Ngày 25.4, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết vừa lập biên bản một xe khách chở quá số người quy định, xử phạt tổng cộng 97,5 triệu đồng.
Theo đó, khoảng 11 giờ trưa cùng ngày, trong quá trình tuần tra trên cao tốc dừng kiểm tra một xe khách lưu thông trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết, hướng từ TP.HCM đi Nha Trang. Qua kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện phương tiện chở 47 hành khách, vượt quá số lượng cho phép là 34 người.
Tài xế điều khiển xe là ông N.N.H (49 tuổi, ở Khánh Hòa), chạy tuyến cố định cự ly trên 300 km. Hành vi chở quá số người quy định của tài xế được xác định vi phạm khoản 4, điều 20 Nghị định 168/2024. Với vi phạm này, tài xế bị xử phạt 19,5 triệu đồng.
Không chỉ tài xế, chủ phương tiện là Công ty TNHH C.T (có trụ sở tại Khánh Hòa) cũng bị lập biên bản do giao xe cho người làm công điều khiển phương tiện vi phạm quy định. Mức phạt đối với chủ xe là 78 triệu đồng.
Như vậy, tổng số tiền xử phạt đối với tài xế và doanh nghiệp lên đến 97,5 triệu đồng.
CSGT nhận định, việc nhồi nhét hành khách không chỉ vi phạm quy định pháp luật mà còn làm tăng nguy cơ tai nạn, đặc biệt trên các tuyến cao tốc nơi phương tiện di chuyển với tốc độ cao.
Trong thời gian tới, nhất là dịp lễ và cao điểm du lịch hè, lực lượng chức năng sẽ tiếp tục tăng cường tuần tra, kiểm soát, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong hoạt động vận tải hành khách.
Các lỗi sẽ bị tập trung xử lý gồm chở quá số người quy định, chở hàng trong khoang hành khách hoặc trên nóc xe, chở quá tải trọng, quá khổ, vi phạm tốc độ và các hành vi tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông.
CSGT khuyến cáo các doanh nghiệp vận tải và tài xế cần chấp hành nghiêm quy định pháp luật, không vì lợi nhuận mà đánh đổi an toàn tính mạng của hành khách.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Tài xế thắng gấp giữa quốc lộ, lao xuống cứu bé gái 2 tuổi băng qua đường

Hôm nay 5.4, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một nam tài xế xe tải có hành động dũng cảm, kịp thời cứu sống một bé gái đang lững chững đi bộ băng qua đường trên quốc lộ 1 giữa lúc các phương tiện đang lưu thông với tốc độ cao. Hành động này nhanh chóng nhận được hàng nghìn lượt yêu thích và bình luận khen ngợi từ cộng đồng mạng.
Theo tìm hiểu của PV Thanh Niên , nam tài xế trong câu chuyện trên là anh Lý Quang Tố (31 tuổi, trú tại phường Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng).
Sự việc xảy ra vào ngày hôm qua 4.4, trên tuyến quốc lộ 1 thuộc địa phận xã Phú Lộc, thành phố Huế.
Chia sẻ về khoảnh khắc nghẹt thở đó, anh Tố cho biết thời điểm ấy đoạn đường cho phép xe chạy với tốc độ từ 80 - 90 km/giờ. Từ xa, anh bất ngờ phát hiện một bóng nhỏ từ trong nhà chạy thẳng ra đường, hướng về phía làn xe bên kia.
"Tôi thấy cháu bé chạy thẳng qua luôn, đứng từ góc đó phi ra. Không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể chạy sang tận phía bên kia đường giữa lúc xe cộ đang chạy rất nhanh. Phản xạ lúc đó của tôi là phải dừng xe bằng mọi giá", anh Tố nhớ lại.
Sau khi quan sát thấy phía sau không có xe, ngay lập tức anh Tố gấp, bật đèn tín hiệu. Do tình huống quá khẩn cấp và sự tập trung cao độ vào việc cứu người, anh đã nhảy ra khỏi cabin nhanh đến mức bị trật khớp chân. Tuy nhiên, lúc đó anh vẫn cố chạy đến bế cháu bé đưa vào lề đường an toàn.
Cháu bé trong clip là bé gái khoảng 2 tuổi. Thời điểm xảy ra sự việc, cháu bé tỏ ra khá bình tĩnh, không khóc lóc hay hoảng sợ. Sau khi đưa cháu vào khu vực an toàn, anh Tố đã trao cháu bé cho người thân.
Theo lời kể của anh Tố, cha mẹ cháu bé hiện đang làm việc tại TP.HCM, cháu ở nhà cùng chị gái. Do một phút thiếu quan sát của người trông nom, cháu đã tự ý mở cửa chạy ra quốc lộ.
Sáng nay, cha mẹ của bé gái đã liên lạc với anh Tố để gửi lời cảm ơn và hỏi thăm tình hình của anh. "Gia đình cháu bé còn lo lắng hỏi tôi rằng việc dừng xe gấp giữa đường như vậy có bị cảnh sát giao thông xử phạt hay không, nếu có bị phạt thì họ xin được đóng phạt thay. Tôi đã giải thích rằng mình làm việc tốt để cứu người nên chắc chắn sẽ không bị xử phạt", anh Tố chia sẻ thêm.
Anh Tố cũng đang có một con trai 3 tuổi, có lẽ tâm thế của một người làm cha đã giúp anh có phản xạ nhanh nhạy và quyết liệt. Anh cho biết, sau khi cứu được cháu bé và trở về nhà, anh mới bắt đầu cảm thấy đau ở chân do cú nhảy từ cabin xuống đường.
Giải thích về việc trích xuất và đăng tải đoạn clip lên mạng xã hội, anh Tố nói: "Tôi cắt lại đoạn video này, phần vì muốn lưu lại kỷ niệm, phần vì lo ngại nếu sau này có bị cơ quan chức năng kiểm tra về việc dừng đỗ hay vi phạm luật giao thông tại thời điểm đó thì có bằng chứng để giải trình. Lái xe như chúng tôi vốn không có điều kiện kinh tế dư dả, nhưng cứu người là trên hết".
Dù đã có 14 năm kinh nghiệm lái xe đường dài và từng nhiều lần giúp đỡ người gặp nạn trên đường như người say rượu, người tự té xe, nhưng đây là lần đầu tiên anh đối mặt với tình huống cứu một đứa trẻ đi "lạc" vào quốc lộ.
Đáng chú ý, ngay sau khi đoạn video được lan tỏa, hành động của anh Tố không chỉ nhận được sự cảm kích từ người dân mà còn thu hút sự chú ý của cơ quan chức năng. Anh Tố cho biết, một cán bộ CSGT thuộc Trạm CSGT Phú Lộc, Phòng CSGT Công an thành phố Huế sau khi nắm bắt sự việc qua hình ảnh trích xuất đã chủ động liên lạc với anh.
Cán bộ CSGT khẳng định trong tình huống khẩn cấp liên quan đến tính mạng con người, hành động ưu tiên cứu người của anh Tố là hoàn toàn đúng đắn và đáng được biểu dương gương người tốt việc tốt.
Xác nhận sự việc với PV Thanh Niên, lãnh đạo Trạm CSGT Phú Lộc nói: "Nắm được sự việc, chúng tôi đã gọi ngay cho tài xế để biểu dương tinh thần, đồng thời giải thích hành động này không bị xử phạt, để tài xế an tâm".
Đời Sống
Tiến sĩ Nguyễn Sung: Đi đủ xa để học rồi quay về là một cảm giác tự nhiên

Từ NASA (Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ) đến Google, từ những hệ thống hàng không khắt khe đến những bài toán dữ liệu toàn cầu, hành trình của tiến sĩ (TS) Nguyễn Sung (sinh năm 1969) không chỉ là câu chuyện công nghệ mà là hành trình của một cách nghĩ được định hình qua nhiều môi trường khắt khe. Ông học cách hiểu hệ thống thay vì chỉ nhìn từng phần, nhìn toàn cục trước khi đi vào chi tiết, xây dựng niềm tin thay vì chỉ tạo ra dữ liệu, theo đuổi giá trị đáng tin thay vì kết quả tức thời, và sau cùng là luôn đặt con người ở trung tâm của mọi tiến bộ như một nguyên tắc xuyên suốt không thể tách rời. Đặc biệt, khi trở về đất mẹ, ông đã dành nhiều tâm huyết cho nền giáo dục VN.
Vì sao ông chọn khoa học máy tính trong lĩnh vực hàng không, một hướng đi khá đặc biệt?
Tôi không xem đó là một lựa chọn đặc biệt, mà đơn giản là nơi hai niềm đam mê lớn nhất của tôi gặp nhau: tư duy logic của công nghệ và sự kỳ vĩ của bầu trời, của vũ trụ. Khi theo học tại ĐH Hàng không Embry-Riddle (Mỹ), tôi nhận ra rằng phía sau mỗi hệ thống hàng không và không gian là một nền tảng phần mềm và vận hành vô cùng tinh vi, nơi gần như toàn bộ tri thức của con người hội tụ và sai số gần như không được phép tồn tại. Chính điều đó buộc mình phải suy nghĩ ở cấp độ hệ thống, phải hiểu toàn bộ bức tranh thay vì chỉ một phần nhỏ, và tư duy này theo tôi suốt sự nghiệp.
Trải nghiệm làm việc tại NASA khi còn rất trẻ đã mở ra cho ông điều gì?
NASA mở ra cho tôi không chỉ công nghệ mà còn là cách con người cùng nhau xây dựng những hệ thống mà không cá nhân nào có thể tự làm được. Ở đó, mỗi dòng code không còn là một đoạn logic riêng lẻ mà là một phần của một hệ thống sống, nơi mọi thành phần phải tương tác chính xác với nhau và một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn.
Điều thay đổi sâu sắc nhất là sự chuyển dịch sang tư duy hệ thống, không chỉ viết cho đúng mà phải hiểu hệ thống vận hành như thế nào, và điều gì sẽ xảy ra khi một phần gặp vấn đề. Tôi vẫn thường chia sẻ với các con rằng mình có hơn 1.000 dòng code từng được dùng trong một bộ phận của tàu con thoi Discovery, không phải như một thành tích cá nhân mà minh chứng rằng những đóng góp rất nhỏ, nếu đặt đúng vào một hệ thống lớn, có thể góp phần vào những điều rất lớn. Điều quan trọng hơn cả là sự khiêm tốn trước tri thức, bởi khi làm việc giữa những con người giỏi nhất, trên những hệ thống phức tạp nhất, bạn hiểu rằng mình luôn còn phải học.
Những năm tháng làm trong lĩnh vực hàng không - quốc phòng đã "lập trình" cho ông tư duy gì mà đến giờ vẫn còn nguyên giá trị?
Có lẽ đó là tư duy về tính tin cậy và trách nhiệm hệ thống. Ở những môi trường như NASA hay Lockheed Martin, tôi dần hiểu rằng mình chỉ là một phần rất nhỏ trong một hệ thống rất lớn, và mỗi việc mình làm nếu có ý nghĩa thì cũng chỉ là góp phần giúp hệ thống vận hành ổn định hơn.
Điều tôi học được là sự cẩn trọng, làm gì cũng phải kiểm tra lại, phải nghĩ thêm một bước và luôn tự hỏi nếu có sai sót thì điều gì sẽ xảy ra. Càng làm, tôi càng thấy mình cần học nhiều hơn, vì hệ thống luôn lớn hơn hiểu biết của mình. Nếu nói điều còn giữ lại đến hôm nay, thì đó là một suy nghĩ rất đơn giản: công nghệ không phải để thể hiện mình giỏi, mà để người khác có thể tin vào nó và sử dụng nó một cách an toàn.
Vì sao ông quyết định gia nhập Google vào năm 2005, thời điểm điện toán đám mây (cloud) còn rất sơ khai?
Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mình còn nhiều điều chưa hiểu về cách con người quản lý tri thức, và Google là nơi mình có thể học thêm. Khi làm việc trong lĩnh vực hệ thống phân tán, tôi nhận ra nhiều tổ chức có rất nhiều dữ liệu nhưng lại gặp khó khăn trong việc tìm kiếm và sử dụng hiệu quả.
Khi tiếp cận với cách Google tổ chức thông tin và làm cho nó trở nên hữu ích, tôi thấy đó là một hướng đi có ý nghĩa. Thành thật mà nói, lúc đó tôi cũng chưa hình dung hết được quy mô của điện toán đám mây sau này, tôi chỉ nghĩ rằng nếu có cơ hội được tham gia và học cách những người giỏi hơn giải quyết những bài toán lớn, thì đó đã là một điều đáng quý. Tôi cũng may mắn trong hành trình đó khi được TS Vint Cerf, người được xem là "cha đẻ của internet" hướng dẫn công trình nghiên cứu của mình. Qua đó, tôi có cơ hội tiếp cận và học hỏi từ nhiều bộ óc rất xuất sắc.
Nếu phải mô tả Google bằng một từ duy nhất, ông sẽ chọn từ gì? Điều khó nhất khi xử lý dữ liệu ở quy mô hàng tỉ người dùng là gì?
Có lẽ là "unconventional", tức là không theo lối mòn. Còn điều khó nhất không phải là xử lý dữ liệu lớn, mà là làm sao để thông tin trở nên thực sự hữu ích trong công việc hằng ngày của con người. Thời điểm ban đầu ở Google, "đối thủ cạnh tranh" lớn nhất của chúng tôi không phải là một công nghệ phức tạp mà là chiếc điện thoại bàn, bởi khi cần thông tin, con người thường gọi cho người mà họ tin là có câu trả lời.
Điều đó cho thấy dữ liệu có thể đã tồn tại, nhưng nếu người dùng không tìm được nhanh hơn hoặc không tin vào kết quả, họ sẽ quay về cách cũ. Vì vậy, thách thức không chỉ là xử lý dữ liệu mà là xây dựng hệ thống có thể tìm đúng thông tin, trả về đủ nhanh và quan trọng nhất là tạo được niềm tin. Ở quy mô lớn, mỗi người dùng có một ngữ cảnh khác nhau, và hệ thống phải đủ thông minh để hiểu điều đó nhưng cũng đủ đơn giản để người dùng cảm thấy quen thuộc. Nếu nhìn lại, điều khó nhất không nằm ở dữ liệu mà ở việc thay đổi thói quen của con người.
Khi AI bùng nổ, liệu tri thức có đang bị "bội thực thông tin"?
Tôi không nghĩ chúng ta đang bội thực tri thức, mà đúng hơn là bội thực dữ liệu và biểu đạt. Trí tuệ nhân tạo (AI) làm cho việc tạo ra thông tin trở nên rất dễ, nhưng tri thức không phải là thứ được tạo ra bằng tốc độ mà được hình thành qua quá trình chọn lọc, kiểm chứng và hiểu sâu. Khi khoảng cách giữa việc tạo ra và hiểu được ngày càng lớn thì cảm giác bội thực là điều dễ hiểu.
Theo tôi, vấn đề không nằm ở việc có quá nhiều thông tin mà là thiếu cơ chế để biến thông tin thành hiểu biết đáng tin cậy. Nếu không có ngữ cảnh và khả năng kiểm chứng, càng nhiều thông tin con người càng dễ mất phương hướng.
AI không phải là nguồn tạo ra tri thức mà là công cụ giúp con người đi nhanh hơn trong quá trình tìm đến tri thức, nhưng đi nhanh không đồng nghĩa với đi đúng. Vì vậy, thách thức lớn nhất hiện nay là làm sao để hệ thống và cả con người biết dừng lại đúng lúc, đặt câu hỏi đúng và phân biệt điều gì thực sự đáng tin.
Theo ông, giáo dục cần thay đổi như thế nào trong kỷ nguyên AI và cloud?
Khi kiến thức trở nên phổ biến và gần như không còn giới hạn, giá trị của giáo dục dịch chuyển từ việc sở hữu thông tin sang khả năng hiểu, ứng dụng và tư duy. Khi câu trả lời có thể được truy xuất gần như tức thì, giáo dục không còn chỉ là truyền đạt kiến thức mà phải tạo ra môi trường trải nghiệm, mạng lưới kết nối và phương pháp để người học giải quyết vấn đề thực tế.
Giáo dục không chỉ dạy biết cái gì mà cần dạy hỏi như thế nào và đi như thế nào trong một thế giới tri thức rộng lớn. Người học cần được rèn luyện khả năng đặt câu hỏi đúng, phân định thông tin và có một bản lĩnh đủ vững để không bị cuốn theo dòng dữ liệu. Một hướng quan trọng là mô hình AI lấy con người làm trung tâm, nơi công nghệ không thay thế mà tăng cường năng lực của con người, giúp con người làm tốt hơn chứ không làm thay.
Sau nhiều năm làm việc ở Mỹ, điều gì khiến ông quay về và dành tâm huyết cho VN?
Với tôi, VN không chỉ là nơi mình sinh ra mà còn là nơi vẫn còn rất nhiều bài toán chưa được giải trong giáo dục, y tế và ứng dụng công nghệ. Tôi không nghĩ mình quay về để làm điều gì lớn, chỉ nghĩ rằng nếu có thể đóng góp một phần nhỏ bằng những gì mình đã học thì đó là điều nên làm. Có lẽ đó không phải là một lựa chọn mang tính chiến lược mà là một cảm giác tự nhiên, đi đủ xa để học rồi quay lại để chia sẻ.
Khi tham gia Hội đồng Cố vấn của Trường ĐH Hoa Sen, ông kỳ vọng thay đổi điều gì trong giáo dục công nghệ?
Sinh viên VN rất thông minh và chăm chỉ, nhưng khoảng cách lớn nhất không nằm ở trí tuệ mà ở tư duy hệ thống và khả năng giải những bài toán lớn, phức hợp gắn với thực tiễn. Nhiều sinh viên có thể viết code nhanh, nhưng khi phải thiết kế hệ thống chịu tải lớn hoặc ứng dụng AI vào một bài toán thực tế thì còn thiếu trải nghiệm và phương pháp. Tôi mong muốn mang tiêu chuẩn thực chiến toàn cầu vào môi trường giáo dục công nghệ để thu hẹp khoảng cách đó, đồng thời mở ra cơ hội học tập và phát triển trong mạng lưới liên kết quốc tế giữa Trường ĐH Hoa Sen với các trường đại học uy tín trên thế giới.
Thạc sĩ - bác sĩ Nguyễn Tường Vũ (Bệnh viện Chợ Rẫy) nói rằng ông thể hiện dấu ấn lớn trong lĩnh vực công nghệ nói chung và ứng dụng vào y tế. Đầu tiên phải nói đến dự án TuVanCovid.com mà ông và bác sĩ Vũ cùng triển khai. Điều gì khiến ông quyết định dấn thân vào một lĩnh vực không phải chuyên môn trực tiếp?
Dự án đó không bắt đầu từ công nghệ mà từ một tình huống rất con người. Ban đầu chúng tôi chỉ là một nhóm trao đổi về giáo dục và ứng dụng công nghệ, nhưng khi Covid-19 bùng phát, câu hỏi đầu tiên không phải là làm gì lớn mà là mình có thể làm gì ngay lúc này. Từ đó, mọi thứ được triển khai rất nhanh với những gì có trong tay, không có kế hoạch dài hạn mà chỉ là cố gắng kết nối người cần hỗ trợ với người có thể giúp. Nhìn lại, tôi không nghĩ đó là một dự án theo nghĩa thông thường mà giống như một phản ứng tự nhiên của con người trước một tình huống cần được đáp lại, nơi công nghệ chỉ là phương tiện, còn điều thúc đẩy hành động là việc mình không thể đứng yên.
Xin cảm ơn ông!
Tin Gốc: Thanh Niên


