Có người nhắn tin thêm lần nữa hỏi thẳng cho rõ ràng, có người chọn im luôn cho nhẹ đầu.
Dương Nhật (25 tuổi, TP.HCM) nói khi nhắn tin mà chưa được phản hồi, thay vì suy nghĩ tiêu cực thì hãy dành thời gian đó làm việc khác như xem phim, học bài hoặc xử cho xong đống việc.
“Chưa trả lời không đồng nghĩa với việc bị phớt lờ. Làm sao để biết lý do người khác không trả lời? Đơn giản nhất là hãy hỏi thẳng”, Nhật nói.
Anh chia sẻ bản thân từng là người rất ngại đặt câu hỏi trong công việc, tình cảm và cuộc sống, thường tự suy đoán tiêu cực và tự xử lý mọi thứ.
Sau một khoảng thời gian thay đổi, anh dần trở nên cởi mở và chủ động hơn.
“Muốn biết thì hãy hỏi, muốn có thì hãy xin, nhiều khi bạn sẽ nhận được câu trả lời rõ ràng hơn mình nghĩ”, Nhật chia sẻ.
Bảo Ngọc (22 tuổi, TP.HCM) hiểu cảm giác chờ tin nhắn mãi không được trả lời, cũng như việc đôi khi người khác quá bận nên không thể trả lời liền.
“Có những lúc mình gần như không cầm được điện thoại khi đi làm, nên dù muốn trả lời tin nhắn ngay cũng không làm được”, cô nói.
Mỹ Ngân (23 tuổi, TP.HCM) nói khi người khác không trả lời tin nhắn, cô cũng chả suy nghĩ quá nhiều.
“Có thể họ bận, cũng có thể là chưa quan trọng để trả lời, hoặc nhiều lý do khác nữa. Mình cũng từng như vậy với người khác nên hiểu mà”, Ngân nói.
Ngân cho rằng thay vì cố suy diễn hay chờ đợi, cứ để mọi chuyện tự nhiên trôi qua là được.
Ngọc Trang (26 tuổi, TP.HCM) nói nhắn tin mà người ta không trả lời, không nhất thiết phải bận tâm là họ đang bận hay cố tình im lặng. Quan trọng là mình còn muốn quan tâm nữa hay không thôi.
Trang nói cũng không cần phải nhắn hỏi kiểu “sao không trả lời?”, vì điều đó đôi khi không cần thiết và có thể khiến cả hai bên đều khó xử. Người ta muốn nhắn lại thì đã nhắn rồi.
Còn Huyền Linh (24 tuổi, TP.HCM) nói thẳng không có chuyện bận quá không trả lời được, mà đôi khi đơn giản là do mình không đủ ưu tiên trong mắt người ta hoặc công việc, tin nhắn chưa đủ quan trọng để trả lời ngay.
“Với người mình không thích, mình cũng từng như vậy nên mình hiểu. Còn nếu thật sự thích ai đó, người ta sẽ khác liền”, Linh nói.
Theo Linh, thay vì ngồi chờ dài cổ hay suy diễn nhiều, tốt hơn là mặc kệ và tìm người thật sự trân trọng mình. Còn nếu tin nhắn quan trọng quá, thì gọi điện luôn cho khỏi chờ đợi.
Dọc tuyến cao tốc Liên Hoắc đi tỉnh Cam Túc là bãi hoang mạc Gobi rộng lớn. Tại đây, bà Shu Fang, sinh ra tại huyện Tĩnh Viễn, đã thầu 15.000 mẫu đất hoang (khoảng 1.000 ha) ở phía nam sa mạc Tengger để làm nông nghiệp.
Những năm 1990, bà Fang cùng chồng kinh doanh thiết bị điện máy, tích lũy được khối tài sản lớn. Tuy nhiên, khi thương mại điện tử trỗi dậy, mô hình truyền thống suy thoái. Nhận thấy nguy cơ, bà quyết định tìm hướng đi mới dựa trên chính sách khuyến khích tư nhân khai phá đất đai của chính phủ.
Năm 2007, bất chấp sự phản đối của gia đình và can ngăn của bạn bè, bà bán chuỗi cửa hàng và tài sản, huy động 10 triệu nhân dân tệ để thầu khu vực đất hoang vốn bị đánh giá là vô giá trị. Khu vực này có địa hình núi cao bao quanh, trũng ở giữa, phù hợp trồng cây chắn gió nhưng đối mặt ba rào cản: thiếu nước, đất nghèo dinh dưỡng và bão cát.
Để giải quyết nguồn nước, bà thuê đội ngũ kéo đường ống từ nơi cách đó 13 km. Toàn bộ ống dẫn được chôn sâu hai mét dưới lòng đất để tránh nứt vỡ do chênh lệch nhiệt độ. Sau 40 ngày thi công, nguồn nước được đưa về hoang mạc.
Đồng thời, bà tìm gặp chuyên gia nông nghiệp học cách cải tạo đất bằng phân hữu cơ. Các giống cây chịu hạn như sa mu, hắc mai biển được trồng để chắn cát.
Môi trường khắc nghiệt khiến sức khỏe bà Shu Fang suy giảm. Làm việc trong điều kiện ẩm ướt, giá lạnh và áp lực cao khiến bà đổ bệnh. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh, bà vẫn trực tiếp chỉ đạo công việc và lên kế hoạch trồng trọt.
Giai đoạn đầu, việc trồng cam thảo bằng rễ thất bại. Bà chuyển sang gieo hạt. Hai năm sau, vườn cam thảo đạt sản lượng hơn 900 kg mỗi mẫu, mang về doanh thu 4.000 tệ một mẫu.
Bà Fang cho biết, nhận thấy lá cam thảo chứa hàm lượng protein thô cao thường bị vứt bỏ, bà mua 5.000 con cừu giống về chăn thả. Thịt cừu nuôi bằng thảo dược đạt chất lượng cao, giúp bà ký được hợp đồng cung cấp dài hạn cho các hệ thống nhà hàng.
Từ đây, mô hình kinh tế tuần hoàn được hình thành: Lá cam thảo làm thức ăn cho cừu; phân cừu được xử lý để cải tạo đất; đất tốt tiếp tục phục vụ trồng cam thảo và 5.000 mẫu cây sừng vàng. Bà xây dựng thêm nhà máy cắt lát cam thảo, xưởng ép dầu cây sừng vàng để cung cấp nguyên liệu mỹ phẩm. Dưới gốc sa mu, bà xen canh nhục thung dung - một loại dược liệu giá trị cao - và kết hợp làm du lịch sinh thái.
Sau gần hai thập kỷ, hoang mạc hóa thành ốc đảo xanh. Theo số liệu năm 2019, doanh thu công ty đạt gần 300 triệu tệ (gần 42 triệu USD), tạo việc làm cho hơn 1.000 hộ nông dân địa phương, giúp họ có thu nhập ổn định để xây nhà và đầu tư giáo dục cho thế hệ sau.
Công ty của bà Fang giờ đây phát triển mạnh mẽ, được đánh giá cao trong cộng đồng. Những người từng phản đối giờ đây đều nể phục bà.
Bằng tầm nhìn chuẩn xác và sự nỗ lực không ngừng, thành công của nữ doanh nhân chứng minh tầm nhìn và nỗ lực không ngừng có thể tạo nên cơ ngơi từ môi trường khắc nghiệt nhất.
Theo báo cáo mới nhất từ nền tảng tài chính LendingTree, mức chi trung bình để nuôi một đứa trẻ tại Mỹ đến năm 18 tuổi là hơn 303.000 USD (đã trừ các khoản miễn giảm thuế). Tính trung bình mỗi năm, phụ huynh phải chi gần 17.000 USD. Tuy nhiên, con số này tăng lên hơn 29.000 USD trong 5 năm đầu đời, chủ yếu do chi phí trông giữ trẻ.
Trong các khoản phải chi như thuê nhà, thực phẩm, đi lại và bảo hiểm, tiền gửi trẻ chiếm tỷ trọng cao nhất. Từ tháng 6/2024 đến nay, chi phí này tăng trung bình 8%, trong khi lạm phát tăng 4%.
Tại New York, chi phí giữ trẻ trung bình năm 2024 là 26.000 USD. Theo hướng dẫn của liên bang, chi phí này được coi là hợp lý nếu không vượt quá 7% thu nhập hộ gia đình.
Để đạt tỷ lệ này, một gia đình cần thu nhập 334.000 USD mỗi năm. Tuy nhiên, số liệu từ Cục điều tra Dân số Mỹ (U.S. Census Bureau) cho thấy thu nhập trung bình của một hộ gia đình Mỹ là 81.600 USD/năm (tại bang New York là 85.800 USD). Như vậy, mức thu nhập cần thiết để nuôi con hợp chuẩn đang cao gấp 4 lần thu nhập thực tế của người dân. Nhiều gia đình có con nhỏ dành tới 21,9% thu nhập để gửi trẻ.
Để đối phó, nhiều cặp vợ chồng tại các bang đắt đỏ như California hay New York buộc phải chọn mô hình "cha mẹ thay ca" (tag-team parenting).
David, một nhân viên kho vận tại California, kể anh và vợ gần như không gặp mặt nhau trong tuần để né học phí mầm non 25.000 USD mỗi năm. Vợ anh làm việc giờ hành chính từ 8h đến 16h. Khi vợ vừa về đến nhà, David bắt đầu ca làm việc đêm từ 19h đến sáng hôm sau. Anh chỉ chợp mắt vài tiếng buổi sáng rồi thức để trông con lúc vợ đi làm.
"Chúng tôi giống như những người cha mẹ đơn thân có kết hôn", David nói. Anh cho biết dù tiết kiệm được tiền gửi trẻ, sự kiệt quệ về thể chất và thiếu hụt thời gian gắn kết gia đình là cái giá phải trả.
Matt Schulz, trưởng bộ phận phân tích tài chính tại LendingTree, cho biết nhiều phụ huynh phải cắt giảm các khoản thế chấp nhà, tiết kiệm hưu trí hoặc quỹ khẩn cấp để dồn tiền nuôi con. Thực tế này góp phần khiến tỷ lệ sinh tại Mỹ chạm mức thấp kỷ lục vào năm 2025, xu hướng suy giảm kéo dài trong gần hai thập kỷ qua.
Bên cạnh chi phí chăm sóc, giá thực phẩm cũng tăng 29,3% trong giai đoạn 2023-2026, trong khi chi phí quần áo cho trẻ tăng gần 15%.
Hawaii là nơi đắt đỏ nhất để nuôi con với tổng chi phí đến năm 18 tuổi gần 413.000 USD. Các bang có chi phí cao tiếp theo gồm Alaska (365.000 USD), Maryland (326.000 USD), California (312.000 USD) và New Jersey (312.000 USD). Ngược lại, New Hampshire và South Carolina nằm trong nhóm có mức chi phí thấp hơn, dao động quanh ngưỡng 200.000 USD.
Trước áp lực từ cử tri, chính quyền một số nơi đã can thiệp. Tại New York, thống đốc Kathy Hochul và nghị sĩ Zohran Mamdani vừa công bố khoản tài trợ 73 triệu USD cung cấp 2.000 suất học mẫu giáo miễn phí cho trẻ 2 tuổi từ mùa thu năm nay, giúp giảm bớt gánh nặng tài chính cho người dân.
Ngày 2/5, ông Hồ Như Biển – Chủ tịch UBND xã Tiểu Cần (Vĩnh Long) – xác nhận địa phương đã phát cảnh báo về việc xuất hiện hai con cá sấu trên sông Cần Chông (sông Tiểu Cần).
Trước đó, khoảng 18h ngày 1/5, hai cha con ngụ xã Tiểu Cần trong lúc đi tập thể dục phát hiện hai con cá sấu nổi lên mặt nước trên sông Tiểu Cần, đoạn gần cầu đường D6 – nơi đang chuẩn bị thi công. Ước tính mỗi con nặng khoảng 100kg.
Ngay lúc đó, 2 cha con đã dùng điện thoại ghi lại hình ảnh và trình báo công an. Tiếp nhận thông tin, Công an xã Tiểu Cần báo cáo UBND xã, đồng thời phối hợp với các đơn vị chức năng của tỉnh đến kiểm tra, xác minh thực tế, từ đó triển khai phương án xử lý phù hợp.
"Ngay khi nhận được thông tin, chúng tôi đã phát loa để cảnh báo bà con. Sáng nay, lực lượng kiểm lâm tỉnh đang phối hợp với địa phương tích cực tìm kiếm nhưng đến nay vẫn chưa phát hiện hai con cá sấu", ông Biển cho biết.
Hiện lực lượng chức năng đang tăng cường theo dõi và lên phương án để đảm bảo an toàn cho khu vực, tuyệt đối không lại gần nơi đang theo dõi, không xuống sông tắm, đánh bắt cá hay tụ tập hiếu kỳ. Đồng thời, khuyến cáo người dân cần chú ý quản lý, bảo vệ trẻ em trước nguy cơ tiềm ẩn để tránh rủi ro.
Trường hợp tiếp tục phát hiện cá sấu, người dân nhanh chóng thông tin đến chính quyền địa phương để kịp thời xử lý để đảm bảo an toàn cho mọi người.