Theo bác sĩ phẫu thuật đại trực tràng David Rivadeneira, Bệnh viện Huntington, Mỹ, người dùng cần tuân thủ các nguyên tắc sau để bảo vệ sức khỏe.
Rửa từ trước ra sau
Người dùng nên điều chỉnh tư thế để dòng nước xịt từ trước ra sau. Nguyên tắc này giúp phụ nữ ngăn chặn vi khuẩn từ hậu môn lây lan sang niệu đạo, giảm thiểu nguy cơ nhiễm trùng.
Chỉnh áp lực nước nhẹ
Nghiên cứu năm 2010 đăng trên Thư viện Y khoa Quốc gia Mỹ cho thấy người dùng vòi xịt thường xuyên bị mất đáng kể vi khuẩn có lợi Lactobacillus (chỉ còn 57% so với 91% ở người không dùng). Các bác sĩ khuyên nên bắt đầu với áp lực nước thấp, dùng nước ấm và xịt trong 10-20 giây để không làm tổn thương vùng nhạy cảm.
Không thụt rửa sâu
Bác sĩ Rivadeneira cho biết vòi xịt được thiết kế chỉ để làm sạch bề mặt ngoài da. Người dùng tuyệt đối không dùng vòi xịt để bơm nước vào bên trong hậu môn hay thụt rửa đại tràng.
Lau khô sau khi rửa
Sau khi xịt rửa, cần dùng giấy vệ sinh hoặc khăn bông sạch để lau khô. Thao tác này giúp loại bỏ chất bẩn còn sót lại và triệt tiêu môi trường ẩm ướt – điều kiện thuận lợi cho nấm men phát triển.
Vệ sinh thiết bị định kỳ
Bác sĩ Neal H. Patel ở California khuyên người dùng nên lau sạch đầu vòi phun bằng khăn khử trùng 1-2 tuần một lần để loại bỏ vi khuẩn tích tụ.
Trường hợp cần thận trọng
Bác sĩ Danielle Antosh cho biết việc xịt rửa quá nhiều lần trong ngày có thể dẫn đến kích ứng da.
Phụ nữ mới sinh con, người đang bị chàm, vảy nến hoặc loét sinh dục nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi dùng, vì dòng nước mạnh có thể gây đau rát. Nếu gặp hiện tượng chảy máu kéo dài do trĩ hoặc nứt kẽ hậu môn, bệnh nhân cần đi khám chuyên khoa thay vì tự xử lý bằng vòi xịt.
Tin Gốc: Vnexpress

Nguyễn Khánh Huyền, 27 tuổi, quê Hải Phòng, lớn lên trong gia đình bố mẹ ly hôn, từ nhỏ sống cùng ông bà ngoại. Ở tuổi 18, cô kết hôn nhưng sớm đổ vỡ. Huyền đi học tiếng Hàn Quốc, trở thành phiên dịch viên.
Năm 2022, Huyền quyết định đi bước nữa nhưng ngay trước ngày cưới, cô phát hiện chồng tương lai có người khác. Cùng lúc, công việc thất bại khiến cô mất sạch tài chính lẫn niềm tin. "Tôi đột ngột thành kẻ tay trắng", Huyền kể.
Sau những tổn thương liên tiếp, cô dồn toàn bộ thời gian để xây dựng sự nghiệp, bỏ qua chuyện yêu đương.
Tháng 6/2025, Kim Ji Hoon, 41 tuổi, nhà sáng lập một doanh nghiệp về sức khỏe tại Hàn Quốc, sang Việt Nam tìm cơ hội kinh doanh. Hai người gặp nhau trong một sự kiện ra mắt sản phẩm, nơi Huyền làm cố vấn marketing.
Huyền gây ấn tượng mạnh với Ji Hoon bởi thẳng thắn và am hiểu thị trường. ''Cô ấy tự tin và giàu năng lượng. Tôi nghĩ có người phụ nữ này ở bên sẽ rất tốt'', anh nói.
Người đàn ông Hàn Quốc trúng tiếng sét ái tình, nhưng Huyền luôn tìm cách giữ khoảng cách. Để anh nản lòng mà từ bỏ, cô chủ động kể về quá khứ ly hôn và lần bị phản bội.
"Dù hoàn cảnh không như ý, em vẫn thật mạnh mẽ. Điều đó khiến anh muốn được bảo vệ em hơn bao giờ hết", Ji Hoon nói sau khi nghe hết câu chuyện.
Khi Huyền tuyên bố cần tách bạch tình cảm và công việc, Hoon dừng hợp tác. Anh vẫn nhắn tin hỏi han mỗi ngày, dù nhiều lần không nhận được hồi âm.
Tháng 9/2025, Huyền lấy cớ bị ốm để từ chối một cuộc hẹn. Tin lời cô, Ji Hoon liên tục gọi điện và nhắn tin quan tâm, đề nghị được đến thăm. Huyền áy náy, bắt đầu chia sẻ nhiều hơn. Cô ngạc nhiên khi thấy họ hợp nhau từ quan điểm sống đến cách làm việc.
Ji Hoon có thói quen gọi điện trò chuyện cùng bố mẹ và em gái mỗi ngày. Chứng kiến sự gắn kết của anh với người thân, Huyền, vốn lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, thấy ngưỡng mộ. "Tôi bắt đầu muốn được là một thành viên trong gia đình của anh", cô nói.
Sau thời gian tìm hiểu, Ji Hoon về Hải Phòng ra mắt gia đình Huyền. Đầu năm 2026, bố mẹ anh mời cô sang Hàn Quốc thăm nhà. Dù nhận được sự quan tâm của bạn trai, Huyền vẫn giữ tâm thế thận trọng và chưa đặt niềm tin hoàn toàn vào mối quan hệ lâu dài.
Tuy nhiên, thái độ này dần thay đổi trong một tháng cô lưu lại xứ sở kim chi.
Ngay trên chuyến bay sang Hàn Quốc, Huyền nhận được những tin nhắn hỏi thăm từ bố mẹ Ji Hoon. Chuyến đi trùng vào dịp sinh nhật của cô. Gia đình anh đã âm thầm chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ. Trong khi bà Kim Young Suk, 67 tuổi, vào bếp nấu ăn, ông Kim Do Hwan, 70 tuổi, tự tay trang trí nhà cửa, còn Ji Hoon đi mua bánh kem. Với cô gái Việt, đó là bữa tiệc sinh nhật ấm áp nhất trong đời.
Buổi tối đầu tiên xuống phố, thấy Huyền chưa quen với thời tiết, ông Kim mang khăn quàng cổ cho con dâu tương lai. Ji Hoo chuẩn bị cho cô áo khoác. Bà Kim cũng thường hỏi cô về khẩu vị và những điều bất tiện trong sinh hoạt.
Một buổi tối, khi đang đi dạo cùng gia đình, các thành viên bất ngờ dừng lại để Ji Hoon đưa bạn gái rẽ hướng khác. Tại một nhà hàng đã chuẩn bị sẵn, dưới ánh nến, anh quỳ gối cầu hôn cô. "Em biết mình đã đủ niềm tin để trở thành gia đình của anh", cô nói, nước mắt rơi vì hạnh phúc.
Ngày cô về nước, bố chồng ra ga Seoul tiễn. Ông đợi cho đến khi Huyền lên tàu, dúi vào tay cô một khoản tiền nhỏ, dặn ''con thích gì thì mua''. "Tôi thấy mình như đứa con gái được bố yêu thương", Huyền kể.
Sau chuyến đi Hàn Quốc, bố mẹ Ji Hoon sang Việt Nam thăm gia đình Huyền. Trong lần về quê ngoại con dâu tương lai, chứng kiến đại gia đình quây quần, ông Kim lặng hồi lâu rồi nói: "Nhà con ai cũng có đôi có cặp. Con sống một mình ở đây chắc hẳn rất cô đơn". Ji Hoon ôm lấy bạn gái, trấn an: "Từ nay em đã có một gia đình mới. Anh sẽ luôn ở bên em".
Ông Kim cho biết từng lo ngại khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ sẽ là rào cản cho hạnh phúc của các con. Tuy nhiên, sau thời gian tiếp xúc, vợ chồng ông dần yên tâm. "Huyền sống chân thành và luôn quan tâm đến mọi người. Từ khi quen con dâu, con trai tôi cũng thay đổi, sống trách nhiệm và biết nghĩ cho gia đình nhiều hơn", ông nói.
Đầu tháng 5/2026, Ji Hoon và Huyền tổ chức lễ Hằng thuận tại một ngôi chùa ở Hải Phòng. Trước đó, vợ chồng ông Kim sang Việt Nam để cùng các con chuẩn bị cho ngày trọng đại. Trong suốt buổi lễ ngày 2/5, ông dùng máy ảnh ghi lại những hình ảnh của con trai và con dâu.
Trong làn khói hương trầm tại ngôi chùa ở Hải Phòng, Huyền khẽ nhìn người chồng Hàn Quốc đang thành kính chắp tay, rồi nhìn sang bố mẹ chồng đang lau nước mắt vì hạnh phúc.
Cô chợt nhận ra vết sẹo năm xưa không còn nhói đau. Trái tim cô gái Hải Phòng đã được vá lành, không chỉ bằng tình yêu của một người đàn ông, mà bằng hơi ấm của cả một gia đình.
"Từ nay, cuộc đời tôi sang trang mới, khởi đầu của một tổ ấm đúng nghĩa'', Huyền nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Giữa tháng 3, xã Sơn Lộ, tỉnh Cao Bằng chào đón đoàn tình nguyện "Kỷ yếu trên bản" bằng một trận mưa rừng. Con đường đất dẫn vào xã vốn đã khó đi, nay biến thành những rãnh bùn đỏ quạch. Những chiếc ôtô chở gần 100 thành viên phải nhích từng mét. Nhiều lần họ phải xuống đẩy xe vượt vũng lầy.
"Cảnh chúng tôi hay gặp trong 7 năm đi chụp ảnh ở vùng cao", Lưu Minh Khương, 32 tuổi, trưởng đoàn nói. "Mỗi lần thấy mệt mỏi, tôi lại nhớ nụ cười của đám trẻ khi thấy mình trong khung hình làm động lực".
Khương là người dân tộc Tày, quê ở bản Cây Thị, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang cũ (nay là Bắc Ninh), làm nhiếp ảnh tự do tại Hà Nội. Năm 2019, trong chuyến đi săn ảnh tại Y Tý (Lào Cai), anh mang theo chiếc máy in ảnh. Thấy đám trẻ vây quanh, anh chụp và in tặng vài tấm.
"Hôm đó tôi chỉ mang đủ giấy in 5 tấm ảnh. Những đứa trẻ còn lại chạy theo xe, ánh mắt hụt hẫng khi thấy bạn có ảnh còn mình thì không khiến tôi áy náy", chàng trai 32 tuổi kể. Anh tự hứa sẽ quay lại để tất cả đều có ảnh.
Từ tiếc nuối đó, Khương nảy ra ý tưởng chụp ảnh kỷ yếu cho mọi học sinh từ mầm non đến trung học cơ sở vùng cao. Thời gian đầu chỉ có anh và mấy người bạn cùng làm. Với thu nhập của thợ ảnh tự do, việc tự túc kinh phí cho những chuyến đi dài ngày là bài toán khó. Anh dành dụm tiền lương, tranh thủ ngày trống lịch khách để lên đường. Họ thường chỉ đến được một, hai trường mỗi năm. Có chuyến, Khương một mình chạy xe máy hàng trăm km, mang theo máy ảnh, máy in lên với lũ trẻ. Anh thường xin ngủ nhờ tại các điểm trường để tiết kiệm.
"Có đêm nằm lại bản, tôi trằn trọc về những điểm trường tiếp theo sẽ làm thế nào, tự hỏi liệu việc này có thay đổi được gì không. Nhưng chính những cái ôm của đám trẻ khi nhận ảnh là động lực cho tôi bước tiếp", chàng trai Bắc Giang nói.
Bước ngoặt đến vào năm 2023 khi các video về hành trình của Khương lan truyền trên mạng xã hội, hút hàng triệu lượt xem. Hơn 1.000 người từ mọi miền đã đăng ký làm tình nguyện viên, đồng hành cùng anh. Dự án "Kỷ yếu trên bản" ra đời với đội ngũ nòng cốt 20 người và hàng trăm tình nguyện viên thay đổi theo từng mùa. Kinh phí đi lại do các thành viên tự túc, chi phí in ấn, khung ảnh do cộng đồng đóng góp.
Khương kể khó khăn nhất khi chụp trẻ vùng cao là các em chưa quen ống kính. Thấy máy ảnh, nhiều bé bỏ chạy. Để tiếp cận, nhóm tổ chức nấu trà sữa, bày gian hàng quà bánh. Khi các em bắt đầu chơi đùa, những chiếc máy ảnh mới hoạt động.
"Chúng tôi không yêu cầu các bé tạo dáng, thậm chí giữ nguyên những vệt lấm lem trên tay hay đôi má nẻ. Đó mới là vẻ đẹp", Khương nói. Ảnh được chỉnh sửa, in và đóng khung ngay tại chỗ.
Gắn bó hơn ba năm với dự án, anh Minh Phụng, 38 tuổi, thợ ảnh ở Tuyên Quang, cho biết chuyến đi xã Sơn Lộ hồi tháng 3 là mùa kỷ yếu đặc biệt nhất. Nhóm phải di chuyển lên điểm lẻ Thôm Ngàn của trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học và THCS Sơn Lập, cách trường chính hơn 15 km. Đường đi chỉ vừa lọt một bánh xe máy, một bên vách đá, một bên vực sâu. Giữa núi rừng không sóng điện thoại, cả nhóm phải vừa đi vừa hỏi đường dân bản.
"Mất gần ba tiếng đến nơi, quần áo đầy bùn đất nhưng thấy đám trẻ mặc đồ đẹp đợi sẵn giữa sân, mệt mỏi tan biến", anh Phụng nói. Chuyến đi này, nhóm còn vào nhà chụp ảnh chân dung tặng các cụ già và cựu chiến binh, những người mà bức ảnh rõ nét nhất họ có là căn cước công dân.
Ông Đàm Văn Thắng, Phó bí thư Đảng ủy xã Sơn Lộ, cho biết đây là lần đầu học sinh địa phương được chụp kỷ yếu. Sơn Lộ là xã vùng cao đặc biệt khó khăn với 5 dân tộc thiểu số chung sống. Tỷ lệ hộ nghèo và cận nghèo chiếm hơn 45%; 3 xóm và 12 nhóm hộ chưa có điện lưới quốc gia. "Nhiều gia đình nhận được ảnh, trân trọng treo ở vị trí cao nhất trong nhà", ông Thắng nói.
Cầm tấm hình trên tay, Hoàng Thị Phương, học sinh lớp 8A trường Sơn Lập, khóc. Trong ảnh, Phương mặc đồ dân tộc Mông đứng giữa sân trường. "Nhà không có điện thoại chụp hình. Em sẽ giữ bức ảnh này vì có thể đây là lần duy nhất em được chụp", cô bé nói.
Bảy năm qua, hơn 10.000 khung ảnh từ "Kỷ yếu trên bản" được trao đi khắp các tỉnh Điện Biên, Cao Bằng, Bắc Kạn, Hà Giang. Những lá thư tay viết lời nhắn "Cháu nhớ chú lắm", "Chú đợi cháu đậu đại học xuống dưới xuôi nhé" là động lực để cả nhóm tiếp tục hành trình.
"Mong mỏi của tôi là sau này đi xa bản làng, các em nhìn lại ảnh để nhớ mình có một tuổi thơ nơi vùng cao", Khương nói.
Nga Thanh
Tin Gốc: https://vnexpress.net/chang-trai-chup-10-000-anh-ky-yeu-cho-tre-vung-cao-5059700.html

Tháng 3/2024, CEO kiêm nhà sáng lập Nvidia - Jensen Huang gửi một thông điệp tới sinh viên Đại học Stanford: "Tôi mong các bạn nếm đủ nỗi đau và sự khổ cực".
Ông cho biết sự vĩ đại không đến từ trí thông minh, mà bắt nguồn từ tính cách được rèn luyện qua thử thách. Theo ông, tấm bằng đại học không phải là tấm vé đảm bảo cho thành công. Người đứng đầu một trong những công ty công nghệ lớn nhất thế giới thường tìm kiếm sự kiên cường, bền bỉ và quyết tâm ở ứng viên. Ông khuyên các nhà tuyển dụng nên đánh giá động lực và tư duy vượt khó của ứng viên thay vì chỉ nhìn vào danh tiếng trường đại học.
Jensen Huang cho rằng "người có kỳ vọng cao thường có khả năng phục hồi (sau thất bại) thấp". Trong khi đó khả năng phục hồi lại đóng vai trò lớn trong thành công. "Tôi không biết làm thế nào để dạy các bạn điều đó ngoại trừ hy vọng các bạn phải trải qua đau khổ", CEO Nvidia nói với các sinh viên.
Tại công ty, Jensen Huang thường dùng cụm từ "đau đớn và khổ cực" để rèn bản lĩnh nhân viên. Năm 2011, ông từng chia sẻ quan điểm tương tự tại Stanford, cho biết việc không dám chấp nhận thất bại sẽ triệt tiêu năng lực đổi mới.
Tuổi thơ gian khó
Quan điểm này xuất phát từ con đường sự nghiệp nhiều chông gai của Jensen Huang. Sinh năm 1963 tại Đài Loan, ông chuyển đến sống ở Thái Lan trước khi đến Mỹ năm 9 tuổi. Việc gia đình tìm kiếm cơ hội sống ở một môi trường mới đẩy ông vào nhiều tình huống bất định.
Tuổi thiếu niên của vị tỷ phú gắn liền với những thử thách thể chất và tinh thần. Khi học trường công lập ở Kentucky, mỗi ngày ông phải đi bộ qua một cây cầu treo thiếu an toàn để đến lớp. Trên tờ The New Yorker, ông kể từng đối mặt với nạn phân biệt chủng tộc, bị đe dọa thể chất và thậm chí bị bạn học đẩy khỏi cầu.
Công việc đầu đời của ông là rửa bát và dọn dẹp tại nhà hàng Denny's. Ông kể luôn làm việc với kỷ luật khắt khe. Dù ở vị trí rửa bát hay khi đã trở thành Giám đốc điều hành, ông luôn nỗ lực làm việc ở mức độ cao nhất.
Cũng tại nhà hàng Denny's, ông cùng Chris Malachowsky và Curtis Priem lên ý tưởng thành lập Nvidia - công ty công nghệ có mức vốn hóa hàng nghìn tỷ USD hiện nay. Sự tương phản giữa thành công hiện tại và quá khứ cơ cực là nền tảng cho lời khuyên của ông.
Triết lý từ áp lực
Quan điểm trọng sự kiên cường của CEO Nvidia tương đồng với châm ngôn tuyển dụng "PHD" (Poor, Hungry and Driven - Nghèo khó, Khát khao và Quyết tâm) nổi tiếng tại Phố Wall. Cả hai triết lý đều đánh giá cao động lực khao khát vươn lên hơn là thành tích học tập. Ứng viên từng vượt qua nghịch cảnh thường sở hữu tinh thần chiến đấu và sức chịu đựng cao trong môi trường kinh doanh khốc liệt.
Thử thách giúp con người gia tăng sự đồng cảm, xây dựng trí tuệ cảm xúc và thấu hiểu người khác. Từ đó, họ hình thành tư duy đa chiều, biết cách phân định ưu tiên và ra quyết định trong hoàn cảnh mơ hồ.
Góc nhìn của Jensen Huang đi ngược lại với kỳ vọng của những nền giáo dục tinh hoa - nơi thường bao bọc sinh viên bằng mạng lưới quan hệ và sự ổn định. Ông cho rằng, với người trẻ lớn lên trong nhung lụa, rủi ro lớn nhất không nằm ở tài năng, mà nằm ở việc thiếu kinh nghiệm xử lý cuộc khủng hoảng kéo dài.
Hạ thấp kỳ vọng và nếm trải khó khăn từ sớm đóng vai trò quan trọng, giúp người trẻ rèn luyện sức chịu đựng khi thực tế không đi đúng như kế hoạch ban đầu.
Tin Gốc: Vnexpress

