Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 20 tháng 4, anh Vũ Huỳnh, chủ hệ thống đại lý vé số Đại Phát ở TP.HCM thông báo đã bán trúng 16 tờ vé giải an ủi đài Cà Mau cho nhiều khách may mắn.
Cụ thể, những tờ vé này có dãy số 850354 trúng an ủi xổ số Cà Mau ngày 20 tháng 4, tổng trị giá 800 triệu đồng. Đại lý cho biết vé được bán ra tại quầy ở phường Tân Thuận, TP.HCM (khu vực Q.7 cũ) cho nhiều khách. “Chúng tôi đang chờ khách mua trúng tới đại lý đổi thưởng”, anh Vũ Huỳnh chia sẻ.
Đại lý vé số Hải Diệu I ở Đồng Nai thông báo bán nguyên cây số 160 tờ trúng xổ số TP.HCM ngày 20 tháng 4 cho khách. Cụ thể, những vé có dãy số cuối là 280 trúng giải tám, tổng trị giá 32 triệu đồng. Đại lý này cũng bán trúng 160 tờ vé giải tám xổ số Cà Mau ngày 20 tháng 4, khi cây vé có dãy số cuối là 53.
Xổ số ngày 20 tháng 4 mở thưởng 3 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 327706, đài Đồng Tháp với dãy số trúng độc đắc là 789922 và đài Cà Mau với dãy số trúng độc đắc là 050354.
Kết quả xổ số ngày 20 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Trước đó, đại lý vé số Thúy Hòa ở TP.HCM (Bình Dương cũ) cho biết đã đổi thưởng cho khách có cọc vé gồm 160 tờ trúng số. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối 3524 thuộc đài Tiền Giang mở thưởng xổ số miền Nam ngày 19 tháng 4 trúng giải sáu, trị giá 64 triệu đồng.
“Chủ nhân của 160 tờ vé số may mắn là khách quen của đại lý, mỗi ngày đều mua 1 – 2 cọc vé số (mỗi cọc gồm 160 tờ). Sau khi có kết quả xổ số miền Nam, vị khách liền liên hệ đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Vị khách thường xuyên mua số lượng lớn vé số và cuối cùng may mắn đã đến”, đại lý vé số Thúy Hòa chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Mỗi buổi chiều trên đường Dương Bá Trạc (TP.HCM), hình ảnh ông Tây bán xúc xích - ông Clifford Alexander Vantoor - đứng bên bếp, thoăn thoắt trở những cây xúc xích vàng óng đã trở nên quen thuộc với nhiều thực khách. Quán nhỏ mang tên "Anh Ba Tây" lúc nào cũng tấp nập người ra vào, mùi xúc xích nướng lan trong dòng xe cộ khiến không ít người phải dừng chân.
Đến Việt Nam vào năm 2013, ông Clifford nên duyên cùng chị Lan Trinh (33 tuổi), một cô gái Việt Nam. Cũng trong năm đó, chị Trinh nghỉ việc, cùng chồng bắt đầu khởi nghiệp với một xe xúc xích vỉa hè. Chiếc xe nhỏ vừa là phương tiện di chuyển, vừa là “căn bếp” di động, theo chân hai vợ chồng rong ruổi khắp các con phố để bán hàng trong những ngày đầu.
Sau hơn một năm rong ruổi, đến năm 2014, hai vợ chồng quyết định chuyển về đường Dương Bá Trạc, thuê mặt bằng cố định để thuận tiện buôn bán. Từ đó đến nay, quán xúc xích Anh Ba Tây trở nên nổi tiếng trong cộng đồng ẩm thực TP.HCM với hình ảnh ông Tây bán xúc xích bình dân, là điểm quen thuộc của nhiều thực khách, trong đó có không ít người đã gắn bó từ những ngày đầu.
Chia sẻ về tên gọi của tiệm, chị Lan Trinh cho biết đến năm 2016, quán mới chính thức có tên “Anh Ba Tây”. “Anh là con thứ ba trong gia đình, thấy cái tên nghe vui tai, dễ nhớ nên hai vợ chồng quyết định đặt vậy”, chị nói. Trước đó, quán chỉ đơn giản được gọi là “xúc xích Đức vỉa hè”.
Điểm giúp quán giữ chân khách suốt nhiều năm qua chính là nằm ở chất lượng nguyên liệu. Những cây xúc xích tại đây được làm hoàn toàn từ thịt nhập từ Đức, không pha thêm bột hay chất độn, đồng thời chỉ lấy từ một nguồn duy nhất để đảm bảo hương vị đồng nhất. Theo ông Clifford, xúc xích Đức có vị mặn nhẹ, thoang thoảng mùi khói đặc trưng, có thể hơi lạ với một số người nhưng càng ăn lại càng dễ “ghiền”.
Bên cạnh việc giữ nguyên hương vị truyền thống, quán cũng dần mở rộng thực đơn với nhiều biến tấu như hamburger, hot dog, xúc xích cà ri, xúc xích phô mai hay các món từ thịt xông khói.
Một số món “lạ” như xúc xích phô mai hay xúc xích cuộn dài cũng được nhiều khách tìm đến. Tuy nhiên, theo ông Clifford, điểm chung là tất cả món đều được chế biến tại chỗ, chỉ nướng khi có khách gọi để đảm bảo độ tươi ngon, dù đôi lúc khách phải chờ lâu hơn.
Dù chỉ là một tiệm nhỏ bán mang đi, nhưng mỗi vị khách ghé quán đều được chị Lan Trinh chào hỏi niềm nở như người thân. Nhiều người đã gắn bó với quán suốt nhiều năm, trở thành khách quen từ khi còn bán ở địa điểm cũ.
Những chiếc xúc xích vàng ươm được nướng tại chỗ mỗi khi có khách gọi, để giữ trọn hương vị khi đến tay thực khách
ẢNH: THÁI HÒA
Chị Tú Linh (33 tuổi) là một trong những khách hàng như vậy. Cả gia đình chị đều yêu thích hương vị xúc xích tại đây, đến mức chị có thể nhớ rõ đặc trưng của từng món sau nhiều năm thưởng thức.
“Một tuần tôi có thể ghé mua 2-3 lần, chưa kể người nhà đi ngang cũng mua về. Ăn từ 5-6 năm nay rồi. Tôi thích vì hương vị ở đây rất đặc trưng, đậm mùi bò thật chứ không phải gia vị”, chị chia sẻ.
Bán món Tây nhưng ông chủ lại vô cùng mê món Việt. Phải lòng ẩm thực Việt ngay từ những ngày đầu đặt chân đến TP.HCM, ông Clifford cho biết ấn tượng đầu tiên của anh là một bát phở nóng hổi với hương vị đậm đà.
Ông vẫn nhớ ngay khi vừa đến Việt Nam, món phở đã khiến ông bất ngờ với hương vị đặc biệt mà đến nay vẫn không thể quên. Chính sự cân bằng trong hương vị, từ nước dùng, thịt đến các loại rau ăn kèm, đã khiến ông nhanh chóng bị cuốn hút.
Gắn bó với TP.HCM hơn một thập kỷ, ông Clifford gần như đã thử qua hầu hết các món ăn địa phương. Không chỉ những món quen thuộc như phở hay bánh mì, ông còn chủ động trải nghiệm cả những món “khó” với người nước ngoài như hột vịt lộn, nước mắm và nhận ra rằng đây thực sự là một thiên đường ẩm thực.
Dù là người ít nói, ông có thể kể rành rọt những món mình yêu thích, trong đó bún đậu mắm tôm là lựa chọn khiến nhiều người bất ngờ. Với ông, chính hương vị đặc trưng, mạnh mẽ ấy lại là điều làm nên sức hấp dẫn của ẩm thực Việt. Khi được hỏi có món nào không thể ăn, ông cười và đáp ngắn gọn: “Tôi có thể ăn được mọi món ăn ở đây”.
Trong những bữa ăn hằng ngày, thực đơn của ông cũng gắn liền với các món Việt, phần lớn do chị Lan Trinh chuẩn bị. Theo ông, món Việt có sự hài hòa về gia vị, mang lại cảm giác ngon miệng mà không gây ngán.
Điều này hoàn toàn khác khi ở tại Hà Lan, ông thường chỉ ăn những món quen thuộc như bánh mì hay phô mai. “Ở Việt Nam, tôi có rất nhiều lựa chọn, mỗi ngày đều có thể ăn một món khác nhau”, ông chia sẻ.
Với ông Clifford, ẩm thực không chỉ đơn thuần là để no bụng mà còn là sợi dây kết nối với văn hóa và con người. Những món ăn ông từng thử, những quán ăn ông từng ghé qua đều giúp ông hiểu hơn về cuộc sống tại Việt Nam. Từ đó, ẩm thực không chỉ trở thành thói quen mà còn là một phần trong cách ông cảm nhận và gắn bó với mảnh đất này.
Đời Sống
Mang balo trứng, rau vượt 200 km thăm con: Người cha nói một câu khiến nhiều người rưng rưng

Theo clip, hình ảnh người cha gầy gò, đeo balo cùng thùng xốp mang theo đủ thứ từ thịt, cá, trứng, rau củ đến củ khoai mì món con yêu thích. Khi đến nơi, người cha lấy trong balo những món quà quê cho con cháu khiến người con rưng rưng.
Dù đi xe cả đêm vất vả nhưng ông vẫn ngồi rửa từng quả trứng lấm lem. Con gái nhắc cha nghỉ ngơi ông liền nói: "Không có bố mẹ thì con làm mọi việc, có bố ở đây tại sao con phải làm". Câu nói đó khiến người con gái cay khóe mắt, thương yêu người cha đáng kính.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Bùi Thị Hương (34 tuổi), người con gái cho biết cha mình là ông Bùi Trung Thành (67 tuổi). Ông Thành ở xã Đắk Lua (Đồng Nai) còn chị Hương sống ở TP.Biên Hòa cũ, hai địa điểm cách nhau khoảng 200 km.
Ban đầu, ông Thành dự định bắt chuyến xe lúc 7 giờ, đến nhà chị Hương vào khoảng 11 giờ. Tuy nhiên, sau đó ông đổi sang chuyến đi buổi tối và có mặt lúc 4 giờ sáng, khiến chị Hương không khỏi bất ngờ. Ông Thành đặt vé có xe trung chuyển tận nơi nên không gọi làm phiền các con ra bến xe đón.
Cha của chị Hương mắc bệnh thận suốt 20 năm qua, cứ 28 ngày lại đến bệnh viện tái khám một lần. Mỗi dịp ông ghé nhà để tiện đi khám, chị Hương đều quay lại những khoảnh khắc ấy làm kỷ niệm, như một cách lưu giữ hình ảnh của cha.
"Cha mình bị hội chứng thận hư, mỗi lần đi tái khám đều gọi điện hỏi con gái cần gì không để mang lên. Cha mẹ tuốt sẵn từng bó rau ngót, dành dụm trứng gà để mang cho con cháu", chị Hương chia sẻ.
Với chị Hương, cha là người có vẻ ngoài nghiêm khắc nhưng luôn yêu thương con cái và sống rất tình cảm với mọi người. Năm chị học lớp 11, ông Thành phát bệnh, cơ thể sưng phù, tích nước, gia đình phải bán hết tài sản để chạy chữa. May mắn, nhờ sự động viên của người thân cùng sự tận tâm của các bác sĩ, ông vẫn kiên cường chống chọi với bệnh tật đến tận hôm nay.
Sau khi thăm khám, lấy thuốc, ông Thành ở lại nhà chị Hương chơi một hôm và tiếp tục bắt xe ra về. Đây không phải là lần đầu tiên chị nhận những món quà mộc mạc từ cha mẹ nhưng lần nào cũng vui và và hạnh phúc. Chị Hương là con gái út trong gia đình có 3 anh em (2 gái, 1 trai).
"Tôi chỉ mong cha luôn khỏe mạnh, ở bên con cháu thật lâu. Cha tôi là cựu chiến binh nhưng chưa một lần được ra thăm lăng Bác Hồ. Ông cũng rất thích ăn mận, nên tôi mong có dịp đưa cha ra miền Bắc, được đứng dưới gốc cây mận và tự tay hái trái thưởng thức. Đó là hai điều tôi luôn ấp ủ, nhưng đến nay vẫn chưa thể thực hiện vì sức khỏe của cha không đảm bảo", người con trải lòng.
Về phía mình, ông Trung Thành chỉ mong các con luôn bình an, khỏe mạnh, công việc thuận lợi. "Tôi có mảnh đất ở quê đã chia cho ba đứa con, mong sau này các con trở về xây nhà, sống gần nhau. Điều tôi hy vọng nhất là các con luôn đoàn kết, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau", người cha bày tỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Ngắm Nha Trang từ rooftop lúc hoàng hôn: Biển, núi và phố thị hiện ra rất khác

Tôi đến Lume Sky Dining & Bar Nha Trang ở đường Phan Chu Trinh vào cuối buổi chiều. Từ trên cao nhìn xuống, Nha Trang hiện ra rất khác với hình dung quen thuộc về một điểm đến chỉ có biển.
Ngoài vịnh biển xanh thẫm phía xa, nơi này còn có sông Cái, những mái nhà san sát nép dưới chân núi và ánh đèn bắt đầu sáng dần khi trời chậm chạp chuyển tối. Gió biển thổi lồng lộng nhưng không gắt, còn các dãy núi phía đối diện ôm lấy Nha Trang như một vòng cung lớn.
Điều khiến nơi này khác với nhiều rooftop ở Nha Trang là cảm giác "vừa đủ cao". Không quá choáng ngợp để Nha Trang trở nên xa vời, cũng không quá thấp để bỏ lỡ những góc quen thuộc của phố biển.
Từ đây, tôi nhìn thấy dòng sông Cái, Tháp Bà Ponagar, khu chợ Đầm và những con đường bắt đầu lên đèn khi chiều xuống. Đó đều là những hình ảnh rất thân thương với người Nha Trang. Sau nhiều năm trở lại, chỉ cần nhìn phố biển từ trên cao như vậy cũng đủ khiến tôi lâng lâng như đang gặp lại một phần ký ức cũ của mình.
Tôi chọn ngồi ở khu ngoài trời. Trước mặt là phố biển Nha Trang đang chuyển từ màu xanh sang màu cam nhạt rồi tím sẫm. Dưới chân, dòng xe bắt đầu ken dày hơn khi tan tầm. Xa xa ngoài biển, vài chiếc tàu nhỏ bật đèn sớm, lấp lánh giữa nền trời nhập nhoạng.
Ở khu vực hồ bơi, một cặp đôi trẻ thay nhau chụp ảnh khi bầu trời bắt đầu chuyển màu. Cả hai gần như không rời mắt khỏi khoảng biển phía xa, nơi ánh chiều đang chậm rãi phủ xuống thành phố.
Không xa đó, nhóm du khách nước ngoài liên tục đưa điện thoại lên quay lại khung cảnh Nha Trang lúc chập tối. Thỉnh thoảng họ lại dừng vài giây để ngắm dọc bờ biển đã bắt đầu lên đèn rồi mới tiếp tục bấm máy.
Là một đứa con lâu ngày mới trở về Nha Trang, tôi chọn đưa gia đình cùng lên đây ăn tối. Có lẽ đã khá lâu rồi cả nhà mới có dịp ngồi cạnh nhau lâu như vậy, không vội vàng, chỉ cùng nhìn phố biển dần sáng đèn trong tiếng nhạc nhẹ và gió biển thổi liên tục trên cao.
Mẹ tôi ngồi sát phía ngoài để nhìn cho rõ biển. Thỉnh thoảng bà chỉ tay về phía những dãy núi quen thuộc rồi hỏi tôi đâu là khu mình từng sống ngày trước. Ba tôi vừa ăn vừa nhìn dòng xe dưới đường rồi kể hồi xưa khu này chưa có nhiều đèn sáng và khách sạn mọc lên cao như bây giờ. Còn tôi ngồi lặng vài phút để nhìn nơi mình từng lớn lên từ một góc rất khác.
Theo anh Phan Thanh Tùng, Tổng quản lý Lume Sky Dining & Bar Nha Trang, điều mà nơi này muốn giữ lại không chỉ là một góc nhìn đẹp ra biển mà còn là cảm giác kết nối thật sự với nhịp sống địa phương.
"Nhiều rooftop ở Nha Trang tập trung hoàn toàn vào hướng biển, còn ở đây, chúng tôi muốn khách có thể nhìn thấy cả núi, sông, khu dân cư và nhịp sống rất đời của phố biển", anh Tùng nói.
Có lẽ cũng vì vậy mà từ rooftop này, Nha Trang hiện ra không chỉ như một điểm du lịch rực rỡ. Từ ánh đèn của khu chợ Đầm, dòng xe qua ngã sáu đến những mái nhà nằm nép dưới chân núi, mọi thứ tạo nên cảm giác gần gũi hơn là choáng ngợp.
Anh Phan Thanh Tùng cho biết khoảng thời gian từ 17 giờ đến chập tối luôn là lúc nhiều khách thích lên rooftop nhất.
"Có những hôm trời đẹp, khách có thể cùng lúc nhìn mặt trời lặn phía núi và ánh trăng lên từ phía biển. Khoảnh khắc đó rất đặc biệt với người địa phương lẫn khách du lịch", anh Tùng chia sẻ.
Khi mặt trời gần khuất hẳn sau núi, cả mặt biển chuyển sang màu cam đồng dịu mắt, còn phía dưới là những dải đèn vàng bắt đầu nối dài qua các con đường trung tâm. Đường phố vừa lên đèn, tiếng nhạc ngoài rooftop cũng lớn hơn một chút nhưng không át tiếng trò chuyện của mọi người quanh bàn.
Trong gió biển sảng khoái trên cao, phần mì nóng cùng mùi thơm của tôm nướng khiến bữa tối trở nên dễ chịu hơn hẳn. Mỗi lần mang món ăn ra, nhân viên đều nhẹ nhàng giới thiệu món được làm từ nguyên liệu gì, hương vị chính nằm ở đâu và nên thưởng thức thế nào để cảm nhận rõ nhất.
Ngay cả những chi tiết nhỏ như thay khăn giấy, rót thêm nước hay chủ động hỏi khách có cần đổi bàn để ngắm hoàng hôn rõ hơn cũng được nhân viên thực hiện khá tinh tế. Không quá vồn vã nhưng đủ để người ta cảm thấy được quan tâm.
Khi trời bắt đầu tối hẳn, vài nhân viên đi dọc khu rooftop bật những dải đèn vàng quanh không gian ngoài trời. Ánh đèn không quá sáng, vừa đủ để nhìn rõ món ăn nhưng vẫn giữ được cảm giác thư giãn của không gian rooftop ngắm cảnh.
Đến lúc mặt trời gần khuất hẳn sau núi, Nha Trang như dịu lại trong lớp nắng cam cuối ngày. Một khoảnh khắc rất yên, rất quen thuộc với những người từng lớn lên ở phố biển này.
Rời rooftop khi phố biển đã sáng rực dưới chân, tôi mới hiểu vì sao nhiều người đến Nha Trang rồi vẫn thích tìm một nơi thật cao để ngồi ngắm nhìn. Không chỉ để ăn tối hay uống một ly nước, mà đôi khi chỉ để ở cạnh những người thân của mình, cùng nhìn hoàng hôn buông xuống phố biển và thấy lòng bình yên hơn nơi phố thị vừa rực rỡ, vừa dịu dàng.
Tin Gốc: Thanh Niên

