Ngày 21.4, đại tá Trần Văn Mười, Phó giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng, đã đến Bệnh viện đa khoa Lâm Đồng thăm hỏi sức khỏe, ghi nhận tinh thần dũng cảm, trách nhiệm của đại úy Nguyễn Trí Long, là chiến sĩ bị thương khi thực hiện nhiệm vụ trong vụ cháy nhà ở khu dân cư Ba Toa, đường Tô Ngọc Vân, phường Cam Ly – Đà Lạt.
Như Thanh Niên đã thông tin, sáng 19.4, một vụ cháy nhà đã xảy ra ở khu dân cư Ba Toa, đường Tô Ngọc Vân, phường Cam Ly – Đà Lạt.
Nhận tin báo, Phòng Cảnh sát PCCC – cứu nạn cứu hộ Công an tỉnh Lâm Đồng điều động nhiều xe chữa cháy cùng hàng chục cán bộ, chiến sĩ đến hiện trường triển khai dập lửa. Đến khoảng 10 giờ 20 cùng ngày, đám cháy cơ bản được khống chế.
Trong lúc làm nhiệm vụ, đại úy Nguyễn Trí Long bị rơi từ tầng 2 căn nhà xuống đất, dẫn đến chấn thương nặng, phải nhập viện cấp cứu.
Vụ hỏa hoạn thiêu rụi căn nhà cấp 4 tại số 18 Tô Ngọc Vân, ngọn lửa cháy xém qua ngôi nhà 1 tầng bên trái, căn nhà 2 tầng bên phải và căn nhà phía sau, gây thiệt hại đáng kể. Rất may vụ cháy không có thiệt hại về người.
Sau khi vụ cháy nhà xảy ra, các cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng đã đến khám nghiệm hiện trường để điều tra nguyên nhân vụ cháy.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chiều 6.4, vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng xảy ra trên tuyến đường ĐT716, khu vực gần khu du lịch Bàu Trắng (xã Hòa Thắng, tỉnh Lâm Đồng; trước đây thuộc huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận), khi một xe khách lao xuống vực khiến 4 người tử vong và nhiều người bị thương.
Theo thông tin ban đầu, xe khách mang biển số 86H-045.xx lưu thông theo hướng từ Bàu Trắng về xã Liên Hương. Khi đến đoạn đường cong, cua nguy hiểm trên tuyến ĐT716, phương tiện bất ngờ mất kiểm soát, lao xuống vực sâu bên đường.
Hậu quả, 3 người tử vong tại chỗ, 7 người bị thương được đưa đi cấp cứu. Chiếc xe khách bị gãy nát sau cú lao xuống vực. Một số nạn nhân được cho là vẫn còn mắc kẹt trong xe.
Ngay sau khi nhận tin báo, các lực lượng chức năng đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, triển khai công tác cứu hộ, đưa người bị thương đi cấp cứu và tìm kiếm những người còn kẹt trong xe.
Đến 16 giờ 50 cùng ngày, trong số các nạn nhân được đưa đi cấp cứu đã có 1 người tử vong.
Hiện nguyên nhân vụ xe khách lao xuống vực nói trên đang được điều tra, làm rõ.
Thanh Niên tiếp tục cập nhật.

Nước máy yếu, không đủ áp lực, thậm chí mất nước kéo dài nhiều giờ trong 2 tuần qua đang khiến nhiều người dân Đồng Xoài 'khát' nước sạch, dù ở giữa đô thị.
Khoảng nửa tháng qua, nhiều người dân ở phường Bình Phước và phường Đồng Xoài (tỉnh Đồng Nai) phản ánh đang phải đối mặt tình trạng "khát" nước sạch giữa đô thị, do tình trạng nước máy chảy yếu, thậm chí mất nước kéo dài nhiều giờ.
Ghi nhận thực tế của PV Thanh Niên ngày 9.4 tại khu phố Tiến Thành 5, phường Đồng Xoài - nơi có khoảng 800 hộ dân sinh sống, trong đó có đến 70% người dân đang sử dụng nước máy.
Theo người dân, tình trạng nước máy không ổn định đã diễn ra khoảng nửa tháng nay, đặc biệt vào khung giờ cao điểm buổi tối, từ khoảng 17 giờ đến khoảng 23 giờ, nhiều khu vực gần như "khô vòi", không có nước để sử dụng.
Ông Nguyễn Văn Giang, chủ khu nhà trọ Giang Nam Công An (khu phố Tiến Thành 5), cho biết, nước chảy rất yếu do thiếu áp suất, không thể đẩy lên bồn chứa, khiến cả khu trọ không có nước xài, phải ra múc từng xô mang vào phòng để sử dụng.
"Nửa tháng nay nước không lên được bồn, người thuê trọ cũng không thể ngày nào cũng xách nước vào phòng. Vì vậy, tôi đã phải mua máy bơm để hút nước lên bồn rồi mới phân phối lại cho các phòng sử dụng", ông Giang chia sẻ.
Tuy nhiên, không phải hộ gia đình nào cũng có điều kiện lắp đặt hệ thống bơm tăng áp.
Anh Lê Nhật Toàn, khu phố Tiến Thành 5 chia sẻ: "Nước yếu không lên được bồn nên trong nhà không có nước sinh hoạt. Máy giặt không dùng được, máy lọc nước cũng không hoạt động. Muốn tắm rửa thì phải bưng nước từ ngoài vào. Phụ nữ trong xóm hầu như đều phải giặt tay hết".
"Nước yếu quá, bà con phải mở ống trước nhà, rồi xách từng xô nước vào trong. Nhà nào có điều kiện thì lắp máy bơm, còn không thì đành chịu", bà Dương Thị Hảo nói.
Không có nước sinh hoạt, nhiều người dân phải ra các tiệm tạp hóa mua các bình nước 20 lít về để sử dụng. "Thường tôi bán từ 4 đến 6 bình nước/ngày. Nửa tháng nay mỗi ngày tôi bán tới 20 bình. Bà con thiếu nước xài nên đi mua, đổi bình nước rất nhiều", bà Phan Thị Ánh Ngọc, chủ 1 tiệm tạp hóa ở khu phố Tiến Thành 5, chia sẻ.
Ông Lê Văn Mậu, Trưởng khu phố Tiến Thành 5 cho biết: "Việc cấp nước không ổn định, ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt của bà con. Thay mặt người dân, tôi mong các cấp, ngành sớm có giải pháp khắc phục, đảm bảo nguồn nước sạch cho bà con".
Trả lời PV Thanh Niên, bà Phạm Thị Loan, Tổng giám đốc Công ty cổ phần cấp thoát nước Bình Phước cho biết có nhận phản ánh từ người dân về vấn đề này, nguyên nhân được cho là do nhu cầu sử dụng nước tăng đột biến trong thời điểm nắng nóng cao điểm.
Đáng chú ý, khu vực Tiến Thành được xác định là "điểm nóng" về tình trạng thiếu nước. Theo bà Loan, trước đây khu vực này có nhu cầu sử dụng chưa nhiều, nhưng hiện nay tốc độ đô thị hóa tăng nhanh khiến áp lực lên hệ thống cấp nước ngày càng lớn.
Bà Loan cho biết từ cuối tháng 3, công ty đã có văn bản thông báo đến khách hàng về việc nhu cầu sử dụng nước cho sinh hoạt và sản xuất tăng cao, có thể xảy ra tình trạng áp lực nước giảm, yếu cục bộ tại một số khu vực và mong khách hàng sử dụng nước tiết kiệm; chủ động dự trữ nước sinh hoạt để phục vụ sinh hoạt trong các thời điểm nhu cầu tăng cao.
Cũng theo Tổng giám đốc Công ty cổ phần cấp thoát nước Bình Phước, mặc dù việc cấp nước ổn định cho người dân trên địa bàn bị ảnh hưởng, nhưng chất lượng nước cấp cho người dân vẫn đảm bảo đúng quy chuẩn.
"Để khắc phục tình trạng này, công ty cũng đã phối hợp với UBND phường Đồng Xoài khảo sát thực tế và xây dựng kế hoạch nâng cấp hạ tầng. Trong tháng 6.2026, công ty sẽ đầu tư thêm các tuyến ống cấp nước nhằm đảm bảo nguồn cung cho khu vực phường Đồng Xoài, khi đó nguồn cung cấp nước của người dân sẽ được đảm bảo", bà Loan thông tin.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp cũng đang tăng cường 2 cụm xử lý nước từ phường Phước Long (tỉnh Đồng Nai) và khu vực tỉnh Bình Thuận (cũ), tỉnh Lâm Đồng về để hỗ trợ. Mục tiêu là cải đảm bảo lưu lượng, áp lực nước cũng như nhu cầu cấp nước sinh hoạt cho người dân trong thời gian sớm nhất.

Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.
Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.
Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.
Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.
"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.
Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.
Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.
Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.
Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.
Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc.
"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.
Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.
Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười.
"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.
Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.
Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.
Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.
Tin Gốc: Thanh Niên

