Sắp đến kỳ thi chính thức rồi, em rất lo lắng. Em là học sinh giỏi, tất cả các môn đều tốt. Trong ba môn chính, Văn và Tiếng Anh em học ổn định, điểm cao. Còn Toán lớp 6, 7 em học tốt nhưng thường mắc các lỗi vặt, các câu khó hơn em lại làm đúng, lớp 9 điểm hơi xuống phong độ, vẫn còn mắc các lỗi vặt nhưng em đã khắc phục đáng kể. Vài tuần trước, em buồn, chán nản vì nhìn lại các lỗi sai của những bài thi thử. Cô gia sư Toán động viên em, bố mẹ đều là dân Toán cũng lo. Mấy ngày nghỉ lễ, em không đi chơi, học bài, luyện đề thêm cải thiện, đôi khi làm những dạng bài ít xuất hiện em lại hơi hoang mang, lúng túng, đọc kỹ mới hiểu, nhớ lại.
Em thấy cố gắng của mình như chẳng để làm gì cả vì hết lỗi vặt này, em lại mắc lỗi vặt khác. Nghĩ đến là em lại buồn, không còn nhiều lần thi thử nữa, chỉ còn hơn 20 ngày mà em vẫn chưa khắc phục hết. Cảm giác như em không bao giờ có thể vượt qua vậy. Em cũng từng ngã ở môn khác nhưng vẫn đứng dậy được, còn Toán thì mãi em không vươn xa nổi như trước. Em nên làm thế nào bây giờ? Mong các anh chị, thầy cô đọc được bài viết này có thể cho em vài lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là độc giả của VnExpress nhiều năm, đây là lần thứ hai tôi viết bài, còn chủ yếu chỉ đọc bài và bình luận. Sau bài viết đầu tiên trên mục Hẹn Hò cách đây hơn ba năm: " Cô dược sĩ xinh xắn tìm người thương", đến nay tôi đã có một gia đình yên bình, hạnh phúc với hai em bé xinh xắn. Tôi tự hứa với lòng phải viết một bài để cảm ơn tòa soạn, cũng như lan tỏa niềm hạnh phúc này đến những bạn còn đang lẻ bóng giống tôi cách đây hơn ba năm.
Với cách viết của một đứa chỉ đủ điểm qua được môn Văn khi còn đi học, tôi mong rằng mọi người vẫn cảm nhận được đâu đó những hạnh phúc giản dị, bình yên từ gia đình nhỏ của tôi. Anh không phải là độc giả của VnExpress nhưng lại được một bạn thư ký y khoa của anh gửi cho bài này và nói rằng: "Bác Đ. kìa, dược sĩ kìa, có đạo nữa kìa". Từ các email làm quen rồi đến những tin nhắn, cuộc gọi và những buổi tan ca cùng nhau đi ăn, rồi cà phê nói chuyện với nhau cả ti tỉ thứ trên cuộc đời, đồng hành cùng nhau trong những chuyến du lịch khắp đó đây, chúng tôi đã thân thiết từ lúc nào.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên hai đứa đi du lịch miền Trung. Lần đó, hai đứa vừa bước lên xe trung chuyển thì theo sau có một cặp vợ chồng bế theo một bé gái nhỏ tầm 15 tháng tuổi, có lẽ là vừa cho bé đi khám bệnh ở Sài Gòn về nên đồ đạc khá nhiều. Do xe đông nên họ không còn ghế ngồi, chúng tôi bị nhét chật cứng trong góc với một mớ hành lý. Tôi đang suy nghĩ chưa biết phải làm thế nào, thì anh đã cất giọng nhẹ nhàng: "Anh ơi, đưa em bế bé cho". Tôi giật thót mình nghĩ bụng và lo lắng: "Không quen không biết đòi bế giùm con người ta, cha nội ơi".
Nhìn qua bên cạnh, anh đã kịp cởi bỏ mũ ra cho em bé mát mẻ, lau những giọt mồ hôi trên trán cho em, rung rung đùi, miệng gọi làm quen với em và toét miệng cười tươi với hai má lúm đồng tiền. Em cũng cười toét theo và trên xe, các cô ngồi kế bên đều bất ngờ: "Trời đất, còn trẻ chưa có con mà sao giỏi dỗ bé quá". Lúc đó, tôi chỉ biết nhìn anh và mơ màng tưởng tượng ra cảnh anh chăm con như thế nào, rồi quay sang cười với bé nhỏ và mấy cô, nói rằng: "Nghề của ảnh đó, cô ơi, ảnh là bác sĩ nhi mà, dỗ con nít giỏi lắm".
Thoáng chớp mắt mà cảnh tôi mơ màng tưởng tượng trong chuyến du lịch đầu tiên đã rõ mồn một. Chúng tôi kết hôn dưới sự vui mừng của ba mẹ hai bên, vì hai đứa "lì đòn" chẳng còn trẻ gì, mỗi lần nhắc tới chuyện dựng vợ gả chồng thì bày trò giận dỗi, nay đã ngoan ngoãn nghe lời. Sau đó, liên tục mỗi năm một em bé dễ thương ra đời, một trai một gái đều giống "ông bô" y đúc; bà nội, bà ngoại đều mừng vui khôn tả. Đúng như tôi tưởng tượng, anh chăm vợ con bằng tất cả tình yêu thương, bằng cả kinh nghiệm làm việc, điều trị của mình. Tôi nhẹ nhàng biết bao nhiêu khi có hai em bé nhỏ xíu mà vẫn đảm bảo được việc làm tại công ty, cũng như chăm sóc gia đình nhỏ cùng anh.
Tôi là con gái út trong nhà, ba mẹ đã lớn tuổi. Mẹ luôn cầu nguyện cho tôi gặp được người tử tế, có tâm, có tầm, cùng nhau vun đắp hạnh phúc gia đình. Cho tới bây giờ, mẹ vẫn nhắc nhở tôi rằng chồng con có tất cả những điều mà mẹ luôn mong cầu bấy lâu nay, phải yêu thương và trân quý gia đình nhỏ này nha con. Đúng thật, anh nhẹ nhàng, chân thành, giản dị, hiền lành, yêu thương tôi và con hết lòng. Đi làm, anh là sếp quản lý nhiều nhân viên, về đến nhà thì vợ con là số một. Từ chăm con, tắm con, chơi với con tới nấu cơm, rửa chén, dọn nhà... anh chẳng ngại việc gì.
Anh còn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho tôi trong những biến cố cuộc đời. Khi hai đứa vừa cưới và có tin vui được vài tháng, ba tôi bị tai biến nặng hai lần và qua đời sau vài tháng sống thực vật. Tôi như chơi vơi khi không còn người ba yêu thương bên cạnh. Anh thương tôi, bù lại cả phần của ba dành cho cô con gái út bé nhỏ (tôi đã không cầm được nước mắt khi viết những dòng này vì sắp tới ngày giỗ hai năm của ba rồi). Chỉ tiếc là không có nhiều cơ hội cho anh có nhiều kỷ niệm đẹp với ba mà thôi.
Câu chuyện của chúng tôi giản dị, yên bình và không nhiều sóng gió, bởi phần nào chúng tôi đã lớn, kinh tế vững vàng, suy nghĩ chín chắn. Bên cạnh đó cũng không kém phần hài hước vì tính tình hai vợ chồng có phần vui vẻ và hơi lầy, giờ được hai em bé cũng hài hước không kém. Vậy nên bây giờ, sau mỗi ngày đi làm mệt nhoài, chúng tôi vẫn nói đùa là chẳng còn sức để cãi nhau nữa, chỉ còn sức chơi với hai em bé dễ thương, nghe anh lớn bi bô tập nói và cười giỡn tới lúc đi ngủ mà thôi.
Gửi anh Đ, người em thương, người tối nào cũng nằm ngủ "gầm giường" nhường chỗ cho ba mẹ con: Vợ thương anh nhiều lắm. Cảm ơn anh vì tình yêu to bự dành cho ba mẹ con, chỉ mong anh luôn hạnh phúc, bình yên và vững chãi, để làm chỗ dựa cho ba mẹ con, anh nhé. Nhớ có lần tối ngủ, anh đang ôm vợ trong lòng và tâm sự, vợ khoe mới nghe bài hát này, thấy giống với tâm trạng của em lắm, để em hát cho anh nghe nha". Rồi vợ cất giọng ngang như cua, vang lên giữa đêm khuya: "Thà yêu lấy 10 người một lần, để đêm về lần lượt nhớ thương, mặc cuộc đời ra sao cũng được...". Anh từ cảm động chuyển sang cảm lạnh, đẩy vợ ra khỏi vòng tay ấm áp, khuyên ra ngoài ngủ liền. Đó chỉ là một trong hàng ngàn câu chuyện tào lao bí đao hàng đêm của gia đình mình, nhưng thật tâm cả đời này, vợ chỉ một lòng một dạ thương mình anh Đ. mà thôi, anh ạ.
Tôi tin rằng "bạn chim bồ câu đưa thư kia" vẫn là độc giả trung thành của VnExpress và một lần nữa giúp tôi gửi bài này cho anh xã tôi với ạ. Cảm ơn bạn và mục Hẹn hò rất nhiều đã giúp chúng tôi kết nối với nhau nhé. Cầu chúc cho những người đang còn đơn côi lẻ bóng sẽ tìm được người thương của mình và hạnh phúc bên người ấy mãi mãi.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi định cư ở Australia, có con trai 2 tuổi rất trộm vía. Tôi có công việc ổn định và thu nhập tốt đủ nuôi gia đình, có nhà có xe ở Australia, nhà đang trả góp nhưng không đến mức quá căng thẳng.
Về bản thân, tôi ưa nhìn, học vấn thạc sĩ ở Australia, đang làm IT chuyên viên phân tích cho một công ty khá lớn tại đây và có làm riêng những dự án bên ngoài để có thêm thu nhập đi du lịch cho cả nhà. Tôi không rượu chè, cờ bạc hay hút chích gì, chỉ đam mê với bóng đá và thể thao. Tính tôi hòa đồng và có chút gia trưởng vì sóng gió cuộc đời bắt tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Vợ tôi ưa nhìn, học hết đại học ở Việt Nam nhưng không ứng dụng được ở Australia, hiện ở nhà chăm con được ba năm. Cô ấy nóng tính, hơi thiếu kiên nhẫn, hay cằn nhằn. Cô ấy gần như không có bạn mà toàn là bạn của tôi chơi chung. Nhưng cô ấy chăm sóc gia đình tốt, chăm con khéo, nấu ăn ngon.
Câu chuyện khá dài nhưng tôi xin tóm gọn vài ý chính. Chúng tôi quen nhau từ đầu năm 2013, chỉ vài tháng trước khi tôi sang Australia du học. Lúc đó tôi đang ở nhà đợi visa thì gặp cô ấy đến mua hàng và làm quen với cô ấy vì ấn tượng với sự xinh xắn, nụ cười nhẹ và ánh mắt ẩn nỗi buồn. Hồi đó thực sự tôi sẽ không nghĩ là đi xa đến vậy vì tôi đi du học tự túc chỉ có học bổng 30%, dù bố mẹ đã hỗ trợ đóng học phí cho một năm đầu khoảng 500 triệu nhưng tôi biết cuộc sống sẽ rất vất vả thời gian đầu. Nhưng tuổi trẻ tôi sợ nhất là không dám thử, không dám thất bại nên tôi quyết tâm đi du học.
Chúng tôi cứ yêu xa như thế. Sau 4 năm, tôi bảo lãnh được cho cô ấy sang cùng. Thời gian ở với vợ nhiều hơn, tôi thấy những điểm chưa được của cô ấy như: hay ngủ dậy muộn, đi làm thì biết là mệt rồi nhưng ngày nào về cô ấy cũng kêu mệt rồi kể những drama ở chỗ làm khiến tôi đau đầu, mệt mỏi theo. Tôi khuyên cô ấy nếu mệt thì đi làm về đi tập thể dục cho khỏe, vợ tôi lại chọn tan làm về tầm 4h chiều là lăn ra ngủ đến hơn 6h30, khi chồng về mới dậy cơm nước. Xong người cứ đơ đơ và tối lại khó ngủ vì ngủ giấc chiều quá sâu, sau đó lại kêu mỏi vai mỏi tay do đi làm. Vòng lặp cứ như vậy khiến tôi thấy chán. Tôi dần ít chịu nghe những lời vợ tâm sự hơn vì quanh quẩn chỉ là những điều tiêu cực rồi vợ chồng lời qua tiếng lại là không tránh được.
Đỉnh điểm là khoảng năm 2021, khi mọi thứ vượt quá giới hạn của tôi, tôi cảm thấy cả hai không cùng tầng suy nghĩ nữa nên bảo ly dị đi, hai người trả lại tự do cho nhau. Nhưng cô ấy níu kéo và bố mẹ hai bên nói vào nên tôi lại xuôi. Trong khoảng năm 2019-2021, bố mẹ tôi ở nhà làm ăn không được thuận lợi, tôi phải hỗ trợ và đến cuối cùng bố mẹ không kham được nữa đành phải bán ngôi nhà bao nhiêu kỷ niệm vào năm 2021 và phải thuê nhà ở nơi khác chật hẹp hơn để ở. Thời gian này, tôi hỗ trợ bố mẹ tầm 500 triệu, toàn bộ là tiền đi làm của tôi.
Lúc đầu tài chính là hai vợ chồng sử dụng chung nhưng sau khi tôi cho bố mẹ mấy trăm triệu hỗ trợ vượt qua nợ nần, vợ cằn nhằn nhiều quá nên cả hai quyết định tiền ai người ấy giữ (chỉ bắt đầu khi vợ kiếm được tiền, đâu đó cũng chỉ dưới 40.000 USD/năm trong khi lương tôi lúc nào cũng gấp hai cô ấy hoặc nhiều hơn).
Chi phí trong nhà ở giai đoạn này, vợ tôi trả tiền thuê nhà nhưng toàn bộ chi phí ăn uống, đi chơi, đi ăn, xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xe, chi phí visa là tôi đóng. Đến khi được công ty bảo lãnh phải đóng tiền visa khoảng 20.000 USD cho hai vợ chồng, thiếu một chút tiền, tôi cũng phải vay tạm bạn để đóng trước rồi trả sau, chưa bao giờ tôi để vợ mang tiếng con nợ trên người. Nhưng tôi thì đến năm 2019 mới hết mang tiếng con nợ dù thời gian ở Australia cũng được sáu năm.
Nhưng cứ hở ra là vợ trách gia đình tôi là gánh nặng của tôi và một phần ảnh hưởng đến cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ nếu không có bố mẹ hỗ trợ, sao vợ chồng tôi có thể sang Australia được. Ngoài tiền bố mẹ cho lúc đầu 500 triệu, thi thoảng mẹ tôi vẫn gửi thêm tiền phụ tôi đóng học phí cho đến năm 2018 mới hết hỗ trợ, mỗi năm trung bình cũng phải 60 triệu nữa.
Vậy mà tôi mới quay lại hỗ trợ bố mẹ khi bố mẹ không còn nhà để ở, cô ấy lại như vậy với bố mẹ tôi. Ngoài ra tôi cũng hỗ trợ bố mẹ vợ trả nợ, ngoài 100 triệu năm đầu tiên, tôi vẫn hỗ trợ thêm 250 triệu nữa chia nhỏ từ 2019 đến 2021 khi bố mẹ vợ cần tiền. Bố mẹ vợ không kinh doanh gì cả nhưng nợ nần thì không thiếu. Tôi không hiểu sao nợ nhiều vậy nhưng bố mẹ vợ cũng không chịu bán nhà để trả nợ, tôi vẫn hỗ trợ để vượt qua được. Biếu Tết bên nội thế nào bên ngoại như vậy, năm nào cũng đầy đủ. Sau nhiều năm, bố mẹ, tôi và em gái tôi đi làm cùng cố gắng thì năm 2024 mới mua được miếng đất và xây nhà cho bố mẹ.
Tôi thấy từ khi vợ bắt đầu đi làm, tiếp xúc với việc nữ quyền độc hại, không phân biệt đâu là nữ quyền, đâu là công bằng, sẻ chia trong gia đình. Bao nhiêu năm ở Australia, vợ chưa bao giờ làm việc thời gian quá nhiều. Cô ấy đi làm cũng chỉ từ năm 2019-2023 là kiếm ra tiền chút. Những lúc không có việc, tôi lo lắng hết cho cô ấy mà chưa bao giờ kêu ca gì.
Năm 2023, vợ có bầu, tôi cố gắng mua nhà ở Australia để mẹ con có chỗ ở. Cả hai góp hết tiền tiết kiệm dành dụm vừa đủ tiền đặt cọc 20%, còn lại 80% tôi vay ngân hàng. Về nhà mới, vợ tôi ở nhà vì bầu nặng nề, một mình tôi đi làm gánh nợ ngân hàng và nuôi cả gia đình từ đó đến giờ đã tròn ba năm, con cũng 2,5 tuổi và đã đi học. Trong thời gian vợ mang bầu, chúng tôi có nhận du học sinh vào ở và nuôi cơm để có thêm thu nhập trả nợ ngân hàng. Lúc đông thì ba người, lúc vắng thì một người nhưng trung bình là hai người.
Tôi để vợ giữ tiền nhà của một người để có tiền chi tiêu cho bản thân, muốn mua gì thì mua. Ngoài ra toàn bộ chi phí gia đình tôi trả hết, có thẻ ngân hàng của tôi để vợ có thể ra ngoài đi chợ mua đồ cho gia đình nếu tôi mua không đủ. Về việc cơm nước, vợ nấu rất ngon. Biết vợ vất vả đi chợ nên 95% là tôi đi hết vì tôi làm ở gần chợ. Cơm xong là tôi dọn dẹp, rửa bát, cuối tuần tôi hút bụi, lau nhà, dọn nhà vệ sinh, cắt cỏ, làm đủ thứ việc để chia sẻ công việc cùng vợ.
Khi vợ đẻ, mẹ tôi qua chăm cháu được hơn tháng mà "cơm không lành canh không ngọt", mẹ lau nước mắt về lại Việt Nam. Trong lúc cãi nhau với mẹ, vợ tôi còn đập cả cốc trước mặt mẹ làm tôi thấy hết sức thiếu giáo dục. Tôi chỉ lắc đầu đưa mẹ đi và sớm mua vé cho mẹ về dù mẹ một đời hy sinh vì con vì cháu. Sau bao nhiêu năm mới đặt chân sang thăm con, được bế cháu nội. Tôi làm đơn ly dị sau đợt đó nhưng vợ lại níu kéo, thương con nhỏ nên tôi lại thôi.
Từ ngày có con, tôi thay đổi nhiều lịch sinh hoạt để chăm con và hỗ trợ vợ. Tôi là dân tập thể dục thể thao, ngày nào cũng phải tập một chút cho khỏe người. Cô ấy rất thích ngủ, chỉ tiếng động nhỏ là khó chịu nên tôi "đi nhẹ nói khẽ cười duyên". Buổi tối sau khi con ngủ, tôi muốn chơi một hai trận game cho thư giãn mà cô ấy cũng kêu nên tôi đành phải thôi. Tôi đổi thành sáng dậy sớm từ 6h sáng để tập thể dục rồi mới vào gọi hai mẹ con dậy. Sáng tôi cho con ăn sáng, nhiều khi con dậy mẹ còn chưa dậy. Vợ tôi sáng ra còn đủ các thủ tục, tập thể dục rồi ăn sáng, cứ vứt con cho tôi đến khi tôi gần đi làm mới thôi.
Kể từ khi cô ấy kêu đau vai, tôi ôm con ngủ luôn, ru con ngủ rồi hai bố con ngủ với nhau. Sáng sớm hôm nay, lúc chuông báo thức kêu, con bò dậy cùng bố, vợ mới gắt lên là "từ mai bố tự dậy đi, đừng đặt báo thức". Tôi mới bảo "bị sao vậy, không chuông báo thức sao dậy được", rồi cãi nhau. Tôi thấy vợ can thiệp quá sâu vào thói quen sinh hoạt tốt của tôi. Với tôi, con dậy sớm không sao, dậy cùng bố, hai bố con ăn sáng sớm rồi tập thể dục với nhau nhưng vợ cứ kêu mệt rồi cằn nhằn, gắt gỏng rất khó chịu. Sáng sớm tôi không muốn thấy năng lượng tiêu cực đó xuất hiện như vậy.
Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng về nhà là nụ cười trên môi, không bao giờ ca thán hay cằn nhằn về công việc dù công việc rất áp lực. Những lúc cãi nhau, vợ bảo không muốn đẻ con nữa, nói nhiều tôi thực sự buồn vì tôi muốn có ít nhất hai con. Nhưng với vợ tôi, con cái cảm giác như gánh nặng chứ không phải niềm vui. Rồi còn bảo tôi thích thì đi kiếm vợ hai đi, tôi thực sự rất buồn. Hôm nào vợ vui vẻ thì mọi thứ rất ổn nhưng một tuần số ngày vui chắc được một ngày. Về quan hệ, một tháng được vài lần, dù tôi rất sung và lúc nào cũng ham muốn nhưng vợ kêu mệt và từ chối suốt.
Tôi đang rất loay hoay trong cuộc hôn nhân này, muốn nghe lời tư vấn từ các bạn vì tôi cảm thấy hai vợ chồng như hai đường thẳng song song, không có điểm kết nối giữa suy nghĩ và nhận thức. Thứ kết nối duy nhất chính là cậu con trai. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi hiện có dư 400 triệu đồng và hơn một lượng vàng trị giá khoảng 200 triệu đồng. Cách đây hai năm tôi mua nhà, hiện nợ 1,5 tỷ đồng, đã hết thời gian ưu đãi, lãi suất đang thả nổi 10,5%/năm, tiền lãi mỗi tháng phải trả hơn 13 triệu đồng, Tổng thu nhập gia đình tôi mỗi tháng 60-70 triệu đồng, trừ chi phí sinh hoạt và các con ăn học, khoản lãi ngân hàng kia tôi vẫn đủ khả năng trả.
Tôi đang phân vân nên dùng khoản tiền dư kia trả khoản nợ ngân hàng cho bớt tiền lãi hay gửi tiết kiệm 400 triệu đồng với lãi suất 7,8%/năm, chờ lãi suất hạ xuống sẽ vay thêm ngân hàng để mua một mảnh đất vùng ven thành phố Thanh Hóa tầm một đến 1,5 tỷ đồng (dự kiến vay thêm 500-700 triệu đồng). Tôi nhận định bất động sản ở đây vẫn còn tiềm năng. Hoặc tôi có phương án nữa là dùng 400 triệu đồng trả nợ ngân hàng, còn một lượng vàng cộng tiền tiết kiệm đến đầu năm sau tầm 500 triệu đồng sẽ mua xe ôtô phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Xin ý kiến các bạn.
Tin Gốc: Vnexpress

