Đầu tháng 5, tòa án tuyên phạt Zubair Al Zubair, 42 tuổi, 24 năm tù và em trai Muzzammil Al Zubair, 31 tuổi, 23 năm tù. Hai bị cáo bị buộc bồi thường 21 triệu USD. Là người tiếp tay, cựu chánh văn phòng thị trưởng thành phố East Cleveland Michael Smedley, 56 tuổi, lĩnh 8 năm một tháng tù.
Hồ sơ vụ án cho thấy, Zubair dựng chuyện kết hôn với một công chúa của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) nhằm tạo vỏ bọc tiếp cận các quan chức chính phủ và nhà đầu tư giàu có. Trong khi đó, Muzzammil tự xưng là quản lý quỹ đầu cơ dày dạn kinh nghiệm. Thực tế, anh này chỉ học kiến thức đầu tư qua các video trên YouTube và xem chương trình truyền hình “Tỷ phú”.
Dưới vỏ bọc “hoàng gia”, từ 2020 đến 2023, anh em Zubair thực hiện trót lọt nhiều phi vụ lừa đảo. Trong số nạn nhân có cả bạn gái cũ của Zubair, người bị chiếm đoạt 737.000 USD.
Nhóm này từng ký hợp đồng với một nữ doanh nhân Trung Quốc tại tòa thị chính, dưới sự chứng kiến của nhiều quan chức. Nạn nhân đã chuyển hơn 1.000 máy đào tiền điện tử, trị giá khoảng 8,8 triệu USD, đến khu Nela Park. Anh em Zubair sau đó chiếm đoạt số máy này và bán lại với giá 5,5 triệu USD. Vụ việc khiến doanh nghiệp của nhà đầu tư này phá sản.
Để che đậy hành vi, Zubair dùng tiền mặt, vé VIP xem thể thao, thịt bò Wagyu, xì gà và các bữa tối xa xỉ để hối lộ chánh văn phòng TP East Cleveland Michael Smedley. Đổi lại, Smedley cấp cho Zubair chức danh “Cố vấn kinh tế quốc tế” của thành phố nhằm tăng độ uy tín.
Từ số tiền chiếm đoạt, hai anh em di chuyển bằng phi cơ riêng đến các khu nghỉ dưỡng sang trọng ở châu Âu và châu Mỹ. Họ mua đồng hồ đắt tiền, dàn xe hơi cao cấp và hàng chục khẩu súng, trong đó có một khẩu súng trường mạ vàng chế tác riêng.
“Các bị cáo đã đánh cắp lượng tiền lớn và làm ảnh hưởng xấu đến danh tiếng thành phố”, thẩm phán Donald Nugent nói tại tòa.
Tin Gốc: Vnexpress

Giáo sư Lisa Cuchara, chuyên gia miễn dịch học và bệnh truyền nhiễm tại Đại học Quinnipiac (Mỹ), cho biết nhiều người lầm tưởng clo có thể tiêu diệt mọi mầm bệnh ngay lập tức. Thực tế, clo cần thời gian để phát huy tác dụng và không thể loại bỏ hoàn toàn các loại ký sinh trùng.
Báo cáo của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC) giai đoạn 2015-2019 ghi nhận hơn 200 vụ dịch liên quan đến bể bơi, ảnh hưởng hơn 3.600 người. Các triệu chứng phổ biến gồm nhiễm trùng da, viêm tai, bệnh hô hấp và rối loạn tiêu hóa.
Giáo sư Cuchara cho biết trong những hồ bơi được xử lý đúng quy chuẩn, một số mầm bệnh vẫn tồn tại từ vài phút đến vài ngày.
Điển hình là Cryptosporidium, loại ký sinh trùng gây tiêu chảy có vỏ bọc rất cứng, giúp chúng sống sót trong nước clo tới 10 ngày. Người bơi có thể mắc bệnh nếu vô tình nuốt lượng nhỏ nước chứa loại ký sinh trùng này. Hồ bơi cũng là môi trường lây nhiễm Pseudomonas aeruginosa - nguyên nhân gây phát ban và viêm tai.
Bên cạnh mầm bệnh, mùi nồng hắc ở hồ bơi thường xuất phát từ Chloramine. Đây là sản phẩm phụ hóa học sinh ra khi clo phản ứng với mồ hôi, nước tiểu và tế bào da của người bơi. Hóa chất này là nguyên nhân chính gây đỏ mắt.
"Một hồ bơi sạch không có mùi clo nồng nặc. Nếu mùi quá mạnh, nước đang bị ô nhiễm và người dân nên tránh sử dụng", bà Cuchara nói.
Nguyên tắc bơi lội an toàn
Để phòng tránh rủi ro mắc bệnh, chuyên gia khuyến cáo người dân tuân thủ các quy tắc vệ sinh chung:
Tắm tráng trước khi bơi: Một phút tắm tráng giúp loại bỏ bụi bẩn và dầu trên da, giúp hóa chất làm sạch trong hồ hoạt động hiệu quả.
Không bơi khi ốm: Tránh xuống nước khi đang có vết thương hở hoặc bị tiêu chảy. Người vừa điều trị ký sinh trùng đường ruột cần đợi ít nhất hai tuần sau khi hết triệu chứng mới quay lại hồ bơi.
Tránh nuốt nước: Không để nước lọt vào miệng nhằm giảm nguy cơ nhiễm khuẩn đường tiêu hóa.
Vệ sinh định kỳ: Đi vệ sinh thường xuyên. Với trẻ nhỏ, phụ huynh cần thay tã tại khu vực riêng biệt, cách xa hồ bơi.
Vệ sinh cá nhân sau khi bơi: Lau khô tai kỹ lưỡng để ngăn đọng nước gây viêm. Tắm lại bằng nước sạch để loại bỏ hóa chất trên da.
Người bơi nên rời khỏi hồ ngay lập tức nếu thấy nước có mùi lạ hoặc mắt bị kích ứng.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Dọn phân chó, người đàn ông "chết lặng" phát hiện vàng thật và cái kết ngỡ ngàng

Một vụ việc hy hữu vừa xảy ra tại Thượng Hải, Trung Quốc đang khiến mạng xã hội xôn xao, khi một người đàn ông tưởng rằng nhà mình bị trộm đột nhập và mất số vàng giá trị, nhưng sự thật lại khiến ai nấy dở khóc dở cười.
Ông Huang trình báo cảnh sát sau khi phát hiện số trang sức vàng trị giá khoảng 6.300 nhân dân tệ (khoảng 24 triệu đồng) trong nhà bất ngờ "không cánh mà bay". Nghĩ rằng mình đã trở thành nạn nhân của một vụ trộm, ông lập tức nhờ cơ quan chức năng vào cuộc điều tra.
Điều đáng nói kết quả kiểm tra hiện trường lại không cho thấy bất kỳ dấu hiệu đột nhập nào. Điều khiến lực lượng chức năng chú ý hơn cả là hành vi bất thường của chú chó Alaska Malamute trong nhà ông Huang. Con vật liên tục có những biểu hiện lạ, khiến nghi vấn dần chuyển hướng.
Từ đây, cảnh sát đưa ra một giả thuyết khó tin: rất có thể "thủ phạm" đang ở ngay trong nhà, và con chó chính là đối tượng cần được theo dõi. Dù ban đầu ông Huang không tin, nhưng sự thật đã dần lộ diện theo cách không ai ngờ tới.
Ngày hôm sau, trong lúc dọn dẹp, ông Huang phát hiện số vàng mất tích nằm… trong phân của chú chó. Hóa ra, con vật đã vô tình nuốt phải số trang sức nói trên.
Đoạn sự việc nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, thu hút hàng loạt bình luận hài hước từ cư dân mạng. Nhiều người vừa bất ngờ vừa bật cười trước "phi vụ trộm bất đắc dĩ" của thú cưng, thậm chí cho rằng đây là một trong những tình huống hy hữu khó tin nhất từng được ghi nhận.
"Phi vụ" mất vàng tưởng chừng nghiêm trọng lại hóa ra đầy tréo ngoe khi thủ phạm là chú chó trong nhà. Sự thật phía sau khiến nhiều người vừa sốc vừa bật cười.
Sau câu chuyện dù kết thúc theo cách không ai ngờ tới, tuy nhiên vụ việc cũng là lời nhắc nhở dở khóc dở cười về việc bảo quản tài sản trong nhà, đặc biệt khi có nuôi thú cưng tinh nghịch.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Thế là từ đó tôi tập nói mỗi ngày. Gần cuối tháng 4-2025, ban tổ chức thông báo cuộc thi sẽ phải lùi qua tháng 11. Tôi mừng thầm vì còn thời gian luyện phát âm.
Tôi bắt đầu tạo chiến dịch truyền thông mang tên "Hành trình chinh phục vương miện hoa hậu trăng khuyết Việt Nam" bằng những video, những bài viết có độ lan tỏa. Thật ra với nhóm người khiếm khuyết như chúng tôi, việc theo đuổi hành trình kéo dài gần cả năm trời là một điều khó khăn. 100 thí sinh từ từ tự bỏ cuộc giữa chừng.
Trong thời gian cuộc thi tạm lùi lại vào cuối năm, khi các bạn thí sinh quay về với công việc thường ngày của họ thì tôi bỏ hết công việc qua một bên với quyết tâm chinh phục vương miện.
Là người khuyết tật sống tự lập ở TP lớn, dù ốm đau đến cỡ nào tôi cũng không bao giờ cho phép mình nghỉ việc quá một tháng. Nhưng với hành trình chinh phục vương miện này thì khác. Bởi tôi không còn trẻ để có quyền lưỡng lự và tôi cũng không dám chắc sẽ có mùa hai hay không?
Đó là lý do tôi hay gọi đùa mình phải dồn hết 1000% công lực cho cuộc thi này. Bên cạnh đó, tôi cũng không quên dành thời gian quan tâm các bạn thí sinh khác xem họ có khó khăn gì cần hỗ trợ.
Trong thí sinh có bạn đang nuôi hai con nhỏ và không có tiền cho con tham gia học lớp kỹ năng hè, ngay lập tức tôi liên hệ các mối quan hệ của mình cho con họ được học miễn phí và xin thêm bộ sách giáo khoa cho con họ.
Tuy nhiên hai tuần trước khi diễn ra cuộc thi đối với tôi là những đêm thức trắng, tôi khóc, sốt và viêm họng tái phát. Các bạn thí sinh liên tục động viên tôi giữ sức khỏe để tham gia cuộc thi. 29 thí sinh chúng tôi gần như nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng từ ban tổ chức là có được cho thi hay buộc phải dừng lại tiếp. Có những ngày tôi ám ảnh đến tột cùng những âm thanh thông báo của Zalo và Facebook…
Mặc dù đây là cuộc thi dành cho nhóm người yếu thế nhưng đứa mang trong mình tư duy một người bình thường như tôi lại muốn chứng minh cho ban tổ chức thấy mình tự lập, tự có khả năng giải quyết các vấn đề của mình và giảm bớt gánh nặng chi phí cho họ.
Đó cũng là lý do tôi tự chuẩn bị trang phục cho từng vòng thi, tự trang điểm vòng sơ khảo và tự di chuyển xuống chỗ thi ngày đầu tiên. Thậm chí tôi là thí sinh duy nhất mang sash cuộc thi ngay từ vòng sơ khảo.
Ban tổ chức cho thí sinh một ngày tập duyệt để chuẩn bị đêm chung kết được truyền hình trực tiếp trên HTV1. Tôi vẫn sốt và ho liên tục. Ban tổ chức cho thuốc uống nhưng cơ thể tôi gần như kiệt sức. Tôi phải xin nghỉ nửa buổi tập để nằm ngủ trong khách sạn với cơn sốt mê man nhưng tôi vẫn phải cố gắng bật chế độ hẹn giờ điện thoại để dậy ra trường quay tổng duyệt chương trình.
Đêm chung kết đã đến, cái đêm mà tôi chờ đợi năm năm nay cũng đã tới. Và nếu như một bộ phim có nhân vật chính phải trải qua những cung bậc cảm xúc hạnh phúc rồi đau đớn đến tận cùng để chạm tay tới vương miện mơ ước thì ngoài đời thực cũng như vậy…
Chính xác là đêm chung kết của Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam, tôi cũng diễn ra đúng y vậy. Và khi MC thông báo top 20 thí sinh đi tiếp vào vòng trong, ngay lập tức đạo diễn catwalk Lại Thanh Hương đã hét lên sau cánh gà sân khấu: "Ủa MC đọc nhầm tên thí sinh à?". Và bạn ấy liên tục nhìn về phía tôi như muốn nói phải là thí sinh này chứ, khi tôi phải dừng lại trước top 20.
Còn tôi lúc đó đang… "bận", nói theo ngôn ngữ của thiền là đang bận kiểm soát tâm trí mình! Bạn trang điểm đi theo tôi lúc đó ra về, một chị đồng hương đi theo hỗ trợ tôi cũng bảo tôi về vì hết hy vọng giành vương miện.
Tôi bảo cố gắng chờ phút cuối để vào chào khán giả, bởi đây là chương trình truyền hình trực tiếp, chắc chắn gia đình và độc giả của tôi đang theo dõi, nếu tôi bỏ về giữa chừng là đang phụ lòng họ.
Tầng ý thức của tôi vẫn đang sôi lên vì cú sốc này. Nhưng thái độ hành xử của tôi vẫn bình tĩnh nhất có thể. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi ngồi yên một góc, để nhìn thấy được những dòng cảm xúc đang tuôn chảy trong tâm trí mình. Tôi ngước lên nhìn những bộ trang phục mà mình chuẩn bị cho từng vòng thi của đêm chung kết trong sự buồn bã.
Và quả thật, nhiều năm đi học về thiền khắp nơi nhưng tôi tin chắc chỉ có đêm chung kết của HHTKVN là giúp tôi có những bài học tuyệt vời nhất. Điện thoại tôi liên tục hiện lên tin nhắn của người thân và một số anh chị em phóng viên quá bất ngờ khi thấy tôi bị out top. Bởi nguyên một năm trời họ theo dõi hành trình nỗ lực chinh phục vương miện hoa hậu trăng khuyết Việt Nam của tôi.
Tâm trí tôi vẫn đang quay cuồng với những cảm xúc hỗn độn nhất, tim tôi như muốn ngưng đập vì khó thở nhưng khi bước ra sân khấu để chào kết chương trình, tôi vẫn phải chuyển sang chế độ tươi cười trước khán giả và trước máy quay.
Lúc đó trong đầu tôi đã nảy ý nghĩ nếu không giành được vương miện cuộc thi tại Việt Nam thì tôi sẽ tìm đường ra thế giới thi. Tận cùng nhất của sự tuyệt vọng, tôi vẫn lôi lên được tia hy vọng! Bất ngờ khi MC công bố danh hiệu đặc biệt, có vài bạn thí sinh xì xào tên tôi mặc dù MC chưa công bố tên thí sinh. Tôi nghĩ mình out top 20 thì mình đâu có giải. Tôi chỉ cố gắng đứng yên chào khán giả và chuẩn bị ra về.
Thế rồi, như một kịch bản đang được vũ trụ viết ra, tức là phải ném cho tôi những cảm xúc tận cùng đau khổ và buộc tôi phải bước qua được nó để chạm tới giấc mơ vương miện của mình.
Khi nghe MC công bố danh hiệu đặc biệt mang tên "Đại sứ Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam" dành cho Trà My, nước mắt tôi muốn rơi vì hạnh phúc. Nhưng tâm trí tôi lại bảo: "Lúc này mà khóc là lên hình sẽ rất xấu. Khán giả sẽ cười".
Ở các cuộc thi hoa hậu bình thường, cấu trúc vận hành sẽ là hoa, á hậu được đội vương miện. Các danh hiệu phụ khác sẽ được gọi là "Người đẹp" hoặc "Đại sứ" và đều không có vương miện.
Nhưng với Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam dành cho nhóm người đặc biệt, ban tổ chức cuộc thi tiên phong tạo ra thêm một vương miện cho danh hiệu Đại sứ hoa hậu - một danh hiệu hoa hậu chuyên biệt mang sứ mệnh xã hội, đại diện cho cuộc thi qua chính câu chuyện đời mình.
Và đó cũng là lý do vì sao vương miện Đại sứ hoa hậu dành cho tôi lại được thiết kế khác biệt, chứ không hề cùng kiểu dáng ba vương miện hoa, á hậu còn lại. Một cá thể độc lập vì bản thân người được chọn để đội vương miện ấy phải có một câu chuyện cá nhân đặc biệt gắn liền với cuộc thi, cũng như mục tiêu rõ ràng khi tới với hành trình này.
Đọc đến đây chắc mọi người sẽ nghĩ nhân vật nữ chính ấy sau khi chinh phục xong vương miện sẽ có một cái kết bình an và hạnh phúc. Thế nhưng kết thúc đêm chung kết, tôi nhờ chị bạn chở về khách sạn thu dọn hành lý và trở về ngay trong đêm.
Cơ thể tôi rã rời đến mức trong vòng hai ngày trời tôi chỉ ngủ li bì và mọi liên lạc tôi đều cắt hết, kể cả ban tổ chức, người nhà và một số anh chị phóng viên đều không thể liên hệ với tôi. Cơ thể tôi rơi vào trạng thái ngủ mê mệt để bù cho khoảng thời gian tôi tập trung vào cuộc thi.
Năm năm một người khuyết tật như tôi đã dám ước mơ được đội vương miện trong đời và tôi đã làm được. Với danh hiệu Đại sứ hoa hậu, tôi muốn lan tỏa thông điệp đến phụ nữ nói chung và phụ nữ thuộc cộng đồng yếu thế nói riêng rằng: "Sinh ra là nữ giới, ai cũng có khả năng chinh phục mơ ước để có được một vương miện dành riêng cho mình".
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

