc rối. Thời điểm đó, ông Chen quyết định giao chìa khóa căn phòng 40 m2 cho cha chị Fan với giá 50 tệ, thấp hơn mức 200-300 tệ của thị trường. "Tôi chỉ thu tiền để khách yên tâm ở", ông Chen nói.
Mức giá 50 tệ được duy trì suốt 20 năm gia đình chị Fan sinh sống tại đây dù giá thuê xung quanh tăng lên mức 600 tệ mỗi tháng. Những lần cha chị Fan chậm tiền, người chủ nhà không hối thúc.
Ông Chen cũng tự tay sửa điện nước, đưa chị Fan đi viện và cung cấp thêm gạo, rau mỗi khi gia đình khách trọ gặp khó khăn.
Năm 2012, chị Fan trưởng thành, gia đình chuyển đi nơi khác. Dù vậy, ông Chen vẫn thường xuyên đi xe buýt đến thăm bạn già. Bất chấp việc mắc bệnh phong thấp, ông mang theo sữa, đồ bổ và từ chối nhận quà báo đáp. Thỉnh thoảng, ông để lại tiền hỗ trợ khách cũ phòng khi có việc gấp.
Hiện tại, cha chị Fan 77 tuổi, còn ông Chen bước sang tuổi 80. Khoảng cách giữa hai gia đình thu hẹp lại khi họ chuyển đến sống cách nhau 1,5 km. Ông Chen chuyển sang đi bộ để duy trì thói quen thăm bạn già vài lần mỗi năm.
Chị Fan cho biết gia đình trân trọng sự giúp đỡ của ông Chen và coi đây là động lực lớn giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn.