Cây atiso có nguồn gốc từ Địa Trung Hải xa xôi đã trở thành biểu tượng cho sự phát triển kinh tế Lâm Đồng, là nét đẹp văn hóa để người đi xa thấy nhớ mùa atiso, du khách ghé thăm không quên đem về những sản phẩm từ atiso như món quà đặc trưng của xứ lạnh.
Tôi và người nông dân từ nhiều vùng miền chọn về đây lập nghiệp biết ơn Đà Lạt theo cách của riêng mình.
Giữa thiên nhiên và nhân sinh luôn có mối quan hệ sâu sắc, khí hậu quanh năm mát mẻ, se lạnh, nhiều sương mù và mưa phùn đã tạo nên một kiểu tính cách người làm nông điềm tĩnh, hiền lành dù vất vả nhưng không lam lũ.
Thiên nhiên cũng ưu đãi cho cây atiso phát triển khỏe mạnh tươi tốt trở thành cây nông nghiệp chủ điểm kinh tế biết bao thế hệ người dân Đà Lạt từ Thái Phiên, Trại Mát, Xuân Trường (những vùng chuyên canh trồng atiso một thời).
Từ những cây giống bén duyên đầu tiên trong vườn thực nghiệm atiso đã có mặt phủ che những đồi cao lũng thấp.
Tôi yêu tuổi thơ bao nhiêu thì cũng yêu những mùa atiso bấy nhiêu. Trong con đường của ký ức có đứa lười lao động sợ ra giêng khi hoa atiso đã già phải ngủ gật lấy tim sơ chế hoa. Tôi học được sự sáng tạo của con người luôn bắt nguồn từ lao động.
Để lấy tim sơ chế hoa, người dân biết chế chiếc muỗng dẹp mà không dùng dao vì nguy hiểm và lẹm hoa. Dao xắt hoa cũng được chế tạo sao cho hợp với bông, bàn xắt rễ cũng đặc trưng cho cây atiso. Có thể nói nhìn dụng cụ lao động biết nó chỉ dành cho loài cây atiso.
Đêm đêm bên ánh đèn rồi đến ánh điện người lớn trẻ con đàn ông đàn bà ai có việc nấy, miệt mài chuyên nghiệp cùng những mùa atiso. Trẻ con lấy tim vì dễ dàng, phụ nữ khéo léo và xắt bông, đàn ông có sức xắt tất cả các khâu.
Những đêm dài ngủ ít thấy mệt nhưng có tiền lao xao khắp đầu làng cuối ngõ. Khi chạy nhảy qua thềm tuổi thơ ngoái đầu nhìn lại hình như đứa nào cũng thấy rưng rưng nhớ. Vậy đó người ta chỉ kịp yêu kịp nhớ kịp thương khi đã đi qua khi đã thấm những ngày xa.
Người tiêu dùng, nhà khoa học yêu cây atiso vì những công dụng tuyệt diệu của nó… Còn tôi, tôi yêu nó bởi nó gắn bó với chúng tôi suốt hành trình tuổi thơ. Có đứa học sinh của tôi đi xa chẳng nhớ bài tôi dạy thêm, em nhớ về một lần đói bụng cô múc cho dĩa cây con atiso xào thịt và chén chè hoa atiso nấu đậu xanh.
Tôi cũng như em, tôi nhớ những ngày vất vả theo mẹ đi lấy tim, tôi nhớ những lần trèo lên mái tôn phơi hoa.
Chỉ cần nhìn thấy ông mặt trời quạu quọ, xị mặt là y như rằng hốt hoảng ùa nhau trèo lên mái nhà quét bông. Tiếng chổi tre lao xao, tiếng la, tiếng hối thúc vào không gian bình yên của ngày.
Tôi nhớ sau mùa thu hoạch cùng lũ bạn ra vườn đi mót rễ, mót thân ngắn người ta bỏ về phơi bán lấy tiền làm bánh, nấu chè. Những kỷ niệm vừa mệt vừa vui của những đứa con lớn lên cùng atiso.
Mùa atiso làm thay da đổi thịt một vùng đất. Nhờ nó mà những ngôi nhà nơi tôi ở cứ cao dần, vươn dần lên trong nắng. Nó đem về bình yên hạnh phúc, cuộc sống ấm no đủ đầy qua bao thập kỷ.
Giờ đây có nhiều cây trồng nông nghiệp cao ra đời kinh tế hơn, đỡ vất vả hơn. Nhưng chẳng ai nỡ phụ nó cả, nó vẫn có vị trí đặc biệt trong lòng những người dân thân yêu như thể mối tình đầu luôn là mối tình thiêng liêng và cao đẹp nhất không gì thay đổi. Nó vẫn là biểu tượng trong lòng những người con xứ sương mù.
Những mùa atiso thương nhớ đã chắp cánh cho tôi đến lớp, đến trường. Mùa atiso đã đưa bạn bè tôi đi đến những thành phố cao rộng để tắm táp trên dòng sông tri thức rồi trở về lại chính nơi nuôi dưỡng mình tạo ra những nền nông nghiệp cao, những cơ sở lai tạo, những hợp tác xã đưa cây atiso đi xa. Những người bạn tôi vẫn miệt mài bén duyên với đất với cây.
Những người bạn trẻ của tôi đã từ bỏ thành phố về nhà xây dựng, lại quảng bá phát triển sản phẩm từ cây atiso… Họ đang tiếp nối thế hệ của những cô dì, chú bác, tiếp tục ươm trồng một nền nông nghiệp hiện đại kế thừa và phát triển.
Nhìn lại sự phát triển của thành phố mình yêu hơn thế kỷ trôi qua, người còn người mất. Trong nhịp thở thời gian tôi nghe cổ họng mình đượm vị ngọt của ly trà hoa atiso mát dịu. Vị đắng, vị ngọt của chiếc lá atiso như vòng quay của vùng Thái Phiên tôi sống – có những bước thăng, bước trầm.
Có những biến chuyển suy nghĩ trong hành trình làm nông của người dân. Khi thịnh chỉ mong con cháu mình một đời gắn bó với nghề nông; khi suy mong nó bứt ra khỏi đất khỏi vườn. Nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn quay về bên vườn cây giữa nhiều sự lựa chọn như hậu vị ngọt ngào nhớ thương dẫn chúng tôi về bên những mùa hoa atiso đang bừng lên giữa đất trời phố núi cao nguyên.
May mắn đã mỉm cười rực rỡ với ông Maurice Williams, một tài xế xe buýt trường học 59 tuổi, trong một lần ghé vào cửa hàng tiện lợi 7-Eleven tại Hyattsville, bang Maryland, Mỹ.
Trên đường đi làm, ông dừng lại để nhận khoản tiền thưởng 50USD từ một tấm vé cào đã trúng trước đó. Tuy nhiên, thay vì mang số tiền này về, ông Williams đã có một quyết định mang tính bước ngoặt là dùng toàn bộ số tiền vừa nhận để mua ngay một tấm vé số mới.
Khoảnh khắc ngồi trong xe, ông bắt đầu kiểm tra tấm vé. Người đàn ông 59 tuổi này đã "chết lặng" khi biết mình trúng giải thưởng cao nhất trị giá 5 triệu USD (hơn 131 tỷ đồng). "Tôi chỉ ngồi yên ở đó, không thể tin nổi chuyện đang xảy ra. Tôi phải cố trấn tĩnh bản thân", ông kể.
Ngay sau đó, ông đã gọi điện báo tin cho mẹ. Sau khi được mẹ động viên, ông bình tĩnh trở lại, cất tấm vé trúng thưởng và tiếp tục công việc như bình thường.
Đến giờ nghỉ, ông liên hệ với đơn vị xổ số để đặt lịch nhận thưởng. Niềm vui quá lớn khiến ông gần như không thể ngủ, tờ People đưa tin.
"Tôi trằn trọc cả đêm và vẫn chưa thật sự tin cho đến khi bước vào trung tâm nhận giải", ông nói.
Ngày 5/5, ông Williams đã có mặt tại trung tâm xổ số Maryland để hoàn tất thủ tục nhận khoản tiền khổng lồ với nụ cười rạng rỡ. Vị tài xế may mắn khẳng định việc đầu tiên ông muốn thực hiện là mua một ngôi nhà cho mẹ mình, số tiền còn lại sẽ được ông dành để tiết kiệm cho tương lai. Đồng thời, cửa hàng 7-Eleven nơi bán ra tấm vé may mắn này cũng được nhận khoản tiền thưởng trị giá 5.000 USD (Khoảng hơn 131 triệu đồng).
Khác với các chương trình quy mô nhỏ, Team Building hoặc Sports Day với hàng nghìn người tham gia không đơn thuần là việc gia tăng số lượng, mà kéo theo áp lực lớn về tổ chức.
Các yếu tố như:
- Phân luồng di chuyển
- Kiểm soát thời gian
- Đảm bảo an toàn
- Đồng bộ trải nghiệm
đều cần được xây dựng chi tiết ngay từ khâu kịch bản. Thực tế cho thấy, những chương trình quy mô lớn thường đòi hỏi sự tham gia của các đơn vị có kinh nghiệm vận hành chuyên sâu như Ocean Group.
Từ tổ chức đến thiết kế trải nghiệm đồng bộ
Ở quy mô lớn, trọng tâm của chương trình không còn nằm ở từng thử thách riêng lẻ, mà chuyển sang thiết kế trải nghiệm tổng thể cho toàn bộ người tham gia.
Các đơn vị tổ chức chuyên nghiệp hiện nay, trong đó có Ocean Group, thường xây dựng chương trình dựa trên:
- Kịch bản xuyên suốt
- Luồng vận hành rõ ràng
- Hệ thống nhân sự phân tầng
- Thiết bị hỗ trợ đồng bộ
Cách tiếp cận này giúp đảm bảo hàng nghìn người tham gia vẫn có trải nghiệm tốt nhất trong suốt chương trình.
Năng lực vận hành – yếu tố phân định chất lượng chương trình
Theo ghi nhận từ thị trường, sự khác biệt giữa các đơn vị tổ chức không nằm ở ý tưởng, mà ở khả năng triển khai thực tế.
Các chương trình Sports Day hoặc Team Building cho doanh nghiệp lớn thường yêu cầu:
- Điều phối nhiều khu vực cùng lúc
- Đồng bộ nội dung, ý tưởng
- Đảm bảo an toàn tuyệt đối
- Quản lý số lượng người lớn trong thời gian ngắn
- Hình ảnh truyền thông đẹp, ấn tượng
Trong đó, Ocean Group là một trong những đơn vị đã triển khai nhiều chương trình quy mô lớn cho các doanh nghiệp và tập đoàn, với yêu cầu cao về độ chính xác, an toàn, chuyên nghiệp trong vận hành.
Từ hoạt động nội bộ đến công cụ truyền tải thông điệp doanh nghiệp
Không chỉ mang tính giải trí, Team Building và Sports Day ngày nay còn được doanh nghiệp sử dụng như một công cụ truyền tải thông điệp chiến lược và xây dựng văn hóa doanh nghiệp.
Các chương trình thường được thiết kế xoay quanh:
- Giá trị cốt lõi
- Mục tiêu phát triển
- Tinh thần đội ngũ
Thực tế cho thấy, các đơn vị tổ chức như Ocean Group đã tích hợp yếu tố nội dung và vận hành, giúp chương trình không chỉ sôi động mà còn mang lại giá trị lâu dài cho doanh nghiệp.
Xu hướng chuyên nghiệp hóa trong tổ chức chương trình quy mô lớn
Sự gia tăng nhu cầu tổ chức các chương trình quy mô lớn cho thấy xu hướng chuyên nghiệp hóa đang diễn ra rõ nét trong lĩnh vực này.
Indian Creek rộng 1,2 km2 nằm giữa vịnh Biscayne, phía bắc Miami Beach với 84 cư dân. Đảo có 41 lô đất ven biển, quy tụ nhiều tỷ phú như Jeff Bezos, Mark Zuckerberg, Tom Brady và Ivanka Trump. Trung tâm đảo là sân golf 18 lỗ thuộc Indian Creek Country Club. Phí gia nhập câu lạc bộ khoảng 500.000 USD cùng quá trình xét duyệt khá lâu.
Đảo hình thành từ quá trình nạo vét vịnh Biscayne đầu thế kỷ 20. Trở thành đô thị năm 1939, khu vực này ban đầu là nơi nghỉ đông của giới tài phiệt. Những năm gần đây, nhiều tỷ phú chuyển đến sinh sống lâu dài.
Quỹ đất hạn chế làm giá bất động sản liên tục tăng, thường ở mức trên 60 triệu USD. Đầu tháng này, Mark Zuckerberg mua một biệt thự với giá khoảng 170 triệu USD.
Michael Martirena, môi giới bất động sản tại công ty Compass (Miami), cho biết nhiều người mua thường phá bỏ công trình cũ để xây dinh thự mới theo nhu cầu.
Mức độ riêng tư trên đảo được phân chia theo vị trí. Khu phía tây nằm sát tuyến đường thủy nội địa, tách hẳn đất liền là nơi ở của Jeff Bezos và Mark Zuckerberg. Mick Duchon, môi giới thuộc tập đoàn Corcoran, cho biết các lô đất phía tây rộng khoảng 7.400 m2, lớn hơn mức 4.600 m2 ở khu vực khác. Khoảng cách này giúp các biệt thự tách biệt hoàn toàn.
Năm 2023, Jeff Bezos mua ba bất động sản liền kề trị giá hơn 230 triệu USD. Ông sống trong biệt thự phong cách Địa Trung Hải, đồng thời cho phá dỡ nhà trên hai lô đất phía tây để xây khu khép kín mới.
Giao dịch nhà đất ở Indian Creek luôn kín đáo. Dữ liệu từ Hiệp hội Môi giới Bất động sản Miami cho thấy nhiều thời điểm không có nhà rao bán công khai. Đại diện bên mua phải tự liên hệ với trung gian của chủ nhà.
Đảo hoạt động độc lập với chính quyền và lực lượng cảnh sát riêng. Dữ liệu ngân sách bang Florida cho thấy 97% nguồn lực cảnh sát được dùng cho hoạt động an ninh. Lối vào đường bộ duy nhất có trạm gác vũ trang 24/24 giờ. "Không ai có thể ra vào nếu không có lý do", Martirena nói.
An ninh trên biển còn nghiêm ngặt hơn. Khác với các khu nhà giàu lân cận như Palm Island, Star Island hay Hibiscus Island, nơi du thuyền du lịch thường xuyên đi ngang để ngắm biệt thự của người nổi tiếng, lực lượng tuần tra đường thủy của Indian Creek sẽ nhanh chóng tiếp cận và yêu cầu người lạ rời đi nếu tiến sát khu vực đảo. Cây xanh dày đặc che khuất tầm nhìn từ các khu lân cận. Martirena cho biết những người ở đây muốn an toàn và không bị làm phiền.
Làn sóng dịch chuyển tài sản đến Indian Creek một phần do chính quyền không thu thuế thu nhập bang. Trong khi đó, đề xuất áp thuế tài sản 5% tại California thúc đẩy nhiều tỷ phú tìm bến đỗ mới. Đồng sáng lập Google Larry Page gần đây chi 173 triệu USD mua hai biệt thự ven biển tại khu Coconut Grove (Miami).
Martirena cho biết những tuần gần đây liên tục nhận được yêu cầu tìm nhà từ khách hàng California. "Họ chưa từng nghĩ sẽ rời California, nhưng cuối cùng vẫn chọn bảo vệ khối tài sản mình đã mất nhiều năm gây dựng", Martirena nói.