Người dân cũng tính toán lại cách sử dụng năng lượng hiệu quả đến chuyển đổi năng lượng xanh.
Việc chiếc bánh bao chiên tăng 1.000 đồng hay tô hủ tiếu tăng giá từ 30.000 lên 40.000 đồng, bớt đi một miếng thịt trong tô phở bò để “kìm giá” không tăng… cũng chỉ là giải pháp tạm thời.
Xa hơn đó phải là câu chuyện tiết kiệm năng lượng, chuyển đổi nguồn năng lượng xanh, năng lượng tái tạo để bền vững hơn.
Trời chưa sáng hẳn, con đường Vĩnh Lộc (xã Vĩnh Lộc, TP.HCM) đã bắt đầu rộn ràng. Bà Huỳnh Thị Phương Thảo (52 tuổi, quê Bình Định) lúi húi bên chảo dầu sôi, đôi tay thoăn thoắt bắt nặn từng chiếc bánh bao chiên.
Những ngày này, nụ cười bà Thảo dường như kém tươi hơn khi nhìn vào bình gas 12kg dựng đứng trong chiếc xe đẩy. Bởi trước tháng 3, mỗi bình gas 12kg có giá dưới 300.000 đồng, thời điểm cao hơn cũng chưa đến 320.000 đồng.
Nhưng sang tháng 3 và kéo dài tới thời điểm hiện tại, giá mỗi bình đã chạm ngưỡng 556.000 đồng. Vừa lẩm nhẩm bà Thảo vừa thở dài, tính toán con số chênh lệch hơn 240.000 đồng mỗi bình.
Điều đáng nói là bà Thảo phải dùng tới 10 bình gas/tháng, nên chi phí đội lên rất nhiều. Không chỉ gas, một can dầu 5 lít cũng vọt lên từ 171.000 đồng thành 200.000 đồng. Áp lực chi phí tăng bủa vây, bà đành tăng nhẹ mỗi chiếc bánh từ 6.000 lên 7.000 đồng.
Một ngày làm quần quật từ 2h30 sáng, trừ hết chi phí thuê chỗ, điện nước, hai vợ chồng bà chỉ còn lại khoảng 400.000 đồng tiền lời, đổi lấy cả một ngày dài “khổ cực lắm”.
Do đó bà Thảo cho biết đã mất ngủ ít đêm để tính toán lại cách thức làm, sơ chế và chiên bánh với mục tiêu tiết kiệm gas tối đa để giảm chi phí.
Qua trò chuyện, chị Kim Ngọc (31 tuổi, ngụ TP.HCM) cho biết trước áp lực giá gas, xăng dầu nên đã quyết định đổi dùng bếp gas thành bếp điện. “Đồng bộ” với việc ngưng dùng gas để nấu ăn, chị Ngọc cho biết còn quyết định chi tiền để thay đổi toàn bộ hệ thống đèn chiếu sang trong nhà.
Đặc biệt, chị Ngọc loại bỏ toàn bộ đèn sợi đốt, đèn có ánh sáng vàng, thay vào đó là dùng đèn LED ánh sáng trắng để tạo cảm giác mát mẻ, ít tiêu hao điện.
Bà Đào Thùy Linh, quản lý chuỗi nhà hàng thương hiệu Ếch Xanh tại TP.HCM, cho biết sau các đợt biến động về nguồn cung năng lượng, rất nhiều công đoạn chế biến món ăn được chuyển hẳn sang bếp điện.
Bà cũng đã chi tiền mua nhiều xe máy điện để thay thế cho những chiếc xe máy chạy xăng – phương tiện chủ lực của đội ngũ giao hàng của quán. Giải pháp chuyển đổi này bước đầu mang lại hiệu quả rõ rệt, nhất là khi giá khí đốt đang tăng cao.
Đặc biệt việc chuyển đổi hệ thống xe xăng thành xe máy điện đang giúp bà tiết kiệm rất nhiều tiền mỗi tháng. Với mong muốn xanh hóa dòng năng lượng đang dùng, bà Linh cho biết đã bắt đầu tìm hiểu, liên hệ đơn vị phát triển điện mặt trời áp mái để được tư vấn.
Càng sát ngày 30-4, chủ đề liên quan đến xăng sinh học E10 càng trở thành chủ đề nóng.
Bởi theo dự thảo thông tư sửa đổi quy định lộ trình áp dụng tỉ lệ phối trộn, pha chế xăng E10 trên toàn quốc do Bộ Công Thương xây dựng, thời gian sử dụng xăng sinh học được điều chỉnh ngày áp dụng từ ngày 30-4, tức là sớm hơn 1 tháng so với lộ trình cũ.
Tài xế kéo Trường Sơn (ngụ xã Bà Điểm, TP.HCM) cho biết ngoài chiếc container là “cần câu cơm” thuộc dòng máy dầu chưa thể thay đổi ngay, gần như toàn bộ phương tiện di chuyển còn lại trong gia đình anh đều bắt đầu chuyển sang đổ xăng sinh học E10 được vài tháng nay.
Càng dùng, anh thấy xăng sinh học không khác các dòng xăng khoáng là bao. Thậm chí khi biết về giá trị đằng sau của xăng sinh học, anh càng cương quyết thay đổi hoàn toàn thói quen, ưu tiên số một đối với E10.
Theo các tính toán, việc triển khai E10 có thể giúp Việt Nam lập tức giảm khoảng 10% lượng nhiên liệu hóa thạch tiêu thụ mỗi năm, đồng thời cắt giảm khoảng 2,5 triệu tấn CO2.
Xăng E10 cũng mở ra một hướng đi quan trọng cho nông nghiệp, đặc biệt là củ sắn – một nông sản mà Việt Nam có lợi thế lớn nhưng đầu ra lâu nay bấp bênh, chỉ phụ thuộc xuất khẩu.
Vì là tài xế xe ôm công nghệ nên mỗi biến động nhỏ của giá xăng đều tác động trực tiếp đến thu nhập hằng ngày của anh Dương Đức (37 tuổi, ngụ phường Bình Hưng Hòa, TP.HCM).
Giữa tháng 3, khi giá xăng liên tục “nhảy múa”, anh quyết định bán xe máy chạy xăng để chuyển sang xe máy điện.
“Chạy xe xăng, cứ mỗi lần giá lên là mình mất một phần thu nhập. Đổi qua xe điện thì chi phí ổn định hơn”, anh Đức nói và cho biết chi phí sạc điện chỉ khoảng 250 – 400 đồng/km (tùy thời điểm, sạc tại nhà hay điểm sạc công cộng), thấp hơn đáng kể so với xe xăng cùng phân khúc.
Với quãng đường chạy mỗi ngày 100 – 150km, số tiền tiết kiệm được là khá rõ rệt. Không chỉ chi phí, trải nghiệm vận hành cũng là yếu tố khiến anh gắn bó với xe điện. Xe chạy êm, không rung, không có mùi xăng hay khói thải, đặc biệt ít tỏa nhiệt nên đỡ mệt hơn khi di chuyển liên tục ngoài đường.
Tuy vậy, việc chuyển đổi cũng đi kèm những thay đổi trong thói quen. Nếu như xe xăng chỉ mất vài phút để đổ đầy bình, thì với xe điện, anh phải chủ động tính toán thời gian sạc, tranh thủ sạc vào ban đêm hoặc lúc nghỉ giữa ca. “Ban đầu cũng hơi bất tiện, nhưng quen dần thì thấy không vấn đề lớn”, anh nói.
Đầu tuần này, SPDR bán hơn 5 tấn vàng. Quỹ sau đó đảo chiều giao dịch khi mua ròng suốt những phiên còn lại với khối lượng tổng cộng 13,4 tấn.
Quỹ hiện nắm giữ hơn 1.060 tấn vàng, tăng 8 tấn so với cuối tuần trước, lên mức cao nhất một tháng qua. Tổng giá trị tài sản tính đến cuối tuần đạt 166 tỷ USD.
Động thái gom hàng của SPDR diễn ra khi xung đột Trung Đông có tín hiệu hạ nhiệt, thể hiện qua việc Iran tạm thời mở lại eo biển Hormuz trong thời gian Israel - Lebanon ngừng bắn, cộng thêm đồng USD yếu đi.
SPDR là quỹ ETF vàng đầu tiên được giao dịch tại Mỹ, đồng thời có quy mô tài sản lớn nhất toàn cầu. Xu hướng mua bán của quỹ được các nhà đầu tư xem như một chỉ báo ngắn hạn về đà tăng hoặc giảm của thị trường kim loại quý toàn cầu.
try{try{for(const iframe of document.querySelectorAll("iframe[data-src]")){iframe.removeAttribute("sandbox");iframe.setAttribute("src",iframe.getAttribute("data-src"));}}catch(e){}}catch(e){console.log("error_replace_script",e);}
Giao dịch của SPDR thường bám sát diễn biến địa chính trị và biến động lãi suất. Khi xung đột Trung Đông mới nổ ra, quỹ liên tục mua ròng để nâng dự trữ lên 1.100 tấn, đẩy giá trị tài sản lên 188 tỷ USD - tiệm cận mức cao kỷ lục trong 22 năm hoạt động. Vàng khi đó đóng vai trò như kênh trú ẩn an toàn.
Tuy nhiên, kim loại quý ngày càng chịu sức ép khi chiến sự khiến giá năng lượng lên cao, kéo theo lạm phát nhiều nơi tăng tốc. Điều này buộc các ngân hàng trung ương ngần ngại giảm lãi suất. Giá vàng vì thế gặp bất lợi do không trả lãi cố định, dẫn đến trượt dần và đã mất khoảng 10% kể từ đầu chiến sự.
Xung đột hạ nhiệt giúp giá vàng nhích lên dần. Mỗi ounce vàng đầu tuần này dao động quanh 4.670 USD và đóng cửa trên 4.830 USD, tăng khoảng 160 USD. Riêng phiên cuối tuần, giá thế giới có lúc tăng 70 USD.
Trong nước, vàng miếng SJC dao động 168,5 - 172 triệu đồng một lượng, tăng một triệu đồng ngày cuối tuần. Vàng nhẫn trơn cũng tăng tương tự, lên 168 - 171,5 triệu đồng một lượng.
Quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, vàng thế giới tương đương 154 triệu đồng một lượng. Như vậy, mỗi lượng vàng trong nước chênh với thế giới khoảng 18 triệu, thu hẹp so với mức vênh kỷ lục 30 triệu đồng hồi cuối tháng trước.
Theo Hãng tin Reuters ngày 28-4, việc UAE thông báo rời OPEC có thể gây xáo trộn đáng kể và làm suy yếu hình ảnh tổ chức, khi OPEC nhiều năm qua vẫn nỗ lực duy trì hình ảnh đoàn kết dù tồn tại khác biệt về địa chính trị và hạn ngạch sản lượng.
Phát biểu với Reuters, Bộ trưởng Năng lượng UAE Suhail Mohamed al-Mazrouei cho biết quyết định này được đưa ra sau quá trình đánh giá kỹ lưỡng các chiến lược năng lượng hiện tại và tương lai liên quan đến sản lượng sản xuất.
Ông khẳng định đây là "quyết định mang tính chính sách", đồng thời nhấn mạnh Abu Dhabi không tham vấn bất kỳ quốc gia nào khác, kể cả Saudi Arabia - nước được xem là lãnh đạo trên thực tế của OPEC.
Động thái rút lui trên cũng bao gồm việc UAE rời khỏi liên minh mở rộng OPEC+, trong bối cảnh các nhà sản xuất vùng Vịnh đang gặp khó khăn trong việc xuất khẩu dầu qua eo biển Hormuz.
Ông Mazrouei cho biết việc UAE rút khỏi OPEC và OPEC+ sẽ không gây tác động quá lớn đến thị trường trong ngắn hạn, bởi những bất ổn tại eo biển Hormuz mới là yếu tố chi phối chính nguồn cung hiện nay.
Theo Hãng tin AP, quyết định này của UAE thực tế đã được dự đoán từ trước, khi những năm gần đây nước này nhiều lần phản đối các hạn ngạch sản lượng của OPEC mà họ cho là quá thấp - đồng nghĩa với việc UAE không thể bán ra thị trường toàn cầu lượng dầu nhiều như mong muốn.
Việc UAE rời OPEC được xem là một tín hiệu tích cực đối với Tổng thống Mỹ Donald Trump, người từ lâu đã chỉ trích tổ chức này vì góp phần đẩy giá dầu lên cao.
Tại Đại hội đồng Liên hợp quốc năm 2018, ông từng cáo buộc OPEC "bòn rút phần còn lại của thế giới". Ông Trump cũng nhiều lần liên hệ việc Mỹ hỗ trợ quân sự cho các nước vùng Vịnh với chính sách giá dầu, cho rằng các đồng minh đang "lợi dụng" sự bảo vệ của Washington để duy trì giá năng lượng ở mức cao.
Bên cạnh yếu tố thị trường, quyết định rút lui còn phản ánh sự bất mãn của UAE đối với phản ứng của các nước Ả Rập trước các cuộc tấn công từ Iran trong thời gian chiến sự.
Cố vấn ngoại giao của Tổng thống UAE Anwar Gargash đã công khai chỉ trích lập trường của các nước trong khu vực, cho rằng họ chỉ hỗ trợ nhau ở mức hậu cần, trong khi về chính trị và quân sự lại thể hiện sự yếu kém "chưa từng có".
Ông Gargash cho biết không bất ngờ với phản ứng hạn chế từ Liên đoàn Ả Rập, nhưng bày tỏ thất vọng khi Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (GCC) cũng không có lập trường mạnh mẽ như kỳ vọng.
Trong khi đó, giới chức UAE cho rằng nhu cầu năng lượng toàn cầu sẽ tiếp tục tăng mạnh trong thời gian tới, và việc rời khỏi OPEC sẽ giúp nước này linh hoạt hơn trong điều chỉnh sản lượng để đáp ứng thị trường. Hiện công suất dự phòng toàn cầu đang ở mức thấp kỷ lục, khiến thị trường dầu mỏ ngày càng bị siết chặt.
Việc hoạt động bên ngoài khuôn khổ OPEC cũng cho phép UAE tận dụng tối đa lợi thế là một trong những nhà sản xuất dầu có chi phí thấp và mức phát thải carbon thấp nhất thế giới.
Về tổng thể, Abu Dhabi tin rằng quyết định rút khỏi OPEC sẽ mang lại lợi ích cho người tiêu dùng và nền kinh tế toàn cầu, thông qua việc góp phần đảm bảo nguồn cung năng lượng linh hoạt, ổn định và đáng tin cậy hơn trong bối cảnh thị trường đầy biến động hiện nay.
Dựa trên các số liệu thống kê chính thức và nguồn tin trong ngành về sản xuất, lọc dầu, cung ứng, Reuters tính toán doanh thu dầu khí tháng 4 của Nga tăng gấp đôi so với tháng 3, từ 327 tỷ ruble lên 700 tỷ ruble (9 tỷ USD).
So với cùng kỳ 2025, doanh thu tăng 10%. Thu ngân sách từ dầu khí của Điện Kremlin đến từ thuế khai thác khoáng sản này. Là nhà xuất khẩu dầu lớn thứ hai thế giới, dầu Nga đắt hàng kể từ khi xung đột Trung Đông nổ ra cách đây 6 tuần.
Sau các cuộc không kích của Mỹ và Israel từ cuối tháng 2, Iran đã đóng cửa eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển khoảng 20% lượng dầu khí toàn cầu, khiến giá dầu Brent từng nhảy vọt, vượt xa mức 100 USD mỗi thùng.
Giá trung bình dầu Urals của Nga - dùng làm cơ sở tính thuế, cũng đã tăng lên 77 USD mỗi thùng trong tháng 3, cao nhất kể từ tháng 10/2023, theo dữ liệu của Bộ Kinh tế nước này. Mức này tăng 73% so với 44,59 USD mỗi thùng hồi tháng 2 và cao hơn giả định 59 USD mỗi thùng trong kế hoạch thu ngân sách Nga năm nay.
Vào ngày 12/3, Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cho biết họ "tạm thời cho phép các nước mua dầu Nga khi đang mắc kẹt trên biển", nhằm bình ổn thị trường năng lượng toàn cầu. Chính sách này kéo dài 30 ngày, tức đến ngày 11/4.
Đến hôm 7/4, Điện Kremlin cho biết có rất nhiều đối tác ngỏ ý muốn mua dầu Nga, trong bối cảnh cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu đang làm rung chuyển thị trường dầu khí.
Trong cả năm 2026, doanh thu dầu khí của Nga có thể đạt 7.900 tỷ ruble, tương đương hơn 100 tỷ USD, theo ước tính của Reuters. Tuy nhiên, đà tăng trưởng cũng có giới hạn, tùy thuộc cuộc xung đột kéo dài bao lâu.
Tối 7/4 (sáng 8/4 giờ Hà Nội), Mỹ và Iran công bố đạt thỏa thuận về ngừng bắn, mở cửa eo biển Hormuz trong hai tuần, giúp giá dầu Brent lùi mạnh về dưới mốc 100 USD mỗi thùng. Tuy nhiên, giới chức hai nước sau đó đưa ra những thông điệp trái chiều, khiến tình hình thực địa trở nên khó đoán.
Ngày 9/4, giá dầu tăng 3% do thị trường hoài nghi về thỏa thuận và lo ngại dòng chảy năng lượng qua eo biển Hormuz sẽ vẫn bị hạn chế. Giá dầu Brent và WTI hiện giao dịch quanh mức 98 USD và 99 USD mỗi thùng.
Susannah Streeter, chiến lược gia đầu tư tại Wealth Club, cho biết ngay cả khi lưu thông được nối lại, rủi ro cũng sẽ không biến mất ngay lập tức. "Các tàu chở dầu có thể buộc phải đi qua vùng biển có thủy lôi và sự hiện diện quân sự gia tăng, khiến phí bảo hiểm cao và chi phí vận chuyển tăng cao", bà nói.
Ngân hàng Goldman Sachs dự báo giá dầu Brent và WTI trung bình trong quý II sẽ đạt lần lượt 90 USD và 87 USD mỗi thùng.