Tôi và em yêu nhau 3 năm, sắp tổ chức cưới. Em có ngoại hình nhỏ nhắn, dễ nhìn, vui vẻ và hòa đồng. Theo như mọi người đánh giá, chúng tôi đẹp đôi và rất hợp nhau. Chuyện là tôi mới biết trong thời gian hai đứa yêu nhau, em từng có tình cảm với một người nữa và còn có ý định tiến tới hôn nhân. Chuyện này sau đó đã kết thúc hơn một năm, tất cả sự việc đều nằm trong khoảng thời gian ba năm chúng tôi yêu nhau. Tôi vô cùng sốc, không biết diễn tả tâm trạng của mình như nào nữa. Mấy ngày liền tôi không ăn, không ngủ và cũng không thấy mệt, nhìn đâu cũng có kỷ niệm của hai đứa.
Nếu không có chuyện này, bạn gái thực sự là một người tuyệt vời. Với tôi, em là tất cả. Tôi tạm chấp nhận lời giải thích rằng thời gian xa nhau khi tôi đi công tác vài tháng, cộng với áp lực chuyện cưới xin khi chưa thể tổ chức, khiến em hoang mang và không giữ được sự chung thủy. Suốt 4 năm qua, tôi chưa từng nghi ngờ, vẫn luôn tin tưởng và yêu em rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn không muốn chia tay, thậm chí còn chuẩn bị cho đám cưới, nhưng trong lòng không thể quên được chuyện cũ. Nó ám ảnh tôi, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống và công việc.
Chúng tôi sống chung, mỗi lần gần gũi tôi lại bị ám ảnh bởi hình ảnh em bên người khác, khiến sức khỏe và tinh thần tôi sa sút. Dù vậy, tôi vẫn quyết định cưới vì chưa từng yêu ai nhiều đến thế, cũng cảm nhận được sự chân thành khi em nhận lỗi. Tôi không biết làm sao để vượt qua nỗi ám ảnh này, cảm giác như mất phương hướng. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Sắp đến kỳ thi chính thức rồi, em rất lo lắng. Em là học sinh giỏi, tất cả các môn đều tốt. Trong ba môn chính, Văn và Tiếng Anh em học ổn định, điểm cao. Còn Toán lớp 6, 7 em học tốt nhưng thường mắc các lỗi vặt, các câu khó hơn em lại làm đúng, lớp 9 điểm hơi xuống phong độ, vẫn còn mắc các lỗi vặt nhưng em đã khắc phục đáng kể. Vài tuần trước, em buồn, chán nản vì nhìn lại các lỗi sai của những bài thi thử. Cô gia sư Toán động viên em, bố mẹ đều là dân Toán cũng lo. Mấy ngày nghỉ lễ, em không đi chơi, học bài, luyện đề thêm cải thiện, đôi khi làm những dạng bài ít xuất hiện em lại hơi hoang mang, lúng túng, đọc kỹ mới hiểu, nhớ lại.
Em thấy cố gắng của mình như chẳng để làm gì cả vì hết lỗi vặt này, em lại mắc lỗi vặt khác. Nghĩ đến là em lại buồn, không còn nhiều lần thi thử nữa, chỉ còn hơn 20 ngày mà em vẫn chưa khắc phục hết. Cảm giác như em không bao giờ có thể vượt qua vậy. Em cũng từng ngã ở môn khác nhưng vẫn đứng dậy được, còn Toán thì mãi em không vươn xa nổi như trước. Em nên làm thế nào bây giờ? Mong các anh chị, thầy cô đọc được bài viết này có thể cho em vài lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng cưới nhau được năm năm, sinh liên tiếp hai con. Thời gian đầu, anh cũng quan tâm vợ con nhưng từ khi tôi sinh bé thứ hai, mọi thứ thay đổi dần. Anh hay viện lý do con quấy, ngủ không ngon nên chuyển ra ngủ phòng riêng. Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, vì hai đứa nhỏ đúng là hay quấy đêm.
Một thời gian sau, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi nói chuyện, anh xin lỗi, hứa dừng lại nên tôi bỏ qua. Nhưng rồi không lâu sau lại phát hiện tiếp. Lần này anh không còn giấu nhiều, thậm chí còn nói kiểu "không chịu được thì ly hôn". Từ đó, tôi không nhắc lại nữa vì không đi làm, phụ thuộc kinh tế vào chồng nên đành "mắt không thấy tim không đau", cố gắng nuôi con cho tốt. Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền đều, mỗi tháng khoảng 80-100 triệu để tôi lo chi tiêu. Anh chưa bao giờ hỏi tới tiền đã đưa cho tôi tiêu thế nào. Cũng phải công nhận một điều, về vật chất, anh chưa bao giờ tiếc với vợ con và người thân hai bên gia đình.
Mọi thứ cứ vậy một thời gian dài. Hai vợ chồng gần như ly thân, ít nói chuyện, không còn gần gũi. Tôi tập trung vào con, còn anh đi sớm về khuya. Nhưng khoảng hai tháng gần đây, anh thay đổi hẳn. Trong ngày thỉnh thoảng nhắn tin về hỏi tôi đang làm gì, ăn gì chưa, có uống trà sữa không anh mua,... Đi làm về sớm hơn, chịu khó chơi với con để tôi nấu ăn, cuối tuần chủ động rủ đi ăn, đi chơi.... Có hôm tôi đang đứng nấu ăn, anh còn ôm eo từ phía sau, khen tôi xinh, chuyện trước đây gần như không có. Dịp lễ, anh mua hoa tặng tôi, rồi còn muốn ngủ chung.
Tôi thấy lạ nên để ý thêm, sau đó mới biết cô bồ kia đã bỏ anh để quen người khác có điều kiện hơn. Những gì anh làm bây giờ là điều tôi từng rất mong mỏi nhưng khi xảy ra thật và đến một cách bất ngờ thế này lại khiến tôi thấy bối rối, khó hiểu. Tôi không rõ đây vì sao anh lại thay đổi như vậy, cũng không dám hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. Các anh chị độc giả có từng gặp trường hợp như tôi chưa? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 33 tuổi, nhân viên văn phòng ở Sài Gòn, đang sống với nhà chú ruột tại đây. Gia đình có vợ chồng chú và hai người con cả trai lẫn gái. Tôi sống ở đây từ lúc học đại học. Sau khi ra trường, tôi dọn ra ở trọ vì muốn có cuộc sống riêng. Lúc tôi đi, chú không muốn nhưng cũng đồng ý. Chú là em ruột của ba, rất thương tôi. Thời gian sống ở đây, chú không lấy tiền, còn lo luôn chi phí ăn uống và cho tôi một phần tiền đóng học phí. Chú nói ba tôi đã hy sinh và kiếm tiền để chú ăn học nên mới thành công như hôm nay, chú sẽ giúp đỡ gia đình tôi. Chú được đi học, từng là giảng viên và có công ty riêng, làm ăn rất phát đạt. Nhà chú rất rộng rãi và giàu có, các con chú đều du học và về Việt Nam làm cho gia đình. Em trai đang tiếp quản công ty gia đình vì mấy năm gần đây, sau khi phẫu thuật chú dừng hẳn ở công ty, hiện tại chỉ ở nhà, thỉnh thoảng đi đánh golf.
Sau phẫu thuật, chú gọi cho tôi, bảo tôi về nhà sống vì chú ở nhà thường xuyên, muốn gia đình đông vui, ở nhà buồn lắm. Thấy chú nói thế, nghĩ chú bệnh nên tôi đồng ý quay về, mặc dù không muốn vì không thuận ý với thím dâu. Thím từ xưa đã không thích gia đình tôi, coi thường vì nhà tôi nghèo. Trước mặt chú, thím bình thường, sau lưng nhiều lần thím bóng gió chê bai. Tôi không trả lời, không phản ứng hay vô lễ, nhưng trong lòng rất buồn. Sống ở nhà chú, tôi vẫn gửi tiền phụ chi phí sinh hoạt, thực tế sống ở đây thoải mái và đầy đủ hơn ở trọ vì nhà giàu nên cái gì cũng có. Chuyện sẽ không có gì nếu cách đây hơn ba tháng tôi không gặp anh, bạn làm ăn của chú.
Ngày mời anh về nhà chơi, chú vui vẻ ra mặt, đứng trước tủ rượu ngắm nghía, chọn chai rượu ngon nhất để chào đón anh, còn dặn thím chuẩn bị nhiều món ăn. Lúc anh đến, tôi phụ cả nhà mang thức ăn lên bàn, gặp và cúi đầu chào anh. Anh hỏi chú đây có phải con gái chú không. Chú bảo tôi là cháu gái lên Sài Gòn đi học và đi làm. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Lúc anh ra về, bác vú ra mở cổng, anh hỏi tuổi của tôi, tôi nghe bác vú kể lại như vậy. Mấy hôm sau, nghe chú nói chuyện điện thoại và cười to, rồi tôi biết tối anh sẽ ghé qua nên chú bảo thím chuẩn bị đồ ăn. Khi anh đến lại không ở lại ăn tối, chỉ tiện đường tặng chú tôi chai rượu.
Ra về, anh hỏi chú gần đây có chỗ đổ xăng không vì xe sắp hết xăng rồi. Chú chỉ nhưng cũng hơi xa vì gia đình tôi sống ở khu dân cư. Anh hỏi tôi có tiện chỉ đường cho anh không, tôi nhìn chú và chú đồng ý ngay. Tôi theo anh chỉ đường ra cây xăng. Khi đưa tôi về, chúng tôi có nói chuyện nhưng rất ít. Tôi vào nhà, anh xin số điện thoại để sau này gọi bác không được thì gọi cho cháu gái. Tôi chỉ nghĩ đây là bạn của chú nên không ngần ngại cho anh. Anh 41 tuổi, tôi nghe chú khen anh nhiều lắm: giỏi giang, đạo đức và rất đàn ông. Anh là Việt kiều làm ăn ở nhiều nước trên thế giới. Mỗi lần nói về anh trong bữa cơm là mặt chú sáng ra và cười rất vui vẻ. Chú muốn anh đến nhà nhiều hơn và đang có ý định làm mối con gái cho anh. Chú nói mời anh về nhà rất khó do anh bận rộn và rất giữ khoảng cách, không xu nịnh nên chú nể và quý mến anh. Chú bàn với gia đình và con gái, ai cũng thích và muốn anh làm rể, vì vậy chú mời anh về nhà để mọi người có cơ hội gặp mặt, tiếp xúc.
Quay lại phía tôi, sau khi có số điện thoại, anh kết bạn và nhắn tin. Anh không nhắn nhiều nhưng hầu như ngày nào cũng nhắn, chỉ là những lời chào hỏi bình thường, có hẹn tôi đi ăn. Thật sự tôi cũng ngại vì giữa nam và nữ, tôi cũng không biết gì về anh nên từ chối. Đến lần ba, tôi sợ làm phật lòng anh nên chúng tôi đi ăn với nhau. Đi với anh, tôi rất bất ngờ vì ban đầu hai đứa còn khá ngại ngần, rồi anh nói chuyện nhiều hơn và khá vui tính, rất khác hình ảnh nghiêm nghị lúc ở nhà chú. Chúng tôi đi hai xe riêng, anh lái xe chạy theo đưa tôi về nhà, anh đề nghị đón nhưng tôi từ chối. Khi chào tạm biệt để vào nhà, tôi thấy xe anh vẫn đậu ở ngoài, tất nhiên gia đình không biết tôi đi với anh. Sau đó tôi nhận được tin nhắn của anh: "Em đẹp lắm". Tôi không trả lời và nhận ra có gì đó ở anh. Đến khuya anh lại nhắn: "Cám ơn em vì đã dành thời gian cho anh hôm nay, anh rất vui và hy vọng những lần sau em sẽ không từ chối".
Nói qua về bản thân, tôi có ngoại hình cân đối và gương mặt theo mọi người nói là đẹp. Trước đây có nhiều người làm quen nhưng tôi không thích. Tính tôi hơi trầm, ở nhà hay tâm sự với bác vú. Tôi có kể với bác, bác nói mấy lần ở nhà thấy ánh mắt anh nhìn tôi, biết anh có tình ý nhưng không dám chắc vì khi đó chú nói sẽ làm mai cho con gái nên bác lại càng không dám nói. Anh vẫn tiếp tục nhắn tin và hẹn tôi nhiều hơn nhưng tôi luôn tìm cách từ chối bởi cảm giác lạ và bất ổn. Sau khi hẹn tôi ra ngoài không được, anh gọi điện và tỏ tình, muốn tôi làm bạn gái. Anh hỏi tôi tránh có phải vì thấy anh già không, hay có điều gì làm tôi ngại, nói ra để anh giải quyết. Tôi bảo không có tình cảm nên không đồng ý.
Nghe xong, tôi thấy anh im lặng, được mấy ngày anh lại nhắn tin, xin tôi cho cơ hội. Anh nói đã yêu rồi nên không ngừng nghĩ về tôi. Tôi thật sự rất bối rối vì sau khi nghe chú nói muốn làm mối cho con gái, tôi biết mình càng không thể xen vào chuyện này. Không hiểu sao tôi lại thấy bùi ngùi khó tả khi anh gọi mà mình không nghe, nhắn tin tôi không trả lời. Ngày anh đến nhà, sau khi cả nhà cùng ăn tối, chú mở lời về chuyện mai mối cho con gái. Khi nghe chú nói, anh ngước lên nhìn tôi, trả lời là đã có bạn gái rồi. Lúc đó tôi rất sợ anh sẽ nói tôi chính là bạn gái. Không khí gia đình trầm hẳn.
Khi ra về, anh có nhắn tôi vào xe ngồi một chút, có chuyện muốn nói, thế nhưng tôi không ra. Hôm sau anh nhắn đã biết vì sao tôi từ chối anh như vậy, bảo tôi đừng lo, anh sẽ nói chuyện với chú để không làm tôi khó xử. Tôi không cho phép anh làm thế, bảo không hề thích anh, không phải vì lý do của chú. Anh nói tôi không cần thích anh, chỉ cần đừng né tránh, cho anh cơ hội là được. Bề ngoài tôi từ chối nhưng thật lòng cũng nhớ đến anh, nhận ra mình cũng có cảm tình với anh rồi.
Cách đây hơn một tuần, anh đã nói hết chuyện với chú tôi. Anh bảo để ý đến tôi ngay lần đầu đến nhà nên mong chú hiểu và không làm khó tôi. Chú hiểu chuyện nên không trách tôi, nhưng còn em họ và thím nữa, họ chưa biết. Tôi biết tính họ, nếu biết chuyện sẽ làm ầm lên và không để tôi và ba mẹ tôi yên. Con gái chú có vẻ rất thích anh. Anh cao ráo, gương mặt hơi nghiêm nghị nhưng rất đàn ông. Anh bảo nếu tôi thấy khó sống ở nhà chú, có thể dọn qua nhà anh, hoặc tôi muốn sống ở đâu anh đều có thể lo cho tôi. "Nếu em không ngại, anh có thể mua cho em một căn nhà để em có cuộc sống tốt hơn", anh nhắn cho tôi như vậy.
Qua những lời chú kể, tôi biết anh có tiềm lực kinh tế rất mạnh. Chiếc xe anh đi cũng rất đắt. Chúng tôi hẹn nhau sau lễ sẽ gặp để nói rõ mọi chuyện. Tôi không phủ nhận, trước một người đàn ông giàu có như vậy, được anh để ý tôi cũng có suy nghĩ. Tôi luôn chờ mong tin nhắn của anh, cũng thấy nhớ anh. Với người ở tầng lớp bình thường như mình, tôi thấy lo lắng nếu bước vào mối quan hệ này vì hai thế giới quá khác nhau. Không biết anh thật lòng hay tôi chỉ là bến dừng tạm thời? Tôi tin với anh, việc tìm phụ nữ đẹp không khó. Nếu tôi đồng ý tiến xa hơn, gia đình chú sẽ không vui. Nếu sau này có chuyện không hay, liệu người ta có chê cười tôi và gia đình tôi không? Tôi cảm thấy rất lúng túng. Mong mọi người cho lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

